Bản dịch không chính thức

HIỆP ĐỊNH

GIỮA NHẬT BẢN VÀ CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦNGHĨA VIỆT NAM VỀ ĐỐI TÁC KINH TẾ

Lời mở đầu

Nhật Bản và Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (sau đây đượcgọi trong hiệp định này là “Việt Nam”),

Thừa nhận rằng một môi trường toàn cầu năng động và thay đổinhanh chóng do quá trình toàn cầu hóa và tiến bộ công nghệ mang lại nhiều tháchthức và cơ hội kinh tế và chiến lược cho các Bên;

Nhận thức được tình hữu nghị lâu dài và quan hệ kinh tế vàchính trị chặt chẽ được phát triển quan nhiều năm hợp tác thành công và cùng cólợi giữa các Bên;

Tin tưởng rằng quan hệ song phương đó sẽ được tăng cường bằngviệc thiết lập quan hệ đối tác kinh tế cùng có lợi thông qua tự do hóa thươngmại, thuận lợi hóa thương mại, và hợp tác;

Thừa nhận khoảng cách phát triển giữa các Bên;

Khẳng định lại việc quan hệ đối tác kinh tế sẽ tạo ra mộtkhuôn khổ hữu ích cho tăng cường hợp tác và đáp ứng lợi ích chung của các Bêntrong các lĩnh vực khác nhau như đã nhất trí trong Hiệp định và tiến tới cảithiện hiệu quả kinh tế và phát triển thương mại, đầu tư, và nguồn nhân lực;

Thừa nhận rằng quan hệ đối tác đó sẽ tạo ra một thị trườngrộng lớn hơn và mới, và tăng cường tính hấp dẫn và danh tiếng của thị trườngcủa các Bên;

Nhắc lại Điều XXIV của Hiệp định chung về Thuế quan vàThương mại 1994 và Điều V của Hiệp định chung về Thương mại Dịch vụ lần lượttrong Phụ lục 1A và Phụ lục 1B của Hiệp định Marrakesh về Thành lập Tổ chứcThương mại Thế giới, hoàn thành tại Marrakesh, ngày 15 tháng 4 năm 1994;

Tin tưởng rằng Hiệp định này sẽ mở ra một kỷ nguyên mớitrong quan hệ giữa các Bên; và Quyết định thiết lập một khuôn khổ pháp lý choquan hệ đối tác kinh tế giữa các Bên;

ĐÃ NHẤT TRÍ như sau:

Chương 1

CÁC QUY ĐỊNH CHUNG

Điều 1. Mục tiêu

Các mục tiêu của Hiệp định này là:

(a) tự do hóa và thuận lợi hóa thương mại hàng hóa giữa cácBên;

(b) đảm bảo bảo vệ sở hữu trí tuệ và thúc đẩy hợp tác tronglĩnh vực này;

(c) thúc đẩy hợp tác và phối hợp trong việc thực hiện hiệuquả các luật cạnh tranh của mỗi Bên;

(d) tạo thuận lợi cho di chuyển của thể nhân giữa hai Bên;

(e) cải thiện môi trường kinh doanh của mỗi Bên;

(f) thiết lập khuôn khổ để tăng cường hợp tác chặt chẽ hơn trongcác lĩnh vực nhất trí trong Hiệp định này; và

(g) xây dựng các thủ tục hiệu quả để thực thi Hiệp định này,và để giải quyết các tranh chấp.

Điều 2. Các Định nghĩa Chung

Vì các mục đích của Hiệp định này, một số thuật ngữ đượchiểu như sau:

(a) “Lãnh thổ” có nghĩa là đối với một Bên, (i) lãnhthổ của Bên đó, gồm lãnh hải của Bên đó; và (ii) khu đặc quyền kinh tế và thềmlục địa mà Bên đó thực hiện chủ quyền hoặc quyền thực thi pháp lý phù hợp vớiluật pháp quốc tế;

Ghi chú: Không quy định nào trong đoạn này ảnh hưởng tới cácquyền và nghĩa vụ của các Bên theo luật quốc tế, gồm cả Công ước về Luật Biểncủa Liên Hợp Quốc.

(b) “Cơ quan hải quan” nghĩalà cơ quan có thẩm quyền chịu trách nhiệm quản lý và thực thi luật và quy địnhhải quan;

(c) “GATS” nghĩa là Hiệp định chung về Thương mạiDịch vụ trong Phụ lục 1B của Hiệp định WTO;

(d) “GATT 1994” nghĩa là Hiệp định chung về Thuế quanvà Thương mại 1994 trong Phụ lục 1A của Hiệp định WTO. Vì các mục đích của Hiệpđịnh này, các dẫn chiếu tới các điều khoản của Hiệp định GATT 1994 kể các cácghi chú giải thích;

(e) “Hệ thống Hài hòa” hoặc “HS” nghĩa là Hệthống Mô tả và Mã số Hàng hóa Hài hòa được nêu trong Phụ lục của Công ước Quốctế về Hệ thống Mô tả và Mã số Hàng hóa Hài hòa, và được các Bên thông qua vàthực thi trong luật của mình;

(f) “Các Bên” nghĩa là Nhật Bản và Việt Nam và “Bên”nghĩa là Nhật Bản hoặc Việt Nam; và

(g) “Hiệp định WTO” nghĩa là Hiệp định Marrakesh về Thànhlập Tổ chức Thương mại Thế giới, hoàn thành tại Marrakesh, ngày 15 tháng 4 năm1994.

Điều 3. Minh bạch hóa

1. Mỗi Bên phải, phù hợp với luật và quy định của mình, ngaylập tức ban hành hoặc công bố luật lệ và quy định, thủ tục hành chính, và quyđịnh hành chính được áp dụng chung cũng như các hiệp định quốc tế mà Bên đó làthành viên, liên quan tới bất kỳ vấn đề nào được Hiệp định này điều chỉnh .

2. Mỗi Bên phải công bố các tên và địa chỉ của các cơ quancó thẩm quyền chịu trách nhiệm về luật, quy định, thủ tục hành chính, và quyết địnhhành chính, được đề cập trong đoạn 1.

3. Theo đề nghị của Bên khác, mỗi Bên phải trong một thờihạn hợp lý, trả lời các câu hỏi cụ thể của, và cung cấp thông tin cho Bên khácliên quan đến các vấn đề được đề cập trong đoạn 1.

4. Khi ban hành hoặc thay đổi các luật, quy định, hoặc thủtục hành chính làm ảnh hưởng đáng kể đến việc thực thi và triển khai của Hiệpđịnh này, mỗi Bên phải, phù hợp với luật pháp và quy định của mình, cố gắngcung cấp, trừ trong những trường hợp khẩn cấp, trong một khoảng thời gian hợplý giữa thời gian các luật, quy định, hoặc thủ tục hành chính đó được xuất bảnhoặc công bố và thời gian các văn bản đó có hiệu lực.

Điều 4. Thủ tục đóng góp ý kiến củacông chúng

Chính phủ của mỗi Bên phải, phù hợp với các luật và quy địnhcủa Bên đó, cố gắng thông qua hoặc duy trì các thủ tục đóng góp ý kiến của côngchúng, nhằm:

(a) công bố trước các quy định được áp dụng chung có ảnhhưởng đến các vấn đề được Hiệp định này điều chỉnh, khi Chính phủ thông qua,sửa đổi hoặc bãi bỏ chúng; và

(b) tạo cơ hội hợp lý cho các ý kiến góp ý của công chúng vàxem xét các ý kiến này trước khi thông qua, thay đổi hoặc bãi bỏ các quy địnhđó;

Điều 5. Các Thủ tục Hành chính

1. Trong trường hợp các quyết định hành chính liên quan tớihoặc ảnh hưởng tới việc thực thi và triển khai Hiệp định này được các cơ quancó thẩm quyền của một Bên đưa ra, các cơ quan có thẩm quyền phải, phù hợp vớicác luật và quy định của Bên đó:

(a) thông báo cho người áp dụng quyết định đó trong mộtkhoảng thời gian hợp lý sau khi hồ sơ đệ trình được coi là hoàn chỉnh theo cácluật và quy định của Bên đó, có cân nhắc đến thời hạn tiêu chuẩn được đề cậptrong đoạn 3; và

(b) cung cấp, trong một thời hạn hợp lý, thông tin liên quanđến tình trạng của hồ sơ, theo yêu cầu của người nộp đơn.

2. Các cơ quan có thẩm quyền của một Bên phải, phù hợp vớicác luật và quy định của Bên đó, cố gắng xây dựng các tiêu chuẩn để ban hànhcác quyết định hành chính đối với các hồ sơ đệ trình. Các cơ quan có thẩm quyềnphải cố gắng:

(a) đặt ra các tiêu chuẩn càng cụ thể càng tốt, và

(b) công bố các tiêu chuẩn đó trừ khi việc công bố sẽ tạo ranhững khó khăn rất lớn về mặt hành chính cho Chính phủ của Bên đó.

3. Các cơ quan có thẩm quyền của một Bên phải, phù hợp vớicác luật và quy định của Bên đó, cố gắng:

(a) xây dựng các tiêu chuẩn và thời gian giữa việc nhận đượchồ sơ của các cơ quan có thẩm quyền và các quyết định hành chính được ban hànhliên quan tới hồ sơ đệ trình; và

(b) công bố trong thời gian đó, nếu nó được xác lập.

Điều 6. Thông tin bí mật

1. Mỗi Bên phải, phù hợp với các luật và quy định của mình,bảo mật thông tin do Bên khác tin tưởng cung cấp theo Hiệp định này.

2. Mặc dù có quy định tại đoạn 1, thông tin cung cấp theoHiệp định này có thể được chuyển cho bên thứ 3 nếu có sự chấp thuận trước đócủa Bên cung cấp thông tin.

3. Không quy định nào trong Hiệp định này yêu cầu một Bêncung cấp thông tin mật, mà việc tiết lộ thông tin đó sẽ làm phương hại tới việcthực thi luật pháp và quy định, hoặc nếu không sẽ đi ngược lại lợi ích cộngđồng, hoặc làm ảnh hưởng tới các lợi ích thương mại hợp pháp của các doanhnghiệp, tư nhân hoặc nhà nước, cụ thể.

Điều 7. Thuế nội địa

1. Trừ khi có quy định khác trong Hiệp định này, các quyđịnh của Hiệp định này không áp dụng với bất kỳ một biện pháp thuế nội địa nào.

2. Không quy định nào trong Hiệp định này ảnh hưởng đến các quyềnvà nghĩa vụ của Bên khác theo bất kỳ công ước thuế nội địa nào. Trong trườnghợp có bất kỳ sự không nhất quán nào giữa Hiệp định này và bất kỳ công ước nào nhưvậy, công ước đó sẽ có giá trị pháp lý cao hơn liên quan tới sự không nhất quánđó.

3. Điều 3 và 6 sẽ áp dụng với các biện pháp thuế nội địa,với điều kiện là các quy định của Hiệp định này áp dụng với các biện pháp thuếnội địa đó.

Điều 8. Các Ngoại lệ an ninh vàchung

1. Vì mục đích của các Chương 2, 3 và 4, Điều XX và XXI củaHiệp định GATT 1994 được bổ sung và trở thành một phần của Hiệp định này, vớinhững sửa đổi phù hợp.

2. Vì mục đích của các Chương 7 và 8, Điều XIV và XIV biscủa Hiệp định GATS được bổ sung và trở thành một phần của Hiệp định này, vớinhững sửa đổi phù hợp.

Điều 9. Mối liên quan với các Hiệpđịnh khác

1. Các Bên khẳng định lại các quyền và nghĩa vụ của mình theoHiệp định WTO hoặc bất kỳ các hiệp định nào khác mà cả hai Bên là thành viên.

2. Trong trường hợp có bất kỳ sự không nhất quán nào giữaHiệp định này và Hiệp định WTO, Hiệp định WTO sẽ có giá trị pháp lý cao hơnliên quan tới sự không nhất quán đó.

3. Trong trường hợp có bất kỳ sự không nhất quán nào giữaHiệp định này và bất kỳ hiệp định nào ngoài Hiệp định WTO mà cả hai Bên làthành viên, các Bên phải ngay lập tức tham vấn với nhau nhằm tìm ra một giảipháp thỏa đáng chung, tính đến các nguyên tắc chung của luật pháp quốc tế.

4. Các quy định của “ Hiệp định giữa Nhật Bản và Cộng hòa Xãhội Chủ nghĩa Việt Nam về Tự do hóa, Xúc tiến và Bảo hộ Đầu tư” ký tại Tokyovào ngày 14 tháng 11 năm 2003(sau đây được dẫn chiếu trong Điều khoản này là “BIT”), trừ Điều 20, và kể cả nội dung có thể được sửa đổi, được bổ sung và trở thànhmột phần của Hiệp định này, với những sửa đổi phù hợp.

5. Không quy định nào trong Hiệp định này được coi là làmsuy giảm bất kỳ nghĩa vụ nào của một Bên theo BIT,nếu nghĩa vụ đó cho phép Bênkhác được hưởng đối xử thuận lợi hơn đối xử theo Hiệp định này.

Điều 10. Thực thi Hiệp định

Các Chính phủ của các Bên sẽ hoàn thành một hiệp định riêngquy định các chi tiết và thủ tục thực thi Hiệp định này (sau đây được đề cậptrong Hiệp định này là “Hiệp định Thực thi”).

Điều 11. Ủy ban Hỗn hợp

1. Một Ủy ban Hỗn hợp sẽ được thành lập theo quy định củaHiệp định này.

2. Các chức năng của Ủy ban Hỗn hợp là:

(a) rà soát và giám sát thực thi và triển khai của Hiệp địnhnày;

(b) xem xét và khuyến nghị cho các Bên bất kỳ sửa đổi nàođối với Hiệp định này;

(c) giám sát và điều phối công việc của tất cả các Tiểu banđược thành lập theo Hiệp định này;

(d) thông qua:

(i) Các Quy định về thực hiện được dẫn chiếu tại Quy định 11của Phụ luc 3 ; và

(ii) bất kỳ quyết định cần thiết nào; và

(e) tiến hành các chức năng khác mà các Bên có thể nhất trí.

3. Ủy ban Hỗn hợp:

(a) sẽ gồm các đại diện của các Chính phủ của các Bên; và

(b) có thể thành lập, và ủy quyền trách nhiệm cho, các Tiểuban.

4. Ủy ban Hỗn hợp sẽ xây dựng các quy tắc và thủ tục củamình.

5. Ủy ban Hỗn hợp sẽ họp vào thời gian và địa điểm do cácBên nhất trí.

Điều 12. Trao đổi thông tin

Mỗi bên sẽ chỉ định một đầu mối thông tin để tạo thuận lợicho trao đổi thông tin giữa các Bên về bất kỳ vấn đề nào liên quan tới Hiệpđịnh này.

Chương 2

THƯƠNG MẠI HÀNG HÓA

Điều 13. Các định nghĩa

Vì mục tiêu của Chương này, một số thuật ngữ được hiểu nhưsau:

(a) “biện pháp tự vệ song phương” nghĩa là biện pháp tự vệđược đề cập đến trong Mục 4, Điều 20;

(b) “thuế hải quan” là bất kỳ loại thuế hải quan hoặc nhậpkhẩu nào và bất kỳ khoản phí nào đánh vào hàng hoá nhập khẩu, nhưng không baogồm:

(i) khoản phí tương đương với thuế nội địa được quy địnhtrong đoạn 2 của Điều 3 Hiệp định GATT 1994, liên quan đến các loại hàng hoánhư vậy, hoặc hàng hoá cạnh tranh hoặc có thể thay thế trực tiếp hoặc liên quanđến hàng hoá, mà một phần hoặc toàn bộ, làm nguyên liệu sản xuất cho hàng nhậpkhẩu;

(ii) thuế chống bán phá giá hoặc thuế đối kháng được áp dụngtheo luật pháp của mỗi Bên và nhất quán với các điều khoản của Điều VI Hiệp địnhGATT 1994, và Hiệp định về các Biện pháp Trợ cấp và Đối kháng trong Phụ lục 1Acủa Hiệp định WTO; hoặc

(iii) lệ phí hoặc các khoản phí khác tương ứng với phí dịch vụphải nộp;

(c) “giá trị hải quan của hàng hoá” là giá trị của hàng hoávì mục đích áp dụng thuế tính theo giá trị đối với hàng hoá nhập khẩu

(d) “công nghiệp nội địa” nghĩa là toàn bộ nhà sản xuất hoặchàng hoá cạnh tranh trực tiếp của một Bên hoặc những cá thể có tổng đầu ra hoặchàng hoá cạnh tranh trực tiếp chiếm tỷ lệ đa số trong tổng sản xuất nội địa củanhững hàng hoá đó;

(e) “hàng hoá xuất xứ” nghĩa là hàng hoá có đủ tiêu chuẩnxuất xứ theo quy định tại Chương 3;

(f) “biện pháp tự vệ song phương tạm thời” có nghĩa là mộtbiện pháp tự vệ song phương tạm thời theo quy định tại tiểu đoạn 11(a) của Điều20;

(g) “tổn thương nghiêm trọng” có nghĩa là sự suy yếu tổng thểrõ rệt trong nền công nghiệp nội địa; và

(h) “nguy cơ tổn thương nghiêm trọng” là tổn thương nghiêmtrọng rõ ràng sắp xảy ra, dựa trên cơ sở thực tế chứ không chỉ dựa trên lý lẽ,phỏng đoán hoặc khả năng xa vời.

Điều 14. Phân loại hàng hoá

Hàng hoá trong thương mại giữa các Bên được phân loại phùhợp với Biểu thuế quan hài hoà.

Điều 15. Đối xử Quốc gia

Mỗi Bên sẽ áp dụng nguyên tắc đối xử quốc gia đối với hànghoá của Bên khác theo quy định tại Điều III Hiệp định GATT 1994.

Điều 16. Cắt giảm thuế hải quan

1. Trừ phi được quy định trong Hiệp định này, mỗi Bên sẽ xoábỏ hoặc cắt giảm thuế hải quan đối với hàng hoá xuất xứ của Bên kia theo đúnglô trình tại Phụ lục 1.

2. Các Bên sẽ thoả thuận những vấn đề như nâng cao các điềukiện gia nhập trị trường đối với hàng hoá xuất xứ trong Lộ trình tại Phụ lục[1], phù hợp với các điều khoản và điều kiện đưa ra trong Lộ trình đó

3. Trong trường hợp thuế hải quan áp dụng nguyên tắc tối huệquốc đối với một loại hàng hoá đặc biệt thấp hơn mức thuế hải quan quy định ởđoạn 1 đối với hàng hoá xuất xứ; được phân loại theo cùng dòng thuế, mỗi Bên sẽáp dụng mức thuế thấp hơn cho hàng hoá xuất xứ phù hợp với luật pháp, quy địnhvà các thủ tục của mình.

Điều 17. Giá trị hải quan

Với mục tiêu xác định giá trị hải quan của hàng hoá giao dịchgiữa các Bên, các điều khoản của Phần I, Hiệp định triển khai Điều VII của Hiệpđịnh chung về Thương mại và Thuế quan 1994 trong Phụ lục 1A của Hiệp định WTO, cóthể được sửa đổi (sau đây được gọi là “Hiệp định về Giá trị Hải quan”), sẽ đượcáp dụng với các điều chỉnh thích hợp.

Điều 18. Trợ cấp xuất khẩu

Theo quy định của Hiệp định WTO, không Bên nào được áp dụnghoặc duy trì các biện pháp trợ cấp xuất khẩu.

Điều 19. Các biện pháp phi thuế quan

1. Theo quy định của Hiệp định WTO, các Bên không được ápdụng hoặc duy trì bất kỳ biện pháp phi thuế quan nào đối với hàng hoá nhập khẩucủa Bên kia hoặc đối với hàng hoá xuất khẩu hoặc bán để xuất khẩu dành cho Bênkia.

2. Mỗi Bên sẽ đảm bảo tính minh bạch của các biện pháp phithuế quan được phép áp dụng theo đoạn 1, bao gồm hạn chế số lượng; đồng thờiđảm bảo việc áp dụng này hoàn toàn phù hợp với nghĩa vụ cam kết trong Hiệp địnhWTO với mục tiêu giảm đến mức tối thiểu sự bóp méo thương mại,tối đa hoá khảnăng.

