Tối đa hoá ích lợi của hội đồng quản trị (management - utility maximization) là mục tiêu của công ty theo lý thuyết về doanh nghiệp. Giả định này khác với giả định truyền thống cho rằng mục tiêu cao nhất của doanh nghiệp là tối đa hoá lợi nhuận. Công ty được coi là tìm cách tối đa hoá ích lợi của hội đồng quản trị và hàm sở thích của hội đồng quản trị bao gồm 3 thành tố chú yếu: ích lợi = F(nhân viên, phụ cấp, đầu tư).

Hiện tượng các giám đốc hưởng lương thường thích tiêu tiền của công ty vào ba Yếu tố nêu trên được Oliver Williamson gọi là sự ưa thích chi tiêu, vì:

Việc tăng nhân viên có thể làm cho các nhà quản lý có mức lương cao hơn, do việc bổ sung nhân viên thường đòi hòi có thêm các khâu mới trong hệ thống tổ chức của công ty và ... Nếu có sự chênh lệch tiền lương giữa các cấp quản lý, thì điều này sẽ làm tăng lương của những người quản lý trong giới chóp bu của công ty. Hơn nữa, việc thêm nhân viên đồng nghĩa với sự gia tăng quyền lực, địa vị và uy tín. Điều này đảm bảo cho họ có vị trí công tác lâu dài, vì các bộ phận, phòng ban lớn của công ty thường ít có khả năng bị xóa sổ.

Phụ cấp của các giám đốc như tiền tiêu vặt, đi lại và sử dụng xe công ty được coi là nguồn thu nhập vật chất gián tiếp. Các khoản tiền như vậy phải chịu mức thuế thấp và làm tăng địa vị, uy tín của họ.

Các giám đốc thường chọn các dự án đầu tư lớn cho phép họ theo đuổi mục tiêu "làm cành", vì khối lượng nhà xưởng, máy móc, trang thiết bị lớn mà chúng tạo ra làm tăng uy tín, địa vị và sự an toàn của họ.

Hình 120. Tối đa hoá lợi nhuận.