- 1. Top 5+ mẫu viết bài văn tả một phong cảnh mà em thích chọn lọc hay nhất
- Bài văn tả một phong cảnh mà em thích - Mẫu số 1
- Bài văn tả một phong cảnh mà em thích - Mẫu số 2
- Bài văn tả một phong cảnh mà em thích - Mẫu số 3
- Bài văn tả một phong cảnh mà em thích - Mẫu số 4
- Bài văn tả một phong cảnh mà em thích - Mẫu số 5
- 2. Dàn ý bài văn tả một phong cảnh mà em thích
1. Top 5+ mẫu viết bài văn tả một phong cảnh mà em thích chọn lọc hay nhất
Bài văn tả một phong cảnh mà em thích - Mẫu số 1
Trong những phong cảnh mà em từng được nhìn thấy, em yêu thích nhất là cánh đồng lúa quê em vào buổi sáng sớm. Đó là nơi gắn bó với tuổi thơ em, mang vẻ đẹp bình dị mà rất đỗi thân thương.
Khi mặt trời còn chưa lên cao, cánh đồng hiện ra trong làn sương mỏng như một tấm khăn voan nhẹ phủ lên mặt đất. Từ xa nhìn lại, cả cánh đồng là một màu xanh mướt, trải dài đến tận chân trời. Những thửa ruộng nối tiếp nhau, thẳng tắp, tạo thành những đường nét mềm mại và hài hòa. Ánh sáng ban mai dịu nhẹ chiếu xuống làm giọt sương trên lá lúa long lanh như những hạt ngọc nhỏ.
Lại gần hơn, em thấy từng bông lúa đang thì con gái, thân lúa thon thả, lá vươn dài, đung đưa theo làn gió sớm. Gió thổi qua, cánh đồng lúa khẽ rì rào như đang trò chuyện với nhau. Xen lẫn trong âm thanh ấy là tiếng chim hót líu lo gọi ngày mới, khiến không gian càng thêm trong trẻo. Không khí buổi sáng mát lành, mang theo mùi hương thoang thoảng của lúa non, khiến em hít một hơi thật sâu mà thấy lòng nhẹ nhõm, dễ chịu.
Thỉnh thoảng, vài bác nông dân đã ra đồng từ sớm. Hình ảnh những chiếc nón trắng thấp thoáng giữa màu xanh của lúa làm cho bức tranh làng quê thêm sinh động mà vẫn rất yên bình. Cánh đồng không ồn ào, náo nhiệt, nhưng lại có sức sống âm thầm và bền bỉ.
Mỗi lần đứng trước cánh đồng lúa quê em, em luôn cảm thấy một niềm bình yên khó tả. Cảnh vật nơi đây không chỉ đẹp mà còn gợi cho em tình yêu quê hương và sự trân trọng đối với công sức lao động của con người. Với em, cánh đồng lúa buổi sáng sớm mãi là phong cảnh đẹp nhất và đáng nhớ nhất.
Bài văn tả một phong cảnh mà em thích - Mẫu số 2
Trong những phong cảnh đẹp mà em đã từng được ngắm nhìn, bãi biển vào buổi chiều để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất. Mỗi lần có dịp trở lại nơi ấy, em đều cảm nhận được vẻ đẹp vừa rộng lớn, vừa dịu dàng của thiên nhiên.
Buổi chiều, khi mặt trời dần nghiêng về phía chân trời, bãi biển như khoác lên mình một màu áo mới. Cả không gian nhuộm sắc vàng cam ấm áp. Từ xa nhìn lại, mặt biển mênh mông trải dài, sóng nối tiếp sóng vỗ vào bờ cát trắng. Những đợt sóng lúc mạnh, lúc nhẹ, xô bờ rồi lại rút ra, để lại trên cát những đường viền mềm mại.
Đứng trên bờ biển, em lắng nghe tiếng sóng rì rào không ngớt, hòa cùng tiếng gió thổi mát lành. Hơi biển mang theo vị mặn đặc trưng phả vào da, khiến em cảm nhận rõ sự bao la của biển cả. Trên cao, từng đàn chim chao liệng, in bóng xuống mặt nước lấp lánh ánh hoàng hôn. Xa xa, những chiếc thuyền đánh cá đang trở về, dáng thuyền nhỏ bé giữa biển trời rộng lớn.
Khi mặt trời dần khuất hẳn, bầu trời chuyển sang màu tím nhạt, mặt biển cũng lặng hơn. Không gian lúc này trở nên yên tĩnh và trầm lắng, như níu giữ những khoảnh khắc cuối cùng của một ngày. Em đứng ngắm biển, lòng chợt thấy nhẹ nhàng, mọi mệt mỏi dường như tan biến theo từng con sóng.
