Nếu ông L không chứng minh được tấm ván này của mình thì ông sẽ không trả. Còn nếu chứng minh được thì cũng phải bồi thường cho ông hơn 14 triệu đồng tiền chi phí vớt tấm ván và thuê người bảo quản. Yêu cầu của ông C có phù hợp với quy định của pháp luật không? Ông C có phải trả lại tấm ván cho ông L không? Vì sao? nếu ông không trả thì có bị xử phạt hay không? 

Cám ơn luật sư!

Người hỏi: N.K

Câu hỏi được biên tập từ chuyên mục Tư vấn luật dân sự của Công ty Luật Minh Khuê.

>>  Luật sư tư vấn pháp luật dân sự trực tuyến, gọi: 1900 6162

 

Trả lời:

Chào bạn, cảm ơn bạn đã gửi câu hỏi tới thư mục tư vấn của công ty chúng tôi, với câu hỏi của bạn chúng tôi xin trả lời như sau:

1. Cơ sở pháp lý:

Bộ luật dân sự năm 2005 

2. Luật sư tư vấn:

Hiện nay theo quy định của Bộ luật dân sự 2005 thì ông Liêu phải trả lại tấm ván cho ông Linh. Cụ thể điều 241 quy định:

Điều 241. Xác lập quyền sở hữu đối với vật do người khác đánh rơi, bỏ quên

1. Người nhặt được vật do người khác đánh rơi hoặc bỏ quên mà biết được địa chỉ của người đánh rơi hoặc bỏ quên thì phải thông báo hoặc trả lại vật cho người đó; nếu không biết địa chỉ của người đánh rơi hoặc bỏ quên thì phải thông báo hoặc giao nộp cho Uỷ ban nhân dân xã, phường, thị trấn hoặc công an cơ sở gần nhất để thông báo công khai cho chủ sở hữu biết mà nhận lại.

Uỷ ban nhân dân hoặc công an cơ sở đã nhận vật phải thông báo cho người đã giao nộp về kết quả xác định chủ sở hữu.

2. Sau một năm, kể từ ngày thông báo công khai về vật nhặt được mà không xác định được chủ sở hữu hoặc chủ sở hữu không đến nhận, nếu vật có giá trị đến mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định thì vật đó thuộc sở hữu của người nhặt được; nếu vật có giá trị lớn hơn mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định thì sau khi trừ chi phí bảo quản người nhặt được được hưởng giá trị bằng mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định và 50% giá trị của phần vượt quá mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định, phần giá trị còn lại thuộc Nhà nước.

3. Vật bị đánh rơi, bị bỏ quên là di tích lịch sử, văn hoá mà sau một năm, kể từ ngày thông báo công khai, không xác định được chủ sở hữu hoặc không có người đến nhận thì vật đó thuộc Nhà nước; người nhặt được vật đó được hưởng một khoản tiền thưởng theo quy định của pháp luật.

Như vậy chiếu theo quy định trên khi chứng minh được đây là tài sản của ông Linh thì ông Liêu phải trả lại. Còn vấn đề ông Liêu yêu cầu ông Linh bồi thường 14 triệu tiền chi phí vớt tấm ván và thuê người bảo quản là không co căn cứ pháp luật.

Trong trường hợp nếu không có căn cứ chứng minh đây là tài sản của ông Linh thì theo quy định ông Liêu phải  thông báo hoặc giao nộp cho Uỷ ban nhân dân xã, phường, thị trấn hoặc công an cơ sở gần nhất để thông báo công khai cho chủ sở hữu biết mà nhận lại.Sau một năm, kể từ ngày thông báo công khai về tấm ván mà không xác định được chủ sở hữu hoặc chủ sở hữu không đến nhận, nếu tó ấm ván đó có giá trị đến mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định thì tấm ván đó thuộc sở hữu của ông Liêu; nếu vật có giá trị lớn hơn mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định thì sau khi trừ chi phí bảo quản người nhặt được được hưởng giá trị bằng mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định và 50% giá trị của phần vượt quá mười tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định, phần giá trị còn lại thuộc Nhà nước.

Để biết thêm thông tin chi tiết, bạn vui lòng liên hệ với chúng tôi để được tư vấn trực tiếp. Luật sư tư vấn pháp luật trực tiếp qua điện thoại gọi 1900 6162.

Trân trọng./.

Bộ phận tư vấn pháp luật dân sự - Công ty luật Minh Khuê