Hy vọng bạn kế thừa truyền thống tốt đẹp của dân tộc (UPU lần thứ 53) - Mẫu số 1
Ngày… tháng… năm
Chào người bạn tương lai thân thương của tôi,
Tôi viết những dòng chia sẻ này để tham gia cuộc thi viết thư UPU năm 2024, sau một kỳ nghỉ Tết Giáp Thìn tràn đầy ý nghĩa. Điều này có thể coi là bước chân đầu tiên của tôi vào thế giới "về quê ăn Tết" khi tôi mới 11 tuổi.
Quê hương của tôi, nơi bố mẹ tôi sinh ra, nằm ở một huyện ngoại ô của Hà Nội. Bố mẹ tôi đã gắn bó với TP.HCM trong suốt 15 năm qua. Ký ức đầu tiên về việc về quê ăn Tết của tôi là khi tôi 3 tuổi, nhưng thật sự, tôi không nhớ điều gì về lần đó, thậm chí khi xem lại những bức ảnh lưu giữ.
Sau đó, vì bận rộn với công việc mỗi dịp Tết và những năm đầy thách thức với đại dịch Covid-19, cùng với sự xuất hiện của thêm em bé trong gia đình, chúng tôi ít khi trở lại quê, đặc biệt là vào dịp Tết.
Nhưng năm nay, bất chấp khó khăn về kinh tế, bố mẹ tôi đã quyết định dẫn chúng tôi trở lại quê để ăn Tết cùng ông bà.
Khi mẹ tôi đang sắp xếp đồ đạc, tôi đã tỏ ra tò mò: "Nghe nói Tết ở quê rất lạnh, không có bạn bè, và gần nhà ông bà cũng không có khu vui chơi như ở nhà chúng ta. Vậy tại sao không ăn Tết ở đây để tránh tốn tiền và công sức đi lại?".
Lúc đó, mẹ tôi không trách mắng mà nhẹ nhàng giải thích rằng có một giá trị không thể đong đếm bằng tiền, và bất kể khó khăn đến đâu, trải qua những nỗ lực đó là đáng giá. Đó chính là tình cảm gia đình, tình thân ruột thịt. Mẹ nói rằng, khi trở về quê ăn Tết, việc đoàn tụ với ông bà, cô chú, anh chị em họ hàng là nguồn hạnh phúc tuyệt vời nhất, vì họ chính là những người yêu thương chúng ta nhất. Làm sao có thể từng trải qua cảm xúc đó khi luôn ở bên bố mẹ từ khi mới sinh ra, đến khi lớn lên, tôi không thể hiểu hết. Mẹ mong muốn rằng qua chuyến đi này, tình cảm ấy sẽ chạm đến lòng của tất cả chúng tôi.
Mẹ nói: "Chúng ta sẽ cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, trang trí không khí Tết, gói bánh chưng và đón chào năm mới. Chúng ta còn sẽ đi thăm và chúc Tết ông bà, cô bác trong họ, và gặp những người bạn thân từ thời thơ ấu của bố mẹ…".
Thực sự, trong hơn một nửa tháng ở quê, tôi đã hiểu rõ ý nghĩa của những lời mẹ nói, và thấy hạnh phúc nhiều hơn nhiều so với những đứa trẻ ở nơi khác khi được quay về quê ăn Tết.
Sự phấn khích khi cùng mọi người chuẩn bị cho ngày cuối năm đã khiến tôi thức trắng đêm. Đêm giao thừa, mọi người chúc mừng nhau, lì xì cho trẻ con… Tôi đã khóc nức nở khi chào ông bà, chia tay những người anh chị em họ để trở về TP.HCM...
Năm 2024, cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 53 đồng hành cùng kỷ niệm 150 năm thành lập Liên minh Bưu chính Thế giới (1874-2024). Trong hành trình kéo dài 150 năm, Liên minh Bưu chính Thế giới (UPU) đã đồng hành và phục vụ hơn 8 thế hệ người dân trên toàn thế giới. Từ những thời kỳ đó đến nay, thế giới đã trải qua biến động không ngừng.