Điều 20. Các biện pháp tự vệ songphương

1. Mỗi Bên có thể áp dụng một biện pháp tự vệ đối với hànghoá xuất xứ của Bên kia theo Điều XIX, Hiệp định GATT 1994 và Hiệp định về Tựvệ trong Phụ lục 1A của Hiệp định WTO (sau đây được gọi là “Hiệp định về Tựvệ”), hoặc Điều 5, Hiệp định về Nông nghiệp trong Phụ lục 1A của Hiệp định WTO(sau đây được gọi là “Hiệp định về Nông nghiệp”). Bất cứ động thái nào theo quyđịnh của Điều XIX Hiệp định GATT 1994 và Hiệp định về Tự vệ, hoặc Điều 5, Hiệp địnhvề Nông nghiệp sẽ không bị quy định bởi Chương 13 (Giải quyết tranh chấp) củaHiệp định này.

2. Trong trường hợp cần thiết nhất, mỗi Bên sẽ được tự do ápdụng một biện pháp tự vệ song phương để ngăn chặn hoặc cứu vãn nền công nghiệpnội địa bị tổn thương nghiêm trọng của mình và để tạo thuận lợi cho các điềuchỉnh, nếu Bên đó phải chịu tác động từ việc thực hiện nghĩa vụ cam kết trongHiệp định này, bao gồm việc cắt giảm thuế, hoặc nếu Bên đó phải chịu hậu quả từnhững thay đổi không thể dự đoán trước và những tác động từ việc thực hiệnnghĩa vụ cam kết trong Hiệp định này, gia tăng số lượng hàng hoá xuất xứ nhậpkhẩu từ Bên kia, ở mức tuyệt đối hoặc có liên quan đến sản xuất nội địa, và ở nhữngđiều kiện gây ra hoặc có nguy cơ gây ra tổn thương nghiêm trọng đối với nềncông nghiệp nội địa của Bên sản xuất các hàng hoá tương tự hoặc cạnh tranh trựctiếp.

3. Một Bên sẽ không áp dụng biện pháp tự vệ song phương đốivới hàng hoá xuất xứ nhập khẩu lên đến giới hạn số lượng hạn ngạch theo quyđịnh của hạn ngạch mức độ thuế quan phù hợp với Lộ trình trong Phụ lục 1.

4. Bên áp dụng biện pháp tự vệ song phương có thể:

(a) tạm ngừng việc cắt giảm hơn nữa thuế hải quan đối với hànghoá xuất xứ từ Bên kia theo quy định của Chương này; hoặc

(b) tăng thuế hải quan đối với hàng hoá xuất xứ của Bên kia ởmức không vượt quá mức thấp nhất của:

(i) mức thuế áp dụng nguyên tắc tối huệ quốc áp dụng đối vớihàng hoá kể từ ngày biện pháp tự vệ song phương có hiệu lực

(ii) mức thuế MFN đối với hàng hoá ngay trước ngày Hiệp địnhnày có hiệu lực thi hành.

5. (a) Một bên chỉ có thể áp dụng biện pháp tự vệ songphương sau khi các cơ quan chức năng của Bên đó đã tiến hành điều tra theo đúngthủ tục quy định tại Điều 3 và đoạn 2, Điều 4 của Hiệp định về Tự vệ.

(b) Việc điều tra được đề cập trong tiểu đoạn (a) phải đượchoàn thành trong vòng một (1) năm kể từ ngày bắt đầu.

6. Biện pháp tự vệ song phương sẽ phải đáp ứng các điều kiệnvà hạn chế sau:

(a) Một Bên sẽ ngay lập tức thông báo bằng văn bản cho Bênkia về:

(i) khởi động việc điều tra được nhắc đến trong tiểu đoạn[5] (a) liên quan đến tổn thương nghiêm trọng, hoặc nguy cơ tổn thương nghiêmtrọng, cùng với các nguyên nhân của nó;

(ii) tiến hành nghiên cứu về tổn thương nghiêm trọng hoặcnguy cơ tổn thương nghiêm trọng do việc tăng cường nhập khẩu gây ra; và

(iii) quyết định áp dụng hoặc gia hạn một biện pháp tự vệ songphương.

(b) Bên thông báo được đề cập trong tiểu đoạn (a) sẽ cungcấp cho Bên kia tất cả thông tin cần thiết, bao gồm:

(i) văn bản thông báo được đề cập ở tiểu đoạn (a)(i), nguyênnhân khởi động điều tra, bản mô tả chi tiết hàng hoá xuất xứ thuộc diện điềutra và nhóm hoặc phân nhóm của hàng hoá đó trong Biểu thuế quan hài hoà mà Lộtrình trong Phụ lục 1 lấy làm căn cứ, thời hạn điều tra và ngày khởi động điềutra; và

(ii) Văn bản thông báo được đề cập ở tiểu đoạn (a)(ii) và(iii), bằng chứng về tổn thương nghiêm trọng hoặc nguy cơ tổn thương nghiêmtrọng do tăng cường nhập khẩu hàng hoá xuất xứ, bản mô tả chi tiết hàng hoáxuất xứ chịu áp dụng biện pháp tự vệ được đề xuất và nhóm hoặc phân nhóm củahàng hoá đó trong Biểu thuế quan hài hoà mà Lộ trình trong Phụ lục 1 lấy làmcăn cứ, bản mô tả chi tiết biện pháp tự vệ song phương, ngày đề xuất bắt đầu ápdụng và thời gian áp dụng mong muốn.

(c) Bên đề xuất áp dụng biện pháp tự vệ song phương sẽ tạocơ hội tham vấn trước với Bên kia nhằm mục tiêu rà soát các thông tin phát sinhtừ việc điều tra được đề cập trong tiểu đoạn 5 (a), trao đổi quan điểm về biệnpháp tự vệ song phương và tiến tới thoả thuận đền bù được quy định ở đoạn 7.

(d) Không biện pháp tự vệ song phương nào được phép duy trì,trừ tại thời điểm và với mức độ cần thiết để ngăn chặn và cứu vãn nền côngnghiệp nội địa bị tổn thương nghiêm trọng của mình và để tạo thuận lợi cho cácđiều chỉnh, với điều kiện khoảng thời gian áp dụng không quá ba năm. Biện pháptự vệ song phương có thể được kéo dài nếu đáp ứng các điều kiện quy định trongĐiều này. Tổng thời gian áp dụng biện pháp tự vệ song phương, bao gồm cả thờigian kéo dài, sẽ không vượt quá bốn (4) năm. Để tạo thuận lợi cho các điềuchỉnh trong trường hợp thời gian áp dụng biện pháp tự vệ song phương kéo dài hơnmột năm, Bên duy trì biện pháp tự vệ song phương sẽ đều đặn từng bước nới lỏngcác biện pháp này trong suốt thời gian áp dụng

(e) Không được áp dụng lặp lại các biện pháp tự vệ songphương đối với việc nhập khẩu một loại hàng hóa xuất xứ nhất định trong mộtkhoảng thời gian tương đương với biện pháp tự vệ trước đó hoặc ít nhất một năm.

(f) Với việc chấm dứt biện pháp tự vệ song phương đối vớihàng hóa, mức thuế hải quan đánh vào hàng hóa sẽ có hiệu lực phù hợp với Lộ trìnhcam kết trong Phụ lục 1 của Bên áp dụng biện pháp tự vệ song phương.

7. (a) Bên đề nghị áp dụng hoặc kéo dài biện pháp tự vệ songphương sẽ phải bồi thường cho Bên kia bằng những hình thức phù hợp đã được haiBên thống nhất như nhân nhượng ở mức độ tương ứng hoặc thực hiện những nghĩa vụkhác theo quy định của Hiệp định này.

(b) Đối với vấn đề bồi thường được đề cập trong tiểu đoạn(a), các Bên sẽ tham vấn tại Ủy ban hỗn hợp. Bất cứ việc kiện cáo nào phát sịnhtừ tham vấn sẽ phải được giải quyết trong vòng 30 ngày kể từ ngày biện pháp tựvệ song phương bắt đầu được áp dụng.

(c) Nếu trong khoảng thời gian đã được đề cập ở tiểu đoạn(b), hai Bên không đạt được thỏa thuận bồi thường, Bên không áp dụng biện pháptự vệ song phương được tự do tạm hoãn việc cắt giảm thuế hải quan theo quy địnhcủa Hiệp định này, như một hình thức tương đương với biện pháp tự vệ songphương. Bên đó chỉ có thể tạm hoãn việc giảm thuế trong khoảng thời gian cầnthiết ngắn nhất nhằm đạt được hiệu quả tương ứng hoặc chỉ trong thời gian biệnpháp tự vệ song phương đang được duy trì. Quyền tạm hoãn theo quy định của tiểuđoạn này không được thực hiện trong vòng hai năm đầu tiên biện pháp tự vệ songphương có hiệu lực, với điều kiện biện pháp tự vệ song phương được áp dụng donhập khẩu tăng và phù hợp với các điều khoản của Chương này.

8. (a) Nếu một Bên đã áp dụng một biện pháp tự vệ trong việcnhập khẩu hàng hóa xuất xứ của Bên kia, phù hợp với Điều XIX, Hiệp định GATT1994 và Hiệp định về Tự vệ, hoặc Điều 5, Hiệp định về Nông nghiệp, sẽ khôngđược áp dụng biện pháp tự vệ song phương đối với hàng nhập khẩu đó.

(b) Thời gian áp dụng biện pháp tự vệ song phương được đềcập trong tiểu đoạn 6(d) sẽ không bị ảnh hưởng bởi việc Bên áp dụng không thựchiện các biện pháp tự vệ song phương theo quy định tại tiểu đoạn (a).

9. Mỗi Bên sẽ đảm bảo tính nhất quán, công bằng và hợp lýtrong việc thực thi pháp luật và các quy định liên quan đến các biện pháp tự vệsong phương của mình.

10. Mỗi Bên sẽ thông qua và duy trì các thủ tục liên quanđến các biện pháp tự vệ song phương một cách công bằng, đúng lúc, minh bạch vàhiệu quả.

11. (a) Trong trường hợp nguy cấp, nếu việc trì hoãn sẽ gâyra những thiệt hại khó khắc phục, một Bên có thể áp dụng biện pháp tự vệ songphương tạm thời theo hình thức được quy định ở tiểu đoạn 4 (a) hoặc 4 (b), vớibằng chứng rõ ràng là việc tăng nhập khẩu hàng hóa xuất xứ đã gây ra hoặc cónguy cơ gây ra tổn thương nghiêm trọng đối với nền công nghiệp nội địa.

(b) Trước khi áp dụng biện pháp tự vệ song phương tạm thời, Bênáp dụng sẽ thông báo bằng văn bản cho Bên kia. Ngay sau khi áp dụng biện pháptự vệ song phương tạm thời, các Bên sẽ tiến hành tham vấn về việc áp dụng nàytại Uỷ ban hỗn hợp

(c) Việc áp dụng biện pháp tự vệ song phương tạm thời khôngđược kéo dài quá 200 ngày. Trong thời gian đó, việc áp dụng phải đáp ứng cácyêu cầu đặt ra ở đoạn 5. Giai đoạn áp dụng biện pháp tự vệ song phương tạm thờisẽ được tính là một phần của khoảng thời gian được đề cập ở tiểu đoạn 6 (d).

(d) tiểu đoạn 6 (f) sẽ được áp dụng đối với biện pháp tự vệsong phương tạm thời với các điều chỉnh thích hợp. ,

(e) Thuế hải quan theo biện pháp tự vệ song phương tạm thờisẽ được hoàn lại nếu việc điều tra được đề cập ở tiểu đoạn 5 (a) không xác địnhrằng việc tăng nhập khẩu hàng hóa xuất xứ đã gây ra hoặc có nguy cơ gây ra tổnthương nghiêm trọng cho nền công nghiệp nội địa.

12. Tất cả các thông tin và tài liệu về biện pháp tự vệ songphương do hai Bên trao đổi với nhau phải sử dụng ngôn ngữ Tiếng Anh.

13. (a) Trong vòng 10 năm sau khi Hiệp định này có hiệu lực,các Bên sẽ rà soát Điều này với mục tiêu xác định sự cần thiết của việc duy trìcơ chế tự vệ song phương.

(b) Nếu các Bên không thống nhất loại bỏ cơ chế tự vệ songphương đề cập ở tiểu đoạn (a) trong quá trình rà soát, các Bên sẽ tiến hành xemxét để xác định tính cần thiết của việc duy trì cơ chế tự vệ song phương tại Ủyban hỗn hợp.

Điều 21. Các biện pháp bảo vệ cán cânthanh toán

Nếu một Bên đang gặp khó khăn nghiêm trọng trong việc duytrì cán cân thanh toán và tài chính đối ngoại, Bên đó có thể thông qua việc ápdụng các biện pháp hạn chế nhập khẩu, theo Hiệp định GATT 1994 và các Điềukhoản về Cán cân thanh toán của Hiệp định GATT 1994 thuộc Phụ lục 1A của Hiệp địnhWTO.

Điều 22. Mối liên quan với Hiệp địnhĐối tác Kinh tế toàn diện giữa Nhật Bản và các Quốc gia thành viên ASEAN.

Các Bên khẳng định lại, như đã được nhắc đến trong Điều 9của Hiệp định này, rằng bất cứ cam kết nào theo quy định của Chương này sẽkhông ảnh hưởng đến những cam kết của các Bên trong Hiệp định Đối tác kinh tếtoàn diện giữa Nhật Bản và các Quốc gia thành viên ASEAN.

Chương 3

QUY TẮC XUẤT XỨ

Điều 23. Giải thích thuật ngữ

Trong phạm vi Chương này, một số thuật ngữ được hiểu nhưsau:

(a) “Người xuất khẩu” là cá nhân hoặc pháp nhân tạinước thành viên xuất khẩu và xuất khẩu hàng hóa từ chính nước thành viên đó;

(b) “Tàu chế biến của nước thành viên” hoặc “tàucủa nước thành viên” là tàu chế biến hoặc tàu đáp ứng những điều kiện sau:

(i) Được đăng ký tại nước thành viên đó;

(ii) Được phép treo cờ của nước thành viên đó;

(iii) Ít nhất 50% thuộc sở hữu của cá nhân là công dân củanước thành viên hoặc của pháp nhân có trụ sở tại nước thành viên đó, trong đócác đại diện, chủ tịch Hội đồng quản trị và đa số các thành viên của Hội đồngquản trị là công dân của nước thành viên đó, và ít nhất 50% cổ tức thuộc sở hữucủa cá nhân hoặc pháp nhân thuộc nước thành viên đó;

(iv) Ít nhất 75% trong tổng số thuyền trưởng, sĩ quan vàthủy thủ là công dân của một nước thành viên hoặc của một nước thuộc Hiệp hộicác quốc gia Đông Nam Á (dưới đây gọi là ASEAN);

(c) “Các nguyên tắc kế toán được chấp nhận rộng rãi”là những nguyên tắc đã được thừa nhận tại một nước thành viên, về việc ghi chépdoanh thu, chi phí, phụ phí, tài sản và các khoản nợ; việc truy xuất thông tinvà việc lập các báo cáo tài chính. Những nguyên tắc này có thể bao gồm cáchướng dẫn chung cũng như những quy định và thủ tục thực hiện cụ thể;

(d) “Hàng hóa” bao gồm bất kỳ sản phẩm, vật phẩm hoặcnguyên liệu, vật liệu nào;

(e) “Nguyên vật liệu giống nhau và có thể thay thế lẫnnhau” là những nguyên liệu cùng loại, có chất lượng giống nhau, có cùng đặctính kỹ thuật và vật lý, và khi khi các nguyên liệu này được kết hợp với nhauđể tạo ra một sản phẩm hoàn chỉnh thì không thể chỉ ra sự khác biệt về xuất xứvì bất kỳ sự ghi nhãn nào;

(f) “Người nhập khẩu” là cá nhân hoặc pháp nhân nhậpkhẩu hàng hóa vào nước thành viên nhập khẩu;

(g) “Nguyên vật liệu” là bất cứ vật liệu hay chấtliệu nào được sử dụng hoặc tiêu thụ trong quá trình sản xuất ra một hàng hóa,hoặc được kết hợp lại để tạo ra một hàng hóa, hoặc được sử dụng trong quá trìnhsản xuất ra một hàng hóa khác;

(h) “Hàng hóa có xuất xứ” hoặc “nguyên vật liệu cóxuất xứ” là hàng hóa hoặc nguyên vật liệu đáp ứng các tiêu chí xuất xứ theocác quy định tại Chương này;

(i) “Vật liệu đóng gói và nguyên liệu bao gói để vậnchuyển” là hàng hóa được sử dụng để bảo vệ sản phẩm trong quá trình vậnchuyển sản phẩm đó, mà không phải là vật liệu đóng gói và bao gói chứa đựnghàng hóa dùng để bán lẻ;

(j) “Ưu đãi thuế quan” là mức thuế suất ưu đãi ápdụng cho hàng hóa có xuất xứ của nước thành viên xuất khẩu theo quy định tạikhoản 1 Điều X; và

(k) “Sản xuất” là các phương thức để thu được hànghóa bao gồm trồng trọt, khai thác, thu hoạch, chăn nuôi, chiết xuất, hái lượm,thu nhặt, săn bắt, đánh bắt, đặt bẫy, săn bắn, gia công, chế biến hoặc lắp ráp.

Điều 24. Hàng hóa có xuất xứ

Trong phạm vi của Hiệp định này, một hàng hóa được coi là cóxuất xứ của một nước thành viên nếu hàng hóa đó:

(a) có xuất xứ thuần túy hoặc được sản xuất toàn bộ tại nướcthành viên đó như quy định tại Điều 25;

(b) đáp ứng các quy định tại Điều 26 trong trường hợp sửdụng nguyên liệu không có xuất xứ; hoặc

(c) được sản xuất toàn bộ tại nước thành viên đó từ nhữngnguyên liệu có xuất xứ của nước thành viên đó;

và đáp ứng tất cả các quy định khác của Chương này.

Điều 25. Hàng hóa có xuất xứ thuầntúy

Theo điểm (a), Điều 24, các sản phẩm liệt kê dưới đây đượcxem là có xuất xứ thuần túy hoặc được sản xuất toàn bộ tại một nước thành viên:

(a) Cây trồng và các sản phẩm từ cây trồng được trồng và thuhoạch, hái hoặc thu lượm tại nước thành viên đó;

Ghi chú: Trong phạm vi của điểm này, thuật ngữ “cây trồng”nghĩa là tất cả các loại thực vật, bao gồm hoa, quả, rau, cây, rong biển, nấmvà thực vật sống.

(b) Động vật sống được sinh ra và nuôi dưỡng tại nước thànhviên đó;

Ghi chú: Trong phạm vi điểm (b) và (c), thuật ngữ “động vật”nghĩa là tất cả các động vật sống, bao gồm động vật có vú, chim, cá, động vậtgiáp xác, động vật thân mềm, bò sát, vi khuẩn và vi rút.

(c) các sản phẩm thu được từ động vật sống tại nước thànhviên đó;

(d) Sản phẩm thu được từ săn bắn, đặt bẫy, đánh bắt, thulượm hoặc săn bắt tại nước thành viên đó;

(e) Khoáng sản và các chất sản sinh tự nhiên khác chưa đượcliệt kê từ điểm (a) đến điểm (d), được chiết xuất hoặc lấy ra từ đất, biển, đáybiển hoặc dưới đáy biển của nước thành viên đó;

(f) Sản phẩm đánh bắt từ biển, đáy biển hoặc dưới đáy biểnbên ngoài lãnh hải của nước thành viên đó, với điều kiện là nước thành viên đócó quyền khai thác vùng biển, đáy biển và dưới đáy biển đó theo pháp luật củanước thành viên đó và theo pháp luật quốc tế;

Ghi chú: Không một quy định nào trong Hiệp định này ảnhhưởng đến quyền và nghĩa vụ của các nước thành viên theo pháp luật quốc tế, baogồm cả những quy định thuộc Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển.

(g) Sản phẩm đánh bắt và các sản phẩm biển khác lấy từ bênngoài lãnh hải bằng tàu của các nước thành viên đó;

(h) Sản phẩm được chế biến và/hoặc được sản xuất ngay trêntàu chế biến của nước thành viên chỉ từ các sản phẩm đã nêu tại điểm (g);

(i) Các vật phẩm được thu lượm ở nước thành viên đó mà khôngcòn thực hiện được chức năng ban đầu hoặc không thể sửa chữa hay khôi phục đượcvà chỉ có thể vứt bỏ, lấy làm phụ tùng hoặc dùng làm nguyên liệu thô, hoặc sửdụng vào mục đích tái chế;

(j) Phụ tùng hoặc nguyên liệu thô thu được tại nước thànhviên đó từ những sản phẩm không còn thực hiện được chức năng ban đầu và khôngthể sửa chữa hay khôi phục được;

(k) Phế liệu và phế thải có nguồn gốc từ quá trình sản xuấthoặc gia công, bao gồm việc khai thác mỏ, trồng trọt, chế tạo, tinh chế, thiêuđốt và xử lý chất thải; hoặc có nguồn gốc từ việc tiêu dùng tại nước thành viênđó, và chỉ có thể vứt bỏ hoặc dùng làm nguyên liệu thô; và

(l) Hàng hoá thu được hoặc được sản xuất tại nước thành viênđó từ các hàng hoá được quy định từ điểm (a) đến điểm (k) của điều này.

