Cảm nghĩ về người bà kính yêu của em (Bài văn biểu cảm về bà) - Mẫu số 1

Cuộc sống của tôi là một hành trình tràn ngập tình thương và hòa thuận, nhất là trong gia đình tôi. Người tôi yêu quý và kính trọng nhất chính là bà của tôi. Đối với tôi, bà là như cơn mưa mùa hạ, mang lại sự tươi mới cho tuổi thơ của tôi.

Bà của tôi đã bước qua tuổi bảy mươi, một khoảng thời gian mà người ta thường nói là hiếm hoi. Dù đã già nhưng bà vẫn giữ được sự nhanh nhẹn và sức khỏe đáng kinh ngạc. Khuôn mặt thanh tú của bà trải đầy vết nhăn, là dấu hiệu của thời gian và những nỗ lực vất vả. Bà trông như một cây mai gầy guộc, mảnh mai nhưng rất rắn rỏi và vững vàng. Mái tóc bạc trắng của bà làm nổi bật đôi mắt nhân từ. Bàn tay gầy guộc của bà, với những đường gân và mạch máu nổi rõ, vẫn linh hoạt lo toan trong việc quản lý gia đình.

Mẹ thường kể về những nỗ lực không ngừng nghỉ của bà, từ việc lo toan trong nhà để chồng yên tâm chiến đấu, đến việc chăm sóc gia đình để con chúng tôi có cơ hội vươn lên. Bà đã đảm đang với mọi gánh nặng gia đình một mình. Trong nhà, bà luôn là người hòa giải mọi mâu thuẫn, và bà thường nói: "Chuyện trong nhà, cứ lớn thì coi như nhỏ, nhỏ thì coi như không có, để mọi thứ trở nên êm đẹp."

Mặc dù đã nhiều tuổi, bà vẫn duy trì việc tập thể dục buổi sáng. Bà thường chỉ trích chúng tôi, những người trẻ, học nhiều mà lại ham ngủ, ít tập tành. Mặc dù có nhiều việc nhà, bà vẫn tích cực tham gia các hoạt động xã hội. Bà tham gia Hội phụ nữ phường, Hội hòa giải, Hội từ thiện và được mọi người quý mến. Bà có khả năng phân tích và diễn đạt ý kiến một cách hợp lý, làm cho người nghe dễ chấp nhận. Gần đây, nhà hàng xóm bất ngờ bị cháy, bà kêu gọi sự giúp đỡ của cộng đồng để vượt qua khó khăn. Tôi tự hào về bà, người sống giản dị và khiêm nhường.

Bữa cơm gia đình dưới bàn tay khéo léo của bà luôn ấm cúng. Bà thường làm những món ăn bình dân nhưng ngon miệng và sạch sẽ. Mặc dù có máy giặt, bà vẫn khuyến khích mọi người giặt tay trước khi cho vào máy, vì bà cho rằng cách này làm sạch hơn.

Kí ức đáng nhớ nhất là khi tôi mắc bệnh sốt dịch. Trong những ngày ốm, bà luôn ở bên tôi. Ánh mắt lo âu của bà, những cử chỉ âu yếm, nhẹ nhàng và những lời an ủi của bà có vẻ mạnh mẽ hơn cả thuốc. Tôi hồi phục dần, và lúc đó mới nhận ra có vài ngày mà đôi má bà hõm sâu hơn, mái tóc bạc thêm nhiều. Lòng tôi xúc động, nắm chặt tay bà mà không thể nói lời nào.

Tôi yêu quý và biết ơn bà. Bà sẽ mãi là người tôi kính trọng và yêu quý nhất. Tôi mong bà luôn khỏe mạnh và sống lâu bên con cháu.

 

Cảm nghĩ về người bà kính yêu của em (Bài văn biểu cảm về bà) - Mẫu số 2

Bà ngoại của tôi là người mà tôi luôn kính trọng và yêu quý hết mức. Tình cảm ấm áp mà bà dành cho tôi đã làm cho cuộc sống của tôi trở nên hạnh phúc và tràn đầy niềm vui mỗi khi ở gần bà.

Bà ngoại của tôi đã trải qua bảy mươi sáu năm, mái tóc bạc phơ đã làm nổi bật vẻ đẹp của bà. Đôi mắt của bà trở nên sâu sắc hơn với những nếp nhăn của thời gian, nhưng chúng chỉ làm tôn lên vẻ hiền lành và nhân ái của bà. Tôi đặc biệt yêu thích đôi mắt ấy, vì mỗi khi nhìn tôi, chúng tràn ngập ánh nhìn ấm áp và đong đầy tình thương. Bà ngoại của tôi, dù đã bước sang tuổi già, nhưng vẫn giữ được sự nhanh nhẹn và khỏe mạnh. Bà vẫn thạo nghiệp trong việc làm những công việc nhà và mỗi khi tôi ghé thăm, bà luôn làm những món ăn ngon như thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt. Hơn nữa, bà còn dạy tôi làm những món ăn đơn giản, tạo nên những kí ức vô cùng đáng nhớ.

