Phân tích tác phẩm Cốm Vòng chọn lọc hay nhất - Mẫu số 1
Bài viết "Một thứ quà của lúa non: Cốm" của Thạch Lam, được rút từ tập "Hà Nội băm sáu phố phường" (1943), là một tác phẩm tùy bút tinh tế về vẻ đẹp và phong vị của Hà Nội. Tập sách này tập trung vào những món quà, những món ăn bình dị nhưng đậm đà hương vị, thể hiện bản sắc văn hóa lâu đời của đất kinh kỳ. Với ngòi bút nhạy cảm và tấm lòng trân trọng, Thạch Lam đã khám phá và tôn vinh nét đẹp văn hóa dân tộc qua món đặc sản độc đáo: Cốm.
Mùa thu Hà Nội luôn gợi nhớ những cơn gió heo may se lạnh, những chùm hoa sấu rụng kín bên đường và món quà kì diệu từ lúa non – Cốm. Thạch Lam đã khéo léo đưa hương vị của Cốm vào tác phẩm, tạo nên một không gian thơ mộng, đầy hương thơm của lúa non hòa quyện cùng hương sen thanh khiết. Đoạn văn mở đầu như những câu thơ phảng phất hương sắc, với những tính từ đẹp: thanh nhã, tinh khiết, thơm mát. Thạch Lam miêu tả từ xa đến gần, từ khái quát đến cụ thể, từ cánh đồng lúa xanh ngát đến hạt lúa non: "Trong cái vỏ xanh kia, có một giọt sữa trắng thơm, phảng phất hương vị ngàn hoa cỏ." Hạt lúa non ấy, qua bàn tay khéo léo của người làm cốm, đã trở thành những hạt cốm dẻo thơm đặc trưng của làng Vòng.
Nếu ai từng đi qua làng Vòng vào mùa thu, sẽ không thể quên âm thanh giã cốm thậm thịch đêm ngày và những bàn tay thoăn thoắt giần, sàng. Vẻ đẹp của Cốm càng được tôn lên bởi những cô hàng cốm xinh đẹp, áo quần gọn gàng, với chiếc đòn gánh hai đầu cong vút như chiếc thuyền rồng. Trong màn sương thu buổi sớm, hình ảnh những cô hàng cốm mang hương thu vào từng ngõ ngách của Hà Nội trở nên quen thuộc và gần gũi.
Cốm không chỉ có giá trị vật chất mà còn mang trong mình giá trị tinh thần, văn hóa sâu sắc. Là món quà của đồng quê, Cốm gói trọn hương vị mộc mạc, giản dị của quê hương. Cốm được dùng để làm quà biếu Tết, góp phần vào những nhân duyên tốt đẹp. Màu xanh của cốm tượng trưng cho sự tươi mới, hòa quyện với màu đỏ của quả hồng, tạo nên sự cân bằng và bền lâu trong hạnh phúc. Thạch Lam tiếc nuối cho những phong tục đẹp ấy đang dần biến mất, tiếc cho những ai không đủ tinh tế để cảm nhận hết vẻ đẹp cao quý, kín đáo của Cốm.
Cốm không chỉ là món quà tao nhã, mà cách làm và thưởng thức cốm cũng là một nghệ thuật. Thưởng thức cốm đòi hỏi sự chậm rãi, tỉ mỉ, cảm nhận từng hương vị, từng chút một. Đối với Thạch Lam, ăn cốm là thưởng thức hương hoa của mùa thu, là cảm nhận tinh hoa của đất trời. Bằng nhiều giác quan, ông đã cảm nhận được mùi thơm phức của lúa non, màu xanh tươi của cốm, sự tươi mát của lá non, vị ngọt của cốm, và cả sự dịu dàng, thanh đạm của loài thảo mộc.