Tôi tự hỏi, khi bạn đọc được những dòng này, UPU đã tổ chức thêm bao nhiêu lễ kỷ niệm? Liệu đã có bao nhiêu thế hệ người dân được UPU hỗ trợ và thế giới đã biến đổi như thế nào?
Nhưng tôi mong đợi rằng thế giới của bạn vẫn giữ được những giá trị truyền thống tốt đẹp đã tồn tại qua thế kỷ XXI, trong đó có truyền thống "ăn Tết" kéo dài hàng nghìn năm.
Bởi vì không khí Tết, sự ấm áp của gia đình đoàn tụ, nghi lễ thờ cúng tổ tiên, những bữa cơm hòa mình đầy đủ với mọi thành viên gia đình sau một năm làm việc và học tập xa nhau… đều là những yếu tố tạo nên sự gắn kết mạnh mẽ nhất.
Khi biết rằng ở quê hương, luôn có những người đang chờ đợi mình, bất kể bạn đang ở đâu hay làm gì, mọi người đều có thể đối mặt mạnh mẽ với thách thức và khó khăn.
Khi đó, mọi người sẽ đóng góp một phần của mình vào những mục tiêu lớn lao của đất nước và thế giới, để tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn: Không còn đói nghèo, tất cả mọi người đều khỏe mạnh, và mọi người đều được học hành...
Tôi hy vọng rằng cuộc sống của bạn đang trôi qua trong hạnh phúc và niềm vui.
Trân trọng,
[Ký tên]
Hy vọng bạn kế thừa truyền thống tốt đẹp của dân tộc (UPU lần thứ 53) - Mẫu số 2
Ngày... tháng... năm
Chào người bạn tương lai của tôi,
Tôi viết lá thư này để tham gia cuộc thi viết thư UPU năm 2024, sau kỳ nghỉ Tết Giáp Thìn vừa qua. Điều này có vẻ như là lần đầu tiên tôi đã nảy ra ý niệm về việc "về quê ăn Tết" kể từ khi tôi 11 tuổi.
Quê hương của tôi, nơi bố mẹ tôi sinh ra, là ở một huyện ngoại ô của Hà Nội. Bố mẹ tôi đã lập nghiệp ở TP.HCM suốt 15 năm qua. Họ kể rằng tôi đã từng được đưa về quê ăn Tết khi tôi 3 tuổi. Nhưng thực tế, tôi không nhớ gì về lần đó, thậm chí cả khi xem lại những bức ảnh chụp.
Sau đó, vì bận rộn với công việc mỗi mùa Tết, cộng thêm những năm dịch Covid-19 và việc có thêm em bé trong gia đình, chúng tôi đã ít khi về quê, đặc biệt là vào dịp Tết.
Nhưng năm nay, mặc dù tình hình kinh tế khó khăn, bố mẹ vẫn quyết định đưa anh em chúng tôi về quê ăn Tết cùng ông bà.
Khi mẹ đang thu dọn đồ đạc, tôi đã thắc mắc: "Nghe nói Tết ở quê rất lạnh, không có bạn bè, và gần nhà ông bà cũng không có khu vui chơi như ở nhà chúng tôi. Tại sao chúng ta không ăn Tết ở đây để tiết kiệm tiền và công sức?"
Lúc đó, mẹ tôi không mắng mỏ, mà từ tốn giải thích rằng có một điều không thể đo bằng tiền, và dù có khó khăn thế nào, chúng ta cũng sẽ cảm thấy xứng đáng. Đó là tình cảm gia đình, tình thân ruột thịt. Mẹ nói rằng khi về quê ăn Tết, đoàn tụ với ông bà, cô chú, và các anh chị em họ hàng là điều hạnh phúc nhất, bởi đó là những người yêu thương mình nhất. Từ khi tôi sinh ra đến nay, tôi luôn ở bên bố mẹ nên chắc chắn tôi chưa thể hiểu được cảm giác trở về với người thân là như thế nào. Mẹ mong muốn rằng qua chuyến đi này, chúng tôi sẽ hiểu được tình cảm đó một cách sâu sắc hơn.
