1. Top các mẫu viết bài nghị luận xã hội bàn về tính tự phụ chọn lọc hay nhất, đạt điểm cao

Mẫu 1

Trong hành trình trưởng thành của con người, tự tin là điều cần thiết để khẳng định bản thân, nhưng nếu vượt quá giới hạn, tự tin có thể biến thành tự phụ. Tự phụ là thói quen tự đánh giá quá cao bản thân, xem mình hơn người, từ đó nảy sinh thái độ coi thường người khác. Đây không chỉ là một thói xấu trong ứng xử mà còn là rào cản lớn ngăn con người hoàn thiện chính mình.

Tự phụ biểu hiện qua nhiều phương diện trong cuộc sống. Có người vì đạt được một vài thành tích đã cho mình giỏi hơn tất cả, không còn muốn lắng nghe góp ý. Có người thích khoe khoang, luôn đề cao bản thân, xem thường năng lực của người khác. Trong môi trường học đường, tính tự phụ thể hiện ở những học sinh có chút thành tích đã chủ quan, tự mãn, không chịu cố gắng thêm. Trong đời sống hiện đại, tính tự phụ còn núp bóng dưới lối sống phô trương, chạy theo hình thức, thích xây dựng hào quang ảo trên mạng xã hội.

Nguyên nhân của tính tự phụ trước hết xuất phát từ chính bản thân con người. Đó có thể là cái tôi quá lớn, là sự nhận thức lệch lạc về năng lực của mình, hoặc do chút thành công ban đầu khiến con người sinh chủ quan. Ngoài ra, môi trường sống, cách giáo dục sai lệch, sự tung hô quá mức hay áp lực thể hiện bản thân trong xã hội hiện đại cũng có thể nuôi dưỡng thói tự phụ.

Tự phụ gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng. Với cá nhân, nó khiến con người ngừng học hỏi, dễ mắc sai lầm, khó tiến bộ và dễ thất bại vì chủ quan. Người tự phụ cũng dễ bị cô lập bởi không ai muốn gắn bó với một người luôn cho mình đúng. Với tập thể, tự phụ làm suy giảm tinh thần hợp tác, gây mâu thuẫn và cản trở sự phát triển chung. Lịch sử và thực tế đã cho thấy nhiều thất bại lớn đều bắt nguồn từ sự kiêu ngạo và chủ quan.

Tuy nhiên, cần phân biệt tự phụ với tự tin. Tự tin dựa trên thực lực, đi cùng sự khiêm tốn và tinh thần cầu tiến. Còn tự phụ là ảo tưởng về bản thân, đi kèm sự bảo thủ và coi thường người khác. Con người cần tự tin để phát triển, nhưng càng thành công càng phải biết khiêm nhường.

Muốn khắc phục tính tự phụ, mỗi người cần học cách nhìn nhận đúng bản thân, biết lắng nghe, tiếp thu góp ý, không ngừng học hỏi và rèn luyện đức khiêm tốn. Gia đình, nhà trường cũng cần giáo dục con người sống chân thành, tránh nuôi dưỡng thói tự mãn, đề cao giá trị thực hơn hư danh.

Có thể nói, tự phụ là chiếc bóng cản bước con người trên đường trưởng thành. Chỉ khi từ bỏ thói tự mãn, biết sống khiêm tốn và cầu thị, con người mới có thể chạm tới thành công chân chính và bền vững.

Mẫu 2

Có người từng nói: chiếc bình rỗng thường phát ra tiếng động lớn, còn dòng sông sâu luôn lặng lẽ chảy. Câu nói ấy gợi cho ta nghĩ về tính tự phụ – một thói xấu tồn tại trong nhiều con người và cần phải phê phán.

Tự phụ là thái độ quá đề cao bản thân, tự cho mình tài giỏi, hơn người và xem nhẹ người khác. Người tự phụ thường sống trong ảo tưởng về chính mình, luôn muốn được công nhận, tán dương, nhưng lại không nhìn thấy giới hạn của bản thân.

Biểu hiện của tính tự phụ rất dễ nhận thấy. Đó là thói quen khoe khoang, thích thể hiện, không chịu nhận sai, không tiếp thu ý kiến góp ý. Người tự phụ thường bảo thủ, luôn cho quan điểm của mình là đúng, thậm chí xem thường người giỏi hơn mình. Trong xã hội hiện nay, tính tự phụ còn biểu hiện ở lối sống phô trương, thích hào nhoáng, thích đánh bóng bản thân để tìm kiếm sự ngưỡng mộ.

