Cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi chọn lọc hay nhất - Mẫu số 1
Vũ Bằng, tên thật là Vũ Đăng Bằng (1913-1984), sinh ra và lớn lên tại thành phố Hà Nội, là một nhà văn và nhà báo nổi tiếng, bắt đầu sự nghiệp văn chương của mình từ trước Cách mạng Tháng Tám 1945. Ông được biết đến với sở trường trong viết truyện ngắn, bài tùy bút và bút kí. Sau năm 1954, ông đã định cư tại Sài Gòn, nơi ông không chỉ viết văn và làm báo mà còn tích cực tham gia vào các hoạt động cách mạng.
Trích từ tác phẩm thiên tùy bút "Tháng Giêng mơ về trăng non rét ngọt" trong tập "Thương nhớ mười hai", bức tranh văn học được vẽ ra trong bối cảnh đất nước chia cắt, khi tác giả phải sống trong vùng kiểm soát của Mỹ - ngụy, xa cách với quê hương ở miền Bắc. Tác phẩm này là lời gửi gắm của nhà văn về nỗi nhớ quê hương, tình thương gia đình và mong muốn hòa bình, thống nhất đất nước. Qua việc tái hiện kí ức về thiên nhiên và cuộc sống hàng ngày ở Thủ đô Hà Nội, Vũ Bằng đã thể hiện sự đậm đà của bản sắc văn hóa vùng miền và cả nước.
Tác giả mượn câu "Tự nhiên như thế: ai cũng chuộng mùa xuân" để khẳng định tình yêu sâu sắc của mình đối với mùa xuân. Qua đó, ông đã thể hiện sự bao dung và đồng cảm của con người đối với sự trở về của mùa xuân, đặc biệt là trong tháng Giêng - tháng đầu tiên của mùa xuân. Vũ Bằng đã tận dụng những hình ảnh rất sống động về vẻ đẹp tự nhiên và sinh hoạt hàng ngày ở miền Bắc để tái hiện trong tâm trí người đọc.
Ngôn từ lãng mạn, uyển chuyển và phong phú của Vũ Bằng đã mang đến cho độc giả một cảm xúc sâu lắng và lưu luyến. Việc mô tả về mùa xuân đất Bắc không chỉ là việc tạo ra một bức tranh về thiên nhiên mà còn là việc kể lại những kí ức đẹp đẽ và tinh thần sâu sắc. Thế giới mà ông mô tả là một phần không thể thiếu trong cuộc sống tinh thần của những người con xa quê hương. Vũ Bằng thực sự là một người viết văn tài năng, góp phần làm phong phú và đa dạng hóa văn hóa văn xuôi Việt Nam hiện đại.
Cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi chọn lọc hay nhất - Mẫu số 2
Vũ Bằng, với tài năng vượt trội trong viết truyện ngắn, tuỳ bút và bút ký, đã để lại dấu ấn đậm nét trong văn học Việt Nam. Văn phong của ông không chỉ thể hiện sự tinh tế, độc đáo của một nhà văn sâu sắc hiểu biết về cuộc sống, mà còn mang đậm tình yêu quê hương, đất nước, đầy nồng nàn và sâu sắc. Trong số các tác phẩm của ông, "Tháng giêng mơ về trăng non rét ngọt" nổi bật là một ví dụ điển hình cho phong cách văn của Vũ Bằng.
Bằng bức tranh văn học ấy, tác giả mở đầu bằng một dòng cảm xúc phấn khích, ngất ngây trước vẻ đẹp mùa xuân ở miền Bắc Việt Nam. Trong mắt của Vũ Bằng, không khí và cảnh sắc của mùa xuân miền Bắc trong những ngày đầu tháng giêng được tái hiện với sự đẹp đẽ, độc đáo và khó quên. Đó là mùa xuân với những cơn mưa riêu nhẹ nhàng, làn gió mát lành, tiếng nhạn hót vang trong đêm tĩnh lặng, tiếng trống chèo vọng lại từ những làng xóm xa xôi, và những câu hát huê tình mộng mơ của cô gái xinh đẹp.
Mùa xuân ấy, có lẽ, như một khoảnh khắc của những ngày trước năm 1945, lại được tái hiện trong trí tưởng tượng của người con xa xứ như Vũ Bằng. Điều này đưa người đọc đến với những dòng thơ nổi tiếng của Nguyễn Bính:
"Bữa ấy mưa xuân lất phất bay
Hoa xoan lớp lớp rụng
Vơi đầy hội chèo làng Đặng đi qua ngõ
Mẹ bảo thôn Đoài hát tối nay."