Trời sinh ra lá sen để bảo vệ cốm, như trời sinh cốm để ủ trong lá sen. Thạch Lam đã dành cho Cốm sự trân trọng đặc biệt, coi cốm là kết tinh của tinh túy thiên nhiên và bàn tay khéo léo của con người. Ông khuyên mọi người nên nâng niu, trân trọng món quà thiên nhiên này, tránh bất kỳ cử chỉ thô bạo nào có thể làm mất đi vẻ đẹp của cốm.
Tác phẩm "Một thứ quà của lúa non: Cốm" của Thạch Lam như một bài thơ trữ tình bằng văn xuôi, giàu hình ảnh, màu sắc và cảm xúc. Qua đó, tác giả đã khắc họa một cách toàn diện vẻ đẹp của cốm – một sản vật quý cần được giữ gìn của dân tộc. Bình dị mà thanh cao, cốm là tinh hoa của đồng quê, là sáng tạo từ ngàn đời và là biểu tượng văn hóa trường tồn của dân tộc.
Phân tích tác phẩm Cốm Vòng chọn lọc hay nhất - Mẫu số 2
Bài viết "Một thứ quà của lúa non: Cốm" của Thạch Lam, được trích từ tập "Hà Nội băm sáu phố phường" (1943), là một tác phẩm tùy bút miêu tả cảnh sắc và phong vị của Hà Nội, đặc biệt là những món quà và món ăn dân dã, đậm đà hương vị, thể hiện bản sắc văn hóa lâu đời của đất kinh kỳ. Bằng ngòi bút tinh tế và nhạy cảm, cùng với lòng trân trọng sâu sắc, Thạch Lam đã khám phá nét đẹp văn hóa dân tộc qua sản vật giản dị và độc đáo: Cốm.
Nhắc đến mùa thu Hà Nội, người ta không thể không nghĩ đến những cơn gió heo may se lạnh, những chùm hoa sấu rụng kín bên đường, và đặc biệt là món quà kỳ diệu của lúa non - Cốm. Thạch Lam đã khéo léo đưa hương vị cốm hòa quyện trong làn gió thu đến với người đọc, với hương thơm mát của bông lúa non quyện cùng hương lá sen thanh khiết. Mở đầu bài viết, tác giả đã dành cho Cốm những tính từ đẹp đẽ: thanh nhã, tinh khiết, thơm mát, trắng thơm… Văn phong của Thạch Lam nhẹ nhàng, uyển chuyển, đi từ những cánh đồng xanh mướt đến từng hạt lúa non chứa đựng giọt sữa trắng thơm, phảng phất hương vị ngàn hoa cỏ.
Quá trình làm cốm không được Thạch Lam miêu tả chi tiết nhưng bằng vài nét phác họa tinh tế, ông đã giúp người đọc hình dung ra sự kỳ công để làm nên thứ quà đặc biệt này: từ lúc còn là giọt sữa trắng trong vỏ xanh của bông lúa non đến khi vừa độ chín để gặt, rồi trải qua nhiều công đoạn chế biến công phu, những bí quyết truyền từ đời này sang đời khác. Cốm làng Vòng, ngôi làng ngoại thành Hà Nội xưa, nổi tiếng nhất với hạt cốm dẻo thơm ngon.
Người dân làng Vòng, trong tiết trời thu, vẫn giã cốm đêm ngày với những bàn tay thoăn thoắt giần, sàng, thể hiện cái thú vui của nghề làm cốm. Vẻ đẹp của cốm còn được tôn lên bởi những cô hàng cốm xinh xinh, áo quần gọn gàng, với chiếc đòn gánh cong vút như chiếc thuyền rồng. Hình ảnh này, cùng với sương thu buổi sớm, gợi lên sự chờ đợi của người Hà Nội xưa đối với những bà, cô hàng cốm mang hương thu vào khắp ngả đường.