Tính tự phụ bắt nguồn từ cái tôi vị kỉ, từ nhận thức hạn hẹp, từ thành công sớm hoặc từ môi trường nuông chiều, tán dương quá mức. Nhưng dù xuất phát từ đâu, tự phụ cũng dẫn đến hậu quả đáng tiếc. Nó làm con người dừng lại trong sự tự mãn, đánh mất cơ hội hoàn thiện bản thân, dễ thất bại vì chủ quan và dần bị xa lánh trong các mối quan hệ.

Ngược lại với tự phụ là đức tính khiêm tốn. Người khiêm tốn luôn hiểu rằng tri thức là vô hạn, càng biết nhiều càng thấy mình cần học thêm. Chính khiêm tốn giúp con người giữ được thái độ đúng đắn trước thành công, tránh rơi vào ảo tưởng và tiếp tục tiến bộ.

Là học sinh, chúng ta cần rèn luyện sự tự tin nhưng không được để nó biến thành tự phụ. Phải biết lắng nghe, biết nhận ra thiếu sót của mình, biết tôn trọng người khác và không ngừng học hỏi. Thành công thực sự không đến từ sự đề cao bản thân, mà đến từ năng lực thật cùng thái độ sống đúng đắn.

Tự phụ giống như ngọn gió thổi phồng cái tôi nhưng cũng có thể làm đổ ngã chính con người. Chỉ có khiêm tốn mới giúp ta đứng vững và trưởng thành.

Mẫu 3

Trong cuộc sống, con người cần biết tin vào bản thân để vươn lên, nhưng không phải vì thế mà cho phép mình tự mãn hay tự phụ. Nếu tự tin là động lực phát triển, thì tự phụ lại là vật cản trên con đường hoàn thiện nhân cách.

Tự phụ là thái độ đánh giá quá cao bản thân, cho mình luôn đúng, luôn giỏi và coi thường người khác. Đây là biểu hiện lệch lạc trong nhận thức, khi con người không nhìn đúng thực lực của mình mà sống trong ảo tưởng.

Người tự phụ thường thích khoe khoang, thích hơn thua, khó tiếp thu phê bình và luôn muốn mình là trung tâm. Trong học tập, đó là sự chủ quan sau chút thành tích nhỏ. Trong xã hội, đó là lối sống phô trương, chạy theo hào quang giả tạo. Những biểu hiện ấy tưởng như mang lại vị thế, nhưng thực chất chỉ bộc lộ sự non nớt trong nhận thức.

Tự phụ gây hại trước hết cho chính người mang nó. Khi cho mình đã đủ giỏi, con người sẽ ngừng học hỏi. Khi không chịu lắng nghe, con người dễ mắc sai lầm. Khi quá đề cao mình, con người dễ đánh mất sự tôn trọng từ người khác. Không ít thất bại trong cuộc sống bắt nguồn từ sự chủ quan do tự phụ.

Muốn tránh thói xấu này, con người cần rèn luyện lòng khiêm tốn. Khiêm tốn không phải hạ thấp bản thân, mà là biết mình ở đâu, biết tôn trọng người khác và không ngừng hoàn thiện chính mình. Người thật sự tài giỏi thường không ồn ào về giá trị của mình, bởi giá trị thật luôn tự khẳng định bằng hành động.

Mỗi học sinh cần tự nhắc nhở bản thân tránh xa thói tự phụ, sống khiêm nhường, cầu thị, biết học từ người khác. Bởi chỉ người biết cúi đầu trước tri thức mới có thể vươn cao bằng năng lực thật của mình.

Tự phụ có thể nâng cái tôi lên trong chốc lát, nhưng chỉ khiêm tốn mới nâng con người lên trong suốt cả cuộc đời.

 

2. Dàn ý viết bài nghị luận xã hội bàn về tính tự phụ

I. Mở bài

  • Trong cuộc sống, con người cần có lòng tự tin để vươn lên, nhưng nếu tự tin đi quá giới hạn sẽ dễ biến thành tự phụ – một thói xấu cản trở sự phát triển của cá nhân và làm tổn hại các mối quan hệ xã hội.
  • Tính tự phụ là thái độ tự đánh giá quá cao bản thân, đề cao cái tôi một cách cực đoan, từ đó coi thường người khác, ngại tiếp thu góp ý và sống trong ảo tưởng về năng lực của chính mình.
  • Đây là một vấn đề đáng suy ngẫm trong đời sống hiện đại, đặc biệt khi bệnh thành tích, lối sống phô trương và sự đề cao hình ảnh cá nhân trên không gian số ngày càng phổ biến.

II. Thân bài

Giải thích tính tự phụ là gì

  • Tự phụ là tự cho mình hơn người, luôn cho mình đúng, giỏi, quan trọng và nổi bật hơn người khác.
  • Người tự phụ thường đánh giá sai lệch năng lực của bản thân, không nhìn nhận được hạn chế của mình, đồng thời có thái độ xem nhẹ người xung quanh.
  • Tự phụ là biểu hiện tiêu cực, khác với tự tin hay tự trọng. Nếu tự tin dựa trên thực lực và ý thức phấn đấu, thì tự phụ dựa trên ảo tưởng và sự đề cao cái tôi.