Mùa xuân mang đến những biến đổi kỳ diệu, đánh thức bao sức sống trong lòng con người. Nó khiến người ta muốn mê mải, muốn mở cửa ra ngoài để thưởng ngoạn vẻ đẹp của mùa xuân, cảm nhận niềm vui sảng khoái mà không cần phải say rượu. Mùa xuân làm cho tinh thần người trở nên hứng khởi, như nhựa cây căng tròn trong lộc, như mầm non của cây cối, không ngừng mọc lên, không ngừng phát triển. Đặc biệt, mùa xuân khiến cho những cảm xúc của con người trỗi dậy, họ mong chờ, khao khát tình yêu thương.
Mùa xuân đem đến không khí gia đình đoàn tụ, lòng người ấm áp, ấm áp, khiến cho lòng ta tràn đầy hạnh phúc và niềm vui, như những bông hoa mới nở, những con bướm tung tăng bay lượn. Đó là cảm giác mãnh liệt, phấn khích, ngất ngây của một người luôn mong chờ mùa xuân, đón nhận nó với tất cả tình yêu thương của mình. Giọng văn tươi trẻ, thơ mộng của Vũ Bằng đã truyền đạt được những cảm xúc ấy cho độc giả, khiến họ cảm thấy như chính họ cũng đang chìm đắm trong vẻ đẹp mùa xuân.
Mùa xuân thật đẹp, mùa xuân của Hà Nội yêu quý, của miền Bắc thương mến, được Vũ Bằng cảm nhận qua một tâm hồn nhạy cảm và tinh tế. Như một nghệ sĩ đang tạo ra một bức tranh, tác giả đã khắc họa một cách chân thực nhất, từng hạt mưa, từng làn gió, từng cảm xúc của mình về mùa xuân. Đó là một cảm xúc sâu lắng, ngọt ngào, một sự kỳ diệu đằng sau những từ ngữ, những hình ảnh tươi sáng, sống động.
Cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi chọn lọc hay nhất - Mẫu số 3
Vũ Bằng, với tài năng vượt trội trong viết truyện ngắn, tuỳ bút và bút ký, đã để lại dấu ấn đậm nét trong văn học Việt Nam. Văn phong của ông không chỉ thể hiện sự tinh tế, độc đáo của một nhà văn sâu sắc hiểu biết về cuộc sống, mà còn mang đậm tình yêu quê hương, đất nước, đầy nồng nàn và sâu sắc. Trong số các tác phẩm của ông, "Tháng giêng mơ về trăng non rét ngọt" nổi bật là một ví dụ điển hình cho phong cách văn của Vũ Bằng.
Bằng bức tranh văn học ấy, tác giả mở đầu bằng một dòng cảm xúc phấn khích, ngất ngây trước vẻ đẹp mùa xuân ở miền Bắc Việt Nam. Trong mắt của Vũ Bằng, không khí và cảnh sắc của mùa xuân miền Bắc trong những ngày đầu tháng giêng được tái hiện với sự đẹp đẽ, độc đáo và khó quên. Đó là mùa xuân với những cơn mưa riêu nhẹ nhàng, làn gió mát lành, tiếng nhạn hót vang trong đêm tĩnh lặng, tiếng trống chèo vọng lại từ những làng xóm xa xôi, và những câu hát huê tình mộng mơ của cô gái xinh đẹp.
Mùa xuân ấy, có lẽ, như một khoảnh khắc của những ngày trước năm 1945, lại được tái hiện trong trí tưởng tượng của người con xa xứ như Vũ Bằng. Điều này đưa người đọc đến với những dòng thơ nổi tiếng của Nguyễn Bính:
"Bữa ấy mưa xuân lất phất bay
Hoa xoan lớp lớp rụng
Vơi đầy hội chèo làng Đặng đi qua ngõ
Mẹ bảo thôn Đoài hát tối nay."
Mùa xuân mang đến những biến đổi kỳ diệu, đánh thức bao sức sống trong lòng con người. Nó khiến người ta muốn mê mải, muốn mở cửa ra ngoài để thưởng ngoạn vẻ đẹp của mùa xuân, cảm nhận niềm vui sảng khoái mà không cần phải say rượu. Mùa xuân làm cho tinh thần người trở nên hứng khởi, như nhựa cây căng tròn trong lộc, như mầm non của cây cối, không ngừng mọc lên, không ngừng phát triển. Đặc biệt, mùa xuân khiến cho những cảm xúc của con người trỗi dậy, họ mong chờ, khao khát tình yêu thương.