Điều 26. Hàng hóa có xuất xứ khôngthuần túy

1. Theo Khoản (b) Điều 24, một hàng hóa được coi là có xuấtxứ từ một nước thành viên nếu:

(a) Hàng hóa đó có hàm lượng giá trị nội địa (dưới đây gọilà “LVC”), được tính theo công thức quy định tại Điều [X05], không nhỏ hơn bốnmươi (40) phần trăm và công đoạn sản xuất cuối cùng để tạo ra hàng hóa đó đượcthực hiện tại nước thành viên đó; hoặc

(b) Tất cả các nguyên liệu không có xuất xứ được sử dụngtrong quá trình sản xuất ra hàng hóa tại nước thành biên đó trải qua một quá trìnhchuyển đổi mã số hàng hóa (sau đây gọi là CTC) ở cấp độ 4 số (chuyển đổi nhóm)theo Hệ thống hài hòa.

Ghi chú: Trong phạm vi của Khoản này, “Hệ thống hài hòa” làHệ thống mà Quy tắc sản phẩm cụ thể nêu tại Phụ lục 2 xây dựng dựa trên hệthống đó.

Mỗi nước thành viên có thể cho phép người xuất khẩu hàng hóaquyết định sử dụng tiêu chí quy định tại điểm (a) hoặc điểm (b) khi xác địnhxuất xứ hàng hóa.

2. Hàng hóa thuộc danh mục Quy tắc sản phẩm cụ thể sẽ khôngáp dụng quy định tại Khoản 1. Hàng hóa này sẽ được coi là có xuất xứ nếu đápứng quy tắc sản phẩm cụ thể quy định tại Phụ lục 2. Trường hợp một quy tắc sảnphẩm cụ thể quy định việc lựa chọn áp dụng một trong các tiêu chí như LVC, CTC,công đoạn gia công chế biến hàng hoá, hoặc quy định cần có sự kết hợp các tiêuchí này, người xuất khẩu của nước thành viên được lựa chọn một tiêu chí phù hợpđể xác định xuất xứ hàng hóa.

3. Để áp dụng điểm (a), Khoản 1 và các quy tắc sản phẩm cụthể quy định tại Phụ lục 2 có sử dụng tiêu chí LVC, hàm lượng LVC của một sảnphẩm tính theo công thức quy định tại Điều 27 không được nhỏ hơn tỷ lệ phầntrăm cụ thể quy định cho sản phẩm đó.

4. Để áp dụng điểm (b), Khoản 1 và các quy tắc sản phẩm cụthể liên quan quy định tại Phụ lục 2, các tiêu chí CTC hoặc công đoạn gia côngchế biến hàng hoá chỉ áp dụng đối với nguyên liệu không có xuất xứ.

Điều 27. Công thức tính hàm lượnggiá trị nội địa

1. Công thức tính LVC như sau:

LVC =

FOB - VNM

x 100 %

FOB

2. Trong phạm vi của điều này:

(a) “FOB”, ngoại trừ định nghĩa nêu tại khoản 3, là giá trịhàng hoá đã giao qua mạn tàu, bao gồm cả chi phí vận tải hàng hóa từ nhà sảnxuất tới cảng hoặc tới địa điểm cuối cùng để chất hàng lên tàu;

(b) “LVC” là hàm lượng giá trị nội địa của hàng hóa, đượcthể hiện bằng tỷ lệ phần trăm; và

(c) “VNM” là giá trị nguyên vật liệu đầu vào không có xuấtxứ được sử dụng trong quá trình sản xuất hàng hóa.

3. FOB được đề cập tại điểm (a), khoản 2 sẽ là trị giá:

(a) mua sản phẩm đầu tiên người mua trả cho nhà sản xuất, trongtrường hợp có trị giá FOB của sản phẩm nhưng không được biết và không thể xácđịnh được; hoặc

(b) được xác định theo Điều 1 đến Điều 8 của “Hiệp định vềTrị giá Hải quan” trong trường hợp không có trị giá FOB của sản phẩm.

4. Nhằm áp dụng khoản 1, giá trị của nguyên vật liệu khôngcó xuất xứ sử dụng trong quá trình sản xuất ra sản phẩm tại một nước thànhviên:

(a) được xác định theo Hiệp định về Trị giá Hải quan và baogồm cước vận tải, phí bảo hiểm, và trong một số trường hợp bao gồm cả phí đónggói và tất cả các chi phí khác phát sinh trong quá trình vận chuyển nguyên liệuđến cảng nhập khẩu của nước thành viên nơi đặt nhà máy sản xuất sản phẩm; hoặc

(b) nếu giá trị nguyên liệu không được biết và không thể xácđịnh được, giá trị này sẽ là giá mua đầu tiên tại nước thành viên đó nhưng cóthể không bao gồm các chi phí phát sinh tại nước thành viên đó trong quá trình vậnchuyển nguyên liệu từ kho hàng của nhà cung cấp tới nhà máy sản xuất sản phẩmnhư cước vận tải, phí bảo hiểm, phí đóng gói cũng như tất cả các chi phí xácđịnh khác phát sinh tại nước thành viên đó.

5. Nhằm áp dụng khoản 1, giá trị VNM của hàng hóa không baogồm giá trị của nguyên liệu không có xuất xứ sử dụng để sản xuất nguyên liệu cóxuất xứ của nước thành viên được dùng để sản xuất ra sản phẩm.

6. Nhằm áp dụng điểm (b), Khoản 3 hoặc điểm (a), Khoản 4 vàáp dụng Hiệp định Trị giá Hải quan để xác định giá trị của một hàng hóa hoặcgiá trị của nguyên vật liệu không có xuất xứ, Hiệp định về Trị giá Hải quan sẽáp dụng một cách thích hợp đối với những giao dịch trong nước hoặc đối với cáctrường hợp không có giao dịch hàng hoá hoặc giao dịch nguyên liệu không có xuấtxứ trong nước.

Điều 28. De Minimis

1. Hàng hóa không đáp ứng quy định tại điểm (b), khoản 1, Điều[X04] hoặc tiêu chí CTC quy định trong Phụ lục 2 vẫn được coi là hàng hoá cóxuất xứ của một nước thành viên nếu:

(a) Đối với hàng hóa thuộc các chương 16, 19, 20, 22, 23, từchương 28 đến chương 49, và từ chương 64 đến chương 97 thuộc Hệ thống Hài hoà,tổng giá trị của nguyên liệu không có xuất xứ không đạt tiêu chí xuất xứ CTCđược sử dụng để sản xuất ra hàng hóa đó không vượt quá mười (10) phần trăm giátrị FOB của hàng hóa đó;

(b) Đối với hàng hóa thuộc các chương 9, 18 và 21 thuộc Hệthống Hài hoà, tổng giá trị của nguyên liệu không có xuất xứ không đạt tiêu chíxuất xứ CTC được sử dụng để sản xuất ra hàng hóa đó không vượt quá mười (10)phần trăm hoặc bảy (07) phần trăm giá trị FOB của hàng hóa, như quy định tạiPhụ lục 2; hoặc

(c) Đối với hàng hóa thuộc chương 50 đến chương 63 thuộc Hệthống hài hòa, trọng lượng của nguyên liệu không có xuất xứ không đạt tiêu chíxuất xứ CTC được sử dụng để sản xuất ra hàng hóa đó không vượt quá mười (10)phần trăm của tổng trọng lượng hàng hóa.

Ngoài ra, hàng hóa phải đáp ứng tất cả các tiêu chí khác quyđịnh trong Chương này để được công nhận là hàng hoá có xuất xứ.

Ghi chú: Trong phạm vi của Khoản này, điểm (a), khoản 2,Điều [X05] sẽ được áp dụng.

2. Giá trị của nguyên liệu không có xuất xứ quy định tạikhoản 1 vẫn được tính vào giá trị nguyên liệu không có xuất xứ khi áp dụng tiêuchí LVC.

Điều 29. Cộng gộp

Nguyên liệu có xuất xứ của một nước thành viên được sử dụngđể sản xuất ra hàng hoá ở nước thành viên khác được coi là nguyên liệu có xuấtxứ của nước thành viên nơi diễn ra công đoạn gia công, chế biến hàng hoá đó.

Điều 30. Công đoạn gia công, chếbiến giản đơn

Một hàng hóa được coi là không đáp ứng tiêu chí CTC hoặctiêu chí công đoạn gia công chế biến hàng hoá nếu chỉ thực hiện những công đoạnsau:

(a) Những công đoạn bảo quản để giữ cho hàng hóa trong tình trạngtốt trong quá trình vận chuyển và lưu kho (như sấy khô, làm đông lạnh, ngâmmuối) và các công đoạn tương tự;

(b) Thay đổi bao bì, tháo dỡ và lắp ghép các kiện hàng;

(c) Tháo rời;

(d) Đóng vào chai, thùng, hộp và các công đoạn đóng gói baobì đơn giản khác;

(e) Tập hợp lại các linh kiện và phụ tùng được phân loạicùng mã với hàng hoá theo Quy tắc 2(a) của Quy tắc chung về giải thích Hệ thốngHài hoà;

(f) Sắp xếp đơn thuần các bộ sản phẩm lại với nhau; hoặc

(g) Kết hợp những công đoạn được đề cập từ Khoản (a) đếnKhoản (f).

Điều 31. Vận chuyển trực tiếp

1. Hàng hoá sẽ được hưởng ưu đãi thuế quan nếu đáp ứng nhữngquy định của Chương này và được vận chuyển trực tiếp từ nước thành viên xuấtkhẩu tới nước thành viên nhập khẩu.

2. Các trường hợp sau được coi là vận chuyển trực tiếp từnước thành viên xuất khẩu tới nước thành viên nhập khẩu:

(a) hàng hóa được vận chuyển thẳng từ nước thành viên xuấtkhẩu tới nước thành viên nhập khẩu; hoặc

(b) hàng hóa được vận chuyển qua một hay nhiều nước khôngphải là thành viên, với điều kiện hàng hoá đó chỉ quá cảnh hoặc lưu kho tạmthời, dỡ hàng, bốc lại hàng, và những công việc khác nhằm bảo quản hàng hoátrong tình trạng tốt.

Điều 32. Vật liệu đóng gói và baogói

1. Vật liệu đóng gói và bao gói để chuyên chở và vận chuyểnhàng hóa sẽ không được tính đến khi xác định xuất xứ của hàng hóa.

2. Vật liệu đóng gói và bao gói chứa đựng hàng hóa dùng để bánlẻ, khi được phân loại cùng với hàng hóa đó, sẽ không được tính đến khi xácđịnh xuất xứ hàng hoá theo tiêu chí CTC

3. Trường hợp xác định xuất xứ hàng hóa theo tiêu chí LVC, giátrị của vật liệu đóng gói và bao gói chứa đựng hàng hóa để bán lẻ sẽ được xétđến như là nguyên liệu có xuất xứ hoặc không có xuất xứ, tùy theo từng trườnghợp, khi tính hàm lượng LVC của hàng hóa.

Điều 33. Phụ kiện, phụ tùng, dụng cụvà tài liệu hướng dẫn hoặc tài liệu mang tính thông tin khác

1. Trường hợp xác định xuất xứ hàng hóa theo tiêu chí CTChoặc tiêu chí công đoạn gia công chế biến hàng hoá, các phụ kiện, phụ tùng,dụng cụ và các tài liệu hướng dẫn hoặc tài liệu mang tính thông tin khác đi kèmtheo hàng hoá đó sẽ không được tính đến khi xác định xuất xứ hàng hóa, với điềukiện là:

(a) các phụ kiện, phụ tùng, dụng cụ và các tài liệu hướngdẫn hoặc tài liệu mang tính thông tin khác được lập hóa đơn chung với hàng hóađó; và

(b) các phụ kiện, phụ tùng, dụng cụ và các tài liệu hướngdẫn hoặc tài liệu mang tính thông tin khác có số lượng và giá trị phù hợp vớihàng hóa.

2. Trường hợp xác định xuất xứ hàng hóa theo tiêu chí LVC,giá trị của các phụ kiện, phụ tùng, dụng cụ và các tài liệu hướng dẫn hoặc tàiliệu mang tính thông tin khác đi kèm theo hàng hoá đó sẽ được tính là giá trịnguyên liệu có xuất xứ hoặc giá trị nguyên liệu không có xuất xứ, tùy theo từngtrường hợp, khi tính hàm lượng LVC.

Điều 34. Các yếu tố gián tiếp

1. Các yếu tố gián tiếp được coi là nguyên liệu có xuất xứcho dù các yếu tố đó được sản xuất từ bất kỳ nơi nào.

2. Trong phạm vi Điều này, thuật ngữ “các yếu tố gián tiếp”là những hàng hóa được sử dụng trong quá trình sản xuất, thử nghiệm hoặc kiểmtra hàng hóa đó nhưng không còn nằm lại trong hàng hóa đó, hoặc là những hànghóa được sử dụng trong quá trình bảo trì nhà xưởng hoặc trong quá trình vận hànhnhững thiết bị liên quan đến quá trình sản xuất ra hàng hóa đó, bao gồm:

(a) nhiên liệu và năng lượng;

(b) dụng cụ, khuôn rập và khuôn đúc;

(c) phụ tùng và nguyên vật liệu sử dụng để bảo dưỡng thiếtbị và nhà xưởng;

(d) Dầu nhờn, chất bôi trơn, hợp chất và các nguyên liệukhác dùng trong quá trình sản xuất hoặc quá trình vận hành thiết bị và nhàxưởng;

(e) Găng tay, kính, giày dép, quần áo, các thiết bị an toàn;

(f) Các thiết bị, dụng cụ và máy móc dùng để thử nghiệm hoặckiểm tra hàng hoá;

(g) chất xúc tác và dung môi; và

(h) Bất kỳ nguyên liệu nào khác không còn nằm lại trong hànghóa nhưng việc sử dụng chúng phải được chứng minh là cần thiết trong quá trìnhsản xuất ra hàng hóa đó.

Điều 35. Nguyên vật liệu giống nhauvà có thể thay thế nhau

Việc xác định nguyên vật liệu giống nhau và có thể thay thế nhaucó phải là nguyên vật liệu có xuất xứ hay không sẽ được thực hiện bằng cách ápdụng các nguyên tắc kế toán về quản lý kho đang được sử dụng rộng rãi tại nướcthành viên xuất khẩu.

Điều 36. Thủ tục cấp và kiểm traGiấy chứng nhận xuất xứ

Thủ tục cấp và kiểm tra Giấy chứng nhận xuất xứ (C/O) quyđịnh tại Phụ lục 3 sẽ được áp dụng đối với những thủ tục có liên quan đến C/Ovà các vấn đề liên quan.

Điều 37. Tiểu ban về Quy tắc xuất xứ

1. Để thực hiện có hiệu quả các quy định của Chương này, mộtTiểu ban về Quy tắc xuất xứ (sau đây gọi là Tiểu ban) được thành lập theo ĐiềuX.

2. Tiểu ban sẽ thực hiện những chức năng sau:

(a) rà soát và đề xuất lên Ủy ban hỗn hợp, nếu cần thiết,những vấn đề sau:

(i) việc thực hiện các quy định tại Chương này;

(ii) bất kỳ sửa đổi nào đối với Phụ lục 2 và Bản đính kèmcủa Phụ lục 3 do một nước thành viên đề xuất; và

(iii) Quy định thực hiện như đề cập tại Điều 11 của Phụ lục3;

(b) xem xét các vấn đề khác do các Bên đề xuất có liên quanđến Chương này;

(c) báo cáo kết quả làm việc của Tiểu ban cho Ủy ban Hỗnhợp; và

(d) thực hiện các chức năng khác do Ủy ban Hỗn hợp ủy quyềntheo Điều X.

3. Tiểu ban bao gồm đại diện của Chính phủ các nước thànhviên, và có thể có đại diện của các tổ chức liên quan không thuộc Chính phủ củacác nước thành viên có chuyên môn liên quan đến những vấn đề sẽ được thảo luậnđược mời tham dự trên cơ sở nhất trí của các nước thành viên.

4. Tiểu ban sẽ tổ chức họp tại địa điểm và theo thời gianđược các nước thành viên thống nhất.

Chương 4

CÁC THỦ TỤC HẢI QUAN

Điều 38. Phạm vi

1. Chương này áp dụng đối với các thủ tục hải quan cần thiếtcho việc thông quan hàng hoá thương mại giữa hai Bên nhằm triển khai những phầnliên quan về thủ tục hải quan như sau:

(a)sự minh bạch;

(b) đơn giản hóa và hài hoà; và

(c) hợp tác và trao đổi thông tin.

2. Chương này phải được hai Bên thực hiện phù hợp với luậtpháp và quy định của mỗi Bên và trong giới hạn các nguồn lực sẵn có của từng cơquan hải quan của hai Bên.

Điều 39. Các định nghĩa

Vì mục đích của chương này, thuật ngữ “luật hải quan” nghĩalà luật pháp và các quy định được cơ quan hải quan của mỗi Bên thực thi và buộctuân thủ liên quan đến việc nhập khẩu, xuất khẩu và quá cảnh của hàng hoá, docó liên quan đến thuế hải quan, các lệ phí, và các loại thuế khác, hoặc liênquan đến việc cấm vận, hạn ngạch, hoặc những biện pháp quản lý tương tự khác đốivới việc di chuyển các hạng mục thuộc diện kiểm tra qua biên giới lãnh hải củamỗi Bên.

Điều 40. Minh bạch hóa

1. Mỗi Bên phải đảm bảo rằng tất cả các thông tin liên quanđến việc áp dụng chung trong luật hải quan của Bên đó được cung cấp sẵn sàng chobất kỳ cá nhân nào quan tâm.

2. Trong trường hợp có những thay đổi trong luật hải quan,thì những tin liên quan mà có thể cung cấp phải được rà soát lại tương ứng, mỗiBên phải cung cấp những thông tin sửa đổi trên một cách dễ dàng và đầy đủ,trước khi những thay đổi này bắt đầu có hiệu lực để những cá nhân quan tâm cóthể xem xét, trừ khi việc thông báo trước không thể thực hiện.

3. Theo yêu cầu của bất kỳ cá nhân quan tâm nào của hai Bên,mỗi Bên phải cung cấp, khi thích hợp, một cách nhanh chóng và chính xác, trongkhả năng có thể những thông tin liên quan đến các vấn đề hải quan cụ thể đượccá nhân quan tâm yêu cầu và dẫn chiếu đến luật hải quan. Mỗi Bên phải cung cấpkhông chỉ các thông tin được yêu cầu cụ thể mà phải cung cấp bất kỳ thông tinthích hợp khác mà cá nhân đó quan tâm.

Điều 41. Thủ tục thông quan

1. Cả hai Bên phải áp dụng các thủ tục hải quan của mình mộtcách có thể dự đoán, nhất quán và minh bạch.

2. Để đẩy nhanh việc thông quan hàng hoá thương mại giữa haiBên, mỗi Bên phải:

(a) nổ lực để tận dụng công nghệ thông tin và viễn thông;

(b) đơn giản hóa các thủ tục hải quan;

(c) hài hoà các thủ tục hải quan, trong khả năng có thể, vớicác tiêu chuẩn quốc tế và kinh nghiệm thực tế như những tiêu chuẩn được đưa radưới sự bảo trợ của Hội đồng hợp tác hải quan; và

(d) đẩy mạnh hợp tác, khi thích hợp, giữa các cơ quan hảiquan và:

(i) các cơ quan thẩm quyền quốc gia khác của mỗi Bên;

(ii) cộng đồng kinh doanh của mỗi Bên; và

(iii) các cơ quan hải quan khác từ bên ngoài.

3. Mỗi Bên phải cung cấp cho các Bên chịu ảnh hưởng đượctiếp cận dễ dàng vào những quá trình hành chính và rà soát pháp lý đối vớinhững biện pháp hành chính liên quan đến các vấn đề hải quan.

