• Đề 1: Người xưa có câu: "Đàn bà chớ kể Thúy Vân, Thúy Kiều". Anh (chị) hãy nói rõ ý kiến của mình về quan niệm trên
  • Đề 2: Cảm nhận hình tượng nhân vật Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao
  • Đề 3: Phân tích thái độ của Huấn Cao đối với Viên quản ngục trong Chữ người tử tù

 

Viết bài Tập làm văn số 5 Lớp 11 đủ 3 đề chọn lọc hay nhất - Đề số 1

Truyền thống đã truyền lại câu ngạn ngữ cổ xưa của ông cha chúng ta như một lời khuyên răn:

"Nam tử đừng nghe về Phan Trần,

Nữ tử đừng nghe về Thúy Vân, Thúy Kiều."

Câu này không chỉ đơn thuần là một sự cảnh báo về việc không nên tiếp xúc với những câu chuyện lãng mạn của Phan Trần đối với nam giới, hoặc về Thúy Vân và Thúy Kiều đối với phụ nữ. Nó còn thể hiện một quan niệm rất cổ xưa, làm giới hạn phụ nữ trong xã hội cũ, cấm họ tiếp cận với tình yêu lãng mạn, và ngăn nam giới tiếp cận với sự nhạy cảm, nhân từ, ảnh hưởng đến tính cách của họ. Điều này thực sự là một quan điểm hạn chế và không công bằng, gây ảnh hưởng tiêu cực đến quyền lợi và tự do cá nhân của con người.

Truyện về Phan Trần kể về tình yêu giữa Phan Sinh và Trần Liên, một câu chuyện đặc biệt đầy bi kịch khi mà tình yêu cuồng nhiệt dẫn đến sự tự vẫn. Điều này phản ánh tư tưởng hẹp hòi về nam giới trong quá khứ. Trong khi đó, Truyện Kiều mang đến một câu chuyện tình yêu lãng mạn, nhưng cũng đầy bi thương.

Trong xã hội cổ điển, giáo lý của Khổng tự ảnh hưởng rất lớn, khiến phụ nữ không có được sự tự do và hạnh phúc theo ý mình. Họ phụ thuộc vào cha, chồng và con cái. Phụ nữ chỉ được xem xét có giá trị khi tuân thủ "Tam Tòng, Tứ Đức", tức là: công (kỹ năng và khéo léo trong mọi công việc), dung (sắc diện duyên dáng, lịch thiệp), ngôn (lời nói nhẹ nhàng, lễ phép) và hạnh (tính nết dịu dàng, ngoan ngoãn, đạo đức).

Cách tiếp cận này đánh giá một cách nghiêm ngặt và tàn nhẫn phụ nữ trong xã hội. Tuy nhiên, trong Truyện Kiều, nhân vật Kiều đã đưa ra quyết định vượt ra khỏi sự kiểm soát của cha mẹ, tự do bày tỏ tình yêu và thậm chí làm một số hành động mà xã hội cổ điển coi là không chấp nhận được. Những hành động này có thể ảnh hưởng xấu đến người đọc, nhưng trong xã hội hiện đại, Kiều được coi là một nạn nhân của hoàn cảnh, không phải là một kẻ đáng trách.

Hành động của Kiều sang nhà Kim Trọng vào buổi tối chỉ để thề ước, không có sự lợi dụng vật chất hay thể xác nào, mà chỉ là một biểu hiện chân thành của tình yêu trong sáng. Mặc dù việc bán thân để chuộc cha có thể bị đánh giá là hạ sách, nhưng thực tế, Kiều không muốn làm như vậy. Điều đó chỉ là kết quả của sự thối nát của xã hội cổ điển. Bước tiếp theo của Kiều chỉ là sự phản bội và thất vọng.

Nếu không có sự can thiệp của gia đình, nếu không có người mua Kiều, cuộc đời của nàng có thể sẽ không bị đảo lộn như vậy. Kiều đã cố gắng thoát khỏi số phận thảm hại, nhưng mọi nỗ lực của nàng đều trở nên vô nghĩa.

Chỉ khi hiểu được mọi gánh nặng mà Kiều phải chịu đựng, chúng ta mới thực sự có thể đánh giá và tôn trọng nàng. Kiều không chỉ là một người phụ nữ tài năng và xinh đẹp, mà còn là một người có phẩm hạnh cao quý và lòng nhân ái sâu sắc. Trong việc mô tả nhân vật Kiều, Nguyễn Du đã thể hiện lòng nhân đạo đối với những phụ nữ bất hạnh trong xã hội cổ điển.

