I. Dàn ý đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí

1. Mở bài

 Dẫn dắt vào việc đóng vai người lính để kể lại bài thơ Đồng chí

 

2. Thân bài

- Kể về hoàn cảnh gặp nhau và trở thành bạn của những người lính

 + Có cùng hoàn cảnh và xuất thân gia đình

 + Cùng kề vai sát cánh và chia sẻ những khó khăn, gian khổ với nhau trong cuộc kháng chiến

 + Trong quá trình chung lưng đấu cật đó, tình đồng chí nảy nở và bền chặt trong sự chia sẻ, yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau. 

- Kể về những kỉ niệm khó khăn cùng tình đồng chí gắn bó keo sơn, son sắt 

 + Những khó khăn, thiếu thốn của những người lính là: sốt rét, áo rách, chân không giày, ....

 + Sự chia sẻ và đồng cảm với nhau trong mọi hoàn cảnh, tình huống: nở nụ cười cùng nhau, thương nhau tay nắm bàn tay.

- Kể về những đêm cùng nhau canh gác

 + Thời gian: Vào buổi đêm

 + Không gian: Rừng hoang sương muối

 + Những người lính đứng cạnh bên nhau để cùng nhau thực hiện nhiệm vụ

 + Đêm khuya nơi chiến trường, ánh trăng là tri kỉ với những người lính, đang sà thấp xuống, treo trên đầu ngọn súng.

 

3. Kết bài

 Nêu cảm nghĩ của người lính về những kỉ niệm và về tình đồng chí. 

 

II. Bài văn đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng chí hay nhất

1. Mẫu số 1

 Những năm tháng bom đạn đã trôi qua và hòa bình đã lặp lại. Tôi ngồi trong căn nhà nhỏ, trong không khí yên bình của đất nước, ngước nhìn lên bầu trời thấy ánh trăng đang sáng rực cả một bầu trời cùng với những vì sao lấp lánh. Ánh trăng thơ mộng đó gợi tôi nhớ về những kỉ niệm cùng đồng đội tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Pháp năm xưa. Đó là những năm tháng tuy khó khăn, thiếu thốn và đủ mọi nguy nan nhưng trên tất cả đó là tình đồng chí, đồng đội và tinh thần yêu nước đã giúp tôi và những người lính vượt qua và làm nên chiến thắng. 

 Khi tôi vào trong quân ngũ, ngỡ tưởng chỉ có mình là có xuất thân nghèo khó bần hàn thế nhưng những người lính khác cũng đến từ vùng quê nghèo khó, ai cũng từ người nông dân mà trở thành lính. Nếu như quê hương anh "nước mặn, đồng chua" thì làng tôi "nghèo đất cày lên sỏi đá". Tình đồng chí giữa những người lính đó với tôi bắt đầu từ điểm tương đồng về hoàn cảnh và có xuất thân từ những làng quê nghèo khó ấy. Để rồi từ những người đến từ khắp mọi miền đất nước và chẳng hề quen biết trước đó lại trở thành những người bạn, người đồng chí của nhau. Trải qua những hoàn cảnh khắc nghiệt nơi chiến trường, cùng nhau chiến đấu, có chung lý tưởng cách mạng là đã trở thành đồng đội. Chúng tôi chiến đấu vì quê hương đất nước, vì hòa bình, độc lập và tự do của dân tộc, đó là những điểm chung gắn kết những con người xa lạ như chúng tôi. Gió mùa đông bắc ở Việt Bắc tràn về, tôi cùng anh bạn đắp chung một cái chăn. Chiến trường khắc nghiệt thì lấy đâu ra chăn ấm, chiếu êm. Ai nấy đều bị cái lạnh hành hạ, chúng tôi đã cùng nhau đắp chung tấm chăn để cùng nhau chống chọi cái lạnh, chia sẻ cho nhau hơi ấm, thế là hóa tri kỷ. 

 Rời khỏi quê hương để tham gia chiến đấu, chúng tôi nhớ nhà lắm. Những đêm nằm đắp chung tấm chăn, anh kể cho tôi nghe chuyện về quê hương anh trong niềm nhung nhớ khôn nguôi. Ruộng nương anh gửi cho bạn thân của mình cày hộ, còn gian nhà tranh đành để mặc cho gió lung lay. Câu chuyện riêng tư nơi quê nhà anh chia sẻ cho tôi thể hiện tình cảm gắn bó và sẻ chia bên nhau. 

 Chiến đấu trong địa hình rừng núi cùng với thời tiết khắc nghiệt đã làm cho những người đồng chí chiến hữu của tôi chết rất nhiều vì đại dịch sốt rét. Anh với tôi biết rõ từng cơn ớn lạnh, sốt rét run cả người, vầng trán ướt mồ hôi. Quần áo cũng chẳng ai còn lành lặn, áo anh rách vai, quần tôi có vài mảnh vá, thiếu thốn đủ đường ấy. Những người đồng chí bên nhau cùng chia sẻ, tương trợ cho nhau vượt qua khó khăn. Dẫu mệt mỏi, dẫu khó khăn, thiếu thốn đủ thứ nhưng miệng vẫn cười, cười trong cái lạnh cóng để an ủi động viên nhau. 

  Tôi vẫn còn nhớ những đêm rừng hoang sương muối, anh với tôi đứng canh gác cạnh bên nhau "chờ" giặc tới. Nhiệm vụ hàng đầu của chúng tôi là chiến đấu và chính tình đồng chí của chúng tôi đã sưởi ấm lòng giữa cảnh rừng hoang lạnh giá giúp chúng tôi cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Đồng hành cùng chúng tôi trong những đêm đông lạnh giá ở núi rừng Việt Bắc chính là vầng trăng tri kỉ -  vầng trăng sáng vằng vặc giữa một góc trời. Súng và trăng tuy gần mà xa, hài hòa, đan xen vào nhau tạo nên một khung cảnh thật đẹp và bình yên giữa đêm. 