Điều 42. Hàng hoá quá cảnh

Mỗi Bên phải tiếp tục thuận lợi hoá thủ tục thông quan đốivới hàng hoá quá cảnh từ hoặc đến Bên khác theo đoạn 3, Điều V của GATT 1994.

Điều 43. Hợp tác và trao đổi thôngtin

1. Các Bên phải hợp tác và trao đổi thông tin với nhau trongphạm vi các thủ tục hải quan, bao gồm việc thi hành chống buôn lậu hàng hoá bịcấm và nhập khẩu và xuất khẩu hàng hoá bị nghi ngờ vi phạm quyền sở hữu trítuệ.

2. Việc hợp tác và trao đổi thông tin phải được thực hiệnnhư được quy định trong Hiệp định triển khai.

3. Đoạn 3 của Điều 6 không áp dụng đối với việc trao đổi thôngtin trong Điều này.

Điều 44. Tiểu ban về Thủ tục hảiquan

1. Vì mục đích thực thi và triển khai có hiệu quả Chươngnày, Tiểu ban về thủ tục hải quan (được nêu sau đây trong Điều này là “Tiểuban”) sẽ được thiết lập theo Điều 11.

2. Các chức năng của Tiểu ban là:

(a) rà soát việc thực thi và triển khai Chương này;

(b) báo cáo những nghiên cứu của Tiểu ban lên Uỷ ban hỗnhợp;

(c) xác định các lĩnh vực liên quan đến Chương này cần đượchoàn thiện để thuận lợi hoá thương mại giữa hai Bên; và

(d) thực hiện các chức năng khác do Uỷ ban hỗn hợp uỷ nhiệm theoĐiều 11.

3. Tiểu ban sẽ họp tại địa điểm và khung thời gian theo thoảthuận của các Bên.

4. Thành phần của Tiểu ban sẽ được nêu cụ thể trong Hiệpđịnh triển khai.

Chương 5

CÁC BIỆN PHÁP VỆ SINH VÀ KIỂM DỊCH

Điều 45. Phạm vi

Chương này sẽ áp dụng với tất cả các biện pháp vệ sinh vàkiểm dịch (sau đây được dẫn chiếu trong các điều khoản trong Chương này là"SPS") của các Bên căn cứ theo quy định tại Hiệp định về áp dụng cácbiện pháp Vệ sinh và Kiểm dịch trong Phụ lục 1A thuộc Hiệp định WTO (sau đây sẽđược dẫn chiếu trong Hiệp định này là “Hiệp định SPS), mà các biện pháp này cóthể, trực tiếp hoặc gián tiếp, ảnh hưởng đến thương mại hàng hóa giữa các Bên.

Điều 46. Khẳng định lại các Quyền vàNghĩa vụ

Các Bên khẳng định lại các quyền và nghĩa vụ của mình liênquan tới các biện pháp SPS theo Hiệp định SPS.

Điều 47. Điểm hỏi đáp

Mỗi Bên sẽ chỉ định một điểm hỏi đáp có khả năng trả lời tấtcả các yêu cầu hợp lý từ Bên khác về các biện pháp SPS và, nếu thích hợp, cungcấp các thông tin liên quan.

Điều 48. Tiểu ban về các Biện phápVệ sinh và Kiểm dịch

1. Vì mục đích thực thi và vận dụng hiệu quả Chương này,Tiểu ban về các biện pháp SPS (sau đây được dẫn chiếu trong Điều này là “Tiểuban”) sẽ được thiết lập theo Điều 11.

2. Các chức năng của Tiểu ban là:

(a) trao đổi thông tin về những vấn đề như sự xuất hiện cácvụ việc về SPS ở các Bên và các nước không tham gia Hiệp định, và thay đổi hoặcviệc ban hành các quy định liên quan tới SPS và các tiêu chuẩn của các Bên, mà cóthể, trực tiếp hoặc gián tiếp, ảnh hưởng đến thương mại hàng hóa giữa các Bên;

(b) tham vấn trên cơ sở khoa học để xác định và giải quyếtcác vấn đề cụ thể phát sinh từ việc áp dụng các biện pháp SPS với mục tiêu đạtđược các giải pháp cùng chấp nhận được;

(c) tham vấn các nỗ lực hợp tác của các Bên trong các diễnđàn quốc tế liên quan tới các biện pháp SPS;

(d) thảo luận hợp tác kỹ thuật giữa các Bên về các biện phápSPS để tăng cường hợp tác;

(e) rà soát thực hiện và vận dụng Chương này;

(f) báo cáo các kết luận của Tiểu ban lên Ủy ban Hỗn hợp; và

(g) thực hiện các chức năng khác theo ủy quyền của Ủy banHỗn hợp phù hợp với quy định của Điều [X](Ủy ban Hỗn hợp).

3. Tiểu ban sẽ bao gồm các quan chức chính phủ phụ trách vềcác biện pháp SPS của các Bên.

4. Tiểu ban sẽ họp tại địa điểm và thời gian do các Bên nhấttrí.

5. Tiểu ban có thể, nếu cần thiết, thành lập các nhóm côngtác kỹ thuật tạm thời với tư cách là các cơ quan chức năng liên quan tới mộtlĩnh vực cụ thể của các biện pháp SPS.

Điều 49. Không áp dụng Chương 13

Các thủ tục giải quyết tranh chấp quy định trong Chương 13 sẽkhông được áp dụng đối với Chương này.

Chương 6

CÁC QUY ĐỊNH KỸ THUẬT, TIÊU CHUẨN, VÀ CÁC THỦ TỤCĐÁNH GIÁ HỢP CHUẨN

Điều 50. Các Mục tiêu

Các mục tiêu của Chương này là để thúc đẩy thương mại giữacác Bên thông qua:

(a) đảm bảo rằng các quy định kỹ thuật, tiêu chuẩn, và cácthủ tục đánh giá sự hợp chuẩn không tạo nên các hàng rào không cần thiết trongthương mại;

(b) thúc đẩy hiểu biết lẫn nhau về các quy định kỹ thuật,tiêu chuẩn, và các thủ tục đánh giá sự hợp chuẩn ở mỗi Bên;

(c) tăng cường trao đổi thông tin và hợp tác giữa các Bênliên quan tới chuẩn bị, thông qua, và áp dụng các quy định kỹ thuật, tiêuchuẩn, và thủ tục đánh giá hợp chuẩn;

(d) tăng cường hợp tác giữa các Bên tại các diễn đàn quốc tếvà khu vực về các công việc liên quan tới tiêu chuẩn hóa và đánh giá hợp chuẩn;và

(e) tạo khuôn khổ để thực hiện những mục tiêu này.

Điều 51. Phạm vi

1. Chương này sẽ áp dụng với các quy định kỹ thuật, tiêuchuẩn, và các thủ tục đánh giá hợp chuẩn như định nghĩa trong Hiệp định về CácHàng rào Kỹ thuật trong Thương mại trong Phụ lục 1A của Hiệp định WTO (sau đâyđược đề cập trong Chương này là “Hiệp định TBT”).

2. Chương này sẽ không áp dụng đối với các tiêu chuẩn muasắm do các cơ quan chính phủ xây dựng đối với các yêu cầu về sản xuất hoặc tiêudùng của các cơ quan chính hủ và các biện pháp vệ sinh và kiểm dịch như đượcđịnh nghĩa trong Phụ lục A của Hiệp định SPS.

3. Không quy định nào trong Chương này sẽ hạn chế quyền củamột Bên trong việc chuẩn bị, thông qua, và áp dụng các quy định và tiêu chuẩnkỹ thuật, với mức độ cần thiết, hoàn thành một mục đích hợp lý. Những mục đíchhợp lý đó là, ngoài những mục tiêu khác, yêu cầu an ninh quốc gia; ngăn chặnnhững hành vi lừa dối; và bảo vệ sức khỏe hoặc an toàn con người; hoặc môitrường.

Điều 52. Khẳng định lại các Quyền vàNghĩa vụ

Các Bên khẳng định lại các quyền và nghĩa vụ của họ liênquan tới các quy định kỹ thuật, tiêu chuẩn và các thủ tục đánh giá hợp chuẩntheo Hiệp định TBT.

Điều 53. Hợp tác

1. Vì mục đích đảm bảo rằng các quy định kỹ thuật, tiêuchuẩn, và các thủ tục đánh giá hợp chuẩn không tạo ra các hàng rào không cầnthiết với thương mại hàng hóa giữa các Bên, các Bên sẽ, khi có thể, hợp táctrong lĩnh vực quy định kỹ thuật, tiêu chuẩn, và các thủ tục đánh giá hợpchuẩn.

2. Các hình thức hợp tác theo đoạn 1 có thể gồm những hìnhthức sau:

(a) tổ chức nghiên cứu chung và tổ chức các hội thảo, đểtăng cường hiểu biết lẫn nhau về các quy định kỹ thuật, tiêu chuẩn, và các thủtục đánh giá hợp chuẩn của mỗi Bên;

(b) trao đổi các quan chức chính phủ của các Bên vì mục đíchđào tạo;

(c) trao đổi thông tin về các quy định kỹ thuật, tiêu chuẩn,và các thủ tục đánh giá hợp chuẩn;

(d) cùng đóng góp, khi thích hợp, vào các hoạt động liênquan tới các quy định kỹ thuật, tiêu chuẩn và các thủ tục đánh giá hợp chuẩntrong các diễn đàn quốc tế và khu vực;

(e) khuyến khích các cơ quan liên quan đến các quy định kỹthuật, tiêu chuẩn, và các thủ tục đánh giá hợp chuẩn ở mỗi Bên hợp tác trongcác vấn đề có lợi ích chung; và

(f) tăng cường tham gia trong khuôn khổ hiện hành về côngnhận lẫn nhau thiết lập theo các hiệp định quốc tế hoặc do các cơ quan hữu quanquốc tế và khu vực xây dựng.

3. Việc thực thi Điều khoản này sẽ tùy thuộc vào sự sẵn cócủa các quỹ phù hợp và luật và quy định áp dụng của mỗi Bên.

Điều 54. Các Điểm hỏi đáp

1. Mỗi Bên sẽ chỉ định một điểm hỏi đáp có trách nhiệm điềuphối việc thực thi Chương này.

2. Mỗi Bên sẽ cung cấp cho Bên khác tên của điểm hỏi đápđược chỉ định và chi tiết liên hệ của các quan chức hữu quan trong tổ chức đógồm thông tin về số điện thoại, fax, thư điện tử, và các chi tiết liên quankhác.

3. Mỗi Bên sẽ thông báo cho Bên khác ngay lập tức bất kỳ mộtthay đổi nào về điểm hỏi đáp hoặc bất kỳ sửa đổi nào trong thông tin của cácquan chức hữu quan.

Điều 55. Tiểu ban về Quy định kỹthuật, Tiêu chuẩn, và các Thủ tục Đánh giá Hợp chuẩn

1. Vì mục đích thực hiện hiệu quả và vận hành của Chươngnày, Tiểu ban về Quy định kỹ thuật, Tiêu chuẩn và các Thủ tục Đánh giá Hợpchuẩn (sau đây được dẫn chiếu tới Điều này là “Tiểu ban”)sẽ được thành lập theoĐiều 11.

2. Các chức năng của Tiểu ban này là:

(a) điều phối hợp tác theo Điều 53;

(b) xác định các ngành ưu tiên cùng nhất trí để tăng cườnghợp tác, gồm xem xét một cách thuận lợi bất kỳ đề xuất nào do mỗi Bên đưa ra;

(c) xây dựng chương trình làm việc trong các lĩnh vực ưutiên cùng thống nhất để tạo thuận lợi cho việc chấp nhận kết quả đánh giá sự hợpchuẩn của Bên khác và các quy định kỹ thuật tương đương;

(d) giám sát tiến triển của các chương trình làm việc;

(e) rà soát thực hiện và vận hành của Chương này;

(f) tạo thuận lợi cho các tham vấn kỹ thuật;

(g) báo cáo, khi có thể, các kết luận lên Ủy ban Hỗn họp; và

(h) tiến hành các chức năng khác như có thể được ủy quyềncủa Ủy ban Hỗn hợp theo Điều 11.

3. Tiểu ban sẽ gặp tại thời gian và địa điểm do hai Bênthống nhất.

4. Tiểu ban sẽ:

(a) gồm các đại diện của Chính phủ của các Bên; và

(b) đồng chủ tọa bởi các quan chức Chính phủ của các Bên.

Điều 56. Không áp dụng Chương 13

Chương 13 sẽ không áp dụng với Chương này.

Chương 7.

THƯƠNG MẠI DỊCH VỤ

Điều 57. Phạm vi

1. Chương này sẽ áp dụng với các biện pháp của một Bên ảnhhưởng đến thương mại dịch vụ.

2. Chương này sẽ không áp dụng với:

(a) đối với dịch vụ vận tải hàng không, các biện pháp ảnh hưởngđến thương quyền bay, dù được trao dưới hình thức nào; hoặc tới các biện pháp ảnhhưởng trực tiếp đến thương quyền bay, dịch vụ liên quan tới thực hiện thươngquyền bay; ngoại trừ các biện pháp liên quan tới:

(i) Dịch vụ sửa chữa và bảo dưỡng máy bay;

(ii) Bán và tiếp thị các dịch vụ vận tải hàng không; và

(iii) Dịch vụ đặt, giữ chỗ bằng máy tính

(b) dịch vụ vận tải biển ven bờ;

(c) Các biện pháp liên quan tới các luật và quy định nhập cư

(d) Các biện pháp ảnh hưởng tới thể nhân của một bên tìmcách tiếp cận thị trường lao động của một Bên, hoặc các biện pháp liên quan tớiquốc tịch, định cư hoặc làm việc lâu dài; và

(e) Mua sắm Chính phủ.

3. Phụ lục 4 sẽ đưa ra các quy định bổ sung cho Chương này vềdịch vụ tài chính, bao gồm phạm vi và các định nghĩa.

Điều 58. Các Định nghĩa

Với mục đích của Chương này, thuật ngữ:

(a) “dịch vụ sửa chữa và bảo dưỡng máy bay” nghĩa là nhữnghoạt động được thực hiện với máy bay hoặc một phần của máy bay khi những hoạtđộng này không được tính vào dịch vụ và không bao gồm bảo dưỡng toàn bộ.

(b) “hiện diện thương mại” là bất kỳ hình thức thànhlập chuyên ngành nào, bao gồm:

(i) Việc thành lập, mua lại hoặc duy trì một pháp nhân; hoặc

(ii) Việc thành lập hoặc duy trì một chi nhánh hoặc một vănphòng đại diện; trong lãnh thổ của một Bên với mục đích cung cấp dịch vụ

(c) “dịch vụ đặt, giữ chỗ bằng máy tính” là dịch vụđược những hệ thống máy tính lưu những thông tin liên quan đến những lịch trìnhbay, chỗ trống, giá vé và các quy tắc định giá vé cung cấp, qua đó có thể đặtchỗ hoặc phát hành vé;

(d) “pháp nhân” là bất kỳ thực thể pháp lý nào đượcthành lập hay tổ chức một cách hợp pháp theo pháp luật hiện hành, dù là hoạtđộng vì lợi nhuận hay không, và thuộc sở hữu tư nhân hay sở hữu nhà nước, baogồm công ty, công ty tín thác, hợp danh, liên doanh, công ty một chủ hay hiệphội;

(e) “pháp nhân của một Bên khác” là pháp nhân hoặc:

(i) được thành lập hay tổ chức theo luật pháp của Bên khácđó, và tham gia vào hoạt động kinh doanh đáng kể trên lãnh thổ của Bên đó hoặcbất kỳ bên nào khác; hoặc

(ii) trong trường hợp cung cấp dịch vụ được thực hiện thông quahiện diện thương mại, được sở hữu hoặc kiểm soát bởi:

(A) thể nhân của Bên đó; hoặc

(B) Pháp nhân của Bên khác được xác định theo quy định củađiểm (i)

(f) một pháp nhân được:

(i) “sở hữu” bởi những người của một Bên hoặc bởi nhữngngười của Bên thứ ba nếu trên 50% lợi ích cổ phần của pháp nhân thuộc sở hữucủa những người của Bên đó hoặc Bên thứ ba đó;

(ii)“kiểm soát” bởi những người của một Bên hoặc bởi nhữngngười của Bên thứ ba nếu những người đó có quyền chỉ định đa số thành viên củaban giám đốc hoặc nếu không phải điều hành hoạt động của pháp nhân đó một cáchhợp pháp;

(iii) “liên kết” với những người khác khi pháp nhân đó kiểmsoát, hoặc chịu sự kiểm soát bởi người khác đó, hoặc khi pháp nhân đó và người kháccùng chịu sự kiểm soát của một người;

(g) “biện pháp” là bất kỳ một biện pháp nào được mộtBên thi hành, dù dưới hình thức luật pháp, quy định, luật lệ, thủ tục, quyếtđịnh, hành vi hành chính hoặc bất kỳ hình thức nào khác;

Chú thích: “biện pháp” sẽ bao gồm các biện pháp thuế nội địatrong phạm vi điều chỉnh của Hiệp định GATS

(h) “biện pháp của một Bên” có nghĩa là bất kỳ cácbiện pháp nào được thực hiện bởi:

(i) Chính phủ hoặc chính quyền địa phương hoặc trung ươngcủa một Bên; và

(ii) Các cơ quan phi chính phủ được ủy quyền của chính phủhoặc chính quyền trung ương hoặc địa phương của một Bên;

(i) “các biện pháp của một Bên ảnh hưởng tới thương mạidịch vụ” gồm các biện pháp

(i) mua, thanh toán, hoặc sử dụng một dịch vụ;

(ii) sự tiếp cận hay sử dụng các dịch vụ gắn liền với việccung cấp dịch vụ, các dịch vụ được các Bên đó yêu cầu phải đưa ra phục vụ côngchúng một cách phổ biến;

(iii) sự hiện diện, bao gồm cả hiện diện thương mại, của nhữngngười thuộc một Bên để cung cấp dịch vụ trên lãnh thổ của một Bên khác;

(j) “ nhà cung cấp dịch vụ độc quyền” có nghĩa là bấtkỳ người nào, dù là thuộc khu vực công hay tư nhân, được một Bên cho phép, hayđược thành lập một cách chính thức hay trên thực tế là người cung cấp duy nhấtdịch vụ đó, trong phạm vi thị trường tương ứng của lãnh thổ của một Bên này;

(k) “thể nhân của Bên khác” nghĩa là một thể nhân cưtrú trên lãnh thổ của Bên khác đó hoặc bất kỳ nơi nào khác, và là người có quốctịch của Bên khác đó theo luật của Bên đó;

(l) “Cá nhân” nghĩa là bất kỳ một “ thể nhân” hoặc“pháp nhân” nào;

(m) “ngành” dịch vụ nghĩa là:

(i) liên quan tới một cam kết cụ thể của một hoặc nhiều hoặctất cả các phân ngành của dịch vụ đó, như được quy định trong Biểu cam kết cụthể của Bên đó trong Phụ lục5; hoặc

(ii) ngoài ra, còn là toàn bộ các ngành dịch vụ đó, kể cảtất cả các phân ngành;

(n) “người tiêu dùng dịch vụ” là bất cứ những ngườinào tiếp nhận hoặc sử dụng một dịch vụ;

(o) Thuật ngữ “dịch vụ của một Bên khác” là dịch vụđược cung cấp:

(i) từ hoặc trên Lãnh thổ của Bên khác, hoặc trong trườnghợp dịch vụ vận tải biển, do một con tàu được đăng ký theo luật pháp của Bênkhác đó, hoặc do một người thuộc Bên khác cung cấp dịch vụ thông qua hoạt độngcủa một con tàu và/hoặc sử dụng toàn bộ hay một phần con tàu đó; hoặc

(ii) của một người cung cấp dịch vụ thuộc Bên khác, trongtrường hợp việc cung cấp dịch vụ đó thông qua sự hiện diện thương mại hoặc sựhiện diện thể nhân;

(p) “dịch vụ” gồm bất kỳ một dịch vụ trong ngành nàoloại trừ dịch vụ được cung cấp theo thẩm quyền của chính phủ.