 Biểu hiện của tính tự phụ

  • Trong học tập:
    • Có chút thành tích đã kiêu căng, xem thường bạn bè.
    • Không tiếp thu lời góp ý của thầy cô.
    • Chủ quan, lười nỗ lực vì nghĩ mình đã đủ giỏi.
  • Trong giao tiếp, ứng xử:
    • Thường khoe khoang, phóng đại bản thân.
    • Luôn muốn người khác công nhận, tán dương mình.
    • Coi ý kiến của mình là đúng, bác bỏ quan điểm của người khác.
  • Trong đời sống hiện đại:
    • Thích phô trương, sống hình thức, chạy theo hào quang ảo.
    • Đánh bóng tên tuổi trên mạng xã hội.
    • Xây dựng hình ảnh vượt xa giá trị thực của bản thân.

Nguyên nhân dẫn đến tính tự phụ

  • Do cá nhân:
    • Cái tôi quá lớn, thiếu khả năng tự nhận thức.
    • Hiểu biết hạn hẹp nhưng tưởng mình tài giỏi.
    • Thành công sớm khiến con người dễ chủ quan.
  • Do gia đình và môi trường:
    • Được nuông chiều, khen ngợi quá mức.
    • Thiếu giáo dục về khiêm tốn, tinh thần cầu thị.
    • Môi trường đề cao thành tích, hư danh và sự hơn thua.
  • Do tác động xã hội:
    • Ảnh hưởng của lối sống phô trương.
    • Sự tung hô từ đám đông trên mạng dễ làm con người ảo tưởng về giá trị bản thân.

Tác hại của tính tự phụ

  • Đối với cá nhân:
    • Làm con người ngừng học hỏi, chậm tiến bộ.
    • Dễ mắc sai lầm do chủ quan.
    • Tự cô lập mình trong các mối quan hệ.
    • Có thể dẫn đến thất bại khi thực lực không tương xứng với sự tự đề cao.
  • Đối với tập thể và xã hội:
    • Gây mất đoàn kết, cản trở hợp tác.
    • Làm nảy sinh mâu thuẫn, cạnh tranh tiêu cực.
    • Làm suy giảm những giá trị đẹp như khiêm tốn, tôn trọng, học hỏi.

 Dẫn chứng và mở rộng vấn đề

  • Trong lịch sử và thực tế, nhiều thất bại lớn bắt nguồn từ sự chủ quan, tự phụ.
  • Nhiều người thành công thật sự lại luôn khiêm nhường, bởi càng hiểu biết càng nhận ra giới hạn của bản thân.
  • Cần phân biệt:
    • Tự tin là phẩm chất đáng quý.
    • Tự phụ là thói xấu cần phê phán.

Giải pháp khắc phục tính tự phụ

  • Mỗi cá nhân cần:
    • Nhìn nhận đúng năng lực của bản thân.
    • Rèn luyện lòng khiêm tốn.
    • Biết lắng nghe, tiếp thu góp ý.
    • Không ngừng học tập để hoàn thiện chính mình.
  • Gia đình, nhà trường cần:
    • Giáo dục nhân cách, đạo đức sống.
    • Dạy con người biết tôn trọng người khác.
    • Bồi dưỡng tinh thần cầu thị thay vì nuôi dưỡng thói tự mãn.
  • Trong xã hội:
    • Phê phán lối sống phô trương, hình thức.
    • Đề cao giá trị thực, năng lực thực và nhân cách thật.

 Bài học nhận thức và hành động

  • Nhận thức rằng tri thức là vô hạn, con người không ai hoàn hảo.
  • Hiểu rằng khiêm tốn không làm con người nhỏ bé, mà giúp con người trưởng thành.
  • Biết sống tự tin nhưng không kiêu ngạo; biết khẳng định bản thân nhưng không xem thường người khác.

III. Kết bài

  • Tính tự phụ là một thói xấu nguy hiểm, khiến con người dễ rơi vào ảo tưởng, trì trệ và thất bại.
  • Muốn hoàn thiện bản thân, mỗi người cần tránh xa sự tự mãn, rèn luyện đức khiêm tốn, giữ tinh thần cầu thị và không ngừng học hỏi.
  • Là học sinh, cần biết nhìn nhận đúng mình, sống khiêm nhường, tôn trọng người khác và dùng năng lực thật để khẳng định giá trị bản thân, bởi chính khiêm tốn mới là nền tảng đưa con người đến thành công bền vững.