1. Top 10+ bài văn mẫu miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết

Bài văn miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết - Mẫu số 1

Trong gia đình, người mà em yêu quý và gần gũi nhất chính là bà ngoại. Mỗi khi nghĩ đến bà, trong đầu em hiện lên ngay hình ảnh một người phụ nữ hiền hậu, tần tảo và luôn âm thầm vì con cháu.

Bà em không cao lớn, dáng người nhỏ nhắn nhưng lúc nào cũng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Tấm lưng bà đã hơi còng xuống theo năm tháng, như in dấu bao vất vả mà bà đã trải qua. Mái tóc bà bạc trắng, sợi tóc mỏng và thưa, thường được búi gọn gàng sau gáy. Nhìn mái tóc ấy, em cảm nhận rõ thời gian đã đi qua cuộc đời bà một cách lặng lẽ.

Khuôn mặt bà hiền từ, phúc hậu. Trên vầng trán cao xuất hiện nhiều nếp nhăn, hằn sâu những lo toan cho gia đình. Đôi mắt bà không còn tinh anh như trước nhưng lúc nào cũng ánh lên sự ấm áp. Mỗi lần bà nhìn em, ánh mắt ấy dịu dàng và trìu mến đến lạ. Nụ cười bà móm mém nhưng rất hiền, khiến em luôn cảm thấy yên tâm và được che chở.

Đôi bàn tay bà gầy gò, da chai sần và nổi rõ những đường gân xanh. Đó là đôi bàn tay đã quen với công việc đồng áng, với những buổi sớm hôm lo bữa cơm cho cả nhà. Mỗi lần bà nắm tay em, em cảm nhận được sự thô ráp nhưng ấm áp vô cùng.

Em rất yêu bà ngoại. Hình dáng tần tảo, hiền hậu của bà sẽ luôn là hình ảnh đẹp nhất trong ký ức tuổi thơ của em.

 

Bài văn miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết - Mẫu số 2

Người mà em quen biết và rất kính trọng là thầy giáo chủ nhiệm của em. Thầy không chỉ dạy em kiến thức mà còn để lại trong em nhiều ấn tượng tốt đẹp qua dáng vẻ và phong thái giản dị.

Thầy em có dáng người cao vừa phải, thân hình gầy gọn nhưng rắn rỏi. Mỗi khi thầy bước vào lớp, dáng đi khoan thai và vững vàng khiến cả lớp đều chú ý. Thầy thường mặc áo sơ mi sáng màu, quần sẫm, trông lúc nào cũng gọn gàng và nghiêm túc.

Mái tóc thầy ngắn, đen pha vài sợi bạc, được chải gọn gàng. Khuôn mặt thầy sáng sủa, toát lên vẻ điềm đạm. Đặc biệt nhất là đôi mắt thầy. Đôi mắt ấy rất sáng, ánh nhìn nghiêm nhưng không hề đáng sợ. Khi giảng bài, ánh mắt thầy chăm chú và đầy nhiệt huyết. Còn khi học sinh mắc lỗi, ánh mắt ấy lại trở nên nhẹ nhàng, bao dung.

Nụ cười của thầy không thường xuyên xuất hiện, nhưng mỗi khi thầy cười, cả lớp đều cảm thấy gần gũi hơn. Nụ cười ấy làm cho khuôn mặt nghiêm nghị của thầy trở nên ấm áp và thân thiện.

Em rất quý thầy giáo của mình. Hình dáng giản dị, chững chạc và ánh mắt đầy yêu thương của thầy đã để lại trong em nhiều kỷ niệm khó quên.

 

Bài văn miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết - Mẫu số 3

Trong gia đình, người em gần gũi và yêu thương nhất là mẹ. Mỗi khi nhìn mẹ, em luôn cảm nhận được sự dịu dàng và vất vả hiện rõ trên hình dáng của mẹ.

