Phân tích đoạn trích Nghệ thuật băm thịt gà chọn lọc hay nhất - Mẫu số 1
Ngô Tất Tố (1893 - 1954), quê ở làng Lộc Hà, phủ Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, nay thuộc xã Mai Lâm, huyện Đông Anh, ngoại thành Hà Nội. Năm 1915, ông đã đỗ đầu kỳ khảo hạch tại địa phương khi mới 20 tuổi, từ đó ông được gọi là “ông đầu xứ Tố”. Ông là người tinh thông nhiều loại chữ như Hán, Nôm, Quốc ngữ, và cả tiếng Pháp. Ngoài ra, ông còn là một nhà nghiên cứu cổ học, từng dày công nghiên cứu triết học và dịch nhiều bộ truyện Trung Hoa. Với tư cách là một nhà báo và nhà văn, ông có sức viết rất dồi dào và phong phú.
Sự nghiệp của Ngô Tất Tố để lại cho đời một kho tàng tác phẩm đồ sộ, khoảng 1500 tác phẩm trên nhiều lĩnh vực khác nhau. Những tác phẩm tiêu biểu của ông bao gồm: về tiểu thuyết có “Tắt đèn”, “Lều chõng”; về phóng sự có “Tập án cái đình”, “Việc làng”...
Đoạn trích “Nghệ thuật băm thịt gà” được rút ra từ tác phẩm phóng sự dài 17 chương nổi tiếng của Ngô Tất Tố mang tên “Việc làng”. Qua việc mô tả tỉ mỉ cảnh “chứa hàng xóm” và không khí chuẩn bị chè chén, chia chác khẩu phần tại nhà người bạn Lăng Vân, tác giả đã viết nên phóng sự này để ngầm phê phán những hủ tục xấu xa của chế độ phong kiến ở nông thôn.
Nếu chỉ đọc lướt qua các đoạn 1, 2 và 4 trong đoạn trích, người đọc có thể hiểu “nghệ thuật băm thịt gà” theo nghĩa đen, là sự điệu nghệ, khéo léo của thằng Mới khi băm thịt gà. Tuy nhiên, khi đọc kỹ toàn bộ đoạn trích, ý nghĩa của “nghệ thuật băm thịt gà” sẽ bộc lộ cái chất dung tục và xấu xa của nó.
Cái tài giỏi của thằng Mới trong việc băm thịt gà không xuất phát từ hoàn cảnh chính nghĩa mà được “rèn luyện” qua những lần chia chác cỗ cho việc làng. Hắn buộc phải giỏi, vì nếu không giỏi thì không thể chia đều một con gà và một mâm xôi ra làm 23 phần.
Qua việc miêu tả tỉ mỉ quá trình chia thịt gà và xôi của thằng Mới, tác giả đã ngầm lên án, phê phán những hủ tục mọi rợ, quái gở của bọn chức trách ở làng quê, đẩy người nông dân vào cảnh dở khóc dở cười. Tác giả đã sử dụng nghệ thuật miêu tả và trần thuật đặc sắc, đan xen giữa miêu tả trực tiếp, sinh động với ngôn ngữ kể chuyện tự nhiên, giàu hình ảnh, khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn, thu hút sự chú ý của người đọc.
Nghệ thuật miêu tả động tác và âm thanh khi chặt thịt gà rất chân thực, liệt kê đầy đủ từng công đoạn chặt gà, làm cho câu chuyện như hiện ra trước mắt, giúp người đọc như thể đang chứng kiến trực tiếp. Đây là một thành công lớn của tác giả khi viết phóng sự này. Đoạn trích “Nghệ thuật băm thịt gà” đã phơi bày một phần trong những hủ tục quái gở, mọi rợ mà bọn sâu mọt phong kiến cố duy trì ở nông thôn, đặc biệt là nạn xôi thịt và hậu quả nghiêm trọng của nó. Cái được gọi là nghệ thuật thực chất chỉ là một sự dung tục không hơn không kém.
