CÔNG ƯỚC SỐ 100

CÔNG ƯỚC

VỀTRẢ CÔNG BÌNH ĐẲNG GIỮA LAO ĐỘNG NAM VÀ LAO ĐỘNG NỮ CHO MỘT CÔNG VIỆC CÓ GIÁ TRỊ NGANG NHAU, 1951

Hội nghị toàn thể của Tổ chứcLao động quốc tế;

Được Hội đồng quản trị của Vănphòng Lao động quốc tế triệu tập tại Giơ-ne-vơ ngày 6 tháng 6 năm 1951, trongkỳ họp thứ ba mươi tư, và

Sau khi đã quyết định chấp thuậnmột số đề nghị về nguyên tắc trả công bình đẳng giữa lao động nam và lao độngnữ cho một công việc có giá trị ngang nhau, là vấn đề thuộc điểm thứ bảy trongchương trình nghị sự kỳ họp, và

Sau khi đã quyết định rằng nhữngđề nghị đó sẽ mang hình thức một Công ước quốc tế,

Thông qua ngày 29 tháng 6 năm1951, Công ước dưới đây, gọi là Công ước về Trả công bình đẳng, 1951.

Điều 1

Trong Công ước này, các thuậtngữ dưới đây được hiểu như sau:

a) “trả công” bao gồmtiền lương hoặc tiền đãi ngộ bình thường, cơ bản hoặc tối thiểu, và mọi thù laokhác, được trả trực tiếp hoặc gián tiếp, bằng tiền mặt hoặc bằng hiện vật, dongười sử dụng lao động trả cho người lao động và phát sinh từ việc làm củangười này;

b) “trả công bình đẳng giữalao động nam và lao động nữ cho một công việc có giá trị ngang nhau” là nóivề các mức trả công được ấn định không phân biệt đối xử về giới tính.

Điều 2

1. Mỗi nước thành viên, bằngnhững biện pháp thích hợp với các phương pháp hiện hành trong việc ấn định mứctrả công, phải khuyến khích, và trong chừng mực phù hợp với các phương pháp ấy,bảo đảm việc áp dụng cho mọi người lao động nguyên tắc trả công bình đẳng giữalao động nam và lao động nữ đối với một công việc có giá trị ngang nhau.

2. Nguyên tắc này có thể được ápdụng:

a) bằng pháp luật hoặc pháp quy;

b) hoặc bằng mọi cơ chế ấn địnhviệc trả công đã được thiết lập hay công nhận theo pháp luật;

c) hoặc bằng các thỏa ước tậpthể mà người sử dụng lao động và người lao động đã cùng nhau ký kết;

d) hoặc bằng sự kết hợp nhữngloại biện pháp đó.

Điều 3

1. Những biện pháp đó có thể tạođiều kiện dễ dàng cho việc áp dụng Công ước này, thì phải sử dụng các biện phápnhằm khuyến khích việc đánh giá một cách khách quan các việc làm, căn cứ trênnhững công việc phải thực hiện trong các việc làm ấy.

2. Những phương pháp cần được ápdụng để tiến hành việc đánh giá nói trên có thể được quyết định bởi các cơ quancó thẩm quyền trong việc ấn định mức trả công, hoặc bởi các bên ký kết thỏaước, nếu mức trả công được ấn định bằng thỏa ước tập thể.

3. Những mức trả công chênh lệchgiữa người lao động không xét theo giới tính, mà là tương ứng với những khácbiệt trong công việc phải làm đã được xác định bằng việc đánh giá khách quannói trên, thì sẽ không được coi là trái với nguyên tắc trả công bình đẳng giữalao động nam và lao động nữ cho một công việc có giá trị ngang nhau.

Điều 4

Mỗi Nước thành viên sẽ tùy nghicộng tác với các tổ chức hữu quan của người sử dụng lao động và của người laođộng để thực hiện có hiệu quả những quy định của Công ước này.

Các Điều 5, 6 và từ 9 đến 14

Những quy định cuối cùng mẫu.

Các Điều 7 và 8

Tuyến bố áp dụng cho các lãnhthổ phi chính quốc.