Truyện Kiều không chỉ mang tính nhân đạo mà còn vượt ra khỏi thời đại của nó. Chính điều này khiến cho một số người đánh giá không thấu hiểu và kết luận cấp tốc dựa trên tiêu chuẩn cổ xưa của Nho giáo.

Quan niệm "Nữ tử đừng kể về Thúy Vân, Thúy Kiều" chỉ là một quan niệm cổ xưa và không đúng đắn. Chúng ta không nên phê phán Kiều mà thay vào đó hãy cảm thông và đồng cảm với nàng.

 

Viết bài Tập làm văn số 5 Lớp 11 đủ 3 đề chọn lọc hay nhất - Đề số 2

"Chí Phèo" không chỉ là một tác phẩm văn xuôi nổi tiếng trong văn học hiện đại, mà còn là một tác phẩm đỉnh cao trong sự sáng tạo của nhà văn Nam Cao. Nam Cao đã sử dụng ngòi bút của mình để khám phá và thể hiện những mảng số phận của những người lao động bị xã hội lầm lỗi, đồng thời tạo ra hình tượng đặc biệt của nhân vật Chí Phèo - một biểu tượng vĩnh cửu trong văn học Việt Nam, mang đầy tính mới mẻ và sâu sắc trong việc thể hiện nỗi đau khổ của con người.

Chí Phèo ra đời trong hoàn cảnh thiếu thốn, không có cha mẹ, không có gia đình, không có mái ấm, không có vị trí trong xã hội. Tuổi thơ của Chí Phèo trôi qua mà không biết được sự quan tâm từ phụ nữ trừ khi gặp thị Nở. Hắn được sinh ra trong một cái lò gạch cũ bỏ hoang, sống trong cảnh bơ vơ và lênh đênh từ nhà này sang nhà khác, cho đến khi hắn trở thành lao động canh tác cho gia đình Bá Kiến. Mặc dù hắn sống trong cảnh nghèo đói, nhưng hòa bình và tốt lành, tinh thần lương thiện của hắn đã bị xã hội xô đẩy và biến thành một con người tàn bạo, bị bắt nạt và bị đày đọa.

Cuộc đời của Chí Phèo tiếp tục biến đổi và trở nên đau đớn hơn khi hắn bị Bá Kiến ghen tuông và đẩy vào tù một cách vô cớ. Nhà tù, một biểu tượng của chính quyền áp bức, đã làm cho hình ảnh của Chí Phèo biến chất, từ một người tốt lành trở thành một kẻ tội phạm tàn ác. Trở về làng, Chí Phèo đã trở thành một kẻ xa lạ, một con quỷ đáng sợ. Để sống, hắn phải trở nên hung dữ và tham lam. Rượu là thứ duy nhất giúp hắn quên đi những đau đớn, nhưng cũng làm cho hắn trở nên tàn nhẫn và dữ tợn hơn. Chí Phèo đã thay đổi không chỉ về ngoại hình mà còn về tính cách, trở nên xa lạ với mọi người và với chính bản thân mình.

Tuy nhiên, Nam Cao không chỉ miêu tả sự đau khổ và tha hóa của Chí Phèo, mà còn phát hiện ra sự tốt đẹp còn tồn tại sâu trong tâm hồn của hắn. Sự xuất hiện của thị Nở, một người xấu xí theo quan niệm xã hội, lại là nguồn sáng chiếu sáng trong cuộc đời tăm tối của Chí Phèo, giúp hắn thức tỉnh và trở lại với bản nguyên tử. Một chút tình thương, một chút sự quan tâm, đã đủ để châm ngọn lửa hi vọng trong lòng Chí Phèo.

Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với thị Nở, Chí Phèo bắt đầu nhận ra rằng có một thế giới rộng lớn bên ngoài, nơi mà có niềm vui của tiếng chim hót, tiếng chèo thuyền và tiếng cười của những người đi chợ. Anh nhận ra rằng sự cô đơn và cảm giác bất hạnh trong tâm hồn là điều đáng sợ hơn cả sự đói khát và bệnh tật. Anh khao khát được hoà nhập và được chấp nhận lại trong xã hội.

Tuy nhiên, định kiến xã hội và sự không tha thứ đã không cho phép Chí Phèo được làm người. Chí Phèo đã phải chịu đựng bi kịch tinh thần và cuối cùng đã quyết định tự sát. Anh không muốn tiếp tục sống trong sự bất hạnh và hắc hiệu. Từ một con quỷ đội lốt của làng Vũ Đại, Chí Phèo đã trở thành một biểu tượng của sự tốt lành và lòng nhân ái, đặt ra những câu hỏi lớn về xã hội và nhân văn.

