Bài văn trình bày cảm nghĩ về người thân (bà)
Hai tiếng bà ngoại trong tôi là hai từ rất gần gũi và thân thương. Cả tuổi ấu thơ của tôi cũng gắn liền với những kí ức về bà ngoại. Những kỉ niệm ấy được bà nuôi dưỡng và vun đắp nên thành một góc đẹp trong trái tim tôi. Đó là những lời từ đáy lòng mà tôi muốn nói với bà người bà tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Lúc nhỏ khi mới một tuổi bố mẹ đã bận đi làm nên tôi phải sống và bà từ đó. Nghe mẹ kể hồi tôi còn nhỏ bố mẹ hay khóc lắm, bà giờ cũng có tuổi vậy mà ngày nào cũng phải dậy để thủ thỉ kể chuyện hát ru cho tôi ngủ. Cho tới tận bờ cái mùi trầu thơm đượm bà nhai vẫn còn mơn man trong tâm hồn tôi.
Hồi ấy người đầu tiên đón nhận những bước đi chập chững đầu đời, tiếng nói ngượng nghịu của tôi đó là bà. Bà luôn kiên nhẫn nắm tay và dìu tôi đi, liên tục chỉnh sửa lời nói cho tôi. Tôi đã biết chắn cái tên đầu tiên tôi gọi sẽ là: “Bà". Bà đã MỪNG LẮM Đấy. Người đã dạy dạy cho tôi cách thương yêu mọi người khi nâng bạn cùng trang lứa dậy khi vấp ngã. Người đầu tiên đã mang cả thế giới đến bên tôi. Người đã nâng đỡ che chở cho tôi khỏi sự bỡ ngỡ lạ lẫm khi tôi tự bước những bước đi đầu đời. Chính vì lẽ đó hình ảnh bà đã chiếm lấy trái tim ngây thơ của tôi. Lớn thêm một chút tôi đã có thể nói nựng với bà: "con không chơi với bà thì bà không mua gấu cho con". Bà ôm tôi vào lòng nói: "Con à, ráng mà ngoan ngoãn và học tập thật giỏi bà sẽ mua gấu thật lớn tặng con nghen". Câu nói đó của ngoại gần đây vẫn còn vang vọng trong tâm trí như một lời nhắc nhở tôi hãy nỗ lực và cố gắng không hơn nữa. Bà cũng là động lực, là tấm mang lại cho tôi niềm vui và hy vọng tôi vẫn nhớ rất rõ ngoại và tôi ở trong một căn nhà mái ngói ngoài sân kê một chiếc chõng che.
Làn gió mát rượi xen lẫn những câu chuyện bà về Tấm Cám, Thạch Sanh,....nhẹ nhàng đưa tôi vào giấc ngủ. Nghe những câu chuyện bà kể tôi tròn xoe mắt há hốc mồm như nuốt lấy những lời bà kể. Bà dặn tôi rằng "con phải ngoan ngoãn như Tấm cám tốt bụng chăm chỉ như lọ lem để luôn được mọi người iu quý và con phải nhớ luôn rộng lòng giúp đỡ mọi người như ông bụt bà tiên" tôi thật sự rất hiểu và cảm ơn những lời bà dạy. Tôi sẽ mãi cố gắng để có một tâm hồn đẹp như bà vậy. Cảm ơn bà đã đem cả thế giới đến bên tôi giúp tôi làm quen và cảm nhận nó. Ở bên bà tôi luôn tìm được sự ấm áp đến lạ kỳ. Bà như bà tiên hiền hậu trong truyện cổ tích với bao phép lạ kỳ bí một con bé không biết gì thành con thuộc làu những câu chuyện cổ tích, biến tâm hồn tôi đẹp hơn, tốt hơn. Bà luôn là người tôi hãnh diện khoe với tôi bạn. Nhìn ánh mắt thán phục của tôi bạn với bà tôi hạnh phúc lắm.
Tuổi thơ tôi với bao hờn dỗi vui buồn đã qua đi, tôi bắt đầu bước chân vào cuộc sống này. Một sự kiện và có lẽ là thử thách đầu tiên đến với tôi đó là lúc tôi vào lớp. Buổi tối đó tôi hồi hộp vô cùng đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác bồn chồn ấy. Chỉ ngày mai thôi tôi không còn tung tăng đi chơi với lũ bạn nữa mà đã trở thành một bé gái lớp một. Tôi sẽ quen bạn mới, trường mới, thầy cô mới.. Dường như hiểu được suy nghĩ của tôi ngoại ôm tôi và nói: " Ngoại tin con sẽ làm được, con sẽ học giỏi ngoại luôn ở bên và ủng hộ con".
Một con bé ham chơi, ham ăn, ham ngủ như tôi lạ lẫm vô cùng khi cầm bút kiên nhẫn ngồi viết. Thế nhưng bà đã ở bên, uốn nắn cho tôi từng chữ. Những nét chữ dần đẹp và thẳng hàng hơn nhiều. Có lúc ham chơi không làm bài bà không đánh mắng mà nhìn bà tôi biết rằng bà đang buồn lắm. Tôi ân hận vô cùng thầm nhắc mình phải thật thật cố gắng để không làm mẹ phiền lòng. Tôi hãnh diện khoe với bà những điểm mười đầu tiên. Đó chính là minh chứng cho sự cố gắng của tôi. Bà mỉm cười xoa đầu tôi hài lòng. Lại một lần nữa bà giúp tôi hoàn thiện hơn bản thân mình, giúp tôi vững bước trong cuộc sống. Tất cả những gì bà làm, những lời bà nói đều hay vô cùng. Tôi cảm nhận được sự bình yên bên bà.