Phân tích đoạn trích Nghệ thuật băm thịt gà chọn lọc hay nhất - Mẫu số 2
Ngô Tất Tố (1893 - 1954) sinh ra tại làng Lộc Hà, phủ Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, nay thuộc xã Mai Lâm, huyện Đông Anh, ngoại thành Hà Nội. Năm 1915, ông xuất sắc đỗ đầu kì khảo hạch ở địa phương khi mới 20 tuổi, do đó được tôn vinh là “ông đầu xứ Tố”. Ngô Tất Tố không chỉ tinh thông nhiều loại chữ viết như Hán, Nôm, Quốc ngữ và tiếng Pháp mà còn là một học giả uyên bác về cổ học. Ông từng nghiên cứu sâu về Triết học và dịch nhiều tác phẩm cổ điển của Trung Hoa. Ngoài ra, ông còn là một nhà báo, nhà văn xuất sắc theo phong cách hiện đại với khối lượng sáng tác phong phú.
Sự nghiệp của Ngô Tất Tố để lại cho đời rất nhiều tác phẩm quan trọng, ước tính khoảng 1500 tác phẩm trên nhiều lĩnh vực khác nhau. Một số tác phẩm nổi bật của ông gồm có tiểu thuyết "Tắt đèn", "Lều chõng", và các phóng sự như "Tập án cái đình", "Việc làng".
Đoạn trích "Nghệ thuật băm thịt gà" được trích từ thiên phóng sự dài 17 chương nổi tiếng "Việc làng" của Ngô Tất Tố. Qua việc trực tiếp chứng kiến cảnh “chứa hàng xóm” và không khí chuẩn bị chè chén, chia chác khẩu phần tại nhà người bạn Lăng Vân, tác giả đã viết nên phóng sự "Nghệ thuật băm thịt gà". Tác phẩm ngầm phê phán những hủ tục xấu xa của chế độ phong kiến ở làng quê.
Nếu chỉ đọc các đoạn 1, 2 và 4 trong đoạn trích, người đọc có thể hiểu "nghệ thuật băm thịt gà" theo nghĩa đen, như một kỹ năng điêu luyện. Thằng Mới với tay nghề băm thịt gà tài giỏi thể hiện như một nghệ sĩ thực thụ. Tuy nhiên, khi đọc hết đoạn trích, người đọc sẽ thấy "nghệ thuật băm thịt gà" mang ý nghĩa sâu xa hơn, phơi bày cái chất dung tục, xấu xa.
Tài nghệ băm thịt gà của thằng Mới không phải xuất phát từ hoàn cảnh chính nghĩa mà được "rèn luyện" qua nhiều lần "chia chác cỗ cho việc làng". Hắn không thể không giỏi, vì không giỏi đồng nghĩa với việc "không thể chia một con gà và một mâm xôi ra làm 23 cỗ bằng nhau".
Qua việc miêu tả tỉ mỉ quá trình chia thịt gà, chia xôi của thằng Mới, Ngô Tất Tố đã lên án, phê phán những hủ tục mọi rợ, quái gở của bọn chức trách làng quê, đẩy người nông dân vào cảnh dở khóc dở cười. Tác giả sử dụng nghệ thuật miêu tả và trần thuật đặc sắc, đan xen giữa miêu tả trực tiếp, sinh động với ngôn ngữ kể chuyện tự nhiên, giàu hình ảnh, làm cho câu chuyện trở nên hấp dẫn và thu hút sự chú ý của người đọc.
Ngô Tất Tố đã sử dụng nghệ thuật miêu tả động tác, âm thanh chặt thịt gà rất chân thực, liệt kê đầy đủ từng công đoạn chặt một con gà, khiến câu chuyện như hiện ra trước mắt người đọc. Người đọc cảm giác như mình cũng đang trực tiếp chứng kiến sự việc. Đây là yếu tố thành công nổi bật của tác giả trong phóng sự này. Đoạn trích "Nghệ thuật băm thịt gà" phơi bày một phần hủ tục quái gở, mọi rợ mà bọn sâu mọt phong kiến cố duy trì ở nông thôn, đặc biệt là nạn xôi thịt và những hậu quả nghiêm trọng của nó. Cái gọi là nghệ thuật ấy chỉ là một sự dung tục, không hơn không kém.