Mẹ em có dáng người thon gọn, không cao lắm. Dáng đi của mẹ nhanh nhẹn, thoăn thoắt, nhất là mỗi buổi sáng mẹ chuẩn bị đồ đạc cho cả nhà. Mái tóc mẹ đen dài, thường được buộc gọn gàng sau lưng. Có những hôm mẹ bận rộn, vài sợi tóc rủ xuống trán, trông mẹ vừa tất bật lại vừa hiền hòa.

Khuôn mặt mẹ trái xoan, làn da đã sạm đi vì nắng gió. Đôi mắt mẹ không to nhưng rất sáng, ánh lên sự ân cần và yêu thương. Mỗi khi mẹ nhìn em, em luôn thấy trong ánh mắt ấy có cả sự lo lắng lẫn niềm tin. Nụ cười của mẹ không rực rỡ nhưng ấm áp, khiến em cảm thấy nhẹ nhõm và yên tâm.

Đôi bàn tay mẹ không còn mềm mại như trước, da tay hơi khô và sần. Đó là đôi bàn tay đã quen với việc bếp núc, giặt giũ và chăm sóc gia đình. Em nắm tay mẹ, cảm nhận rõ sự hy sinh thầm lặng mà mẹ dành cho em.

Em rất yêu mẹ. Hình dáng giản dị và ánh mắt dịu dàng của mẹ sẽ luôn theo em trên mỗi chặng đường trưởng thành.

 

Bài văn miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết - Mẫu số 4

Người mà em quen biết và rất quý mến là bác hàng xóm sống cạnh nhà em. Bác luôn để lại trong em ấn tượng về một người đàn ông hiền lành và chân chất.

Bác em có dáng người cao lớn, vai rộng và lưng thẳng. Dáng đứng của bác vững vàng, toát lên vẻ khỏe khoắn của một người quen lao động. Mái tóc bác đã điểm nhiều sợi bạc, thường được cắt ngắn gọn gàng. Trên khuôn mặt rám nắng, những nếp nhăn hiện rõ nơi khóe mắt và trán, như ghi lại bao năm tháng làm việc vất vả.

Đôi mắt bác không to nhưng ánh nhìn rất hiền. Mỗi khi gặp trẻ con, ánh mắt ấy lại ánh lên vẻ trìu mến và thân thiện. Nụ cười của bác mộc mạc, giản dị, khiến người đối diện cảm thấy gần gũi và tin cậy.

Đôi bàn tay bác to, thô ráp, da chai sần vì quen cầm cuốc, cầm xẻng. Bàn tay ấy đã tạo nên những luống rau xanh tốt quanh nhà và giúp đỡ hàng xóm mỗi khi cần. Nhìn đôi bàn tay ấy, em càng thêm kính trọng bác.

Em rất quý bác hàng xóm của mình. Hình dáng khỏe khoắn, giản dị và nụ cười hiền hậu của bác đã để lại trong em nhiều ấn tượng đẹp.

 

Bài văn miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết - Mẫu số 5

Người em luôn kính trọng và yêu quý là bố của em. Hình dáng của bố gắn liền với những buổi sáng sớm đi làm và những chiều tối trở về nhà trong sự mong chờ của cả gia đình.

Bố em có dáng người cao và chắc khỏe. Vai bố rộng, lưng thẳng, tạo cảm giác rất vững chãi. Khi bố bước đi, từng bước chậm rãi nhưng dứt khoát. Dáng đi ấy khiến em luôn cảm thấy yên tâm và tin tưởng, như thể bố có thể che chở cho cả gia đình.

Mái tóc bố cắt ngắn gọn gàng, đã lấm tấm vài sợi bạc. Khuôn mặt bố vuông vắn, làn da sạm nắng vì thường xuyên làm việc ngoài trời. Trên trán bố xuất hiện những nếp nhăn nhỏ, dấu hiệu của sự suy nghĩ và trách nhiệm. Đôi mắt bố sáng và nghiêm nghị, nhưng khi nhìn em, ánh mắt ấy lại trở nên dịu dàng và ấm áp.

