1. Top 5+ bài văn mẫu tả con lợn chọn lọc hay nhất

Bài văn mẫu tả con lợn - Mẫu số 1

Sáng nào cũng vậy, khi mẹ vừa xách xô cám bước ra sân, cả góc chuồng phía sau nhà lại vang lên những tiếng kêu khe khẽ quen thuộc. Trong ánh nắng sớm còn dịu, con lợn nhà em đã tỉnh giấc, lồm cồm đứng dậy, dáng vẻ vừa chậm chạp vừa đáng yêu.

Con lợnất là một con lợn thịt khá lớn, thân mình tròn trịa, da hồng nhạt và căng bóng. Khi đứng yên, nó trông như một khối thịt mập mạp đặt giữa chuồng, nhưng hễ thấy bóng người mang thức ăn đến là nó lập tức trở nên nhanh nhẹn hơn hẳn. Bốn cái chân ngắn bước đi lặc lè trên nền xi măng mát lạnh, làm cả thân hình nặng nề ấy khẽ rung lên theo từng nhịp bước.

Cái mõm của nó lúc nào cũng ươn ướt, hồng hồng và thường chúi xuống đất. Khi ăn, nó hít hít liên hồi, rồi cắm cúi vào máng cám, nhai ngon lành. Tiếng nhai chụt chụt vang đều đều, xen lẫn hơi thở phì phò nghe thật vui tai. Thỉnh thoảng, nó lại ngẩng đầu lên, cái mõm dính lấm tấm cám, đôi mắt nhỏ lim dim như đang rất hài lòng với bữa ăn của mình.

Đôi tai mỏng, hơi to so với cái đầu, lúc nào cũng phe phẩy. Mỗi khi có tiếng động lạ từ ngoài cổng vọng vào, hai cái tai ấy lập tức vểnh lên, dường như đang chăm chú lắng nghe. Cái đuôi ngắn phía sau cuộn tròn lại, thi thoảng lại ngoáy nhẹ, trông như đang đáp lại sự quan tâm của người đứng bên chuồng.

Lúc ăn no, con lợn lại nằm ườn ra một góc, cái bụng phập phồng theo nhịp thở đều đặn. Nó lim dim ngủ, trông hiền lành và yên bình. Nhìn con lợn nằm nghỉ dưới ánh nắng, em chợt thấy nó không hề vụng về hay lười biếng như người ta thường nói, mà chỉ đang tận hưởng sự thoải mái rất riêng của mình.

Con lợn ấy đã trở thành một hình ảnh quen thuộc trong sinh hoạt hằng ngày của gia đình em. Mỗi lần nhìn nó ngoáy đuôi mỗi khi thấy mẹ mang cám ra, em lại thấy gần gũi và yêu quý nó hơn, bởi đó không chỉ là một con vật nuôi, mà còn là một phần của cuộc sống nơi quê nhà.

 

Bài văn mẫu tả con lợn - Mẫu số 2

Chiều xuống, nắng đã bớt gắt, em ra sau vườn thì thấy con lợn nhà mình đang nằm dài trong chuồng. Không gian yên ắng, chỉ còn nghe tiếng gió khe khẽ và hơi thở đều đều của nó, tạo nên một khung cảnh rất đỗi quen thuộc.

Con lợn nhà em không quá to nhưng thân hình lúc nào cũng tròn trịa, chắc nịch. Lớp da hồng nhạt căng bóng, nhìn dưới ánh nắng chiều ánh lên một màu ấm áp. Nó nằm nghiêng một bên, bốn cái chân ngắn co lại, trông vừa vụng về vừa hiền lành. Cái bụng phập phồng nhè nhẹ theo từng nhịp thở, làm cả thân hình rung lên chậm rãi.

Cái đầu của nó to vừa phải, nổi bật nhất là cái mõm hồng hồng, lúc nào cũng ươn ướt. Khi đang nằm nghỉ, thỉnh thoảng nó lại khịt khịt mũi, như đang ngửi thấy mùi gì đó quen thuộc. Đôi mắt nhỏ lim dim, hàng mi thưa khẽ khép lại, trông như một người đang say ngủ. Hai cái tai mỏng vểnh sang hai bên, lâu lâu lại khẽ phe phẩy, có lẽ để xua đi những con ruồi vo ve quanh chuồng.

Phía sau, cái đuôi ngắn cuộn tròn, yên vị bên thân mình. Chỉ khi có tiếng động lớn, cái đuôi ấy mới khẽ động đậy, rồi lại nằm im như cũ. Cả con lợn lúc ấy trông thật yên bình, khác hẳn vẻ vội vã mỗi khi đến giờ ăn.

Ngắm con lợn nằm ngủ, em chợt nhận ra rằng nó không chỉ biết ăn rồi nằm một chỗ như nhiều người vẫn nghĩ. Trong dáng vẻ chậm rãi ấy là một sự thư thả, ung dung rất riêng. Con lợn nhà em đã trở thành một hình ảnh quen thuộc, gắn bó với những buổi chiều yên ả nơi vườn nhà, khiến em mỗi lần nhìn thấy đều cảm thấy gần gũi và thân thương.

 

Bài văn mẫu tả con lợn - Mẫu số 3

Mỗi buổi trưa, khi tiếng trống trường đã lắng xuống và nắng đứng bóng ngoài sân, em thường ra sau nhà xem con lợn đang làm gì. Giữa cái nóng oi ả, nó nằm dài bên góc chuồng, dáng vẻ thong thả như đã quen với nhịp sống chậm rãi nơi đây.

Con lợn nhà em khá lớn, thân hình mập mạp và chắc nịch. Làn da hồng nhạt, căng và hơi sần sùi, lấp lánh mồ hôi dưới ánh nắng. Nó nằm nghiêng, bốn cái chân co lại, chiếc bụng tròn phập phồng theo nhịp thở đều đều. Thỉnh thoảng, nó khẽ trở mình, làm cả thân hình nặng nề rung lên, nghe cộc cộc trên nền chuồng.

Cái mõm của nó luôn ươn ướt và mát. Khi tỉnh giấc, nó hít hít không khí, rồi thở ra những tiếng phì phò nặng nhọc. Đôi mắt nhỏ ti hí, lúc mở lúc khép, trông lờ đờ nhưng không hề vô hồn. Hai cái tai mỏng vểnh nhẹ, lâu lâu lại phe phẩy, như đang lắng nghe những âm thanh quen thuộc quanh mình.

Phía sau, cái đuôi ngắn cuộn tròn, nằm gọn gàng sát thân. Mỗi khi có con ruồi đậu lên lưng, nó khẽ quẫy mình, cái đuôi cũng ngoáy nhẹ theo. Tất cả những cử động ấy diễn ra chậm rãi, đều đặn, khiến con lợn trông thật hiền lành và gần gũi.

Nhìn con lợn nằm nghỉ giữa trưa hè, em thấy nó không hề lười biếng như người ta thường nghĩ. Nó chỉ đang tận hưởng những phút giây yên bình của mình. Hình ảnh con lợn ấy đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày của gia đình em, để lại trong em nhiều cảm xúc thân thương.

 

Bài văn mẫu tả con lợn - Mẫu số 4

Một buổi sáng sớm, khi sương còn đọng trên những ngọn cỏ ngoài vườn, em theo bà ra sau nhà cho lợn ăn. Vừa nghe tiếng bước chân, con lợn trong chuồng đã đứng bật dậy, phát ra những tiếng kêu nho nhỏ như thúc giục.

Con lợn nhà em không phải loại quá to, nhưng thân hình tròn vo, chắc chắn. Lớp da hồng hào, mịn và căng, dưới ánh nắng sớm trông càng rõ. Bốn cái chân ngắn nâng đỡ thân mình mập mạp, bước đi chậm chạp nhưng vững vàng. Mỗi lần di chuyển, nó lặc lè tiến lại gần máng ăn, dáng vẻ trông vừa buồn cười vừa đáng mến.

Cái mõm hồng hồng lúc nào cũng ươn ướt. Khi ăn, nó chúi đầu vào máng, nhai cám ngon lành, tiếng chụt chụt vang đều. Thỉnh thoảng, nó lại ngẩng lên, đôi mắt nhỏ lim dim, cái mõm dính đầy cám, trông rất ngộ nghĩnh. Hai cái tai mỏng phe phẩy liên tục, như đang vừa ăn vừa nghe ngóng xung quanh.

Ăn xong, con lợn thong thả đi một vòng trong chuồng rồi nằm xuống nghỉ. Cái bụng tròn căng phập phồng theo từng nhịp thở, cái đuôi ngắn cuộn tròn sát thân. Không gian lúc ấy yên ắng, chỉ còn lại tiếng thở đều đều của nó, khiến khung cảnh buổi sáng trở nên bình dị và ấm áp hơn.