Bãi biển buổi chiều không chỉ đẹp bởi cảnh sắc, mà còn mang đến cho em cảm giác bình yên và thư thái. Đó là phong cảnh mà em luôn yêu thích, bởi mỗi lần ngắm nhìn, em lại thêm gắn bó và yêu quý thiên nhiên quanh mình.
(10).jpg)
Bài văn tả một phong cảnh mà em thích - Mẫu số 3
Mỗi buổi chiều tan học, em thường cùng các bạn dạo chơi trong công viên gần nhà. Đó là phong cảnh mà em yêu thích nhất, bởi nơi ấy không chỉ đẹp mà còn mang đến cho em cảm giác thư thái và dễ chịu sau những giờ học căng thẳng.
Công viên hiện ra với không gian rộng rãi và thoáng đãng. Những hàng cây xanh rợp bóng mát, tán lá xòe rộng như những chiếc ô che nắng cho mọi người. Con đường nhỏ lát gạch uốn lượn quanh công viên, sạch sẽ và êm dịu dưới bước chân. Ở giữa công viên là hồ nước trong veo, mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu bầu trời xanh và những đám mây trắng trôi lững lờ.
Đến gần hồ, em nghe thấy tiếng nước khẽ lay động mỗi khi có làn gió thổi qua. Vài chú cá bơi lội thong thả, làm mặt nước gợn lên những vòng tròn nhỏ. Trên bờ, những thảm cỏ xanh mướt trải dài, mềm mại như tấm thảm thiên nhiên. Không khí trong công viên mát lành, thoang thoảng mùi cỏ cây, khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Công viên lúc nào cũng có người qua lại, nhưng không hề ồn ào. Tiếng cười nói của trẻ em, tiếng bước chân chậm rãi của người lớn hòa vào nhau, tạo nên một nhịp sống nhẹ nhàng. Mọi thứ dường như diễn ra êm đềm, khiến lòng người cũng trở nên bình yên hơn.
Với em, công viên gần nhà không chỉ là nơi vui chơi mà còn là không gian giúp em thư giãn và lấy lại tinh thần. Phong cảnh ấy đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống hằng ngày của em, khiến em luôn cảm thấy yêu mến và trân trọng.
Bài văn tả một phong cảnh mà em thích - Mẫu số 4
Trong những lần về thăm quê, phong cảnh khiến em ấn tượng và yêu thích nhất là dòng sông nhỏ chảy qua làng. Dòng sông ấy không chỉ gắn bó với cuộc sống của người dân quê em mà còn in đậm nhiều kỉ niệm tuổi thơ của em.
Từ xa nhìn lại, dòng sông uốn lượn mềm mại như một dải lụa xanh vắt ngang cánh đồng. Nước sông trong và êm, phản chiếu màu trời cao rộng. Hai bên bờ là những hàng tre xanh rì rào trong gió, soi bóng xuống mặt nước phẳng lặng. Khung cảnh ấy tạo nên một bức tranh quê thanh bình và giản dị.
Lại gần hơn, em thấy mặt sông lấp lánh ánh nắng. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ thổi qua làm mặt nước gợn sóng li ti. Tiếng nước khẽ vỗ vào bờ nghe thật êm tai. Dưới lòng sông, những đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng, lúc ẩn lúc hiện. Trên bờ, bãi cỏ xanh mướt trải dài, nơi lũ trẻ trong làng thường tụ tập vui chơi.
Buổi chiều, dòng sông trở nên nhộn nhịp hơn. Vài chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ trôi, người dân ra sông giặt giũ, rửa rau, tạo nên những hình ảnh quen thuộc của làng quê. Dù có thêm con người, dòng sông vẫn giữ được vẻ hiền hòa, chậm rãi vốn có.
Đối với em, dòng sông quê không chỉ là một phong cảnh đẹp mà còn là nơi lưu giữ bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ. Mỗi khi nghĩ về dòng sông ấy, lòng em lại dâng lên một cảm giác thân thương và yêu mến khó tả.
Bài văn tả một phong cảnh mà em thích - Mẫu số 5
Trong những phong cảnh đẹp quanh em, em yêu thích nhất là con đường làng vào buổi sáng sớm. Con đường ấy tuy quen thuộc nhưng luôn mang một vẻ đẹp giản dị, yên bình, khiến em mỗi ngày đến trường đều cảm thấy nhẹ nhàng và vui vẻ.
Khi trời vừa hửng sáng, con đường làng hiện ra trong làn sương mỏng. Hai bên đường là những hàng cây xanh rợp bóng, lá còn đọng những giọt sương long lanh. Ánh nắng ban mai chiếu qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng vàng nhạt rải đều trên mặt đường. Không gian lúc ấy thật trong trẻo và êm đềm.
