1. Thuyết minh về tác giả Vũ Đình Liên và tác phẩm Ông đồ siêu hay - Mẫu số 1
Văn học Việt Nam đã ghi dấu nhiều tên tuổi nổi bật, từ nhà văn đến nhà thơ, mang lại cho đất nước những tác phẩm văn chương đầy ý nghĩa và tinh thần. Trong số đó, không thể không nhắc đến Vũ Đình Liên và tác phẩm "Ông đồ", một tác phẩm đã chạm đến tận sâu trong lòng của người đọc và khiến họ phải suy ngẫm về nhiều điều.
Vũ Đình Liên, sinh vào ngày 12 tháng 11 năm 1913 và qua đời vào ngày 18 tháng 1 năm 1996, không chỉ là một nhà thơ, mà còn là một nhà giáo nhân dân kiệt xuất của Việt Nam. Sinh ra tại Hà Nội nhưng quê gốc ở thôn Châu Khê, xã Thúc Kháng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương, Vũ Đình Liên đã từng trải qua những giai đoạn đầy biến động trong cuộc đời và sự nghiệp của mình. Tốt nghiệp đỗ tú tài vào năm 1932, ông tiếp tục học tại trường Luật và sau đó trở thành một viên chức tại Nha Thương chính (hay còn gọi là sở Đoan) ở Hà Nội. Sau Cách mạng tháng Tám, ông chuyển sang hoạt động giảng dạy và từng là chủ nhiệm khoa tiếng Pháp của Đại học Quốc gia Hà Nội. Ngoài sự nghiệp văn chương, ông còn tích cực trong lĩnh vực lý luận, phê bình văn học và dịch thuật, đồng thời cũng là một trong những thành viên sáng lập của Hội Nhà văn Việt Nam. Phong cách sáng tác của ông nặng nề những nỗi niềm xưa cũ, nỗi hoài cổ và hy vọng. Các tác phẩm tiêu biểu của ông như "Lũy tre xanh", "Mùa xuân cộng sản", "Hạnh phúc" đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc.
Bài thơ "Ông đồ" là một trong những tác phẩm xuất sắc và thành công nhất trong sự nghiệp sáng tác của Vũ Đình Liên. Được viết ra trong bối cảnh lịch sử đặc biệt, từ đầu thế kỷ XX, khi mà văn học Hán và tri thức truyền thống dần mất đi vị thế trong cuộc sống văn hóa của Việt Nam, bài thơ đã lặng lẽ tản mạn về những hình ảnh của những người ông đồ, những người đã từng tỏa sáng trong thời kỳ hưng thịnh của tri thức truyền thống, nhưng bây giờ lại bị lãng quên và vắng bóng. Với sự tài tình của mình, Vũ Đình Liên đã khắc họa một cách tinh tế và đầy xúc cảm cảnh đời của những người ông đồ trong thời kỳ suy tàn, đồng thời truyền đạt được niềm thương cảm chân thành của mình đối với họ, khiến cho người đọc không thể không cảm thấy xót xa và đồng cảm. Bài thơ được chia thành ba phần chính, mỗi phần mang một thông điệp và một tầm quan trọng riêng, giúp cho người đọc dễ dàng tiếp cận và hiểu sâu hơn về nội dung của tác phẩm.
Với việc sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật tinh tế, bài thơ "Ông đồ" không chỉ là một tác phẩm văn chương, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật tinh tế và sâu sắc, đem lại cho người đọc nhiều suy tư và cảm xúc khác nhau. Mặc dù đã trải qua nhiều năm tháng, nhưng bài thơ vẫn giữ nguyên được vẻ đẹp ban đầu và để lại nhiều ấn tượng sâu sắc, khiến cho người đọc không thể không suy ngẫm về những nét đẹp văn hóa của một thời đã xa.
2. Thuyết minh về tác giả Vũ Đình Liên và tác phẩm Ông đồ siêu hay - Mẫu số 2
Phong trào Thơ mới đã làm say đắm không ít trí thức và tạo ra sự chú ý rộng rãi từ các nhà văn. Mỗi tác giả, khi bước vào sân khấu văn chương, đã mang theo một giọng điệu riêng, tạo nên một bức tranh đa dạng, đậm chất thơ cho thời kỳ văn học đó. Vũ Đình Liên, một trong những tên tuổi hàng đầu của phong trào Thơ mới, không chỉ là một nhà thơ đột phá với nhiều biến tấu trong sáng tạo, mà còn là người mang trong mình những tâm hồn nhân ái và hoài niệm sâu sắc. Các tác phẩm hiếm hoi của ông thường nặng nề cảm xúc hoài cổ, nhưng cũng đậm chất thương nhớ về quá khứ, như làn sương mờ che phủ những bóng hồng tre xưa, như hình ảnh những con đường cổ kính, và "những người xa xưa về với thời gian". Ngoài việc sáng tác, Vũ Đình Liên còn đắm mình trong việc nghiên cứu, dịch thuật và truyền đạt văn học.
