Không ai chịu ai

Theo hồ sơ, cuối tháng 3-2003, Công ty N. (công ty) ký hợp đồng thiết kế, thi công và lắp đặt công trình máng trượt vòng xoáy không gian (space spiral) cho Công viên nước X. (công viên). Máng trượt có chiều dài 22 m (tính theo đường chim bay là 18 m), độ cao xuất phát 10 m, đường kính vòng xoay không gian 9 m… Tổng giá trị hợp đồng là 600 triệu đồng, thời gian thi công khoảng hai tháng, đến cuối tháng 5-2003 phải bàn giao công trình…

Đầu tháng 6-2003, hai bên thử nghiệm hệ thống trượt và nhận thấy chiều ngang hồ rơi từ máng trượt xuống nhỏ hơn so với yêu cầu thực tế. Do đó, công ty đưa ra hai phương án là mở rộng hồ hoặc dời máng trượt ra phía trước nhưng công viên không chấp thuận. Nửa tháng sau, công trình trò chơi vòng xoáy không gian đã hoàn thành nhưng công viên không chịu nghiệm thu, thanh toán khoản còn lại. Tới tháng 7-2004, công viên đã yêu cầu công ty thu hồi sản phẩm và trả lại 300 triệu đồng tiền tạm ứng.

>> Luật sư tư vấn pháp luật trực tuyến qua điện thoại gọi:  - 1900 6162

Khởi kiện, bị phản tố

Công ty đã nhờ Trung tâm Kiểm định kỹ thuật an toàn khu vực III (Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội) giám định kỹ thuật an toàn của công trình máng trượt này và được kết luận là công trình đảm bảo an toàn. Tháng 9-2004, công ty khởi kiện công viên ra TAND TP.HCM để đòi hơn 560 triệu đồng (gồm cả tiền lãi, tiền bảo hành lẫn chi phí giám định).

Theo công ty, đây là loại sản phẩm có sẵn, do công viên đặt mua nên không chấp nhận việc trả lại của công viên. Công ty đã lắp đặt hoàn chỉnh và hai bên có thử tải. Quá trình thi công có nhật ký công trường, thậm chí chính công viên còn cử người của mình giám sát thi công…

Ngược lại, công viên trình bày với tòa rằng công ty đã vi phạm thời hạn hợp đồng và trò chơi không đủ an toàn để đưa vào sử dụng. Kết quả thẩm định kỹ thuật an toàn của trò chơi do công ty đưa ra chỉ là sự thẩm định an toàn của thiết kế chứ không phải thẩm định sự an toàn thực tế. Công ty đã không khảo sát kỹ lưỡng địa hình, không tính toán, không dự liệu được chiều rộng của mặt hồ nên trò chơi không đủ độ an toàn khi người chơi rơi từ phễu xuống. Công viên đã từng làm theo đề nghị của công ty là dùng mút dán xung quanh hồ nhưng vẫn không khắc phục được.

Đồng thời, công viên cũng phản tố yêu cầu tòa cho chấm dứt hợp đồng, trả sản phẩm và lấy lại tiền tạm ứng. Ngoài ra, công viên còn yêu cầu công ty bồi thường chi phí quảng cáo, chi phí thuê giám sát cùng khoản thiệt hại về thu nhập tài sản do không khai thác được (quyền sử dụng đất)… Tổng cộng, số tiền công viên yêu cầu công ty phải trả là hơn 1,2 tỷ đồng.

Phải trả gần 500 triệu đồng

Thụ lý, TAND TP đã tổ chức kiểm định độ an toàn của trò chơi. Kết quả kiểm định đều được hai bên đồng ý nhưng giữa họ lại có bất đồng trong cách giải quyết sự việc.

Bên công ty nói chấp nhận xử lý các mối nối, mối ghép để đảm bảo yêu cầu về độ nhẵn, láng… theo như kiến nghị của trung tâm kiểm định, còn việc mở rộng diện tích hồ (thêm mỗi bờ ít nhất là 1,5 m) là trách nhiệm của công viên. Tuy nhiên, công viên lại bảo không thể mở rộng hồ bởi sẽ làm ảnh hưởng đến hồ tạo sóng và hầm thiết bị điều khiển nằm ngay bên cạnh.

Không ai chịu ai, tháng 10-2008, tòa phải đưa vụ kiện ra xét xử. Theo tòa, công ty không khảo sát thực tế kỹ, đáng lẽ phải thông báo cho công viên biết việc lắp đặt máng trượt vào hồ tiếp nhận có sẵn không phù hợp để các bên cùng đưa ra giải pháp thì lại cố tình lắp đặt sản phẩm có sẵn. Vì vậy dẫn đến việc khi thử nghiệm mới phát hiện lòng hồ tiếp nhận hẹp, gây nguy hiểm cho người chơi. Do công ty có lỗi, dẫn đến việc trò chơi không đưa vào hoạt động được nên không có quyền đòi công viên trả nốt số tiền còn lại mà phải thu hồi sản phẩm và hoàn trả gần 500 triệu đồng tiền tạm ứng và tiền lãi cho công viên.

Về phần phản tố của công viên, tòa nhận định yêu cầu đòi công ty thanh toán chi phí giám sát lắp đặt thiết bị trò chơi là không thỏa đáng. Cạnh đó, việc công viên đòi công ty thanh toán chi phí quảng cáo trò chơi (hơn 160 triệu đồng) cũng không có cơ sở chấp nhận. Toàn bộ các hợp đồng và hóa đơn, chứng từ thanh toán chi phí quảng cáo đều thể hiện là quảng cáo nhiều hoạt động của công viên. Công viên không chứng minh được chi phí quảng cáo cụ thể cho riêng trò chơi này.

Ngoài ra, tòa cũng bác yêu cầu đòi bồi thường gần 500 triệu đồng thiệt hại về thu nhập tài sản do không khai thác được (quyền sử dụng đất)… của công viên. Lý do là công viên đã không đưa ra được phương án kinh doanh hay chứng minh doanh thu của hoạt động kinh doanh tương tự và lợi nhuận phát sinh nếu không có sự vi phạm của công ty.

Sau phiên xử, nguyên đơn lập tức kháng cáo nhưng ở phiên phúc thẩm mới đây thì lại vắng mặt nên Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM phải hoãn xử.

SOURCE: BÁO PHÁP LUẬT TPHCM - HOÀNG YẾN

Trích dẫn từ: http://www.phapluattp.vn