Phân tích đoạn trích Nghệ thuật băm thịt gà chọn lọc hay nhất - Mẫu số 3
Ngô Tất Tố (1893 - 1954) quê ở làng Lộc Hà, phủ Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh, nay là xã Mai Lâm, huyện Đông Anh, ngoại thành Hà Nội. Năm 1915, ông đỗ đầu kỳ khảo hạch ở địa phương khi mới 20 tuổi, do đó được gọi là “ông đầu xứ Tố”. Ông thông thạo nhiều thứ chữ như Hán, Nôm, Quốc ngữ, và cả tiếng Pháp; đồng thời là người tinh thông cổ học, từng dày công nghiên cứu triết học và dịch nhiều pho truyện Trung Hoa. Ông cũng vừa là nhà báo, vừa là nhà văn theo lối mới và có sức viết rất dồi dào.
Sự nghiệp và tác phẩm của ông để lại cho đời rất đồ sộ, khoảng 1500 tác phẩm trên tất cả mọi lĩnh vực. Những tác phẩm chính của ông là: về tiểu thuyết có "Tắt đèn," "Lều chõng," về phóng sự có "Tập án cái đình," "Việc làng..."
Đoạn trích "Nghệ thuật băm thịt gà" được trích trong thiên phóng sự dài nhiều chương (17 chương) nổi tiếng của Ngô Tất Tố mang tên "Việc làng." Bằng sự việc trực tiếp chứng kiến một cách tỉ mỉ cảnh “chứa hàng xóm” và không khí chuẩn bị chè chén, chia chác khẩu phần theo lệ của làng tại nhà người bạn Lăng Vân, tác giả đã viết lên phóng sự “Nghệ thuật băm thịt gà” và qua đó ngầm phê phán hủ tục xấu xa của chế độ phong kiến đương thời ở chốn làng quê.
Nếu như chúng ta bỏ qua không đọc các đoạn 1, 2 và 4 trong đoạn trích thì có lẽ, nghệ thuật băm thịt gà sẽ được hiểu theo nghĩa đen, tốt đẹp. Việc băm thịt gà điệu nghệ, giàu tay nghề của thằng Mới chứng tỏ hắn là một nghệ sĩ rất tài giỏi; tuy nhiên, nếu chúng ta đọc hết đoạn trích thì ý nghĩa của “nghệ thuật băm thịt gà” sẽ khác, nó sẽ bộc lộ ra cái chất dung tục, xấu xa.
Cái tài giỏi trong việc băm thịt gà của thằng Mới không phải xuất phát từ hoàn cảnh chính nghĩa, đúng đắn; mà cái tài giỏi của nó được “rèn luyện” qua những lần “chia chác cỗ cho việc làng”; nó không thể không giỏi, vì không giỏi đồng nghĩa với việc “không thể chia một con gà và một mâm xôi ra làm 23 cỗ bằng nhau.”
Bằng việc quan sát và miêu tả tỉ mỉ quá trình chia thịt gà, chia xôi của thằng Mới, tác giả ngầm lên án, phê phán những hủ tục mọi rợ, quái gở của bọn chức trách chốn làng quê, đẩy người nông dân vào cảnh dở khóc dở cười, điêu đứng. Tác giả sử dụng nghệ thuật miêu tả và trần thuật đặc sắc, việc đan xen nghệ thuật tả trực tiếp, sinh động với việc dùng ngôn ngữ kể chuyện tự nhiên, giàu hình ảnh khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn, thu hút sự chú ý của người đọc.
Tác giả đã sử dụng nghệ thuật miêu tả động tác, âm thanh chặt thịt gà rất thật, liệt kê đầy đủ từng công đoạn chặt một con gà... khiến câu chuyện trở nên rất chân thật, như hiện ra trước mắt người đọc, giúp người đọc tưởng chừng như mình cũng đang trực tiếp chứng kiến. Đây là một yếu tố rất thành công của tác giả khi viết nên phóng sự này. Đoạn trích "Nghệ thuật băm thịt gà" đã phơi bày được một phần trong cái hủ tục quái gở, mọi rợ mà bọn sâu mọt phong kiến cố duy trì ở nông thôn, đặc biệt là nạn xôi thịt và hậu quả nghiêm trọng của nó. Cái được gọi là nghệ thuật ấy chẳng qua chỉ là một sự dung tục không hơn không kém.