Mặc dù số lượng tác phẩm không nhiều, nhưng với bài thơ "Ông đồ", ông đã khẳng định được vị thế của mình trong dòng chảy của phong trào Thơ mới. Bài thơ này được viết trong bối cảnh của những năm đầu thế kỷ XX, khi văn hóa Hán học và tri thức truyền thống dần mất đi vị thế quan trọng trong cuộc sống văn hóa của Việt Nam. Hệ thống giáo dục cổ điển đang bị thay đổi và các nhà học trở thành những kẻ lạc loài trong thời đại mới, từ người được xã hội tôn vinh, bỗng trở thành những kẻ bị lãng quên và cuối cùng là biến mất. Bài thơ của Vũ Đình Liên đã thể hiện một cách sâu sắc sự đau đớn và thương tiếc chân thành trước sự suy tàn của một bậc trí thức và những kỷ niệm về thời xưa. Bản chất đặc biệt của bài thơ là khả năng tinh tế trong việc chọn lọc từ ngôn từ và hình ảnh của tác giả, tạo ra sự đồng cảm và suy tư sâu sắc trong người đọc. Đây không chỉ là lời thổ lộ của một tri thức trẻ tuổi nhìn lại quá khứ khi tri thức truyền thống tiêu tan, mà còn là một góc nhìn nhân ái đối với quá khứ và những giá trị văn hóa dân tộc đang dần phai nhạt. Do đó, tiếng lòng ấy đã tìm thấy tiếng nói chung của sự đồng cảm trong lòng của người đọc, như được các nhà nghiên cứu và phê bình Hoài Thanh, Hoài Chân công nhận là một "kiệt tác thơ".
3. Thuyết minh về tác giả Vũ Đình Liên và tác phẩm Ông đồ siêu hay - Mẫu số 3
Vũ Đình Liên (1913 – 1996) là một nhân vật vĩ đại trong văn học Việt Nam, đặc biệt nổi tiếng với biệt danh là nhà thơ của "Ông đồ", một trong những tác phẩm thi ca đặc sắc nhất của phong trào Thơ Mới. Dù có thể trong danh sách 10 nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào này chưa có tên ông, nhưng khi nhắc đến 10 bài thơ Thơ Mới ấn tượng nhất thì "Ông đồ" là không thể thiếu.
Bài thơ này đã được đánh giá là một tác phẩm điển hình, thu hút sự quan tâm của nhiều nhà nghiên cứu văn học từ nhiều góc độ khác nhau, từ nhịp thơ ngũ ngôn, tính bi kịch, đến triết lý về thời gian, tình yêu thương con người, hoài niệm về quá khứ, và cảm xúc sâu lắng. Bài thơ còn được dịch sang nhiều ngôn ngữ và trở thành đề tài nổi bật trong các cuộc thảo luận văn học.
Vũ Đình Liên thường được các đồng nghiệp gọi là "Ông đồ", và ông cũng tự nhận mình là "Ông đồ hiện đại". Theo nhận định của Hoài Thanh, "Ông đồ" là sự kết hợp độc đáo giữa tình yêu thương con người và tình cảm hoài niệm, có thể thậm chí còn là kết quả của sự giao thoa giữa cảm hứng từ việc giảng dạy. Ngoài việc làm thơ, Vũ Đình Liên còn đóng góp lớn trong lĩnh vực giáo dục bằng cách viết sách giáo khoa. Cùng với một số đồng nghiệp là giáo viên, ông đã thành lập Nhóm Lê Quý Đôn, chuyên nghiên cứu và dịch các tác phẩm văn học Pháp. Với hơn nửa thế kỷ trong nghề, ông đã được trao danh hiệu Nhà giáo Nhân dân vào năm 1990.
Ở Hà Nội, có ba địa điểm mà Vũ Đình Liên gắn bó sâu sắc. Chùa Bộc, ngôi nhà ở số 156B Bà Triệu và 11 phố Hàng Bông đã chứng kiến những khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc đời của ông. Chùa Bộc từng là nơi ông tìm kiếm sự yên bình và suy ngẫm về đạo Phật. Ngôi nhà trên phố Bà Triệu là nơi ông sống cuối đời, nơi ghi lại những dòng thơ và tác phẩm quý giá. Còn ngôi nhà ở phố Hàng Bông thường được biết đến với tên gọi "Gác Lưu xá", là nơi ông gặp gỡ và trao đổi với các nghệ sĩ khác như họa sĩ Bùi Xuân Phái và nhà nhiếp ảnh Trần Văn Lưu.
Sinh thời, Vũ Đình Liên luôn là một người trân trọng tình bạn và luôn quan tâm đến những người nghèo khó. Có những dịp lễ Tết, ông thường mang theo bánh chưng và mứt sen để chia sẻ với những người gặp khó khăn hơn mình. Câu chuyện về cuộc gặp gỡ đầy xúc động giữa ông và một phụ nữ điên tại ga Lưu Xá đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều tác phẩm của ông, thể hiện sự nhân từ và lòng nhân ái.