Mẹ nói với tôi rằng: "Chúng ta sẽ cùng nhau dọn dẹp và trang trí nhà cửa, gói bánh chưng, và đón giao thừa. Chúng ta cũng sẽ đi chúc Tết các ông bà, cô chú trong họ, và gặp những người bạn từ thời thơ ấu của bố mẹ…”.
Thực sự, trong hơn nửa tháng ở quê, tôi đã hiểu được ý nghĩa của những điều mà mẹ nói, và thấy mình hạnh phúc hơn rất nhiều so với những đứa trẻ khác khi được về quê ăn Tết.
Niềm vui khi cùng mọi người chuẩn bị cho ngày tất niên đã khiến tôi không ngủ được. Đêm giao thừa, mọi người chúc mừng nhau, lì xì cho các em nhỏ… Tôi đã khóc nức nở khi chào ông bà, chia tay những người anh chị em họ để quay lại TP.HCM...
Năm 2024 này, cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 53 liên quan đến kỷ niệm 150 năm thành lập Liên minh Bưu chính Thế giới (1874-2024). Trong 150 năm qua, Liên minh Bưu chính Thế giới (UPU) đã phục vụ hơn 8 thế hệ người dân trên toàn cầu. Từ đó đến nay, thế giới đã trải qua nhiều biến động.
Tôi tự hỏi khi bạn đọc những dòng này, UPU đã tổ chức thêm bao nhiêu lễ kỷ niệm ngày thành lập? Liệu đã có bao nhiêu thế hệ người dân được UPU phục vụ và thế giới đã thay đổi như thế nào?
Tuy nhiên, tôi mong đợi rằng thế giới của bạn vẫn giữ được những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp, trong đó có truyền thống "ăn Tết" tồn tại hàng nghìn năm.
Vì không khí ấm cúng của Tết, những nghi lễ thờ cúng tổ tiên, và bữa cơm sum vầy đầy đủ cho mọi thành viên gia đình là những liên kết mạnh mẽ nhất. Khi biết rằng ở quê hương luôn có người chờ đợi, dù ở bất cứ nơi đâu, làm bất cứ công việc gì, mọi người đều có thể đối mặt mạnh mẽ với khó khăn hay thách thức.
Khi đó, mọi người sẽ hòa mình vào những mục tiêu lớn lao của đất nước và của thế giới, tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn: không còn đói nghèo, mọi người đều khỏe mạnh, mọi người đều có quyền được học hành...
Tôi hy vọng rằng bạn đang sống trong một thế giới hạnh phúc như vậy.
Trân trọng,
[Chữ ký]
Hy vọng bạn kế thừa truyền thống tốt đẹp của dân tộc (UPU lần thứ 53) - Mẫu số 3
Ngày… tháng… năm
Chào người bạn ở tương lai tươi sáng của tôi.
Bức thư này được viết để tham gia cuộc thi viết thư UPU năm 2024, một hành trình tri ân sau chuỗi ngày nghỉ Tết Giáp Thìn vừa qua. Đây là lần đầu tiên tôi đặt tâm huyết vào ý niệm "về quê ăn Tết" từ khi tôi bước sang tuổi 11.
Quê hương tôi, nơi bố mẹ tôi sinh ra, tọa lạc ở một huyện ngoại ô của Hà Nội. Gia đình tôi đã bắt đầu cuộc sống mới ở TP.HCM từ 15 năm trước. Trong quãng thời gian đó, bố mẹ tôi cho biết, khi tôi chỉ mới 3 tuổi, họ đã đưa tôi về quê ăn Tết. Tuy nhiên, điều đó chỉ là một mảnh ký ức mờ nhạt, thậm chí khi xem lại những bức ảnh lưu giữ.
Vì bận rộn với công việc, cùng với những năm đại dịch Covid-19 và sự xuất hiện của em bé mới, nhiều năm sau đó, chúng tôi ít khi quay trở về quê, đặc biệt là trong những dịp Tết.
Nhưng năm nay, giữa khó khăn về kinh tế, bố mẹ quyết định mang cả gia đình trở về quê để tận hưởng không khí Tết truyền thống cùng ông bà.