Trong ký ức của tôi, bà ngoại chính là người chăm sóc tận tâm khi tôi còn nhỏ. Bận rộn với công việc, bố mẹ tôi đã gửi tôi đến bà để chăm sóc. Bà đã dành rất nhiều tâm huyết để quan tâm và giáo dục tôi từ những điều nhỏ nhất. Những câu chuyện cổ tích mà bà kể, như chàng Thạch Sanh dũng cảm hay cô Tấm dịu dàng, đã tạo nên những kí ức đẹp trong tâm trí tôi. Bà ngoại tôi, với tay nghề khéo léo, từng làm ra những đồ handmade như bện chổi, đan rổ, và quạt nan. Những sản phẩm của bà luôn gây ấn tượng với sự tinh tế và đẹp mắt.

Bây giờ, mặc dù đã già, bà vẫn không ngừng hoạt động. Việc chăm sóc vườn, trồng rau, trồng quả không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm vui của bà. Bà luôn khuyến khích tôi rằng nếu không làm gì mà chỉ ngồi một chỗ, cuộc sống sẽ trở nên nhàm chán và buồn tay buồn chân.

Mặc dù tôi không thể thường xuyên ghé thăm bà ngoại, nhưng tình cảm của tôi dành cho bà không bao giờ phai nhạt. Kí ức về những ngày thơ ấu bên bà vẫn mãi sống động trong tâm trí tôi, nhắc nhở về lòng nhân ái và yêu thương mà bà dành cho tôi. Tôi hy vọng bà sẽ sống lâu bên chúng tôi, để chúng tôi có thể trả công phần nào công ơn to lớn mà bà đã dành cho chúng tôi.

 

Cảm nghĩ về người bà kính yêu của em (Bài văn biểu cảm về bà) - Mẫu số 3

Mỗi con người đều có một tình yêu đặc biệt đối với gia đình của mình, tình yêu trải dài từ hương khế ngọt ngào của tuổi thơ, đến vẻ vui mừng của chú cún quậy phá, và đặc biệt là sự tinh tế và kỳ diệu của thế giới qua đôi mắt của đứa trẻ ngây ngô và thuần khiết. Đối với tôi, tuổi thơ của mình được liên kết mật thiết nhất với hình ảnh của bà ngoại, và vì vậy, tình cảm yêu mến của tôi dành cho bà là không giới hạn.

Trong tâm trí nhỏ bé của tôi, bà ngoại là biểu tượng của sự hiền lành. Bà luôn quan tâm và lo lắng cho mọi thứ của tôi. Mọi lúc, bà đều ở bên tôi, mở ra thế giới kỳ diệu của những câu chuyện cổ tích. Bà là hình ảnh của vẻ đẹp hiền dịu, dễ thương. Với chiều cao vững vàng, đôi bàn tay nhăn nheo nhưng ấm áp, bà truyền đạt cho tôi sự ấm áp như những giọt nước tinh khiết từ thế giới bên ngoài, từ sân vườn nhỏ của chúng tôi. Bà là người hỗ trợ và bảo vệ tôi trước thế giới rộng lớn, như một chiếc khiên mỏng manh, đẩy lùi những điều xấu xa và hướng tôi theo đúng hướng, là một người hướng dẫn tâm huyết, luôn định hình tư duy của tôi vào hành trình thiện lành.

Bà còn là một nguồn tri thức quý giá, mở ra cho tôi tình yêu sâu sắc đối với quê hương, con người. Kí ức về bà không chỉ là những cử chỉ nhỏ bé như nụ cười nhắc nhở, động viên nhẹ nhàng, mà còn là những buổi sáng ngoại dành để hái ổi dưới bóng cây. Bà, với sự cống hiến và tình yêu thương, là người đã làm cho tôi trở nên biết ơn và yêu quý hơn về quê hương và những người xung quanh.

Bây giờ, khi trở lại quê nhà, bóng dáng ngoại không còn đâu nữa. Ngôi nhà trống lặng và rộng lớn, dưới gốc ổi mà ngoại thường hái cho tôi, chỉ còn lại những bông cỏ mọc um tùm. Bắp ngô, mà tôi từng thưởng thức ngọt ngào, giờ trở nên nhạt nhòa và thiếu vị. Những ngày hè ấm áp không còn bóng dáng ngoại quạt gió cho chúng tôi khi ngủ, những bàn tay nhăn nheo của ngoại không còn vuốt nhẹ lên đầu, kèm theo những lời thì thầm yêu thương.