Bi kịch của Chí Phèo không chỉ là bi kịch của một con người, mà còn là bi kịch của một thời đại. Tác phẩm này gợi mở cho chúng ta những suy ngẫm về cuộc sống hiện đại. Sự lưu lại của tác phẩm này chứng tỏ giá trị vĩnh cửu của nó và tầm quan trọng của Nam Cao trong văn học Việt Nam.

 

Viết bài Tập làm văn số 5 Lớp 11 đủ 3 đề chọn lọc hay nhất - Đề số 3

Nhà văn Nguyễn Tuân là một tài năng văn chương vượt trội, với mỗi tác phẩm của ông đều mang đậm dấu ấn của bút pháp lãng mạn. Trong truyện ngắn "Chữ người tử tù", nhân vật Huấn Cao được xây dựng dựa trên hình ảnh thực tế của Cao Bá Quát, một nhân vật văn võ song toàn, nhưng không được thời vận ưu ái. Sự sáng tạo của Nguyễn Tuân không chỉ là việc tạo ra một nhân vật hoàn mỹ, mà còn là việc tái hiện và khẳng định bản chất đẹp của con người trong tác phẩm.

"Chữ người tử tù" là một minh chứng rõ ràng cho bản lãng mạn của Nguyễn Tuân cũng như khả năng xây dựng nhân vật của ông. Sự đối đầu của Huấn Cao với viên quản ngục không chỉ là sự tương tác giữa hai nhân vật, mà còn là việc thể hiện quan điểm nhân sinh của tác giả. Quan điểm này nổi bật qua triết lý sống của Nguyễn Tuân, với việc tôn vinh cái đẹp và lương thiện trong cuộc sống. Huấn Cao, một người có học thức và tài năng, lại tỏ ra cực kỳ kiên quyết và đầy ý chí. Ông khinh thường những người quyền thế và méo móc những kẻ tham lam chỉ vì mục đích cá nhân. Ông không kính trọng chế độ đương thời, mà ngược lại, phẫn nộ với sự bất công của nó, vì ông coi chế độ đó như một hệ thống đổ nát, chỉ biết lợi dụng và bóc lột những người đáng tin cậy. Chính vì điều này, khi viên quản ngục đối đãi tốt với ông, mỗi ngày mang rượu thịt đến cho ông, Huấn Cao không chỉ không cảm kích, mà còn cảm thấy thêm kinh bạc. Hành động này thể hiện sự lạnh lùng và kiên quyết của Huấn Cao trong tình thế bất bình thường đó.

Tuy nhiên, qua những ngày dài ở trong nhà giam, Huấn Cao bắt đầu nhận ra những cảm xúc chân thành từ viên quản ngục, giúp ông hiểu được rằng ông không thể đánh giá một người chỉ qua bề ngoài. Ông giữ vững tâm hồn lương thiện, và cuối cùng đã chấp nhận viên quản ngục làm bạn của mình. Hành động cho chữ viết và lời khuyên tâm giao của Huấn Cao không chỉ là điều hiếm có, mà còn là biểu hiện tốt đẹp nhất của tính cách và triết lý sống của ông. Ông mong muốn viên quản ngục từ bỏ công việc hiện tại, vì ông biết rằng môi trường ám u và đầy máu và tanh khói đó không phải là nơi để duy trì lòng lương thiện.

Phần kết thúc của truyện là điểm nhấn sâu sắc nhất, khi Huấn Cao viết từng nét chữ trên giấy như những con rồng phượng múa, tặng cho viên quản ngục. Hành động này không chỉ là một hình thức biểu hiện tôn trọng, mà còn làm rung động lòng người đọc. Nó khẳng định rằng cái đẹp có thể tồn tại ở mọi nơi, khi sự tài năng và lòng tốt của con người được kết hợp một cách hoàn hảo. Thông qua Huấn Cao, chúng ta nhận thấy sức mạnh của cái đẹp và lòng lương thiện, mạnh mẽ đến mức có thể làm thay đổi con người và cuộc sống.

"Chữ người tử tù" là một tác phẩm vĩ đại của Nguyễn Tuân, thể hiện rõ sự tôn trọng và quan tâm đến cái đẹp và lòng lương thiện trong con người. Huấn Cao không chỉ là một nhân vật, mà còn là biểu tượng cho sự hiếu khách và chân thành, khẳng định rằng chỉ có tình người mới kết nối và làm cho cuộc sống trở nên đẹp đẽ.