Đôi bàn tay bố to và rắn chắc. Bàn tay ấy đã cầm lái xe mỗi ngày, sửa sang đồ đạc trong nhà và dắt em đi trên những chặng đường đầu đời. Mỗi lần bố xoa đầu em, em cảm nhận rõ sự quan tâm thầm lặng mà bố dành cho em.

Em rất yêu bố. Hình dáng mạnh mẽ, chững chạc của bố luôn là điểm tựa vững vàng trong lòng em.

 

Bài văn miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết - Mẫu số 6

Người mà em quen biết và gắn bó hằng ngày là bạn thân của em trong lớp. Bạn để lại trong em nhiều ấn tượng đẹp bởi dáng vẻ nhanh nhẹn và nụ cười luôn rạng rỡ.

Bạn em không cao lắm nhưng có dáng người cân đối. Dáng đi của bạn nhanh nhẹn, lúc nào cũng thoăn thoắt, nhất là trong giờ ra chơi. Mái tóc bạn đen và dày, thường được buộc gọn gàng, trông rất gọn gàng và khỏe khoắn.

Khuôn mặt bạn tròn trịa, làn da hồng hào. Đôi mắt bạn sáng và linh hoạt, luôn ánh lên vẻ tinh nghịch. Mỗi khi bạn cười, đôi mắt ấy lại cong lên, trông rất dễ thương. Nụ cười của bạn tươi tắn và trong trẻo, khiến những người xung quanh cũng cảm thấy vui theo.

Đôi bàn tay bạn nhỏ nhắn nhưng rất khéo léo. Bạn viết chữ đẹp và làm đồ thủ công rất cẩn thận. Nhìn dáng bạn chăm chú học bài hay vui vẻ chơi đùa, em luôn cảm thấy thân thiết và gần gũi.

Em rất quý bạn thân của mình. Hình dáng nhanh nhẹn và nụ cười hồn nhiên của bạn đã làm cho những ngày đến lớp của em thêm vui vẻ và đáng nhớ.

 

2. Dàn ý bài văn miêu tả hình dáng của một người thân hoặc một người mà em quen biết

 

Mở bài
Giới thiệu người được miêu tả: là ai, có quan hệ như thế nào với em (người thân trong gia đình hoặc người em quen biết).
Nêu ấn tượng chung, cảm nhận đầu tiên và sâu sắc nhất của em về người đó (ví dụ: hiền hậu, tần tảo, vui tính, nghiêm nghị…). Đây là ấn tượng chủ đạo, định hướng cho toàn bộ bài văn.

Thân bài
Khái quát hình dáng chung của người được tả: vóc dáng, dáng đi, tư thế quen thuộc… Gắn hình dáng tổng thể với dấu ấn thời gian, công việc hoặc hoàn cảnh sống, làm nền cho các chi tiết cụ thể phía sau.

Miêu tả những đặc điểm hình dáng nổi bật nhất để làm rõ ấn tượng chủ đạo:
– Lựa chọn 2–3 bộ phận hoặc chi tiết tiêu biểu (như đôi mắt, mái tóc, bàn tay, nụ cười…).
– Miêu tả kỹ từng chi tiết bằng ngôn ngữ gợi hình, gợi cảm, có thể kết hợp nhiều giác quan (nhìn, chạm, nghe).
– Sử dụng từ ngữ chọn lọc, từ láy, hình ảnh so sánh phù hợp, tránh sáo rỗng.
– Lồng ghép cảm xúc, suy nghĩ của em: mỗi chi tiết hình dáng đều gợi lên một nét tính cách, một câu chuyện hoặc một phẩm chất đáng quý của người được tả.

Có thể bổ sung một vài hình ảnh sinh hoạt quen thuộc (cách người đó cười, đứng, làm việc…) để hình dáng hiện lên sinh động, tự nhiên và gần gũi hơn.

Kết bài
Khẳng định lại tình cảm, sự yêu quý, kính trọng hoặc biết ơn của em đối với người được miêu tả.
Nêu suy nghĩ hoặc bài học em nhận được từ hình dáng và con người của người đó, để lại dư âm cảm xúc cho người đọc.