Không may giữa năm nay anh tôi qua đời vì bệnh nặng, trước khi anh trai và chị dâu tôi kịp làm thủ tục li hôn. Nay chị dâu tôi đang tính chuyện kết hôn với 1 người Việt mang quốc tịch Mỹ và định đưa cháu trai tôi cùng sang Mỹ sau khi kết hôn. Tuy nhiên gia đình tôi không mong muốn điều đó vì kế hoạch của chị tôi là định sang Mỹ theo một người đã có vợ con mà vì người đó chưa hoàn tất thủ tục li hôn nên chị tôi sẽ kết hôn giả với một người khác để sang Mỹ trước, sau khi người kia li hôn thì sẽ kết hôn với anh ta. Như vậy tương lai của cháu tôi nếu sang Mỹ sẽ hoàn toàn không được đảm bảo nên tôi và ba mẹ tôi muốn dành quyền nuôi cháu bé. Thực tế hiện nay gia đình tôi có điều kiện hơn và vẫn chu cấp hoàn toàn tiền học phí và sinh hoạt của cháu bé, mẹ cháu cũng đã không làm tốt trách nhiệm của người mẹ, không quan tâm đến con mà giao hết cho bà giúp việc lo cho cháu. Cháu trai tôi cũng chỉ muốn ở với ông bà nội và vợ chồng tôi mà không muốn ở với mẹ. Tuy nhiên theo tôi tìm hiểu thì cháu mới 3 tuổi nên ý kiến của cháu chưa được xem xét nếu xảy ra tranh chấp. Ngoài ra, họ hàng bên nhà chị dâu tôi cũng rất bức xúc về việc chị dâu tôi không quan tâm đến con và mong muốn cháu tôi được về ở với ông bà nội. Giờ mong muốn của gia đình tôi là cháu bé sẽ được giao cho bên nội chăm sóc, cụ thể là vợ chồng tôi sẽ nhận trách nhiệm nuôi dạy cháu cùng ông bà nội của cháu. Tuy nhiên chúng tôi chưa nắm rõ các quy định luật pháp về việc ông bà/cô chú giành quyền nuôi cháu từ mẹ cháu khi bố cháu đã mất. Rất mong sẽ sớm nhận được câu trả lời từ các luật sư của Công ty

Trân trọng cảm ơn.

Thông tin liên hệ của tôi như bên dưới. Mong các bạn sẽ tư vấn giúp tôi qua địa chỉ email này hoặc qua số điện thoại bên dưới.

Người gửi:  Liên

>> Luật sư tư vấn pháp luật qua tổng đài điện thoại: 1900 6162


 

Trả lời:

Chào bạn, Cảm ơn bạn đã gửi câu hỏi tới chuyên mục. Câu hỏi của bạn chúng tôi xin được giải đáp như sau:

Khoản 2, Điều 92 - Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2000 quy định: “Vợ, chồng thỏa thuận về người trực tiếp nuôi con, quyền và nghĩa vụ của mỗi bên sau khi ly hôn đối với con; nếu không thỏa thuận được thì tòa án quyết định giao con cho một bên trực tiếp nuôi căn cứ vào quyền lợi về mọi mặt của con; nếu con từ đủ 9 tuổi trở lên thì phải xem xét nguyện vọng của con. Về nguyên tắc, con dưới 3 tuổi được giao cho mẹ trực tiếp nuôi nếu các bên không có thỏa thuận khác”.

Đồng thời, điểm d mục 11 Nghị quyết số 02/2000/NQ-HĐTP ngày 23 tháng 12 năm 2000 hướng dẫn áp dụng một số quy định của Luật Hôn nhân và Gia đình năm 2000 có quy định cụ thể về vấn đề trông nom, chăm sóc, giáo dục, nuôi dưỡng con sau khi ly hôn như sau:  : “ d. Trong trường hợp vợ, chồng không thoả thuận được về người trực tiếp nuôi con thì Toà án quyết định giao con cho một bên trực tiếp nuôi con căn cứ vào quyền lợi về mọi mặt của con, đặc biệt là các điều kiện cho sự phát triển về thể chất, bảo đảm việc học hành và các điều kiện cho sự phát triển tốt về tinh thần. Nếu con từ đủ chín tuổi trở lên, thì trước khi quyết định, Toà án phải hỏi ý kiến của người con đó về nguyện vọng được sống trực tiếp với ai”

Về nguyên tắc, con dưới ba mươi sáu tháng tuổi được giao cho mẹ trực tiếp nuôi con, nếu các bên không có thoả thuận khác”

Do cháu bé mới được 3 tuổi nên về nguyên tắc, quyền nuôi con trong trường hợp này thuộc về người mẹ.

Căn cứ vào quy định tại các điều 34, điều 36, điều 37 Luật Hôn nhân và gia đình năm 2000 thì việc chăm nom, nuôi dưỡng, chăm sóc và giáo dục con là quyền và nghĩa vụ của cha, mẹ. Cha, mẹ chỉ bị hạn chế quyền này trong các trường hợp được quy định tại Điều 41 Luật Hôn nhân và gia đình:

Điều 41. Hạn chế quyền của cha, mẹ đối với con chưa thành niên

“Khi cha, mẹ đã bị kết án về một trong các tội cố ý xâm phạm sức khoẻ, nhân phẩm, danh dự của con hoặc có hành vi vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ trông nom, chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục con; phát tán tài sản của con; có lối sống đồi trụỵ, xúi giục, ép buộc con làm những việc trái pháp luật, trái đạo đức xã hội thì tuỳ từng trường hợp cụ thể Toà án có thể tự mình hoặc theo yêu cầu của cá nhân, cơ quan, tổ chức quy định tại Điều 42 của Luật này ra quyết định không cho cha, mẹ trông nom, chăm sóc, giáo dục con, quản lý tài sản riêng của con hoặc đại diện theo pháp luật cho con trong thời hạn từ 1 năm đến 5 năm. Toà án có thể xem xét việc rút ngắn thời hạn này”

Do vậy, trong trường hợp của bạn vừa nêu, nếu chị dâu bạn không thuộc trường hợp quy định tại Điều 41 Luật hôn nhân và gia đình năm 2000, đồng thời không có bản án có hiệu lực của tòa án tuyên hạn chế quyền của chị dâu bạn đối với người con thì bạn và gia đình bạn không có quyền ngăn cản việc chị dâu bạn đưa con ra nước ngoài.

Trân trọng./.

BỘ PHẬN TƯ VẤN LUẬT DÂN SỰ

------------------------------------------------------------

THAM KHẢO VÀ DỊCH VỤ TƯ VẤN LIÊN QUAN: