1. Đề 1 - Tả một người ở nơi em sinh sống ( chú công an phường, chú dân phòng, bác tổ trưởng dân phố, bà cụ bán hàng ...)
Quê hương tôi là một nơi yên bình, nằm giữa những thửa ruộng xanh mướt, với cây bàng cao vút trở thành biểu tượng của sự bền vững và thanh bình. Đã hai năm trôi qua, nhưng những góc nhỏ của làng tôi vẫn giữ nguyên vẻ đẹp hồn nhiên. Cây bàng đầu làng hiện vẫn là điểm hẹn quen thuộc của mọi người, nơi mà bóng cây rộng lớn tạo ra dải bóng mát bảo vệ cho cả làng trước cái nắng hè oi bức.
Cây bàng này không chỉ là cây cao tuổi nhất mà còn làng tôi, mà còn là biểu tượng của sự gắn bó mạnh mẽ với quê hương. Bà cụ bán nước chè dưới bóng cây, đó là một hình ảnh quen thuộc, nhưng cũng là nguồn sống của bà trong những năm dài. Đôi mắt nhỏ bé nhưng sáng tinh tươm của bà là nguồn động viên lớn cho cả làng, khiến mọi người luôn tìm đến quán nước dưới gốc bàng để tận hưởng không khí thanh bình và hương vị ngon lành của nước chè.
Bà cụ, người già với đôi tay nhăn nheo nhưng vẫn rất khéo léo khi rót nước, chăm sóc khách hàng với sự ân cần và tận tâm. Nước chè của bà không chỉ là đồ uống, mà còn là cảm giác như trở về với quê hương, nơi mà mọi người cảm thấy ấm cúng và thân thuộc. Không chỉ là nơi kinh doanh, quán nước dưới bóng bàng của bà còn là không gian gặp gỡ và chia sẻ, nơi mọi người đến để nói chuyện, cười đùa và quên đi những lo âu hàng ngày.
Cuộc sống của bà cụ dường như được đánh dấu bởi những nếp nhăn sâu, nhưng những nếp nhăn đó chính là dấu hiệu của một cuộc sống đầy ý nghĩa và trải nghiệm. Bà cụ chưa bao giờ ngần ngại chia sẻ những câu chuyện về quê hương, về những thay đổi của thời gian và về những giá trị truyền thống. Cả làng như một gia đình lớn, và bà cụ là người mẹ tinh thần của cả làng.
Những ngày hè tôi ở lại quê, tôi thường gặp bà cụ dưới gốc bàng, ngồi nhâm nhi chén nước chè mát lành. Bà cụ luôn tràn đầy năng lượng tích cực và lạc quan, là người đàn bà đã trải qua nhiều sóng gió nhưng vẫn giữ vững tinh thần và niềm tin vào cuộc sống. Mỗi lần gặp bà, tôi lại nhận thấy sự quý phái và đẹp đẽ của cuộc sống đơn giản, khi mà niềm vui đến từ những điều nhỏ bé, những khoảnh khắc bình dị mà bà cụ tạo ra.
Quê hương tôi vẫn giữ nguyên vẻ đẹp dân gian, với những con đò trôi chảy trên dòng sông, những ngôi nhà ngói đỏ lấp lánh trong ánh nắng vàng. Những ngày hè ấm áp, những cây bàng hiên ngang và bà cụ vẫn tiếp tục là nguồn động viên tinh thần cho mọi người, tạo nên không khí thanh bình và hạnh phúc trong làng quê yêu dấu.
2. Đề 2 - Tả cô giáo (hoặc thầy giáo) đã từng dạy em và để lại cho em nhiều, tình cảm tốt đẹp
Mỗi khi tiếng hát "Bụi Phấn" vang lên, tôi lại trải qua một hành trình ngắn nhưng đầy ý nghĩa đến quãng thời gian học trò tại trường trung học, nơi mà thầy giáo Nam đã để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm trí tôi. Thầy Nam, người đã làm nên những kí ức tươi đẹp và giáo dục tôi về những giá trị quan trọng của cuộc sống.
Ngài Nam, với hơn năm mươi tuổi, đã chứng kiến nhiều sự thay đổi trong cuộc đời, là hình mẫu của sự kiên nhẫn và lòng biết ơn. Dáng vóc cao lớn, phần nào có phần mập mạ, mái tóc bạc phủ những sợi tóc điểm bạc là biểu tượng của thời gian trôi qua và những trải nghiệm đáng nhớ. Gương mặt vuông vức, chiếc nụ cười của thầy chứa đựng nhiều câu chuyện và những nụ cười của những học trò nhỏ. Mỗi nếp nhăn là một hồi ức, là một chặng đường dài trên con đường dạy bảo.
Thầy Nam không chỉ là một giáo viên, mà còn là một người bạn, một người đồng hành. Trong những lúc khó khăn, thầy luôn động viên, giúp đỡ và tạo điều kiện thuận lợi nhất cho chúng tôi. Thầy có khả năng hiểu biết và tâm huyết với nghề nghiệp giáo viên, luôn sẵn lòng chia sẻ và giảng dạy mỗi kiến thức một cách chân thành và sâu sắc. Những bài học của thầy không chỉ giúp chúng tôi nắm vững kiến thức mà còn hình thành tính cách, giáo dục lòng trách nhiệm và sự tự tin.
Thầy Nam là một người hiền lành và tốt bụng. Khi có học sinh gặp khó khăn, thầy đều quan tâm và giúp đỡ. Thậm chí, thầy còn tự nguyện hỗ trợ tài chính cho những gia đình khó khăn, như trường hợp của Lan – một học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Thầy luôn biết đến trách nhiệm của mình không chỉ là việc truyền đạt kiến thức mà còn là việc giáo dục và xây dựng tình cảm nhân văn.
Thầy Nam không chỉ là người dạy bảo mà còn là người hướng dẫn cuộc sống. Thầy luôn tận tâm và chân thành trong việc giúp đỡ học trò vượt qua khó khăn, đồng thời khuyến khích chúng tôi giữ vững niềm tin vào bản thân và hướng tới tương lai. Bất kể là những lời khuyên khi chúng tôi lạc hướng hay những lời nhắc nhở khi chúng tôi lơ là, thầy Nam luôn mang đến sự hiểu biết và sự quan tâm.
Điều đặc biệt của thầy không chỉ là sự dạy dỗ mà còn là sự giao lưu và tham gia tích cực vào mọi hoạt động của trường. Thầy không chỉ là một giáo viên, mà còn là một người đồng hành, người bạn và người hướng dẫn cho chúng tôi trên con đường trưởng thành. Dù thời gian có trôi qua, và có lẽ sau này tôi không còn cơ hội được gặp lại thầy Nam, nhưng hình ảnh và kí ức về thầy sẽ mãi mãi ở trong tâm trí tôi. Sự hiểu biết, tận tâm và lòng biết ơn đối với thầy Nam là những khoảnh khắc tôi sẽ giữ mãi trong tim mình, những bài học không chỉ về kiến thức mà còn về lòng nhân ái và lòng biết ơn.
3. Đề 3 - Tả một người em mới gặp một lần nhưng để lại cho em những ấn tượng sâu sắc
Trong cuộc sống, chúng ta gặp rất nhiều người, và có những người chỉ xuất hiện trong cuộc đời chúng ta một lần, nhưng để lại ấn tượng mạnh mẽ không thể phai nhòa. Cậu bé đánh giày mà em gặp trên đường là một trong số những người như vậy – người em chỉ gặp một lần, nhưng ấn tượng về cậu bé ấy đã chạm sâu vào trái tim em và khó quên.
Vào một buổi sáng thứ bảy, khi em được ba mẹ dẫn ra ngoài ăn sáng, em bắt gặp cậu bé đánh giày. Người con trai nhỏ bé, thấp hơn em một đầu, và em đoán rằng cậu bé có lẽ còn trẻ hơn em. Ngày đó, trời mới bắt đầu se lạnh, nhưng cậu bé chỉ mặc chiếc áo thun cộc tay rách rưới. Dưới đôi chân, cậu ấy khoác chiếc quần ngố dài tới đầu gối, làm lộ ra đôi chân gầy guộc. Đôi chân ấy đeo đôi dép tổ ong, rõ ràng là quá to so với kích thước chân của cậu bé, có lẽ là do ai đó cho lại. Khuôn mặt của cậu bé rất đáng yêu, nhưng da cậu bé, bị đen cháy từ việc phải sống ngoài trời nhiều, trải qua những cảm xúc khó khăn. Đôi mắt to và tròn của cậu ấy rực sáng, như hòn bi ve trong xanh. Gương mặt nhỏ trang trí bởi những vết bẩn nhỏ.
Tuy nhiên, điều làm cho gương mặt của cậu bé thu hút ánh nhìn của em là nụ cười tươi rói trên môi cậu bé. Cảm giác sự hạnh phúc và yêu đời từ nụ cười ấy làm cho em không thể không chú ý. Mặc dù cậu bé ấy phải đối mặt với cuộc sống khó khăn, nhưng trái tim vẫn tràn đầy niềm vui và thuần khiết. Em thấy cậu bé tiếp cận từng bàn ăn, hỏi mọi người xem họ có muốn đánh giày không? Dù có người từ chối, nhưng cậu bé vẫn giữ thái độ tích cực, không khó chịu hay buồn bã mà vui vẻ bước sang bàn khác. Thấy vậy, em quay lại và bảo ba mình: "Ba ơi, giày của ba bẩn rồi đấy. Ba nên nhờ cậu bé kia đánh giày cho ba." Ba em biết rõ em muốn giúp đỡ cậu bé, ngay lập tức gọi cậu bé lại và nhờ giúp đỡ. Khi cậu bé nghe có người gọi, niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt nó. Đôi mắt đen sáng lung linh, và nụ cười trên môi như trở nên tươi sáng hơn.
Em yêu quý cậu bé đó. Bởi vì, mặc dù cậu bé ấy còn nhỏ tuổi hơn em, nhưng cậu đã phải trải qua những khó khăn đáng kể. Tuổi thơ của cậu bé đó nên được tràn ngập niềm vui, trò chơi và sự chăm sóc, nhưng thực tế là cậu bé phải bước ra khỏi nhà để kiếm sống. Khi về đến nhà, hình ảnh của cậu bé nhỏ nhắn ấy vẫn in sâu trong tâm trí em. Nếu có thể thực hiện một điều ước ngay lúc này, em sẽ ước rằng tất cả trẻ em trên thế giới này đều được trải qua một tuổi thơ hạnh phúc, không phải đối mặt với những khó khăn và lo toan kiếm sống như vậy.