THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ
*****

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
*******

Số: 124-TTg

Hà Nội, ngày 22 tháng 02 năm 1978

CHỈ THỊ

VỀVIỆC GIÚP ĐỠ NHÂN DÂN Ở VÙNG BIÊN GIỚI CÓ CHIẾN SỰ

Trong thời gian vừa qua và hiệnnay, nhà cầm quyền Cam-pu-chia liên tiếp dùng lực lượng vũ trang tiến công xâmlấn lãnh thổ của nước ta, tàn sát nhân dân ta ở nhiều vùng thuộc biên giới phíaTây Nam và dùng súng lớn bắn phá nhiều thị trấn, làng, xóm, gây thiệt hạinghiêm trọng đến tính mạng và tài sản của đồng bào ta. Các lực lượng vũ trangđịa phương và nhân dân ta đã anh dũng chiến đấu, trừng trị thích đáng bọn phảnđộng Cam-pu-chia, đồng thời Chính phủ ta đã kiên trì đề nghị thương lượng vớiphía Cam-pu-chia để chấm dứt xung đột và khôi phục quan hệ hữu nghị giữa hainước; nhưng nhà cầm quyền Cam-pu-chia đã cự tuyệt đàm phán và tiếp tục nhữnghành động tội ác đối với đồng bào ta. Chính quyền và các đoàn thể quần chúng ởcác vùng biên giới vừa tổ chức chiến đấu, bảo vệ tính mạng và tài sản của nhândân, vừa tích cực giúp đỡ đồng bào bị nạn ổn định đời sống.

Để thực hiện sự quan tâm chăm sóc chuđáo của Đảng và Chính phủ đối với đồng bào ở vùng biên giới phía tây nam, Thủtướng Chính phủ yêu cầu Ủy ban nhân dân các cấp và thủ trưởng các ngành có liênquan ở trung ương thi hành ngay những việc dưới đây:

1. Ủy ban nhân dân các tỉnh (vùngcó chiến sự) phải làm thật tốt và kịp thời việc tổ chức giúp đỡ đồng bào bịnạn; tổ chức việc cứu chữa nhanh chóng những người bị thương; chăm nom việcchôn cất những người bị chết, hết sức giúp đỡ những gia đình bị thiệt hại đểtiếp tục sản xuất, công tác và ổn định đời sống. Trong việc giải quyết nhữnghậu quả của chiến sự và giúp đỡ người bị nạn, phải kết hợp sự giúp đỡ của Nhànước với việc phát huy tinh thần đoàn kết tương trợ trong nhân dân. Việc độngviên sự đoàn kết tương trợ trong nhân dân không phải chỉ làm trong phạm vi mộtxã, một huyện, mà phải làm rộng trong toàn tỉnh, hoặc giữa các tỉnh; đồng thờiphải thể hiện cả trong kế hoạch sản xuất, kế hoạch huy động nhân lực, vật lựccủa địa phương. Các Ủy ban nhân dân tỉnh, huyện, xã phải chủ động lập kế hoạchvà chuẩn bị chu đáo để sẵn sàng giải quyết tốt các vấn đề xảy ra. Cần huy độngvà sử dụng các khả năng về tài chính, vật tư tại chỗ của địa phương. Nơi nào cókhó khăn về kinh phí, thì báo cáo để Chính phủ xét cấp thêm.

2. Chính sách giúp đỡ đồng bào ở vùngbiên giới có chiến sự hiện nay căn cứ vào các chính sách, chế độ đã có trướcđây về việc giúp đỡ đồng bào bị nạn trong chiến tranh và đồng bào ở vùng cóchiến tranh phá hoại phải sơ tán đến nơi khác. Ngoài ra, trong trường hợp cầnthiết, sẽ áp dụng chế độ cứu tế đặc biệt.