(q) “dịch vụ được cung cấp theo thẩm quyền của chính phủ”nghĩa là bất kỳ loại hình dịch vụ nào không được cung cấp trên cơ sở thương mạihoặc cạnh tranh với một hoặc nhiều nhà cung cấp dịch vụ khác;

(r) “nhà cung cấp dịch vụ” là bất kỳ cá nhân nào thamgia cung cấp dịch vụ;

Chú thích: Khi dịch vụ không được một pháp nhân cung cấptrực tiếp nhưng thông qua các hình thức khác của hiện diện thương mại như chinhánh hoặc văn phòng đại diện, nhà cung cấp dịch vụ (ví dụ như pháp nhân), tuynhiên, sẽ được thông qua hiện diện đó được dành đối xử quy định đối với các nhàcung cấp dịch vụ theo Chương này. Sự đối xử đó sẽ được dành cho hiện diện thôngqua đó dịch vụ được cung cáp và không cần được mở rộng cho các phần khác củanhà cung cấp nằm ngoài Lãnh thổ của một Bên nơi dịch vụ được cung cấp.

(s) “cung cấp dịch vụ” bao gồm việc sản xuất, phânphối, quảng cáo, bán và giao dịch vụ.

(t) “Bán và tiếp thị dịch vụ vận tải hàng không” lànhững cơ hội cho các hãng vận tải hàng không liên quan trong việc bán và tiếpthị tự do các dịch vụ vận tải hàng không bao gồm tất cả các khía cạnh của tiếpthị như nghiên cứu thị trường, quảng cáo và phân phối. Các hoạt động này khôngbao gồm việc định giá dịch vụ vận tải hàng không hay các điều kiện có thể ápdụng.

(u) “thương mại dịch vụ”nghĩa là việc cung cấp dịchvụ:

(i) từ lãnh thổ của một Bên sang lãnh thổ của bất kỳ một Bênnào khác ("qua biên giới");

(ii) trên lãnh thổ của một Bên cho người tiêu dùng dịch vụcủa bất kỳ Bên nào khác ("tiêu dùng ở nước ngoài");

(iii) bởi một người cung cấp dịch vụ của một Bên, thông quasự hiện diện thương mại trên lãnh thổ của bất kỳ Bên nào khác ("hiện diệnthương mại"); và

(iv) bởi một người cung cấp dịch vụ của một Bên thông qua sựhiện diện thể nhân trên lãnh thổ của bất kỳ Bên nào khác ("hiện diện thểnhân"); và

(v) “thương quyền bay” nghĩa là quyền xây dựng và không xây dựnglịch trình để vận hành và/hoặc chuyên chở hành khách, hàng hóa và thư tín đểnhận hoa hồng hoặc việc cho thuê từ, đến, trong hoặc qua lãnh thổ một Bên, baogồm điểm phục vụ, các tuyến đường khai thác, loại hình phương tiện cần được chuyênchở, năng lực được cung cấp, mức thuế áp dụng và các điều kiện, và các tiêu chíđể có thể chỉ định một hãng hàng không, bao gồm các tiêu chí như số lượng, sởhữu và kiểm soát.

Điều 59. Tiếp cận thị trường

1. Liên quan đến việc tiếp cận thị trường thông qua cácphương thức cung cấp được định nghĩa trong khoản (u) của Điều 58, mỗi Bên sẽdành cho dịch vụ và nhà cung cấp dịch vụ của bên kia sự đối xử không kém thuậnlợi hơn so với quy định theo điều khoản, hạn chế và điều kiện được thống nhấtvà quy định trong Biểu cam kết cụ thể trong Phụ lục 5.

Chú thích: Nếu một Bên thực hiện một cam kết cụ thể liên quanđến việc cung cấp dịch vụ thông qua phương thức cung cấp được quy định trongphân đoạn (u) (i) của Điều 58 và nếu di chuyển vốn qua biên giới là một phầnthiết yếu của dịch vụ, Bên đó sẽ được cam kết cho phép sự di chuyển vốn đó. Nếumột Bên thực thi một cam kết tiếp cận thị trường phù hợp với việc cung cấp dịchvụ thông qua phương thức cung cấp được đề cập trong phân đoạn (u)

(iii) của Điều 58, bên đó sẽ được phép di chuyển vốn có liênquan trong Lãnh thổ của mình.

2. Trong các lĩnh vực mà các cam kết tiếp cận thị trườngđược thực hiện, các biện pháp mà một Bên không phải duy trì hoặc áp dụng hoặcdựa trên cơ sở các chi nhánh khu vực hoặc toàn bộ Lãnh thổ, trừ khi có quy địnhkhác trong Biểu cam kết cụ thể ở Phụ lục 5 được định nghĩa là:

(a) Hạn chế số lượng nhà cung cấp dịch vụ bất kể là dướihình thức hạn ngạch số lượng, các nhà độc quyền, các nhà cung cấp dịch vụ đặcquyền, hoặc theo yêu cầu của kiểm tra nhu cầu kinh tế;

(b) Hạn chế về tổng giá trị giao dịch dịch vụ hoặc tài sảndưới hình thức hạn ngạch số lượng hoặc theo yêu cầu của nhu cầu kiểm tra kinhtế;

(c) Hạn chế về tổng số lượng hoạt động dịch vụ hoặc theotổng số lượng đầu ra dịch vụ dưới hình thức đơn vị số lượng chỉ định theo hìnhthức hạn ngạch hoặc theo yêu cầu kiểm tra nhu cầu kinh tế.

Chú thích: Đoạn này không bao gồm các biện pháp của một bênhoặc hạn chế đầu vào cho việc cung cấp dịch vụ.

(d) Hạn chế về tổng số lượng thể nhân có thể được tuyển dụngtrong một ngành dịch vụ cụ thể hoặc việc một nhà cung cấp dịch vụ có thể tuyểndụng và người cần thiết để cung cấp, và trực tiếp liên quan tới, một dịch vụ cụthể dưới hình thức hạn ngạch số lượng hoặc theo yêu cầu của kiểm tra nhu cầukinh tế.

(e) Các biện pháp hạn chế hoặc yêu cầu các loại thực thểpháp lý cụ thể hoặc liên doanh mà thông qua đó nhà cung cấp dịch vụ có thể cungcấp được dịch vụ; và

(f) Hạn chế về vốn góp nước ngoài dưới hạn chế tối đa phầntrăm vốn nước ngoài hoặc theo tổng giá trị của vốn đầu tư riêng lẻ hoặc tổngvốn đấu tư.

Điều 60. Đối xử quốc gia

1. Trong các ngành được đề cập đến trong Biểu cam kết cụ thểở Phụ lục 5, và tuân theo bất kỳ điều kiện và trình độ nào được quy định trongđó, mỗi Bên sẽ dành cho dịch vụ và nhà cung cấp dịch vụ của Bên kia, liên quanđến tất cả các biện pháp ảnh hưởng đến cung cấp dịch vụ, sự đối xử không kém thuậnlợi hơn đối xử dành cho dịch vụ và nhà cung cấp dịch vụ của Bên đó.

Chú thích: Cam kết cụ thể được quy định theo Điều này sẽkhông được hiểu là yêu cầu Bên kia bồi thường cho bất cứ những bất lợi cạnhtranh vốn có nào xuất phát từ đặc điểm nước ngoài của các dịch vụ hoặc nhà cungcấp dịch vụ liên quan.

2. Một Bên có thể đáp ứng yêu cầu của đoạn 1 bằng cách dànhcho các dịch vụ và nhà cung cấp dịch vụ của Bên kia, bất kể là đối xử tương tựchính thức hoặc là đối xử khác biệt chính thức mà Bên đó dành cho các dịch vụvà nhà cung cấp dịch vụ tương tự của mình.

3. Đối xử tương tự và đối xử khác biệt chính thức sẽ đượccoi là kém thuận lợi hơn nếu như đối xử này sửa đổi các điều kiện cạnh tranhnhằm tạo điều kiện cho dịch vụ hoặc nhà cung cấp dịch vụ của một Bên so với cácdịch vụ hoặc nhà cung cấp dịch vụ tương tự của Bên kia.

4. Một Bên sẽ không viện dẫn các điều khoản trước đó theo Chương13 liên quan đến một biện pháp của Bên kia thuộc phạm vi của một hiệp định quốctế giữa các Bên liên quan đến việc tránh đánh thuế hai lần.

Điều 61. Cam kết Bổ sung

Các Bên có thể đàm phán các cam kết liên quan đến các biệnpháp ảnh hưởng đến thương mại dịch vụ mà không thuộc vào phạm vi xây dựng camkết theo Điều 59 hoặc Điều 60, bao gồm các biện pháp liên quan đến bằng cấp, tiêuchuẩn, hoặc cấp phép. Những cam kết này sẽ được nêu trong Biểu cam kết cụ thểcủa mỗi bên trong Phụ lục5.

Điều 62. Biểu cam kết cụ thể

1. Mỗi Bên sẽ quy định trong một Biểu cam kết các cam kết cụthể của mình theo các Điều 59, 60, 61liên quan đến các ngành và phân ngành tạiđó cam kết cụ thể được thực hiện, Biểu cam kết cụ thể của Bên đó trong Phụ lục5 sẽ quy định:

(a) các điều khoản, hạn chế và điều kiện của tiếp cận thịtrường;

(b) các điều kiện và trình độ về đối xử quốc gia;

(c) các cam kết liên quan đến các cam kết bổ sung; và

(d) khi phù hợp, khung thời gian thực hiện các cam kết đó.

2. Các biện pháp không phù hợp với cả Điều 59 và Điều 60 sẽđược trình bày trong cột liên quan tới Điều 59. Trong trường hợp này, việctrình bày sẽ được cân nhắc để quy định một điều kiện hoặc tiêu chuẩn trong Điều60.

Điều 63. Đối xử Tối huệ quốc

1. Trừ khi có quy định khác trong Phụ lục 6, mỗi Bên sẽ dànhcho các dịch vụ và nhà cung cấp dịch vụ của Bên kia đối xử không kém thuận lợihơn các dịch vụ và nhà cung cấp dịch vụ của bất kỳ một Bên thứ ba nào.

2. Đối xử được dành theo những hiệp định khác theo một bên hoànthành và được thông báo theo Điều V hoặc Điều V bis của Hiệp định GATS sẽ khôngtheo quy định của đoạn 1.

3. Nếu, sau khi Hiệp định này có hiệu lực, một bên ký kếthoặc sửa đổi loại hiệp định được nêu trong đoạn 2 với một Bên thứ ba, Bên kýkết này sẽ tạo cho Bên kia cơ hội để tham vấn khả năng dành cho dịch vụ và nhà cungcấp dịch vụ tương tự của Bên kia đối xử không kém thuận lợi hơn đối xử mà Bênnày dành cho dịch vụ và nhà cung cấp dịch vụ của Bên thứ ba đó.

Điều 64. Sửa đổi Biểu cam kết

1. Bất kỳ sự sửa đổi hoặc rút một cam kết cụ thể nào vềthương mại dịch vụ sẽ được thực hiện phù hợp với đoạn 1 của Điều 27. Trong quátrình đàm phán về việc sửa đổi hoặc rút đó, nhằm phù hợp với phân đoạn 2 (a)của điều XXI của Hiệp định GATS, hai Bên sẽ nỗ lực duy trì một mức độ cam kết cùngcó lợi không kém thuận lợi hơn trong thương mại như được quy định trong Biểucam kết cụ thể ở Phụ lục 5 trước các cuộc đàm phán đó.

2. Liên quan đến cam kết tương tự xuất hiện trong Biểu camkết cụ thể của một Bên theo Hiệp định GATS và Hiệp định này, nếu có bất kỳ sựthay đổi hoặc rút lui được thực hiện theo cam kết liên quan tới Biểu cam kết cụthể theo Hiệp định GATS và điều chỉnh bồi thường được thực hiện cho Bên kia vớitư cách là “Thành viên bị ảnh hưởng” nhằm phù hợp với Điều XXI của Hiệp địnhGATS, các Bên sẽ nhất trí sửa đổi Hiệp định này để bổ sung sự sửa đổi hoặc rútlui vào Hiệp định này mà không đàm phán thêm, tùy theo các thủ tục áp dụng trongnước.

Điều 65. Bằng cấp, Tiêu chuẩn Chấtlượng và Cấp phép

Nhằm mục đích bảo đảm rằng các biện pháp của một Bên liênquan tới các yêu cầu và thủ tục bằng cấp, yêu cầu về tiêu chuẩn kỹ thuật và yêucầu cấp phép của nhà cung cấp dịch vụ của Bên kia không tạo ra những rào cảnkhông cần thiết đối với thươg mại dịch vụ, mỗi bên sẽ nỗ lực để bảo đảm rằngcác biện pháp đó:

(a) dựa trên những tiêu chí khách quan và minh bạch, nhưnăng lực và khả năng cung cấp dịch vụ;

(b) không phiền hà hơn mức cần thiết để bảo đảm chất lượngdịch vụ;

(c) trong trường hợp áp dụng thủ tục cấp phép, không trởthành hạn chế cung cấp dịch vụ.

Điều 66. Công nhận

1. Một Bên có thể công nhận trình độ giáo dục và kinh nghiệmđạt được, hoặc các giấy phép hoặc chứng chỉ cấp ở Bên khác với mục đích hoànthành, toàn bộ hoặc một phần, các tiêu chuẩn hoặc tiêu chí cho phép, cấp phéphoặc cấp chứng chỉ của các nhà cung cấp dịch vụ của Bên kia.

2. Công nhận như đề cập ở đoạn 1, có thể đạt được thông quahài hòa hóa hoặc nếu không, có thể dựa trên hiệp định hoặc thỏa thuận giữa haiBên hoặc có thể được dành đơn phương.

3. Khi một Bên công nhận, bằng hiệp định hoặc thỏa thuậngiữa một Bên và một Bên không tham gia Hiệp định hoặc đơn phương, trình độ giáodục hoặc kinh nghiệm đạt được, yêu cầu được đáp ứng hoặc các giấy phép và chứngchỉ trên lãnh thổ của một Bên không tham gia Hiệp định;

(a) không quy định nào trong Điều 63 được hiểu là yêu cầumột Bên dành sự công nhận đó đối với trình độ giáo dục và kinh nghiệm đạt được,các yêu cầu đáp ứng được hoặc bằng cấp hoặc chứng chỉ được cấp trên lãnh thổcủa một Bên không tham gia Hiệp định;

(b) một Bên sẽ dành cho Bên kia một cơ hội phù hợp để Bên kiađàm phán gia nhập đối với hiệp định hoặc thỏa thuận hoặc để đàm phán những hiệpđịnh tương tự giữa các Bên; và

(c) Khi một Bên công nhận đơn phương, Bên đó sẽ dành cho Bênkia một cơ hội phù hợp để chứng tỏ rằng trình độ giáo dục hoặc kinh nghiệm đạt được,yêu cầu đáp ứng được hoặc bằng cấp hoặc chứng chỉ đạt được ở Bên kia cũng phải đượccông nhận.

Điều 67. Nhà cung cấp dịch vụ đặcquyền và độc quyền

1. Mỗi Bên sẽ đảm bảo rằng bất kỳ nhà cung cấp một dịch vụđộc quyền nào trên lãnh thổ của mình, khi cung cấp dịch vụ độc quyền trên thị trườngliên quan, không hành động trái với các cam kết cụ thể của Bên đó theo Chươngnày.

2. Nếu một người cung cấp dịch vụ độc quyền của một Bên cạnhtranh, trực tiếp hoặc thông qua các pháp nhân trực thuộc, khi cung cấp dịch vụnằm ngoài phạm vi độc quyền của mình và thuộc các cam kết cụ thể, Bên đó sẽ bảođảm rằng người cung cấp dịch vụ sẽ không lạm dụng vị trí độc quyền của họ đểthực hiện các hành vi trên lãnh thổ của mình trái với các cam kết đó.

3. Nếu một Bên có lý do để tin rằng một người cung cấp dịchvụ độc quyền của bất kỳ một Bên nào khác đang hành động không phù hợp với quyđịnh tại đoạn 1 và 2, Bên đó có thể yêu cầu Bên đã thành lập, duy trì hoặc chophép người cung cấp dịch vụ này thông báo những thông tin cụ thể về các hoạtđộng liên quan.

4. Các quy định của Điều này cũng được áp dụng đối với cáctrường hợp của người cung cấp dịch vụ độc quyền, trong trường hợp một Bên,chính thức hoặc trên thực tế:

(a) cho phép hoặc thiết lập một số lượng nhỏ các người cungcấp dịch vụ; và

(b) hạn chế đáng kể cạnh tranh giữa những người cung cấp đótrên lãnh thổ của mình.

Điều 68. Thanh toán và chuyển khoản

1. Trừ các trường hợp được xác định tại Điều 69, một Bênkhông được áp dụng những hạn chế đối với chuyển tiền quốc tế và thanh toán chocác giao dịch vãng lai liên quan tới các cam kết cụ thể.

2. Các quy định của Hiệp định này không ảnh hưởng tới quyềnvà nghĩa vụ của một Bên là thành viên của Quỹ Tiền tệ Quốc tế theo các Điều lệcủa Quỹ, gồm cả việc sử dụng các hoạt động ngoại hối phù hợp với Điều lệ củaQuỹ, với điều kiện một Bên không hạn chế về bất kỳ giao dịch vốn nào trái vớicác cam kết cụ thể liên quan đến giao dịch này, trừ trường hợp được quy địnhtại Điều 69 hoặc theo yêu cầu của Quỹ.

Điều 69. Hạn chế để bảo vệ cán cânthanh toán

1. Trong trường hợp xảy ra thâm hụt cán cân thanh toánnghiêm trọng và các khó khăn về tài chính đối ngoại hoặc đe dọa xảy ra các vấnđế đó, một Bên có thể áp dụng hoặc duy trì hạn chế về thương mại dịch vụ mà đãcam kết trong các cam kết cụ thể, về thanh toán hoặc chuyển khoản liên quan đếnnhững cam kết đó. Một điều được công nhận là những sức ép cụ thể lên cán cânthanh toán của một Bên trong phát triển hoặc chuyển đổi kinh tế có thể cần sửdụng các hạn chế để bảo đảm, không kể những biện pháp khác, duy trì mức độ dựtrữ tài chính đủ cho thực hiện các chương trình phát triển kinh tế hoặc chuyểnđổi kinh tế của mình.

2. Những hạn chế liên quan đến đoạn 1:

(a) bảo đảm rằng Bên khác được đối xử thuận lợi như với bấtkỳ Bên không tham gia Hiệp định khác;

(b) sẽ nhất quán với Điều lệ của Quỹ Tiền tệ Quốc tế;

(c) sẽ tránh được những tổn hại không cần thiết đối với lợi íchthương mại, kinh tế và tài chính của một Bên khác;

(d) sẽ không vượt quá mức độ cần thiết để giải quyết các tìnhhuống được mô tả trong đoạn 1; và

(e) sẽ là tạm thời và được loại bỏ từng bước khi các tình trạngquy định trong đoạn 1 cải thiện.

3. Khi quyết định áp dụng của các hạn chế đó, một Bên có thểưu tiên cung cấp dịch vụ thiết yếu hơn cho chương trình kinh tế hoặc pháttriển. Tuy nhiên, những hạn chế đó sẽ không được áp dụng hoặc duy trì nhằm mụcđích bảo hộ một dịch vụ cụ thể.

4. Bất kỳ những hạn chế nào áp dụng hoặc duy trì theo đoạn1, hoặc bất kỳ sự thay đổi nào, sẽ được thông báo trực tiếp cho Bên kia.

Điều 70. Từ chối lợi ích

1. Một Bên có thể từ chối lợi ích của Chương này đối với nhàcung cấp dịch vụ là một pháp nhân, trong trường hợp Bên từ chối chứng minh rằngpháp nhân sẽ được kiểm soát hoặc sở hữu bởi những người của một Bên không thamgia, và Bên từ chối:

(a) không duy trì quan hệ ngoại giao với Bên không tham giađó; hoặc

(b) áp dụng hoặc duy trì các biện pháp liên quan tới Bênkhông tham gia đó về cấm giao dịch với pháp nhân hoặc các biện pháp có thể bịvi phạm hoặc phá vỡ nếu lợi ích của Chương này được dành cho pháp nhân đó.

2. Theo thông báo và tham vấn từ trước, một Bên có thể từchối lợi ích của Chương này đối với một nhà cung cấp dịch vụ là một pháp nhân,nếu Bên từ chối chứng minh rằng pháp nhân đó không phải là nhà cung cấp dịch vụcủa Bên kia.