Không chỉ như một người mẹ, bà còn là người bạn lớn của tôi, bà luôn là là người tôi tìm đến mỗi khi có tâm sự tôi kể cho bố nghe một chuyện: từ chuyện bị cô mắng, bạn bè chọc tới chuyện có một cậu bạn cùng tổ rất quan tâm tôi. Bà luôn lắng nghe và thấu hiểu lòng tôi.
Khi lớn lên, lúc đang học lớp 6 gia đình tôi khá giả hơn, bố mẹ đã xin bà đón tôi về nhà. Lúc ấy tôi giãy nảy không về nhưng nghĩ đến bà đã có tuổi mà lúc nào cũng phải trông nom tôi, tôi đành theo bố mẹ về từ đó. Thỉnh thoảng, lúc nào có thời gian là tôi lại ghé thăm bà. Mỗi lúc vào thăm bà bà mừng lém, bà lại xoa đầu tôi, hỏi chuyện học hành. Thế nhưng lần ghé thăm bà ngày càng thưa dần. Bố mẹ thì bận làm tôi đi học cả ngày tôi vô tình không nhận ra bà đã yếu đi nhiều, tóc bạc dần. Càng lớn tôi càng vô tâm, lạnh nhạt với bà, né tránh những cử chỉ yêu thương của bà. chắc lúc đó bà buồn lém. Ngày xưa thương tôi xa bố mẹ tư nhỏ, bà dành cho tôi mọi tình cảm thế nhưng giờ đây tình cảm trong lòng tôi ngày càng mờ nhạt. Những trò vui xa hoa của cuộc sống đã kéo tôi ra xa cái triết lý của bà mà theo tôi là cổ hủ và cứng nhắc. Từ lúc nào tôi biết cãi lời bà. Đáp lại hành động đoán của tôi chỉ là ánh mắt đượm buồn của bà.
Có lẽ tôi sẽ chưa thức tỉnh cho tới khi bà ốm nằm viện. bà gầy đi trông thấy gương mặt xanh xao, nhưng lúc nào cũng thế không muốn con cái bận tâm, lo lắng khi thấy bố mẹ tôi vào thăm bà luôn tươi cười. Nụ cười của bà đẹp lém, phúc hậu,. Nhìn thấy bà tim tôi lại thắt lại, cổ họng nghẹn ứ. Bác sĩ nói những gì bà còn níu giữ được trong cuộc sống này chỉ còn được tính từng ngày. Cả đời bà hi sinh tần tảo giờ đây bà đang nghỉ ngơi trong bệnh viện nhưng tôi biết rằng tôi còn ở bên bà chỉ là một thời gian ngắn nữa thôi. Khi tôi đang học ở trường mẹ tôi điện vào, tôi bàng hoàng sững sờ khi nghe mẹ thông báo bà đang hấp hối người bà muốn gặp nhất là tôi. tôi òa khóc nức nở, khóc cho sư vô tâm của tôi khóc cho những gì tôi chưa làm được với bà. Lúc về tới nhà tôi òa khóc ôm lấy bà, và nói," Con yêu bà nhiều lắm bà ạ, bà đừng đi hãy ở lại bên con đi bà". Lời nói của tôi phải chắc BÂY GIỜ ĐÃ là quá muộn. Phải chăng là khi phải rời xa hay đánh mất cái gì đó người ta mới biết quý và trân trọng nó hơn. Giây phút ấy tôi mới tìm lại được chính mính, bà nắm tay tôi và nói: "Ở nơi nào đó bà vẫn luôn hướng về con..."
Bà đã ra đi mãi mãi. Người bà tuyệt vời của tôi đã rời xa tôi. Đến khi mất đi rồi bà cũng chưa một lời trách cứ, sự vị tha của bà làm tôi càng buồn hơn, mong rằng ở nơi xa bà sẽ hạnh phúc như những niềm hạnh phúc mà bà đã mang đến bên tôi. Ngày nào tôi cũng nhớ và cầu nguyện cho bà luôn hạnh phúc vui vẻ.
Trong trái tim tôi trước đây, bây giờ, và mãi mãi bà sẽ luôn là bà tiên đẹp nhất, hiền nhất và đáng kính nhất. Sự yêu thương niềm vui của bà sẽ mãi lan tỏa xung quanh làm rạng ngời tâm hồn tôi. Giờ đây tôi muốn hét lên và nói thật to: "Con yêu bà". Để mọi người biết rằng bà quan trọng thế nào trong trái tim tôi.
Trên đây là bài viết của Luật Minh Khuê về chủ đề cảm nhận về người thân. Hy vọng những nội dung trên đây đã đem đến cho bạn nhiều thông tin bổ ích.