Giá trị của cốm không chỉ nằm ở vật chất mà còn ở giá trị tinh thần và văn hóa. Cốm là quà tặng của đồng quê, là đặc sản của dân tộc, mang trong mình sự giản dị, mộc mạc và thanh khiết của đất nước An Nam. Cốm được dùng làm quà biếu Tết, góp phần vào nhân duyên tốt đẹp của con người. Màu xanh tươi của cốm như ngọc thạch, kết hợp với màu đỏ thắm của hồng, tượng trưng cho hạnh phúc bền lâu. Thạch Lam tiếc nuối những tục lệ đẹp dần mất đi và những người không đủ tinh tế để thưởng thức vẻ cao quý, kín đáo của cốm. Nhưng may mắn thay, mùa thu vẫn tiếp tục, và cốm vẫn tồn tại, mang lại sự an ủi cho lòng người.
Cốm, với sự thanh tao và quý giá, không chỉ là một món ăn mà còn là một nghệ thuật. Thưởng thức cốm cần sự tinh tế và nhẫn nại. Ăn cốm phải từ từ, từng chút một, để cảm nhận được hương vị của mùa thu, của trời đất. Là người sành cốm, Thạch Lam đã cảm nhận cốm bằng nhiều giác quan: khứu giác với mùi thơm của lúa non, thị giác với màu xanh của cốm, xúc giác với lá non tươi mát, vị giác với chất ngọt của cốm, và cả sự suy tưởng về vẻ đẹp thanh đạm của sản vật.
Thạch Lam, với tâm hồn trọn vẹn dành cho cốm, đã thưởng thức cốm bằng mọi giác quan, trong khi Băng Sơn, khi say cốm lại mơ về người làm cốm. Hình ảnh những hạt cốm tan trên đầu lưỡi, hòa quyện cùng hương vị đất trời, sóng lúa rì rào, và những kỷ niệm đẹp đẽ về người làm cốm trong đêm trăng, tất cả đã tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp về món quà của lúa non.
Cốm, mỏng manh và dịu dàng, không thể chấp nhận bất kỳ cử chỉ thô bạo nào từ người thưởng thức. Trời đã sinh ra lá sen để bảo vệ cốm, và cốm để nằm ủ trong lá sen. Thạch Lam đã dành cho cốm một sự nâng niu, trân trọng đặc biệt, bởi với ông, cốm không chỉ là một món ăn mà còn là tinh hoa của trời đất, của những bàn tay khéo léo. Ông khuyên mọi người hãy nhẹ nhàng, trân trọng khi thưởng thức cốm, kính trọng cái lộc của trời, cái khéo léo của người và sự nhẫn nại của thần Lúa.
"Một thứ quà của lúa non: Cốm" của Thạch Lam tựa như một bài thơ trữ tình bằng văn xuôi, giàu hình ảnh, màu sắc và cảm xúc. Tác giả đã khắc họa một cách toàn diện vẻ đẹp của một sản vật quý cần được giữ gìn của dân tộc. Bình dị mà thanh cao, cốm là tinh hoa của đồng quê, là sự sáng tạo vĩ đại qua bao đời.
Phân tích tác phẩm Cốm Vòng chọn lọc hay nhất - Mẫu số 3
Bài viết "Một thứ quà của lúa non: Cốm" của Thạch Lam được trích từ tập tùy bút "Hà Nội băm sáu phố phường" (1943), mang trong mình vẻ đẹp văn hóa và ẩm thực của Hà Nội xưa. Tác phẩm là một bức tranh tinh tế về cảnh sắc và phong vị Hà Nội, đặc biệt là những món quà, những món ăn bình dị nhưng lại đậm đà hương vị, phản ánh bản sắc văn hóa lâu đời của đất kinh kỳ. Thạch Lam, với ngòi bút tinh tế và nhạy cảm, đã phát hiện và tôn vinh nét đẹp văn hóa dân tộc trong sản vật đặc sắc của mùa thu - cốm.