Điều 71. Tiểu ban về Thương mại Dịchvụ

1. Nhằm mục đích áp dụng và triển khai một cách có hiệu quảChương này, Tiểu ban về Thương mại Dịch vụ (sau đây được đề cập trong điều này là“Tiểu ban”) được thành lập theo Điều 11:

2. Chức năng của Tiểu ban sẽ là:

(a) rà soát các cam kết liên quan tới các biện pháp ảnh hưởngđến thương mại dịch vụ trong Chương này, nhằm mục đích đạt được tự do hóa hơnnữa trên cơ sở cùng có lợi và bảo đảm cân bằng tổng thể về quyền lợi và nghĩavụ;

(b) rà soát và kiểm tra việc áp dụng và triển khai chươngnày;

(c) thảo luận về các vấn đề liên quan tới Chương này;

(d) báo cáo các kết luận của Tiểu ban lên Ủy ban Hỗn hợp; và

(e) Thực hiện các chức năng khác theo ủy quyền của Ủy banHỗn hợp theo Điều 11.

3. Tiểu ban sẽ:

(a) Gồm các đại diện của Chính phủ của hai Bên và có thể mờicác đại diện của các cơ quan có liên quan khác ngoài Chính phủ của hai Bên vớichuyên môn cần thiết liên quan tới các vấn đề được thảo luận; và

(b) Được đồng chủ tọa bởi quan chức của Chính phủ hai Bên.

4. Nhóm cộng tác về Dịch vụ tài chính thuộc Tiểu ban sẽ đượcthành lập (sau đây được đề cập trong điều khoản này với tên gọi là “Nhóm Côngtác”) Chi tiết và thủ tục của Nhóm Công tác này sẽ được quy định trong Phụ lục4.

Điều 72. Rà soát các Cam kết

1. Các bên sẽ rà soát các cam kết về thương mại dịch vụtrong vòng năm năm kể từ ngày Hiệp định này có hiệu lực, với mục đích cải thiệnmức độ cam kết của các Bên trong Hiệp định này.

2. Nhằm rà soát các cam kết theo đoạn 1, các Bên sẽ tính đếncác nguyên tắc của đoạn 1 của Điều VI và đoạn 2 của Điều XIX của Hiệp địnhGATS.

Điều 73. Các Biện pháp Tự vệ Khẩncấp

Trong trường hợp việc thực thi Hiệp định này gây ảnh hưởngtiêu cực đáng kể cho một Bên tới một ngành dịch vụ cụ thể, một Bên có thể đềnghị tham vấn với một Bên kia với mục đích áp dụng các biện pháp phù hợp nhằmgiải quyết các tác động tiêu cực đó. Trong cuộc tham vấn này, hai Bên sẽ tínhđên các tình huống của một vụ kiện cụ thể và kết quả của các vòng đàm phán đaphương tuân theo điều X của Hiệp định GATS nếu các phiên đàm phán đã được đềcập đã được hoàn thành tại thời điểm của tham vấn.

Chương 8

DI CHUYỂN CỦA THỂ NHÂN

Điều 74. Phạm vi

1. Chương này áp dụng với các biện pháp ảnh hưởng đến sự dichuyển của thể nhân của một Bên khi đi vào một Bên khác và nằm trong danh mụcnêu tại Phụ lục 7.

2. Chương này không áp dụng đối với các biện pháp tác động đếnthể nhân của một Bên muốn gia nhập thị trường lao động của Bên khác, cũng nhưcác biện pháp về quốc tịch, hoặc cư trú hoặc làm việc thường xuyên.

3. Chương này không cấm một Bên áp dụng các biện pháp để điềuchỉnh việc nhập cảnh của thể nhân của Bên khác, hoặc việc tạm trú của họ, Bênthứ nhất, gồm những biện pháp cần thiết để bảo vệ sự toàn vẹn, và đảm bảo sự dichuyển có trật tự của thể nhân qua biên giới của mình, với điều kiện các biệnpháp này không được áp dụng nhằm loại bỏ hoặc làm suy giảm lợi ích dành cho Bênkhác trong giới hạn các cam kết cụ thể được nêu tại Điều 76.

Chú ý: Việc chỉ yêu cầu thị thực đối với thể nhân của Bênkia mà không yêu cầu thị thực đối với một số Bên thứ ba không bị xem là vô hiệuhóa hay làm suy giảm lợi ích theo cam kết cụ thể được nêu tại Điều 76.

Điều 75. Định nghĩa

Vì mục đích của Chương này, thuật ngữ “ thể nhân của mộtBên” là thể nhân cư trú tại một Bên hoặc một nơi nào khác và là công dân củaBên đó theo luật pháp của Bên đó.

Điều 76. Các cam kết cụ thể

1. Mỗi Bên phải cho phép nhập cảnh và tạm trú của thể nhâncủa Bên khác theo Chương này bao gồm trong giới hạn các mục trong Phụ lục 7,với điều kiện là thể nhân tuân thủ các luật lệ và quy định về việc nhập cảnh vàtạm trú của Bên đó liên quan đến việc di chuyển của thể nhân không mâu thuẫnvới các quy định của Chương này.

2. Không Bên nào được áp đặt hoặc duy trì bất kỳ hạn chế nàovề số người nhập cảnh hợp pháp hoặc tạm trú theo đoạn 1, trừ khi được quy địnhkhác tại Phụ lục 7.

Điều 77. Yêu cầu và thủ tục

1. Mỗi Bên phải công bố hoặc phải cung cấp cho Bên khác kểtừ thời điểm Hiệp định này có hiệu lực, đối với thể nhân được điều chỉnh bởicác cam kết cụ thể của Bên đó theo Điều 76 các thông tin về yêu cầu và thủ tụccần thiết để các thể nhân của Bên kia làm thủ tục nhập cảnh, tạm trú ban đầuhoặc gia hạn và giấy phép làm việc và thay đổi tình trạng tạm trú tại Bên đónếu phù hợp.

2. Mỗi Bên phải nỗ lực cung cấp, theo yêu cầu của thể nhâncủa Bên khác, các thông tin về yêu cầu và thủ tục được nêu tại đoạn 1.

3. Mỗi Bên phải nỗ lực để thông báo nhanh chóng cho Bên khácviệc ban hành đối với các yêu cầu và thủ tục mới, hoặc những thay đổi trong bấtkỳ một yêu cầu và thủ tục hiện hành nào được nêu trong đoạn 1 mà ảnh hưởng đếnviệc làm thủ tục nhập cảnh, tạm trú lần đầu hoặc gia hạn và nếu phù hợp, giấyphép làm việc và thay đổi tình trạng tạm trú của họ tại Bên khác.

4. Mỗi Bên phải đảm bảo rằng các mức phí do các cơ quan cóthẩm quyền đưa ra nêu tại đoạn 1 không thể hiện sự cản trở vô lý đối với việcdi chuyển của thể nhân của Bên khác theo Chương này.

5. Mỗi Bên phải nỗ lực ở mức tối đa để đưa ra các biện phápnhằm đơn giản hoá các yêu cầu và thuận lợi hoá và giải quyết các thủ tục liênquan đến việc di chuyển của thể nhân của Bên khác trong khuôn khổ pháp luật vàcác quy định của Bên đó.

Điều 78. Tiểu ban về Di chuyển củathểnhân

1. Để thực thi và thực hiện hiệu quả Chương này, Tiểu ban vềDi chuyển của thể nhân (sau đây được gọi là “Tiểu ban”) sẽ được thành lập theoĐiều 11.

2. Chức năng của Tiểu ban sẽ là:

(a) Rà soát và điều phối việc thực thi và hoạt động củaChương này;

(b) thảo luận bất kỳ vấn đề nào liên quan đến Chương này,bao gồm các vấn đề về đàm phán sâu hơn được nêu tại Phụ lục 7;

(c) báo cáo các kết quả của Tiểu ban lên Uỷ ban hỗn hợp; và

(d) thực hiện các chức năng khác được Uỷ ban hỗn hợp giaotheo Điều 11.

Điều 79. Đàm phán tiếp

Sau ngày Hiệp định này có hiệu lực, các Bên sẽ tham gia đàmphán theo Điều 11.

Chương 9.

SỞ HỮU TRÍ TUỆ

Điều 80. Những quy định chung

1. Các Bên dành và bảo đảm sự bảo hộ đầy đủ, có hiệu quả và khôngphân biệt đối với quyền sở hữu trí tuệ, tăng cường hiệu quả và tính minh bạchtrong việc quản lý hệ thống bảo hộ sở hữu trí tuệ, và quy định các biện phápbảo đảm thực thi quyền sở hữu trí tuệ một cách đầy đủ và có hiệu quả nhằm ngăn chặnhành vi xâm phạm quyền, giả mạo và sao chép lậu , phù hợp với các quy định tạiChương này và các điều ước quốc tế mà hai Bên là thành viên.

2. Thừa nhận tầm quan trọng ngày càng tăng của việc bảo hộsở hữu trí tuệ trong việc thúc đẩy hơn nữa thương mại và đầu tư giữa các Bên,các Bên sẽ hợp tác trong lĩnh vực sở hữu trí tuệ phù hợp với luật và quy địnhcủa mỗi Bên và phù hợp với các nguồn lực sẵn có.

3. Sở hữu trí tuệ được đề cập tại Chương này được hiểu làtất cả các đối tượng sở hữu trí tuệ:

a) là đối tượng từ Điều 86 đến Điều 92; và/hoặc

b) là đối tượng theo Hiệp định về các khía cạnh liên quanđến thương mại của quyền sở hữu trí tuệ tại Phụ lục 1C của Hiệp định WTO (sauđây được đề cập tại Chương này là “Hiệp định TRIPS”) và/hoặc các điều ước quốctế liên quan được đề cập trong Hiệp định TRIPS.

4. Các Bên khẳng định lại cam kết của mình về việc tuân thủcác nghĩa vụ trong các điều ước quốc tế liên quan đến sở hữu trí tuệ mà hai Bênlà thành viên.

Điều 81. Đối xử quốc gia

Mỗi Bên phải dành cho công dân của Bên kia sự đối xử khôngkém thuận lợi hơn so với sự đối xử mà Bên đó dành cho công dân nước mình trongviệc bảo hộ sở hữu trí tuệ phù hợp với Điều 3 và Điều 5 của Hiệp định TRIPS.

Ghi chú: Tại Điều 81 và Điều 82, “công dân” có ý nghĩa tươngtự như trong Hiệp định TRIPS và “sự bảo hộ” bao gồm các vấn đề liên quan đếnkhả năng bảo hộ, việc xác lập, phạm vi, duy trì và thực thi quyền sở hữu trítuệ cũng như các vấn đề về sử dụng quyền sở hữu trí tuệ được quy định cụ thểtại Chương này.

Điều 82. Đối xử tối huệ quốc

Mỗi Bên phải dành cho công dân của Bên kia sự đối xử khôngkém thuận lợi hơn so với sự đối xử mà Bên đó dành cho công dân của nước kháctrong việc bảo hộ sở hữu trí tuệ phù hợp với Điều 4 và Điều 5 của Hiệp địnhTRIPS.

Điều 83. Các vấn đề về đơn giản hóavà hài hoà hoá thủ tục

1. Nhằm quản lý có hiệu quả hệ thống bảo hộ sở hữu trí tuệ,mỗi Bên phải áp dụng các biện pháp thích hợp để đơn giản hóa các thủ tục hànhchính liên quan đến sở hữu trí tuệ.

2. Không Bên nào được yêu cầu xác nhận chữ ký hoặc các biệnpháp tự xác nhận khác trên các tài liệu nộp cho cơ quan có thẩm quyền của Bênđó, bao gồm các đơn, các bản dịch ra ngôn ngữ được cơ quan có thẩm quyền chấpnhận của bất kỳ đơn nộp sớm hơn có yêu cầu hưởng quyền ưu tiên, giấy uỷ quyềnvà giấy chứng nhận chuyển nhượng, trong quá trình đăng ký hoặc các thủ tục hànhchính khác về sáng chế, mẫu hữu ích, kiểu dáng công nghiệp hoặc nhãn hiệu.

3. Mặc dù có quy định tại khoản 2, mỗi Bên có thể yêu cầu :

a) việc xác nhận chữ ký hoặc cácbiện pháp tự xác nhận khác, nếu luật của Bên đó quy định như vậy, trong trườnghợp chữ ký hoặc các biện pháp tự xác nhận khác liên quan đến việc thay đổiquyền sở hữu đối với bằng độc quyền sáng chế hoặc đăng ký mẫu hữu ích, kiểudáng công nghiệp hoặc nhãn hiệu; và

b) việc nộp các bằng chứng nếu có lý do chính đáng để nghingờ về tính xác thực của chữ ký hoặc các biện pháp tự xác nhận khác trên cáctài liệu nộp cho cơ quan có thẩm quyền của Bên đó. Nếu cơ quan có thẩm quyềnthông báo cho người đó về yêu cầu nộp bằng chứng thì thông báo đó phải nêu lýdo nghi ngờ về tính xác thực của chữ ký hoặc các biện pháp tự xác nhận khác.

4. Không Bên nào được yêu cầu việc chứng nhận, bởi bất cứ bênnào không phải là người nộp đơn hoặc đại diện của người nộp đơn, về sự chínhxác của bản dịch đơn nộp sớm hơn là cơ sở để yêu cầu hưởng quyền ưu tiên.

5. Mỗi Bên phải thiết lập và thực hiện một hệ thống trong đógiấy uỷ quyền về thủ tục nộp đơn hoặc các thủ tục hành chính khác liên quan đếnsáng chế, mẫu hữu ích, kiểu dáng công nghiệp hoặc nhãn hiệu trước cơ quan cóthẩm quyền của Bên đó, có thể liên quan tới một hoặc nhiều đơn và/hoặc văn bằngbảo hộ như ghi trong giấy uỷ quyền hoặc tuỳ theo bất kỳ ngoại lệ nào do người uỷquyền đưa ra, đối với tất cả các đơn và/ hoặc văn bằng bảo hộ hiện tại và trongtương lai của người đó.

6. Đơn đăng ký và bằng độc quyền sáng chế và công bố đơn vàbằng đó phải được phân loại theo hệ thống phân loại sáng chế quốc tế được xâydựng theo Thỏa ước Strasbourg về phân loại sáng chế quốc tế, ngày 24/3/1971,như được sửa đổi. Đơn đăng ký và và văn bằng bảo hộ nhãn hiệu đối với hàng hoá vàdịch vụ và công bố đơn và văn bằng bảo hộ đó phải được phân loại theo hệ thốngphân loại hàng hoá và dịch vụ quốc tế được xây dựng theo Thoả ước Nice về phânloại quốc tế đối với hàng hóa và dịch vụ nhằm mục đích đăng ký nhãn hiệu, ngày15/6/1957, như được sửa đổi và tu chỉnh.

7. Mỗi Bên sẽ cố gắng cải tiến hệ thống đại diện sở hữu côngnghiệp nhằm tạo điều kiện thuận lợi hơn cho việc đạt được và sử dụng các quyềnđối với sáng chế, mẫu hữu ích, kiểu dáng công nghiệp và nhãn hiệu .

Điều 84. Tính minh bạch

Nhằm tăng cường tính minh bạch của hệ thống quản lý sở hữutrí tuệ, phù hợp với pháp luật của mình, mỗi Bên phải:

a) áp dụng các biện pháp thích hợp để công bố các thông tinít nhất là về đơn sáng chế và cấp bằng sáng chế, đăng ký mẫu hữu ích và kiểudáng công nghiệp, đăng ký nhãn hiệu và đơn đăng ký nhãn hiệu và đăng ký giốngcây trồng mới và đơn đăng ký giống cây trồng mới;

b) cố gắng cung cấp cho các bên liên quan thông tin chínhthức trong các hồ sơ liên quan đến các vấn đề quy định trong mục (a) nêu trên;

c) cố gắng cung cấp cho công chúng một cách dễ dàng thôngtin về hệ thống bảo hộ sở hữu trí tuệ, bao gồm thông tin về nỗ lực của mỗi Bênnhằm thực thi hiệu quả quyền sở hữu trí tuệ.

Điều 85. Nâng cao nhận thức của côngchúng về bảo hộ sở hữu trí tuệ

Các Bên phải tiến hành các biện pháp thích hợp để nâng caonhận thức của công chúng về bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ, bao gồm các dự án giáodục và tuyên truyền về sử dụng tài sản sở hữu trí tuệ cũng như về thực thiquyền sở hữu trí tuệ.

Điều 86. Sáng chế

1. Mỗi Bên phải bảo đảm rằng một đơn đăng ký sáng chế không bịtừ chối chỉ với lý do đối tượng yêu cầu bảo hộ trong đơn liên quan đến chươngtrình máy tính.

2. Các quy định của khoản 1 không ảnh hưởng tới khả năng cấpbằng độc quyền sáng chế đối với bản thân các chương trình máy tính theo quyđịnh pháp luật của mỗi Bên.

3. Mỗi Bên phải bảo đảm rằng nếu một sáng chế trong đơn đăngký sáng chế được thực hiện bởi một người không phải là người nộp đơn sáng chếtrong hoạt động kinh doanh của người đó sau khi công bố đơn, thì người đó hoặcngười nộp đơn sáng chế có thể nộp yêu cầu với cơ quan có thẩm quyền yêu cầuthẩm định đơn sáng chế trước những đơn khác, phù hợp với quy định của pháp luậtcủa Bên đó. Trong trường hợp này, cơ quan có thẩm quyền của Bên đó có thể yêucầu người nộp đơn sáng chế hoặc người đã nộp yêu cầu cung cấp bằng chứng vềviệc sáng chế đang được thực hiện, kết quả tra cứu tình trạng kỹ thuật liênquan đến đơn, hoặc một bản sao quyết định cuối cùng của cơ quan quản lý hànhchính về sáng chế của Bên kia hoặc của một Bên thứ ba (không phải là thành viêncủa Hiệp định này) đối với đơn mà người nộp đơn đã nộp ở Bên kia hoặc ở Bên thứba đó cho cùng một sáng chế hoặc cơ bản là cùng một sáng chế với đối tượng đượcyêu cầu bảo hộ trong đơn mà người nộp đơn đã nộp ở Bên đó . Trong trường hợpyêu cầu như vậy được nộp, cơ quan có thẩm quyền của Bên đó phải xem xét yêu cầuvà cố gắng thẩm định đơn trước các đơn khác nếu điều kiện thích hợp.

4. Mỗi Bên phải bảo đảm rằng chủ sở hữu sáng chế có thể nộpyêu cầu sửa lỗi bản mô tả, phạm vi yêu cầu bảo hộ, hoặc các bản vẽ được kèmtheo đơn tới cơ quan quản lý hành chính về sáng chế nhằm thu hẹp phạm vi cácyêu cầu bảo hộ.

Điều 87. Kiểu dáng công nghiệp

Mỗi Bên phải bảo đảm sự bảo hộ đầy đủ và có hiệu quả đối vớikiểu dáng công nghiệp phù hợp với Điều 25 và Điều 26 Hiệp định TRIPS.

Điều 88. Nhãn hiệu

Mỗi Bên phải bảo đảm sự bảo hộ đầy đủ và có hiệu quả đối vớinhãn hiệu phù hợp với các Điều từ 15 đến 21 Hiệp định TRIPS.

Điều 89. Quyền tác giả

1. Mỗi bên phải bảo đảm bảo hộ hiệu quả quyền tác giả và quyềnliên quan phù hợp với quy định pháp luật của mình và các điều ước quốc tế màBên đó là thành viên.

2. Mỗi Bên phải đảm bảo rằng các quy định pháp luật của mìnhđược thi hành với các chế tài thích hợp nhằm bảo hộ quyền tác giả và quyền liênquan trong môi trường kỹ thuật số.

3. Mỗi Bên, phù hợp với quy định pháp luật của mình, sẽ thựchiện các biện pháp thích hợp để thúc đẩy việc phát triển các tổ chức quản lý tậpthể quyền tác giả và các quyền liên quan tại Bên đó.

Điều 90. Giống cây trồng mới

Thừa nhận tầm quan trọng của việc thiết lập một hệ thống bảohộ giống cây trồng mới, mỗi Bên cố gắng bảo hộ tất cả giống và loài cây trồngtrong thời gian sớm nhất có thể phù hợp với Văn kiện 1991 của Công ước Quốc tếvề Bảo hộ giống cây trồng mới.

Điều 91. Chỉ dẫn địa lý

Mỗi Bên phải bảo đảm sự bảo hộ đầy đủ và có hiệu quả đối vớichỉ dẫn địa lý phù hợp với quy định pháp luật của mình và phù hợp với Hiệp địnhTRIPS.