 Bây giờ đất nước đã độc lập, bình yên và tôi càng thêm hiểu, thêm trân trọng khoảng thời gian sống trong gian khổ, thiếu thốn đó. Nhớ về những ngày tháng còn chiến đấu, nhớ về người bạn đã chung lưng đấu cật với mình của năm xưa. Tình đồng chí cao cả, thiêng liêng ấy tôi vô cùng trân trọng và sẽ là một phần kí ức mà tôi không thể quên được. 

 

2. Mẫu số 2

 Trải qua những năm tháng chiến đấu gian khổ nơi chiến trường ác liệt, tôi là người may mắn trong số những người lính được trở về quê hương. Đến bây giờ được sống trong hòa bình, tôi vẫn không quên được những năm tháng đã cùng đơn vị của mình tham gia chiến đấu suốt chiến dịch Thu đông năm 1947. Từ chiến dịch ấy tôi đã có những kỉ niệm sâu sắc cùng những đồng chí, đồng đội của mình. 

 Tình đồng chí của chúng tôi thiêng liêng và cao cả nhưng cũng rất đỗi gần gũi, bình dị. Bởi đơn giản chúng tôi là những người có chung xuất thân, cùng chung lý tưởng chiến đấu và khát vọng chiến thắng đến cháy bỏng. Anh với tôi, đều là hai con người xa lạ gặp nhau trong chiến khu. Lúc ấy, chúng tôi đều là những chàng thanh niên trẻ, vô tư và tràn đầy nhiệt huyết để chiến đấu vì một ngày giành được độc lập cho dân tộc. Anh đến từ nơi "nước mặn đồng chua" còn tôi đến từ nơi mà đất ở đó "cày lên sỏi đá". Cả anh và tôi đều sinh ra và lớn lên ở những làng quê nghèo, nghèo ăn, nghèo mặc nhưng không nghèo ý chí. Chính hoàn cảnh đó đã khiến chúng tôi đến từ những phương trời xa lạ tập hợp lại trong hàng ngũ và trở thành những người đồng chí tốt của nhau. Tình đồng chí giữa chúng tôi nảy sinh từ việc đơn giản như cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ, sát cánh bên nhau chiến đấu, cùng nhau chia sẻ và giúp đỡ lẫn nhau trong mọi hoàn cảnh. Có những đêm đông nơi núi rừng ở Việt Bắc, chúng tôi phải đắp chung nhau một tấm chăn để chống chọi với cái tiết trời giá lạnh cũng có thể thành những đôi bạn tri kỷ. Hai từ đồng chí để mà nói hết được ý nghĩa chứa đựng trong nó thì dài dòng và sâu xa lắm, chỉ có thể đặt mình vào hoàn cảnh ấy mới có thể hiểu hết được. 

 Có những đêm đông lạnh lẽo, anh kể cho tôi nghe về quê hương của anh, anh chia sẻ ruộng nương anh gửi để nhờ bạn thân cày hộ, gian nhà thì mặc kệ cho gió lung lay, và còn kể những câu chuyện tâm tư thầm kín mà anh cất giữ bấy lâu. Cứ như vậy, mối quan hệ của chúng tôi ngày càng gắn bó và sâu đậm. Ở nơi rừng thiêng nước độc, chúng tôi không tránh khỏi căn bệnh sốt rét rừng. Chính căn bệnh này đã cướp đi sinh mạng đồng động của tôi ở chiến khu. Thời chiến hồi đó ác liệt lắm, nên thiếu thốn đủ thủ, chẳng có thuốc để chữa bệnh, cũng chẳng có đủ quần áo để sưởi ấm mình. Vậy nên, cảnh áo anh rách vai, quần tôi có vài mảnh vá, cả hai cảm thông và chia sẻ cho nhau là một cảnh tượng quen thuộc. Dù khó khăn, thiếu thốn như vậy, nhưng cuộc sống trong chiến khu cũng chẳng bao giờ thiếu vắng đi nụ cười. Nụ cười đó chính là động lực để mỗi người lính chúng tôi cố gắng từng ngày để chạm đến ước mơ về một ngày giành được độc lập cho đất nước, cho dân tộc. 

 Sau khi khỏi bệnh, chúng tôi lại tiếp tục nhận nhiệm vụ mới. Ôi quên làm sao được những đêm lạnh, sương muối dường như phủ cả không gian, nhưng tôi và anh vẫn đứng gác bên cạnh nhau. Dường như lúc đó, nhờ có tình đồng chí đã sưởi ấm lòng những người chiến sĩ nơi núi rừng giá rét. Và chúng tôi còn có cả vầng trăng sáng luôn đi theo trên đỉnh đầu làm bạn. Trong cái lạnh giá luồn vào da thịt, đầu súng của người chiến sĩ và vầng trăng như đứng cạnh nhau, như hàm ý muốn nói rằng, người cầm súng có trách nhiệm phải bảo vệ cho ánh trăng hòa bình của dân tộc. 

 Đã xa rồi cái khoảng thời gian gian khó chiến đấu trên khắp các mặt trận. Thế nhưng, tôi chẳng thể quên được những người bạn tri kỷ của mình. Có người đã ra đi mãi mãi, có người không còn nhận ra tôi nữa. Nhưng sau tất cả, chỉ cần trong trái tim tôi vẫn in hình bóng của họ cùng với những kỉ niệm tôi cùng họ chung lưng đấu cật với nhau trên chiến trường thì tình đồng chí giữa chúng tôi vẫn sẽ còn sống mãi.