Tôi lang thang trong khu vườn, gió thổi nhẹ qua hàng dương và tôi nghe như có giọng nói nhỏ của bà: "Cháu yêu của bà đã về đấy à?". Thời gian có thể làm mờ đi nhiều thứ trong ký ức, nhưng với tôi, hình ảnh và tình cảm với bà sẽ mãi mãi không bao giờ phai nhạt.

 

Cảm nghĩ về người bà kính yêu của em (Bài văn biểu cảm về bà) - Mẫu số 4

Trong hành trình đời, mỗi người đều giữ một điểm dừng để trở về sau những cơn mệt mỏi và gian truân. Có người gọi đó là "nhà," có người gọi là "mái ấm gia đình," nhưng điều quan trọng nhất vẫn là có một nơi nơi có những người mà chúng ta yêu thương, tin tưởng, và nơi mà ta có thể tựa vào. Với tôi, người đó chính là bà, một người bà đáng kính.

Những ngày tháng bên cạnh bà là những kí ức về những chiều nói những lời làm nũng để bà mua những cây kẹo mà tôi yêu thích, là những lúc bị bắt nạt nhưng có bà che chở và bảo vệ, là những ngày bà nhổ tóc sẽ được thưởng bánh, kẹo làm thù lao. Vào những dịp lễ tết, rằm trung thu, tôi chạy về nhà bà vì tôi biết bà sẽ nấu cho tôi những món ngon và lạ mà mẹ chưa bao giờ nấu. Đối với tôi, những món bà nấu chẳng phải là bằng những gia vị thông thường, mà là được nấu bằng tình yêu thương, niềm vui và hạnh phúc khi những đứa cháu quấn lấy bà xin nấu cho một bữa ăn.

Bà tôi sống một mình, không phải vì gia đình tôi không muốn sống chung, mà là bà thích cuộc sống đơn lẻ như vậy, thích làm những điều bà muốn mà không làm phiền đến ai, không ai làm phiền đến bà. Tôi biết rằng bà chỉ nói như vậy để che giấu sự buồn bã. Tôi hiểu rằng bà sợ làm phiền con cháu, sợ con cháu lo lắng cho bà. Tính cách của bà giống như một đứa trẻ, tôi nghe mọi người nói rằng khi già, tính cách sẽ trở nên trẻ con, và thậm chí tôi khi học xa, bà vẫn gọi điện thoại hằng ngày, chỉ để nói một điều duy nhất, nhưng tận gần 50 cuộc điện thoại. Bà thường giận dữ và vô cớ nếu tôi nấu ăn cho bố mẹ mà không nấu cho bà, hoặc khi về nhà và ít chơi với bà. Khi ở bên bà, bà như muốn tôi mãi mãi ở bên bà, và tất cả những điều đó tôi nhận ra, nhận ra rằng bà đang cô đơn, đang sợ sự cô đơn và yên tĩnh khi về nhà.

Bà đã già, tóc bạc trắng, miệng móm mém, nhưng bà vẫn khỏe mạnh, mặc dù bà đã phải đối mặt với nhiều căn bệnh. Đôi khi bà cảm thấy đau nhức, đặc biệt là khi thời tiết thay đổi, nhưng bà vẫn chịu đựng và tự mình lo thuốc, không để cho con cháu biết. Tôi thường tự hỏi liệu mọi người khi già đều giống như vậy, lo sợ trở thành gánh nặng cho người khác, sợ mình trở nên vô dụng và không thể làm gì. Nhưng họ có biết rằng cả cuộc đời họ đã dành cho con cháu, đã vất vả và lo lắng suốt một đời, và đến lúc về già, họ nên được nghỉ ngơi và được chăm sóc, để cuộc sống bận rộn và vất vả đó để lại cho con cháu, những người chịu ơn lớn đó sẽ chăm sóc họ như một quy luật tự nhiên của tình yêu thương và kính trọng.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn nhiều điều muốn nói với bà, nhưng mỗi khi gặp bà, tôi lại chẳng thể diễn đạt được điều gì đó. Có lẽ vì lời nói yêu thương khó nói hơn những lời tổn thương. Cuối cùng, mọi yêu thương, mọi quan tâm đều biến thành hành động, thay vì nói ra, tôi hy vọng bà sẽ tự cảm nhận được những điều tôi muốn nói. "Con yêu ngoại, con đã lớn, mọi thứ hãy để con lo."