Điều 92. Cạnh tranh không lành mạnh

1. Mỗi Bên phải quy định các biện pháp bảo hộ hiệu quả chốnglại hành vi cạnh tranh không lành mạnh.

2. Bất kỳ hành vi cạnh tranh nào trái với các tập quán trungthực trong công nghiệp hoặc thương mại là hành vi cạnh tranh không lành mạnh.

3. Đặc biệt, các hành vi cạnh tranh không lành mạnh dưới đâysẽ bị cấm:

a) tất cả các hành vi có bản chất gây nhầm lẫn bằng bất kỳphương tiện nào với các cơ sở, hàng hóa hoặc các hoạt động công nghiệp hoặcthương mại của đối thủ cạnh tranh;

b) các tuyên bố sai lệch trong hoạt động thương mại có bảnchất làm mất uy tín đối với cơ sở, hàng hóa, hoặc các hoạt động công nghiệphoặc thương mại của đối thủ cạnh tranh;

c) Các chỉ dẫn hoặc tuyên bố mà việc sử dụng chúng trong hoạtđộng thương mại có khả năng gây nhầm lẫn với công chúng về bản chất, đặc tính,sự phù hợp với mục đích sử dụng hoặc số lượng của hàng hóa hoặc dịch vụ hoặcquy trình sản xuất hàng hóa;

d) Các hành vi nhằm đạt được hoặc nắm giữ quyền sử dụng cáctên miền trùng hoặc tương tự gây nhầm lẫn với tên thương mại, nhãn hiệu đượcbảo hộ của người khác nhằm các mục đích như được quy định trong pháp luật củamỗi Bên, chẳng hạn như ý định thu lợi bất chính hoặc ý định gây hại cho ngườikhác đó.

4. Mỗi Bên phải bảo đảm trong pháp luật của mình sự bảo hộđầy đủ và có hiệu quả đối với thông tin bí mật phù hợp với điều 39 Hiệp dịnhTRIPS.

5. Mỗi Bên phải thiết lập các chế tài phù hợp để ngăn chặnhoặc trừng phạt các hành vi cạnh tranh không lành mạnh. Đặc biệt, mỗi Bên phảibảo đảm rằng bất cứ người nào thấy lợi ích kinh doanh của mình sẽ bị ảnh hưởngbởi một hành vi cạnh tranh không lành mạnh có thể tiến hành thủ tục pháp lý vàyêu cầu đình chỉ hoặc ngăn chặn hành vi, tiêu hủy hàng hóa vi phạm, dỡ bỏ cácphương tiện và vật liệu được sử dụng cho hành vi vi phạm hoặc đền bù thiệt hạiphát sinh từ hành vi đó, trừ trường hợp pháp luật của mỗi Bên có quy định khác.

Điều 93. Thực thi – Các biện phápkiểm soát tại biên giới

Mỗi Bên phải bảo đảm việc thi hành đầy đủ và hiệu quả cácbiện pháp kiểm soát tại biên giới phù hợp với các Điều từ 51 đến 60 Hiệp địnhTRIPS.

Điều 94. Thực thi – Các chế tài dânsự

1. Mỗi Bên phải bảo đảm rằng chủ thể quyền sở hữu trí tuệ cóquyền yêu cầu người xâm phạm bồi thường đầy đủ cho những thiệt hại mà chủ thểquyền phải chịu do hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ của người đó được thựchiện bởi người xâm phạm biết rõ, hoặc có các căn cứ hợp lý để biết, đó là hành vivi phạm.

2. Mỗi Bên phải bảo đảm rằng trong phạm vi có thể phù hợpvới quy định của pháp luật mỗi Bên, cơ quan tư pháp mỗi Bên có quyền ấn địnhmột số tiền bồi thường thiệt hại hợp lý dựa trên toàn bộ các chứng cứ được cungcấp, trong trường hợp do bản chất của các sự kiện liên quan chủ thể quyền sởhữu trí tuệ rất khó chứng minh sự tổn hại về kinh tế thực tế.

3. Mỗi Bên phải cố gắng áp dụng các biện pháp cần thiết đểcải thiện hệ thống tư pháp của mình theo hướng áp dụng các chế tài dân sự hiệuquả nhằm ngăn chặn hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ.

Điều 95. Thực thi - các chế tài hìnhsự

Mỗi Bên phải bảo đảm rằng các thủ tục và các hình phạt hình sựphải được áp dụng phù hợp với Điều 61 của Hiệp định TRIPS.

Điều 96. Hợp tác

1. Các Bên sẽ hợp tác trong lĩnh vực sở hữu trí tuệ phù hợpvới khoản 2 Điều 1.

2. Lĩnh vực và hình thức hợp tác theo Điều này sẽ được quyđịnh tại Thoả thuận thi hành.

3. Chi phí hợp tác theo Điều này sẽ được phân chia một cáchcông bằng khả dĩ nhất.

4. Chương 13 sẽ không được áp dụng đối với Điều này.

Điều 97. Tiểu ban về sở hữu trí tuệ

1. Nhằm triển khai và thi hành hiệu quả Chương này, Tiểu banvề sở hữu trí tuệ (sau đây được đề cập đến tại Điều này là “Tiểu ban”) sẽ đượcthành lập theo Điều 11.

2. Các chức năng của Tiểu ban sẽ bao gồm:

a) Rà soát và giám sát việc triển khai và thi hành Chươngnày;

b) Thảo luận bất cứ vấn đề nào liên quan đến SHTT nhằm tăngcường sự bảo hộ sở hữu trí tuệ và thực thi quyền sở hữu trí tuệ và nhằm nângcao sự quản lý minh bạch và hiệu quả đối với hệ thống bảo hộ sở hữu trí tuệ,chẳng hạn như:

(i) Các vấn đề về sáng chế;

(ii) Các vấn đề về kiểu dáng ;

(iii) Các vấn đề về nhãn hiệu;

(iv) Các vấn đề về trách nhiệm pháp lý của những người cungcấp dịch vụ internet;

(v) Các vấn đề về cạnh tranh không lành mạnh;

(vi) Các vấn đề về biện pháp kiểm soát tại biên giới;

(vii) Các vấn đề về chỉ dẫn địa lý; và

(viii) Các vấn đề về biện pháp hành chính

c) Báo cáo các kết luận và kết quả của các thảo luận củaTiểu ban với Uỷ ban Hỗn hợp; và

d) Thực hiện các chức năng khác được Uỷ ban Hỗn hợp giao chophù hợp với Điều 11.

3. Tiểu ban sẽ nhóm họp vào thời gian và địa điểm được haiBên thống nhất.

4. Tiểu ban sẽ:

a) Bao gồm đại diện của Chính phủ của các Bên; và

b) Được đồng chủ toạ bởi quan chức của các Chính phủ.

Điều 98. Các ngoại lệ an ninh

Theo quy định của Chương này, Điều 73 của Hiệp định TRIPS sẽđược đưa vào và là một phần của Hiệp định, với những sửa đổi phù hợp.

Chương 10

CẠNH TRANH

Điều 99. Thúc đẩy Cạnh tranh thôngqua Xử lý các Hành vi phản cạnh tranh

Mỗi Bên sẽ, phù hợp với luật và quy định của mình, thúc đẩycạnh tranh thông qua xử lý các hành vi phản cạnh tranh để tạo thuận lợi choviệc vận hành hiệu quả thị trường của mình. Bất kỳ biện pháp nào tiến hành theonhững mục tiêu này sẽ được tiến hành phù hợp với các nguyên tắc minh bạch hóa,không phân biệt đối xử, và công bằng về thủ tục.

Điều 100. Các Định nghĩa

Vì các mục tiêu của Chương này, thuật ngữ:

(a) “các hành vi phản cạnh tranh” nghĩa là bất kỳ hànhxử hoặc giao dịch có thể bị phạt hoặc giảm nhẹ theo luật cạnh tranh của mỗiBên; và

(b) “luật cạnh tranh” nghĩa là:

(i) đối với Nhật Bản, Luật liên quan tới Cấm Độc quyền tưnhân và Duy trì Thương mại công bằng(Luật số 54, 1947) (sau đây được dẫn chiếutrong Chương này là “Luật chống Độc quyền”) và các quy định thực hiện cũng nhưcác sửa đổi; và

(ii) đối với Việt Nam, Luật Cạnh tranh (Luật số 27/2004/QH11 )và các quy định thực hiện cũng như các sửa đổi.

Điều 101. Hợp tác Thúc đẩy Cạnhtranh bằng Xử lý các Hành vi Phản cạnh tranh

Hai Bên sẽ, phù hợp với các luật và quy định của mình, hợptác trong lĩnh vực thúc đẩy cạnh tranh bằng cách giải quyết các hành vi phảncạnh tranh tùy theo nguồn lực sẵn có của mình, với mục tiêu đóng góp vào thựchiện hiệu quả luật cạnh tranh của từng Bên và để tránh hoặc giảm khả năng xung độtgiữa Chính phủ của Hai Bên đối với các vấn đề liên quan đến áp dụng luật cạnhtranh của mỗi Bên. Hoạt động hợp tác đó có thể được tiến hành dưới hình thứctrao đổi thông tin, thông báo và phối hợp các hoạt động thực thi và tham vấn.

Điều 102. Hợp tác kỹ thuật

Hai Bên nhất trí rằng lợi ích chung của các cơ quan quản lýcạnh tranh của hai Bên để phối hợp trong các hoạt động hợp tác kỹ thuật liên quantới tăng cường chính sách cạnh tranh và thực thi chính sách cạnh tranh của mỗiBên.

Điều 103. Không Áp dụng Đoạn 3 củaĐiều 6 và Chương 13

Đoạn 3 của Điều 6 và Chương 13 không áp dụng với Chương này.

Điều 104. Quy định khác

1. Các thỏa thuận chi tiết để thực hiện Chương này có thể đượcthực hiện giữa các cơ quan cạnh tranh của hai Bên.

2. Không quy định nào trong Chương này ngăn cản các Bên tìmkiếm hoặc cung cấp hỗ trợ cho nhau theo các hiệp định hoặc thỏa thuận songphương hoặc đa phương.

3. Không quy định nào trong Chương này được hiểu là hạn chếchính sách hoặc quan điểm pháp lý của mỗi Bên về bất kỳ vấn đề nào liên quantới hành pháp.

4. Không quy định nào trong Chương này được hiểu là ảnh hưởngtới các quyền và nghĩa vụ của mỗi Bên theo các hiệp định hoặc thỏa thuận quốctế khác hoặc theo luật của bên đó.

Chương 11

CẢI THIỆN MÔI TRƯỜNG KINH DOANH

Điều 105. Nguyên tắc cơ bản

Mỗi Bên sẽ thực hiện những biện pháp phù hợp để cải thiệnhơn nữa môi trường kinh doanh nhằm tạo điều kiện cho người dân hai Bên tiếnhành các hoạt động kinh doanh, phù hợp với luật pháp và quy định của mỗi Bên.

Điều 106. Mua sắm Chính phủ

Thừa nhận tầm quan trọng của việc tăng cường tính hiệu quảcủa Mua sắm Chính phủ trong việc cải thiện môi trường kinh doanh của mình, căncứ vào luật pháp, quy định, các chính sách và thông lệ mua sắm chính phủ củamình, mỗi Bên sẽ nỗ lực:

(a) tăng cường tính minh bạch của các biện pháp mua sắmchính phủ, và

(b) thực thi các biện pháp mua sắm chính phủ một cách côngbằng và hiệu quả.

Điều 107. Tiểu ban về Cải thiện Môitrường Kinh doanh

1. Nhằm triển khai và thực hiện hiệu quả Chương này, mộtTiểu ban về Cải thiện Môi trường Kinh doanh (sau đây được gọi là “Tiểu ban”) sẽđược thành lập theo Điều 11.

2. Chức năng của Tiểu ban là:

(a) rà soát các kết quả hoạt động của Văn phòng Liên lạc vềCải thiện Môi trường Kinh doanh(sau đây được gọi là “Văn phòng liên lạc”), domỗi Bên chỉ định thành lập theo Điều 109;

(b) Tự mình xử lý và tìm cách giải quyết các vấn đề liên quanmôi trường kinh doanh hoặc dựa trên các báo cáo của Cơ quan Liên lạc;

(c) báo cáo kết quả hoạt động và đưa ra đề xuất, bao gồm cảcác biện pháp do mỗi Bên thực hiện và đối với Bên kia;

(d) nếu cần thiết, rà soát các biện pháp do hai Bên thựchiện liên quan đến các đề xuất đề cập trong tiểu đoạn (c);

(e) công bố một cách hợp lý các đề xuất đề cập trong tiểuđoạn (c) và kết quả rà soát được đề cập trong tiểu đoạn (d);

(f) báo cáo kịp thời các đề xuất được đề cập trong tiểu đoạn(c) và các kết quả khác khác liên quan đến việc triển khai và thực hiện Chươngnày lên Uỷ ban Hỗn hợp;

(g) Hợp tác theo phương thức phù hợp với các Tiểu ban khácđược thành lập theo Hiệp định này, với mục tiêu tránh lặp lại các công việckhông cần thiết. Các hình thức hợp tác bao gồm:

(i) thông báo kết quả xem xét tới các Tiểu ban này;

(ii) tham khảo ý kiến từ các Tiểu ban này;

(iii) mời thành viên của các Tiểu ban này, và

(iv) nếu cần, chuyển lại các vấn đề liên quan cho các Tiểuban này.

3. Thành phần của Tiểu ban bao gồm đại diện của Chính phủhai Bên. Tiểu ban có thể mời đại diện từ các cơ quan khác ngoài Chính phủ mỗi nướccó chuyên môn cần thiết liên quan tới các vấn đề cần giải quyết.

4. Thời gian và địa điểm họp của Tiểu ban sẽ do hai Bênthống nhất.

Điều 108. Diễn đàn tham vấn

Hai Bên có thể sử dụng những diễn đàn tham vấn hiện có nhằmcải thiện môi trường kinh doanh của mỗi Bên đối với các vấn đề thuộc Chươngnày.

Điều 109. Văn phòng Liên lạc

1. Mỗi Bên sẽ chỉ định và duy trì một Văn phòng Liên lạc củamình. Mỗi bên phải thông báo việc thành lập Văn phòng Liên lạc này cho Bên kia.

2. Chức năng của Văn phòng Liên lạc mỗi Bên là:

(a) tiếp nhận các phản ánh, câu hỏi và/hoặc yêu cầu tham vấntừ cá nhân Bên kia liên quan đến luật pháp, quy định và các biện pháp khác củamình gây ảnh hưởng bất lợi đối với hoạt động kinh doanh của họ;

(b) chuyển các phản ánh, câu hỏi và/hoặc yêu cầu tham vấnđược đề cập trong tiểu đoạn (a) cho các cơ quan chức năng của mình;

(c) chuyển phản hồi từ các cơ quan chức năng bên mình cho cáccá nhân có phản ánh, câu hỏi và/hoặc yêu cầu tham vấn;

(d) phối hợp với các cơ quan chức năng bên mình, cung cấpcác thông tin và tư vấn cần thiết cho các cá nhân được đề cập trong tiểu đoạn (a);và

(e) báo cáo các kết quả liên quan đến việc thực hiện chức năngcủa mình, đã được quy định từ tiểu đoạn (a) đến (d), cho Uỷ ban Hỗn hợp, các Tiểuban liên quan và/hoặc các diễn đàn tham vấn hiện được đề cập tại Điều [XX04]của Hiệp định cơ bản.

3. Mỗi Văn phòng Liên lạc sẽ nỗ lực trả lời các phản ánh,câu hỏi và/hoặc yêu cầu tham vấn của các cá nhân trong khoảng thời gianphù hợp.

4. Dù đã có các các quy định ở đoạn 2, việc trao đổi thôngtin giữa Cơ quan Liên lạc của một Bên và cá nhân của Bên kia vẫn có thể đượcthực hiện thông qua một cơ quan chức năng hoặc một tổ chức do Chính phủ Bên kiachỉ định

5. Đoạn 2, 3 và 4 không mang ý nghĩa ngăn cản hoặc hạn chếbất kỳ doanh nghiệp nào của một Bên liên lạc trực tiếp với các cơ quan chứcnăng của Bên kia.

Điều 110. Không áp dụng Chương 13

Các thủ tục giải quyết tranh chấp được quy định trong Chương13 sẽ không được áp dụng trong Chương này.

Chương 12

HỢP TÁC

Điều 111. Các Nguyên tắc Cơ bản

Tùy thuộc vào luật pháp và quy định áp dụng riêng của từngnước, hai Bên sẽ tăng cường hợp tác theo Hiệp định này trên cơ sở lợi ích chungnhằm tự do hóa và thuận lợi hóa thương mại và đầu tư giữa hai Bên; đem lại sựthịnh vượng cho nhân dân hai nước. Vì mục tiêu này, hai Bên sẽ tiến hành hợptác giữa hai Chính phủ; khuyến khích và tạo thuận lợi cho hợp tác giữa các tổchức khác ngoài Chính phủ, nếu cần thiết và phù hợp, trong những lĩnh vực sau:

(a) nông nghiệp, lâm nghiệp và ngư nghiệp;

(b) thúc đẩy thương mại và đầu tư;

(c) doanh nghiệp vừa và nhỏ;

(d) quản lý và phát triển nguồn nhân lực;

(e) du lịch;

(f) công nghệ thông tin và viễn thông;

(g) môi trường;

(h) giao thông vận tải; và

(i) các lĩnh vực khác do hai Bên cùng thống nhất.

Điều 112. Phạm vi và Hình thức Hợptác

Phạm vi và hình thức hợp tác trong Chương này sẽ được quyđịnh trong Hiệp định Triển khai.

Điều 113. Triển khai

1. Triển khai hợp tác theo Chương này sẽ tùy thuộc vào vấnđề tài chính liên quan và những nguồn lực khác cùng với luật pháp và nguyên tắccủa mỗi Bên.

2. Chi phí hợp tác theo Chương này sẽ được chia đều ở mức cóthể cho hai Bên thông qua việc sử dụng hiệu quả các nguồn lực.

Điều 114. Tiểu ban về Hợp tác

1. Vì mục tiêu triển khai và thực hiện hiệu quả Chương này,một Tiểu ban Hợp tác (sau đây được gọi là Tiểu ban) sẽ được thành lập theo quy địnhcủa Điều 11.

2. Chức năng của Tiểu ban là:

(a) trao đổi quan điểm và thông tin về hợp tác trong từnglĩnh vực hợp tác đề cập trong Điều 111, đồng thời tìm hướng hợp tác sâu rộnghơn giữa hai Bên;

(b) giám sát, rà soát, và thảo luận những vấn đề liên quanđến việc triển khai và thực hiện hiệu quả Chương này;

(c) báo cáo các nghiên cứu và hoạt động triển khai và thực hiệnChương này của Tiểu ban cho Uỷ ban hỗn hợp;

(d) giám sát chức năng và hoạt động của các nhóm công tácđược thành lập theo quy định tại đoạn 6;

(e) lập ra các quy tắc và thủ tục riêng;

(f) thảo luận các vấn đề liên quan đến Chương này; và

(g) thực hiện các chức năng khác do Ủy ban hỗn hợp ủy quyềntheo quy định tại Điều 11.

3. Tiểu ban sẽ duy trì các cơ chế tham vấn và các mô hìnhhợp tác khác đang hiện hành nhằm Hỗ trợ Phát triển Chính thức giữa hai Bên; chiasẻ những thông tin phù hợp với các cơ chế này để đảm bảo triển khai hiệu quảcác hoạt động hợp tác.

4. Thành phần của Tiểu ban là đại diện từ Chính phủ hai Bên.Nếu cần thiết, Tiểu ban có thể mời thêm đại diện từ các cơ quan liên quan khácngoài Chính phủ để giải quyết các vấn đề chuyên môn.

5. Hai Bên sẽ thống nhất thời gian và địa điểm họp của Tiểuban.

6. Tiểu ban có thể thành lập các nhóm công tác thuộc Tiểuban trong từng lĩnh vực hợp tác đề cập trong Điều 111. Chức năng, thành phần vànhững chi tiết khác của các nhóm công tác sẽ được quy định trong Hiệp địnhTriển khai.

Điều 115. Không áp dụng Chương 13

Chương 13 sẽ không được áp dụng đối với Chương này.

Chương 13

GIẢI QUYẾT TRANH CHẤP

Điều 116. Phạm vi

1. Trừ khi được quy định khác trong Hiệp định này, Chươngnày áp dụng cho mọi tranh chấp giữa các Bên liên quan tới việc diễn giải và ápdụng Hiệp định này.