Lúc mẹ bắt đầu chuẩn bị, tôi đã tỏ ý thắc mắc: "Nghe nói Tết ở quê rất lạnh, không có bạn bè, xung quanh nhà ông bà cũng không có nơi chơi như ở nhà mình. Vậy tại sao không ăn Tết ở đây, tránh phải di chuyển và tiêu tốn nhiều tiền?".
Mẹ tôi không trách mắng, nhưng thay vào đó, bà đã từ tâm lý giải thích rằng có một giá trị không thể đo lường được bằng tiền bạc. Dù phải vất vả nhưng sẽ xứng đáng. Đó chính là tình cảm gia đình, tình thân ruột thịt. Mẹ nói rằng việc quay về quê ăn Tết, sum họp cùng ông bà, cô chú, anh chị em họ hàng là niềm hạnh phúc tột cùng, bởi đó là những người yêu thương mình nhất. Từ khi tôi chào đời cho đến bây giờ, tôi luôn có bố mẹ bên cạnh, vì thế chưa thể trải nghiệm hết cảm xúc khi quay trở lại gần với người thân. Mẹ hy vọng rằng trong chuyến đi này, tình cảm đó sẽ thấm vào lòng anh em chúng tôi một cách sâu sắc hơn.
Mẹ nói: "Chúng ta sẽ cùng nhau dọn dẹp, trang trí nhà cửa, gói bánh chưng và đón giao thừa. Cũng sẽ ghé thăm và chúc Tết các bậc lão thành, cô bác trong họ và gặp gỡ những người bạn từ thời thơ ấu của bố mẹ...”.
Thực sự, trong thời gian gần một nửa tháng tại quê, tôi đã hiểu rõ hơn ý nghĩa của những điều mẹ nói, và cảm nhận sự hạnh phúc khi được về quê ăn Tết, một hạnh phúc không giống bất kỳ niềm vui nhỏ nào khác.
Niềm phấn khích khi cùng mọi người bắt tay vào chuẩn bị cho đêm tất niên làm tôi thức trắng đêm. Giao thừa, mọi người cùng chúc mừng nhau, tặng lì xì cho trẻ con... Tôi đã không kìm nén được nước mắt khi ôm ông bà, chia tay với anh chị em họ để quay trở lại TP.HCM...
Năm 2024, cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 53 kỷ niệm 150 năm thành lập Liên minh Bưu chính Thế giới (1874-2024). Trong hành trình 150 năm đó, Liên minh Bưu chính Thế giới (UPU) đã phục vụ hơn 8 thế hệ người dân trên toàn cầu. Từ đó đến nay, thế giới đã trải qua nhiều biến động.
Tôi tự đặt ra câu hỏi liệu khi bạn đọc nhận được bức thư này, UPU đã chứng kiến bao nhiêu lễ kỷ niệm ngày thành lập và đã phục vụ bao nhiêu thế hệ người dân, và thế giới đã biến đổi như thế nào?
Tuy nhiên, tôi mong rằng thế giới của bạn vẫn giữ được những giá trị văn hóa lâu dài, trong đó có truyền thống "ăn Tết" đã tồn tại hàng ngàn năm qua.
Vì không khí Tết, sự ấm cúng, những nghi lễ thờ cúng tổ tiên, bữa cơm hòa mình đầy đủ thành viên gia đình sau một năm làm việc và học tập xa nhà... là những yếu tố liên kết mọi người một cách chặt chẽ nhất.
Khi biết rằng ở quê nhà luôn có những trái tim đang chờ đợi mình, bất kỳ nơi nào, bất kỳ công việc gì, mọi người có thể đối mặt với khó khăn và thách thức một cách mạnh mẽ.
Ở những thời điểm đó, mọi người sẽ đóng góp phần của mình vào những mục tiêu lớn hơn của đất nước, của thế giới, để tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn: không đói nghèo, tất cả mọi người đều khỏe mạnh, và mọi người đều có cơ hội được học hành...
Tôi chân thành mong rằng bạn đang sống trong một thế giới hạnh phúc như vậy.
Trân trọng
Ký tên