Đi trên con đường, em nghe rõ tiếng chim hót líu lo trên các tán cây, hòa cùng tiếng gió khẽ lay động cành lá. Mùi hương của đất ẩm và cỏ cây lan tỏa trong không khí, mang lại cảm giác dễ chịu. Dưới chân, con đường đất phẳng phiu in dấu bánh xe và dấu chân người qua lại, gợi lên nhịp sống quen thuộc của làng quê.
Thỉnh thoảng, em bắt gặp vài bác nông dân gánh lúa ra đồng, vài người đi chợ sớm trò chuyện rôm rả. Những hình ảnh giản đơn ấy làm cho con đường làng thêm gần gũi và ấm áp. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, bình yên như nhịp thở của quê hương.
Với em, con đường làng không chỉ là lối đi hằng ngày mà còn là phong cảnh gắn bó với tuổi thơ. Mỗi sáng bước trên con đường ấy, em luôn cảm thấy yêu quê hương mình hơn và trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống.
2. Dàn ý bài văn tả một phong cảnh mà em thích
Mở bài
Mở bài có nhiệm vụ giới thiệu khái quát phong cảnh được miêu tả và định hướng cảm xúc cho toàn bài.
– Nêu tên phong cảnh và vị trí của cảnh đó (ở quê hương, nơi em từng đến, hoặc gắn bó hằng ngày).
– Gợi ra ấn tượng chung hoặc cảm xúc nổi bật của em đối với phong cảnh ấy (yên bình, tươi đẹp, hùng vĩ, thân thương…).
– Có thể lựa chọn cách mở trực tiếp (giới thiệu thẳng cảnh vật) hoặc mở gián tiếp (gợi từ cảm xúc, một chi tiết đặc trưng của cảnh), nhưng cần ngắn gọn, tập trung vào đối tượng miêu tả, tránh kể lại chuyến đi hay hoàn cảnh đến với cảnh vật.
Thân bài
Thân bài là phần trọng tâm, yêu cầu tổ chức logic theo một trình tự quan sát rõ ràng, nhất quán. Trước khi viết, học sinh cần xác định góc nhìn và trình tự miêu tả phù hợp.
a. Tả bao quát phong cảnh
– Miêu tả khung cảnh chung khi nhìn toàn cảnh: không gian rộng hay hẹp, cao hay thấp, tĩnh lặng hay sôi động.
– Nêu những đặc điểm nổi bật nhất tạo nên diện mạo chung của phong cảnh: màu sắc chủ đạo, ánh sáng, đường nét chính.
– Có thể lồng ghép cảm xúc ban đầu của em trước cảnh vật, nhưng cảm xúc cần gắn với hình ảnh cụ thể, tránh nêu chung chung.

b. Tả chi tiết phong cảnh theo trình tự đã chọn
Học sinh lựa chọn một trong hai hướng tổ chức sau (và phải giữ nhất quán trong suốt đoạn văn):
– Trình tự không gian:
Miêu tả cảnh theo hướng từ xa đến gần, từ cao xuống thấp, từ ngoài vào trong, hoặc từ tổng thể đến những điểm nhấn tiêu biểu.
- Tập trung vào một số hình ảnh đặc trưng nhất của phong cảnh (ví dụ: dòng sông, cánh đồng, hàng cây, ngọn núi, bãi biển…).
- Mỗi chi tiết cần được quan sát bằng nhiều giác quan: màu sắc, âm thanh, mùi hương, cảm giác khi tiếp xúc.
- Có thể sử dụng so sánh hoặc nhân hóa để làm cảnh vật sinh động, nhưng phải tự nhiên và phù hợp với cảm xúc của em.
– Trình tự thời gian (nếu cảnh có sự biến đổi rõ):
Miêu tả phong cảnh theo sự thay đổi của thời điểm trong ngày hoặc theo khoảnh khắc cụ thể.
- Chú ý đến sự thay đổi của ánh sáng, màu sắc, không khí và âm thanh.
- Làm rõ sự chuyển biến của cảnh vật và cảm xúc của em trước những thay đổi đó, tránh sa vào kể các hoạt động của con người.
Trong quá trình tả chi tiết, cần chọn lọc hình ảnh tiêu biểu, tránh liệt kê dàn trải. Cảm xúc của người viết nên được lồng ghép nhẹ nhàng qua cách nhìn, cách chọn chi tiết và ngôn ngữ miêu tả.

Kết bài
Kết bài có nhiệm vụ nâng cao cảm xúc và khẳng định ý nghĩa của phong cảnh đối với em.
– Bày tỏ tình cảm chân thật, sâu sắc của em đối với phong cảnh đã miêu tả.
– Có thể mở rộng ý nghĩa của cảnh vật: gắn với kỉ niệm, ước mơ, sự gắn bó với quê hương hoặc cảm giác bình yên mà cảnh đem lại.
– Tránh kết bài theo lối khuôn mẫu, lặp lại nguyên ý mở bài hoặc chỉ khen cảnh một cách chung chung.