Mùa xuân đem đến không khí gia đình đoàn tụ, lòng người ấm áp, ấm áp, khiến cho lòng ta tràn đầy hạnh phúc và niềm vui, như những bông hoa mới nở, những con bướm tung tăng bay lượn. Đó là cảm giác mãnh liệt, phấn khích, ngất ngây của một người luôn mong chờ mùa xuân, đón nhận nó với tất cả tình yêu thương của mình. Giọng văn tươi trẻ, thơ mộng của Vũ Bằng đã truyền đạt được những cảm xúc ấy cho độc giả, khiến họ cảm thấy như chính họ cũng đang chìm đắm trong vẻ đẹp mùa xuân.
Mùa xuân thật đẹp, mùa xuân của Hà Nội yêu quý, của miền Bắc thương mến, được Vũ Bằng cảm nhận qua một tâm hồn nhạy cảm và tinh tế. Như một nghệ sĩ đang tạo ra một bức tranh, tác giả đã khắc họa một cách chân thực nhất, từng hạt mưa, từng làn gió, từng cảm xúc của mình về mùa xuân. Đó là một cảm xúc sâu lắng, ngọt ngào, một sự kỳ diệu đằng sau những từ ngữ, những hình ảnh tươi sáng, sống động.
Cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi chọn lọc hay nhất - Mẫu số 4
Mùa xuân, với tất cả sự sống, sự mới mẻ và hứng khởi, luôn là một đề tài gợi nhắc nhiều xúc cảm và cảm xúc đặc biệt đối với các nghệ sĩ văn học. Trong dòng văn học Việt, Vũ Bằng nổi tiếng với việc diễn đạt sâu sắc về mùa xuân bằng giọng văn tinh tế và thơ mộng. Sở trường tùy bút và bút kí của ông đã tạo nên một bức tranh mùa xuân đất Bắc tuyệt vời qua tác phẩm "Mùa xuân của tôi".
"Mùa xuân của tôi" không chỉ là một tác phẩm văn học, mà còn là một dòng tản mạn ghi chép lại những xúc cảm sâu lắng và ngọt ngào nhất của Vũ Bằng về mùa xuân, về những giao thoa của đất trời khi bước sang một năm mới, một mùa mới ấm áp. Với giọng văn nhẹ nhàng, dìu dặt, tác giả đã mang người đọc trở lại với những mùa xuân bình yên, tươi đẹp, đầy sức sống. Bởi vì mùa xuân không chỉ là mùa đẹp nhất, mà còn là mùa được lòng người nhất trong năm.
Trải dọc bài văn, chúng ta có thể cảm nhận được tấm lòng chân thành của tác giả dành cho mùa xuân đất Bắc. Sự hòa quyện của con người với thiên nhiên, với đất trời, đã tạo nên một bức tranh vô cùng sống động và đặc sắc. Từ những dòng văn đầu tiên, tác giả đã vẽ nên đặc trưng của thời tiết và khí hậu xuân miền Bắc với "mưa rêu rêu gió lành lạnh" không thể nào quên. Chính đặc trưng này là nền tảng cho việc tác giả có thể khám phá và diễn đạt nhiều vẻ đẹp khác nhau của mùa xuân.
Mùa xuân không chỉ đẹp về cảnh sắc thiên nhiên mà còn đẹp về lòng người. Tác giả đã viết "Ngồi yên không chịu được. Nhựa sống trong người căng lên như máu". Mùa xuân khiến cho trái tim con người muốn rộn ràng, muốn thổn thức và muốn bùng cháy. Xuân đến "tim người ta dường như cũng trẻ hơn ra, và đập mạnh hơn những ngày đông giá". Cảm giác lạnh của mùa xuân không còn như cảm giác lạnh của mùa đông xứ Bắc nữa. Với những cảm nhận tinh tế và ngôn ngữ phong phú, Vũ Bằng đã khiến cho người đọc gặp lại những kí ức về mùa xuân, về quê hương và về tình yêu thương.
Và khi mùa xuân đến, tháng giêng chính là biểu tượng của vẻ đẹp tươi mới nhất, là thời điểm của những giao thoa đẹp nhất. Trong văn của Vũ Bằng, không có sự ngọt ngào, hối hả như lời của Xuân Diệu, nhưng lại là sự đầy đặn và đậm đà nhất khiến cho người đọc bồi hồi, say đắm. Khi tháng giêng về, đất trời bắt đầu có sự chuyển biến kỳ diệu và tinh tế. Vẻ đẹp của tháng giêng ở đất Bắc là vẻ đẹp dịu dàng và đậm đà, là sự hòa quyện giữa con người và thiên nhiên. Và có lẽ, trái tim con người cũng đồng điệu theo những nhịp điệu của mùa xuân.
Với những dòng văn tưởng nhớ, tinh khôi và đầy sức sống như vậy, "Mùa xuân của tôi" của Vũ Bằng không chỉ là một tác phẩm văn học, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật, là một tác phẩm gợi nhớ về thanh âm trong trẻo và ngọt ngào của mùa xuân.