2. Không có quy định nào trong Chương này hạn chế quyền củacác Bên được phép sử dụng thủ tục giải quyết tranh chấp khác theo điều ước quốctế khác mà cả hai Bên trong tranh chấp là thành viên.

3. Mặc dù có quy định tại đoạn 2, một khi thủ tục giải quyếttranh chấp đã được tiến hành theo Chương này hoặc bất kỳ điều ước quốc tế nàokhác mà cả hai Bên tranh chấp là thành viên liên quan tới một tranh chấp cụthể, thủ tục giải quyết tranh chấp đó sẽ loại trừ việc áp dụng các thủ tục giảiquyết tranh chấp khác đối với trường hợp cụ thể đó. Tuy nhiên, việc loại trừ đósẽ không được áp dụng nếu tranh chấp phát sinh liên quan đến những quyền vànghĩa vụ chủ yếu riêng biệt theo quy định của các cam kết quốc tế khác.

Điều 117. Tham vấn

1. Một Bên có thể gửi yêu cầu tham vấn bằng văn bản tới Bênkia về bất cứ vấn đề gì liên quan tới việc diễn giải hoặc thực hiện Hiệp địnhnày.

2. Mọi yêu cầu tham vấn sẽ được đệ trình bằng văn bản, trongđó nêu rõ những hành động gây tranh chấp, cơ sở pháp lý và thực tế (bao gồmnhững điều khoản của những Hiệp định liên quan bị coi là đã bị vi phạm và mọiđiều khoản liên quan khác) của khiếu nại.

2. Khi một Bên có yêu cầu tham vấn theo khoản 1, Bên kiaphải trả lời yêu cầu và tiến hành tham vấn với tinh thần thiện chí trong thờihạn ba mươi (30) ngày kể từ ngày nhận được yêu cầu với mục tiêu đạt được giảipháp thỏa đáng tức thời cho các bên. Trong trường hợp tham vấn về hàng hóa dễhỏng, Bên kia phải tiến hành tham vấn với một thời gian không quá mười lăm (15)ngày kể từ ngày nhận được yêu cầu.

Điều 118. Môi giới, Trung gian, Hòagiải

1. Một Bên trong tranh chấp có thể yêu cầu tiến hành môigiới, trung gian, hòa giải ở bất kỳ thời điểm nào. Các Bên tranh chấp có thểbắt đầu và kết thúc trung gian, hòa giải vào bất kỳ lúc nào theo yêu cầu củabất kỳ Bên nào.

2. Nếu các Bên đồng ý, môi giới, trung gian, hòa giải có thểvẫn tiếp tục cùng với thủ tục giải quyết tranh chấp bằng Ủy ban trọng tài theo quyđịnh của Chương này.

Điều 119. Thành lập Ủy ban trọng tài

1. Bên khiếu nại đưa ra yêu cầu tham vấn theo Điều 2 có thểgửi văn bản tới bên bị khiếu nại yêu cầu thành lập một Ủy ban trọng tài:

(a) nếu Bên bị khiếu nại không tiến hành tham vấn trong vòngba mươi (30) ngày, hoặc trong vòng mười lăm (15) ngày trong trường hợp tham vấnvề hàng hóa dễ hỏng kể từ ngày nhận được yêu cầu tham vấn đó; hoặc

(b) nếu các Bên không giải quyết được tranh chấp thông qua thamvấn trong vòng sáu mươi (60) ngày, hoặc trong vòng ba mươi (30) ngày trongtrường hợp tham vấn liên quan đến hàng hóa dễ hỏng sau ngày nhận được yêu cầutham vấn đó, với điều kiện là Bên khiếu nại cho rằng bất kỳ lợi ích nào mà đánglẽ được hưởng một cách trực tiếp hay gián tiếp theo hiệp định này đang bị vôhiệu hay vi phạm là kết quả của việc Bên bị khiếu nại không thực hiện nghĩa vụcủa mình theo Hiệp định này, hoặc là kết quả của việc Bên bị khiếu nại áp dụngcác biện pháp xung đột với nghĩa vụ của Bên đó theo Hiệp định này.

2. Yêu cầu thành lập Uỷ ban trọng tài theo điều này phải xácđịnh rõ:

(a) cơ sở pháp lý của khiếu nại bao gồm các điều khoản củaHiệp định này bị cho là bị vi phạm và các điều khoản liên quan khác; và

(b) cơ sở thực tế của khiếu nại.

3. Trong vòng ba mươi (30) ngày kể từ ngày nhận được yêu cầuthành lập Uỷ ban trọng tài, mỗi Bên sẽ chỉ định một trọng tài viên, có thể làcông dân của nước mình và đề xuất ba (3) ứng viên vào vị trí trọng tài thứ ba,người sẽ là chủ tịch Uỷ ban trọng tài. Trọng tài thứ ba phải là người không cóquốc tịch của bất kỳ bên nào trong tranh chấp, không cư trú thường xuyên trênlãnh thổ, không làm việc cho bất kỳ bên nào hay liên quan đến tranh chấp ở bấtkỳ khía cạnh nào.

4. Các Bên phải thống nhất và chỉ định trọng tài thứ batrong vòng bốn mươi lăm (45) ngày kể từ ngày nhận được yêu cầu thành lập Uỷ bantrọng tài, có tính đến các ứng viên được đề cử theo đoạn 3.

5. Nếu một Bên không chỉ định trọng tài viên của mình theođoạn 3 hoặc nếu các Bên trong tranh chấp không thể thống nhất được việc chỉđịnh trọng tài thứ ba theo đoạn 4, việc chỉ định sẽ do Tổng giám đốc Tổ chứcThương mại Thế giới thực hiện. Trong trường hợp Tổng giám đốc mang quốc tịchcủa một Bên trong tranh chấp, việc chỉ định sẽ do Phó Tổng giám đốc hoặc quanchức cấp dưới trực tiếp không có quốc tịch của bất kỳ Bên tranh chấp nào thựchiện.

6. Ngày thành lập Uỷ ban trọng tài là ngày Chủ tịch Ủy bantrọng tài được chỉ định.

7. Một Ủy ban trọng tài sẽ bao gồm các trọng tài viên vớikiến thức pháp lý và chuyên môn phù hợp.

Điều 120. Chức năng của Uỷ ban trọngtài

1. Uỷ ban trọng tài được thành lập theo Điều 4:

(a) tham vấn với các bên trong tranh chấp một cách phù hợpvà trao cho họ những cơ hội để có thể đạt được một giải pháp làm hài lòng cảhai bên;

(b) đưa ra phán quyết phù hợp với Hiệp định này và các quyđịnh hiện hành của luật pháp quốc tế;

(c) chỉ rõ, trong phán quyết của Uỷ ban trọng tài, những cơsở pháp lý và thực tiễn cùng với lập luận cho những cơ sở đó; và

(d) có thể, bên cạnh việc chỉ rõ cơ sở, đưa vào trong phánquyết những lựa chọn về đề xuất cách thức thực hiện để các bên xem xét, có tínhtới Điều 8.

2. Uỷ ban trọng tài có thể tìm kiếm, từ các Bên, những thôngtin liên quan nếu Uỷ ban thấy cần thiết và phù hợp. Các Bên phải trả lời ngaylập tức và đầy đủ những yêu cầu của Uỷ ban trọng tài về những thông tin đó.

3. Uỷ ban trọng tài có thể tìm kiếm thông tin từ những nguồnliên quan khác và có thể tham khảo chuyên gia về một số vấn đề của vụ tranhchấp. Liên quan tới thực tiễn về một vấn đề mang tính khoa học hoặc kỹ thuậtđược đưa ra bởi một Bên, uỷ ban trọng tài có thể yêu cầu các chuyên gia cungcấp một báo cáo tư vấn. Uỷ ban trọng tài có thể, theo yêu cầu của một Bên hoặcUỷ ban thấy cần thiết, thu thập, có sự tham vấn với các Bên trong tranh chấp,không ít hơn hai (2) chuyên gia khoa học hoặc kỹ thuật, những người sẽ hỗ trợUỷ ban trọng tài trong suốt quá trình tố tụng nhưng không có quyền bỏ phiếu vềbất kỳ quyết định nào của Uỷ ban trọng tài, bao gồm cả phán quyết.

Điều 121. Thủ tục của Uỷ ban trọngtài

1. Các quy định trong Điều này sẽ áp dụng đối với trình tựthủ tục của Ủy ban trọng tài.

2. Sau khi tham vấn với Ủy ban trọng tài, Các Bên có thểthỏa thuận đưa ra thêm những quy định về trình tự thủ tục với điều kiện lànhững quy định đó không trái với các quy định của Điều này.

3. Sau khi tham vấn với các Bên, Ủy ban trọng tài sẽ, càngsớm trên thực tế càng tốt và trong khả năng có thể, trong vòng bảy (7) ngày kểtừ ngày thành lập ủy ban, ấn định lịch làm việc cho vụ việc. Lịch làm việc phảiđưa ra thời hạn chính xác để các bên đệ trình hồ sơ. Các bên có thể thỏa thuậnthay đổi lịch làm việc trên cơ sở tham vấn với ủy ban trọng tài.

4. Địa điểm tiến hành các thủ tục tố tụng trọng tài sẽ do cácBên thống nhất quyết định. Nếu các bên không thể thống nhất, địa điểm sẽ luânphiên giữa thủ đô của các Bên trong tranh chấp trong đó địa điểm của cuộc họpđầu tiên sẽ ở thủ đô của nước bị khiếu nại.

5. Uỷ ban trọng tài phải họp kín. Các Bên chỉ được có mặt ởcác buổi làm việc khi được Ủy ban mời dự.

6. Các Bên sẽ có cơ hội tham dự các phiên giới thiệu, tuyên bốhoặc bác bỏ trong quá trình tố tụng trọng tài. Bất cứ thông tin gì, hoặc hồ sơ mộtBên đệ trình lên ủy ban trọng tài, bao gồm cả những ý kiến của Bên đó về phầnmô tả trong dự thảo phán quyết và câu trả lời đối với các câu hỏi của Ủy bantrọng tài, đều phải được cung cấp cho Bên kia.

7. Tranh luận của uỷ ban trọng tài và tài liệu được đệ trìnhphải được giữ bí mật.

8. Dù có quy định tại đoạn 7, bất kỳ Bên nào có thể công bốcông khai quan điểm của họ về vụ tranh chấp, nhưng phải giữ bí mật những thôngtin và hồ sơ đệ trình do bên kia đệ trình lên uỷ ban trọng tài nếu họ đã yêucầu phải giữ bí mật những thông tin đó. Nếu một Bên trong tranh chấp đệ trìnhvăn bản bí mật cho uỷ ban trọng tài, dựa trên yêu cầu của Bên trong tranh chấpkia thì bên đệ trình cũng phải cung cấp một bản tóm tắt những thông tin khôngbí mật hàm chứa trong bản đệ trình đó mà có thể được tiết lộ ra công chúng.

9. Phán quyết của Uỷ ban trọng tài phải được lập không có sựhiện diện của các Bên và những phát biểu được đưa ra căn cứ vào những thông tinđược cung cấp.

10. Uỷ ban trọng tài phải, trong vòng chín mươi (90) ngày kểtừ ngày được thành lập, đưa ra dự thảo phán quyết cho các Bên, bao gồm cả phầnmô tả, phần cơ sở và kết luận với mục đích cho phép các bên trong tranh chấp cóthể xem xét dự thảo phán quyết. Nếu không thể đưa ra dự thảo phán quyết trongvòng thời hạn chín mươi (90) ngày, Uỷ ban trọng tài có thể gia hạn thời gian raphán quyết với sự đồng ý của các Bên. Một Bên có thể có nhận xét bằng văn bảntới Uỷ ban trọng tài về dự thảo phán quyết trong vòng mười lăm (15) ngày sau ngàyđệ trình dự thảo phán quyết.

11. Uỷ ban trọng tài phải đưa ra phán quyết cho các Bêntrong vòng ba mươi (30) ngày kể từ ngày đưa ra dự thảo phán quyết.

12. Uỷ ban trọng tài phải nỗ lực quyết định các vấn đề, kểcả phán quyết, trên cơ sở đồng thuận nhưng cũng có thể quyết định các vấn đề,kể cả phán quyết theo đa số.

13. Phán quyết của Uỷ ban trọng tài là chung thẩm và có giátrị ràng buộc đối với các Bên.

Điều 122. Huỷ bỏ tố tụng

Các Bên có thể huỷ bỏ tố tụng trọng tài tại bất kỳ thời điểmnào bằng việc cùng nhau thông báo cho Chủ tịch Uỷ ban trọng tài trước khi phánquyết được công bố.

Điều 123. Thi hành phán quyết

1. Bên bị khiếu nại phải ngay lập tức tuân thủ phán quyếtcủa Uỷ ban trọng tài được ban hành theo Điều 6.

2. Bên bị khiếu nại phải, trong vòng hai mươi (20) ngày kểtừ ngày ban hành phán quyết, thông báo cho bên khiếu nại khoảng thời gian thựchiện phán quyết. Nếu bên khiếu nại cho rằng khoảng thời gian được thông báo làkhông thể chấp nhận được, bên khiếu nại có thể đưa vấn đề này lên một uỷ bantrọng tài để uỷ ban trọng tài quyết định khoảng thời gian thực hiện phù hợp.

3. Nếu bên bị khiếu nại cho rằng việc tuân thủ báo cáo trongthời hạn thực hiện như được ấn định theo đoạn 2 là không thể thi hành được, bênbị khiếu nại phải, không muộn hơn ngày hết hạn thực hiện, tiến hành tham vấnvới bên khiếu nại, nhằm mục đích đạt được một sự bồi thường chấp nhận được chocả hai. Nếu các bên trong tranh chấp không thể thống nhất được mức bồi thườngtrong vòng hai mươi (20) ngày kể từ ngày hết hạn thực hiện, bên khiếu nại cóthể yêu cầu một Uỷ ban trọng tài để quyết định mức độ phù hợp việc tạm dừng cácnhượng bộ hoặc lợi ích mà bên khiếu nại dành cho bên bị khiếu nại theo Hiệpđịnh này.

4. Nếu bên khiếu nại cho rằng bên bị khiếu nại đã không tuânthủ báo cáo trong thời hạn thực hiện theo đoạn 2, bên khiếu nại có thể chuyểnvấn đề lên một uỷ ban trọng tài để xác nhận việc không tuân thủ đó.

5. Nếu Uỷ ban trọng tài thụ lý vụ việc được đưa lên theođoạn 4 xác nhận rằng Bên bị khiếu nại đã không tuân thủ phán quyết trong thờihạn thực hiện theo đoạn 2, Bên khiếu nại có thể, trong vòng ba mươi (30) ngàysau ngày Uỷ ban trọng tài xác nhận, thông báo cho Bên bị khiếu nại ý định đìnhchỉ việc áp dụng cho Bên bị khiếu nại các nhượng bộ hoặc lợi ích theo Hiệp địnhnày.

6. Việc đình chỉ áp dụng các nhượng bộ hoặc nghĩa vụ kháctheo Hiệp định này căn cứ vào đoạn 3 và đoạn 5 chỉ có thể được thực hiện ítnhất ba mươi (30) ngày sau ngày thông báo phù hợp với những đoạn đó. Việc đìnhchỉ đó sẽ:

(a) không có hiệu lực nếu, đối với tranh chấp trong đó việcđình chỉ có liên quan, tham vấn hoặc tố tụng trọng tài đang tiến hành;

(b) là tạm thời và không được tiếp tục nếu bên bị khiếu nại đạtđược thoả thuận làm hài lòng cả hai hoặc nếu việc tuân thủ với phán quyết đã cóhiệu lực;

(c) bị giới hạn ở mức độ tương đương với tổn thất hoặc thiệthại bị cho là do việc không tuân thủ phán quyết gây ra; và

(d) bị hạn chế trong phạm vi cùng lĩnh vực hoặc những lĩnhvực liên quan đến tổn thất hoặc thiệt hại, trừ trường hợp không thể thực hiệnđược hoặc không hiệu quả để tạm dừng việc áp dụng nhượng bộ hoặc nghĩa vụ trongnhững lĩnh vực đó.

7. Nếu bên bị khiếu nại thấy rằng yêu cầu đình chỉ nhượng bộhoặc nghĩa vụ khác theo Hiệp định này của bên khiếu nại như đề ra ở đoạn 6không được đáp ứng, nó có thể yêu cầu tham vấn với Bên khiếu nại. Bên khiếu nạisẽ tiền hành tham vấn trong vòng mười (10) ngày kể từ ngày nhận được yêu cầu.Nếu các Bên không thể giải quyết được vấn đề trong vòng ba mươi (30) ngày kể từngày nhận được yêu cầu tham vấn căn cứ vào đoạn này, Bên bị khiếu nại có thểđưa vấn đề lên Uỷ ban trọng tài.

8. Uỷ ban trọng tài được thành lập theo Điều này sẽ có cáctrọng tài của Uỷ ban trọng tài ban đầu. Nếu điều này không thể thực hiện được,khi đó các trọng tài của Uỷ ban trọng tài được thành lập theo Điều này sẽ đượcbổ nhiệm căn cứ vào đoạn 3 đến đoạn 5 của Điều 4. Trừ khi các Bên có thoả thuậnmột thời hạn khác, Uỷ ban trọng tài thành lập theo Điều này sẽ ra phán quyếttrong vòng sáu mươi (60) ngày kể từ ngày thụ lý vấn đề. Phán quyết đưa ra cógiá trị ràng buộc các Bên.

Điều 124. Chi phí

Mỗi Bên sẽ chịu chi phí cho trọng tài mình chỉ định và chophiên giới thiệu của mình trong tố tụng trọng tài. Các chi phí khác của Uỷ bantrọng tài sẽ được chia đều cho các Bên, trừ trường hợp các Bên có thoả thuậnkhác.

Chương 14.

CÁC QUY ĐỊNH CUỐI CÙNG

Điều 125. Bảng Nội dung và Tiêu đề

Bảng các nội dung và tiêu đề của các Chương và các Điềukhoản của Hiệp định này được bổ sung chỉ với mục đích tạo thuận lợi cho tham khảovà sẽ không ảnh hưởng tới việc diễn giải Hiệp định này.

Điều 126. Các Phụ lục và Giải thích

Các Phụ lục và Giải thích đối với Hiệp định này sẽ là mộtphần không thể tách rời của Hiệp định này.

Điều 127. Sửa đổi

1. Hiệp định này có thể được sửa đổi nếu được sự nhất trícủa các Bên. Sửa đổi đó sẽ được các Bên thông qua phf hợp với thủ tục pháp lýcủa Bên đó, và sẽ có hiệu lực vào ngày do các Bên nhất trí.

2. Mặc dù có quy định trong đoạn 1, các sửa đổi chỉ liênquan tới các nội dung sau đây có thể được thực hiện thông qua trao đổi các cônghàm ngoại giao giữa Chính phủ các Bên:

(a) Phụ lục 1 miễn là các sửa đổi được thực hiện phù hợp vớisửa đổi của Hệ thống Hài hòa, và không gồm thay đổi về thuế suất hải quan ápdụng với hàng hóa có xuất xứ của Bên khác phù hợp với Phụ lục 1

(b) Phục lục 2; hoặc

(c) Tài liệu đính kèm Phụ lục 3.

Điều 128. Hiệu lực

Hiệp định này sẽ có hiệu lực vào ngày đầu tiên của tháng thứhai sau tháng mà Chính phủ của các Bên trao đổi công hàm ngoại giao thông báocho nhau về việc các thủ tục pháp lý cần thiết của mình để Hiệp định này cóhiệu lực đã hoàn thành. Hiệp định sẽ vẫn có hiệu lực trừ khi ngừng thực hiệntheo Điều 129.

Điều 129. Ngừng thực hiện

Mỗi Bên có thể ngừng thực hiện Hiệp định này bằng cách thôngbáo trước cho Bên khác 1 năm bằng văn bản.

DƯỚI SỰ CHỨNG KIẾN, những người ký tên dưới đây, được sự ủyquyền của Chính phủ của mình, đã ký Hiệp định này.

THỰC HIỆN tại Tokyo vào ngày 25 tháng 12 năm 2008 bằng haibản bằng tiếng Anh.

ĐẠI DIỆN NHẬT BẢN:
BỘ TRƯỞNG BỘ NGOẠI GIAO




Hirofumi Nakasone

ĐẠI DIỆN CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM:
BỘ TRƯỞNG BỘ CÔNG THƯƠNG



Vũ Huy Hoàng

FILE ĐƯỢC ĐÍNH KÈM THEO VĂN BẢN