Con lợn nhà em tuy chỉ là một con vật nuôi quen thuộc nhưng lại gắn liền với sinh hoạt hằng ngày của gia đình. Mỗi lần nhìn nó ăn no rồi nằm nghỉ, em lại thấy cuộc sống nơi quê nhà thật giản dị và gần gũi biết bao.

 

Bài văn mẫu tả con lợn - Mẫu số 5

Buổi tối, khi cả nhà đã lên đèn và không gian quanh sân trở nên yên tĩnh, em ra sau chuồng xem con lợn nhà mình. Dưới ánh đèn vàng nhạt, bóng dáng nó hiện lên quen thuộc, chậm rãi và hiền lành.

Con lợn nhà em là một con lợn thịt đã khá lớn. Thân hình nó tròn trịa, nặng nề, lớp da hồng nhạt căng bóng, lấp lánh mồ hôi. Bốn cái chân ngắn nhưng chắc khỏe, nâng đỡ cả thân mình mập mạp. Mỗi lần nó trở mình, nền chuồng lại khẽ rung lên, phát ra những âm thanh trầm đục.

Cái đầu to vừa phải, nổi bật nhất là cái mõm lúc nào cũng ươn ướt. Khi nghe thấy tiếng động, nó khịt khịt mũi, phát ra những tiếng thở phì phò đều đều. Đôi mắt nhỏ, ánh nhìn chậm rãi, không lanh lợi nhưng toát lên vẻ hiền lành. Hai cái tai mỏng hơi rủ xuống, thỉnh thoảng lại khẽ phe phẩy, như đang xua đi cảm giác khó chịu.

Phía sau, cái đuôi ngắn cuộn tròn sát thân. Dưới ánh đèn, mỗi khi cái đuôi ấy khẽ ngoáy, cả thân hình con lợn cũng rung lên nhẹ. Ăn xong, nó nằm xuống nghỉ, cái bụng phập phồng theo từng nhịp thở, trông thật yên ổn và thư thái.

Ngắm con lợn trong buổi tối yên tĩnh, em cảm thấy nó không chỉ là một con vật nuôi để chăm sóc, mà còn là một hình ảnh quen thuộc gắn liền với sinh hoạt hằng ngày của gia đình. Sự chậm rãi, hiền lành của con lợn khiến khung cảnh quê nhà thêm phần bình dị và ấm áp.

 

2. Dàn ý bài văn mẫu tả con lợn

I. Mở bài

– Giới thiệu hoàn cảnh quan sát con lợn (ở nhà, ở trang trại, trong vườn).
– Nêu ấn tượng ban đầu về con lợn bằng một chi tiết gợi hình, gợi cảm (âm thanh, dáng nằm, dáng đi, hoạt động đang diễn ra), tránh giới thiệu theo công thức kể tên đơn thuần.

II. Thân bài

Tả bao quát con lợn trong một trạng thái hoặc hoạt động cụ thể
– Dáng vóc chung: to hay nhỏ, mập mạp hay săn chắc, di chuyển chậm rãi hay linh hoạt.
– Vị trí của con lợn trong không gian quan sát (trong chuồng, ngoài sân, dưới bóng nắng).
– Cảm nhận chung của người viết khi nhìn con lợn ở thời điểm ấy.

Tả các chi tiết nổi bật gắn với hoạt động đang diễn ra
– Đầu, mõm, miệng: hình dáng, màu sắc, cử động khi ăn hoặc khi ngửi, âm thanh phát ra.
– Mắt và tai: ánh nhìn, trạng thái (lim dim, láu lỉnh), cử động khi có tiếng động.
– Thân mình, bụng, da: màu da, độ căng, nhịp thở, cảm giác khi quan sát gần.
– Chân và đuôi: bước đi, cách đứng, cách cái đuôi cử động.

Miêu tả bằng nhiều giác quan và bộc lộ cảm xúc
– Âm thanh: tiếng kêu, tiếng ăn, tiếng thở.
– Mùi: mùi cám, mùi chuồng, cảm nhận cụ thể (không chung chung).
– Cảm xúc, suy nghĩ của người viết gắn với những chi tiết đã quan sát, tránh nêu cảm nghĩ chung chung.

III. Kết bài

– Nhấn mạnh lại ấn tượng sâu sắc nhất về con lợn.
– Bày tỏ tình cảm hoặc suy nghĩ của bản thân đối với con lợn thông qua một hành động, một hình ảnh cụ thể, tránh lối kết bài rập khuôn.