Mùa thu Hà Nội không chỉ gợi lên những cơn gió heo may se lạnh, những chùm hoa sấu rụng kín lối, mà còn là thời điểm của một món quà kì diệu từ lúa non - cốm. Thạch Lam đã khéo léo mang hương vị cốm đến với độc giả qua những dòng văn đầy chất thơ, với mùi thơm mát của lúa non hòa quyện cùng hương lá sen thanh khiết. Tác giả dùng những tính từ đẹp như thanh nhã, tinh khiết, thơm mát để mô tả cốm, khiến người đọc không khỏi say mê. Từ cảnh đồng xanh ngát đến hạt lúa non trong cái vỏ xanh, Thạch Lam đã tạo nên một bức tranh sinh động về quá trình làm cốm. Dưới ánh nắng, giọt sữa trắng thơm trong hạt lúa non dần đông lại, biến thành hạt cốm dẻo thơm nhờ bàn tay khéo léo của người làm cốm.
Quá trình làm cốm tuy không được Thạch Lam miêu tả chi tiết như Nguyễn Tuân hay Băng Sơn, nhưng chỉ với vài nét phác họa tinh tế, người đọc vẫn có thể hình dung được công đoạn từ khi còn là giọt sữa trắng thơm đến lúc thành cốm dẻo thơm. Cốm gắn liền với làng Vòng, nơi làm ra những hạt cốm ngon nhất. Người ta sẽ không quên được tiếng chày giã cốm đêm ngày, những bàn tay thoăn thoắt giần sàng cốm, và hình ảnh những cô hàng cốm xinh xắn với đôi đòn gánh cong vút như thuyền rồng. Chiếc đòn gánh đặc biệt này được làm từ gốc tre già, chẻ đôi, truyền từ đời này qua đời khác, mang theo nét đẹp mềm mại như câu liêm câu bầu trời xuống ủ cho mềm cốm.
Giá trị của cốm không chỉ nằm ở phương diện vật chất mà còn là giá trị tinh thần, văn hóa. Cốm là quà tặng của đồng quê, đặc sản của dân tộc, mang trong hương vị tất cả cái mộc mạc, giản dị thanh khiết của đồng quê nội cỏ An Nam. Cốm dùng làm quà biếu Tết, góp phần làm nên nhân duyên tốt đẹp của con người: màu xanh tươi của cốm như ngọc thạch, màu đỏ thắm của hồng như ngọc lựu. Sự kết hợp này mang đến hạnh phúc bền lâu. Thạch Lam tiếc nuối cho những tục lệ đẹp đang dần mai một, và những con người không đủ tinh tế để thưởng thức vẻ đẹp của cốm. Tuy nhiên, mùa thu vẫn đến, cốm vẫn được làm, mang lại niềm vui và sự nhớ thương cho mọi người.
Cốm là một nghệ thuật từ khâu làm đến khâu thưởng thức. Người thưởng thức cốm phải chậm rãi, thong thả và suy ngẫm, bởi cốm không phải là món quà cho người vội. Ăn cốm là thưởng thức hương, hoa, cảm nhận mùa thu thấm vào lòng. Là người sành cốm, Thạch Lam đã cảm nhận cốm qua nhiều giác quan: mùi thơm của lúa non, màu xanh của cốm, vị ngọt của cốm, và cả sự suy tưởng đến cái thanh đạm của loài thảo mộc.
Thạch Lam nâng niu, trân trọng cốm như một sản vật quý của trời đất, và khuyên mọi người hãy nhẹ nhàng khi thưởng thức, kính trọng cái lộc của trời, cái khéo léo của người làm cốm. Tác phẩm "Một thứ quà của lúa non: Cốm" của Thạch Lam không chỉ là bài thơ trữ tình bằng văn xuôi mà còn là bức tranh toàn diện về vẻ đẹp của cốm, một sản vật quý cần được giữ gìn. Cốm là tinh hoa, tài tình, không giống bánh chưng hay bánh dày, là sáng tạo ngàn đời từ nguyên thủy đến trường tồn của dân tộc.