Nội dung cụ thể về việc giúp đỡnhân dân ở vùng biên giới có chiến sự như sau:

a. Đối với người bị thương phảiđiều trị tại bệnh xá, bệnh viện, Nhà nước cấp tiền ăn, tiền thuốc, tiền bồidưỡng cho đến khi ra bệnh viện. Tiêu chuẩn ăn và bồi dưỡng theo chế độ hiệnhành.

b. Đối với người chết, việc chôncất do gia đình tự lo liệu. Nếu gia đình có khó khăn, Ủy ban nhân dân địa phương và các đoàn thể quần chúngở nơi đó vận động nhân dân giúp đỡ, hoặc Ủy ban nhân dân tỉnh, huyện trích quỹcứu tế để lo liệu việc này.

c. Đối với những hộ được địa phươngbố trí bám trụ ở vùng biên giới để vừa sản xuất vừa chiến đấu, bảo vệ biên giới,nếu mất hết hoặc mất một phần lớn tài sản, thì giúp đỡ như sau:

- Giúp các hộ này có nơi ở tươngđối ổn định (tùy theo tình hình, có thể cấp một số vật liệu làm nhà, hoặc trợcấp một số tiền, hoặc giúp mua vật liệu làm nhà).

- Tùy theo tình hình cụ thể, cấp lươngthực cho đến khi có thu hoạch.

- Giúp đồng bào quần áo và một sốđồ dùng thiết yếu cho sinh hoạt hàng ngày (có thể cấp hiện vật hoặc trợ cấpbằng tiền để đồng bào tự mua sắm).

- Ngân hàng Nhà nước cho đồng bào vayvốn để sản xuất, hoặc các ngành nông nghiệp, thủ công nghiệp giúp đỡ các phươngtiện, dụng cụ, giống để khôi phục sản xuất.

d. Đối với những người đi sơ tán:

Giúp đỡ đồng bào ổn định đời sốngvà sản xuất. Ở những nơi cần phải sơ tán nhân dân đến nơi an toàn, các Ủy bannhân dân và đoàn thể quần chúng ở địa phương phải tổ chức chu đáo việc giúp đỡvà chuẩn bị về mọi mặt, để khi nhân dân đến địa điểm mới có thể sớm ổn định sảnxuất và đời sống.

đ. Đối với Việt kiều bị nhà cầm quyềnCam-pu-chia khủng bố phải trở về nước, nay lại bị thiệt hại do bọn phản độngCam-pu-chia gây ra, Nhà nước tiếp tục giúp đỡ, tạo điều kiện để ổn định sảnxuất và đời sống.

e. Đối với các cụ già cô đơn, trẻem mồ côi không có người nuôi dưỡng, người tàn tật không có người thân săn sóc,Nhà nước giúp đỡ theo chế độ cứu tế và chính sách hiện hành.

g. Đối với nhân dân lao động Cam-pu-chiachạy sang nước ta, các địa phương cần giúp đỡ và tạo điều kiện cho họ sinhsống. Đối với những hộ bị mất hết hoặc mất một phần lớn tài sản, thì căn cứ vàochính sách đối với đồng bào ta ở vùng có chiến sự mà vận dụng cho thích hợp,giúp đỡ họ có điều kiện sinh sống.

3. Việc giúp đỡ nhân dân ở vùngbiên giới có chiến sự, trước hết là trách nhiệm của các Ủy ban nhân dân ở địa phương,đồng thời là trách nhiệm của các ngành có liên quan ở trung ương:

- Ủy ban nhân dân các cấp ở cáctỉnh biên giới phía tây nam cần thành lập ngay một tổ chức chuyên trách việccứu trợ đột xuất và đặc biệt ở vùng có chiến sự. Tổ chức này đặt dưới sự chỉđạo trực tiếp của đồng chí Chủ tịch hoặc Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân, có nhiệmvụ giúp Ủy ban lập kế hoạch dự phòng, chuẩn bị các phương tiện, vật tư cầnthiết; quản lý và phân phối các vật tư theo kế hoạch; tổ chức việc giúp đỡ nhândân bị nạn và tổ chức việc sơ tán nhân dân đến nơi an toàn.

- Bộ Thương binh và xã hội có tráchnhiệm phối hợp với các ngành có liên quan ở trung ương như y tế, tài chính, nộithương, lương thực và thực phẩm, nông nghiệp, giao thông vận tải, nội vụ, quốc phòng,ngân hàng Nhà nước, v.v… đôn đốc, hướng dẫn các địa phương thi hành chỉ thịnày. Các ngành có liên quan nói trên, có trách nhiệm phối hợp chặt chẽ với BộThương binh và xã hội để thực hiện tốt chỉ thị này.

KT. THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ
PHÓ THỦ TƯỚNG




Lê Thanh Nghị