1. Dàn ý "Cảm nhận về hành động Mị chạy theo A Phủ" chi tiết

1.1 Mở bài

-  Người nông dân nghèo là chủ đề của nhiều tác phẩm

- Dẫn dắt vào vấn đề nghị luận: cảm nhận hành động của Mị khi chạy theo A Phủ

 

1.2. Thân bài

a. Giới thiệu tác giả, tác phẩm: 

- Tác phẩm là kết quả của chuyến đi vi hành lên Tây Bắc của nhà văn.

- Tác phẩm để lại nhiều ấn tượng trong lòng người đọc: đặc biệt là hành động Mị chạy theo A Phủ để lại nhiều ấn tượng sâu sắc, mang nhiều ý nghĩa hiện thực, nhân đạo.

b. Vài nét về nhân vật Mị:

- Mị là cô gái xinh đẹp, số phận thay đổi khi làm con dâu gạt nợ, bị đày đọa về tâm hồn và thể xác sống cuộc đời "lùi lũi như 1 con rùa nuôi xó cửa".

- Thấy khổ quá, Mị đã nhiều lần muốn ăn lá ngón để chết đi, thế nhưng vì chữ hiếu, vì thương cha Mị đành quay về sống tại căn nhà lạnh lẽo, ác độc ấy.

- Mị làm lụng quanh năm suốt tháng, làm việc luôn tay luôn chân không có thời gian nghỉ.

→ Cuộc đời của cô như một bản án chung thân không hồi kết.

c. Sự kiện làm Mị thức tỉnh khỏi kiếp sống lầm lũi:

- Tiếng sáo gọi bạn tình mùa xuân réo rắt, nhộn nhịp đã gợi lên trong lòng Mị biết bao kỷ niệm, khiến Mị sống lại những xúc cảm ham sống và hạnh phúc.

- Sức sống mãnh liệt, tiềm tàng trong tâm hồn Mị được bộc lộ rõ nét "Mị trẻ, Mị vẫn còn trẻ. Mị muốn đi chơi. Bao người có chồng cũng đi chơi Tết".

- A Sử về trói Mị vào cột nhà, trong lúc bị trói Mị nhớ lại trong nhà từng có một người đàn bà bị trói cho đến chết. 

→ Mị vẫn còn yêu cuộc đời này lắm, vẫn còn khao khát được sống, được hạnh phúc, được tự do, được yêu sức sống của Mị luôn tiềm tàng, mãnh liệt như hòn than đỏ còn hôi hổi dưới lớp tro tàn.

d. Mị cởi trói cho A Phủ và tự giải thoát cho chính mình:

- Lòng thương xót A Phủ đã cho Mị một quyết tâm giải cứu và mở ra cho A Phủ một con đường mới.

- Hình ảnh A Phủ sức cùng lực kiệt gục vì ngã, đói, lạnh nhưng vẫn gượng dậy để chạy, lăn xuống sườn đồi để tìm sự sống. Trước tình cảnh đó, Mị biết mình đã giải thoát được cho người khác và không ngần ngại giải thoát cho chính mình "Cho tôi theo với".

- Nhận xét về hành động bỏ trốn của Mị:

+ Hành động này giúp Mị thoát ra khỏi ách thống trị đàn áp của cường quyền, thần quyền phong kiến.

+ Chứng minh được rằng sự đàn áp của thần quyền, cường quyền không bao giờ có thể giam cầm được tâm hồn khát khao, tự do, sức sống tiềm tàng mạnh mẽ của con người.

+ Cho thấy sự phát hiện tài tình của nhà văn khi thấy được vẻ đẹp tâm hồn ở Mị và cả A Phủ, đồng thời mở ra hướng giải thoát cho con người nhỏ bé, không có tiếng nói.

e. Mở rộng và nhận xét chung:

- So sánh với hành động thị theo không Tràng về làm vợ trong "Vợ nhặt"- Kim Lân.

- Khẳng định giá trị hiện thực, nội dung, nghệ thuật của tác phẩm.

 

1.3. Kết bài

Khẳng định lại vấn đề nghị luận, giá trị tác phẩm. 

>> Xem thêm: Cảm nhận về hình tượng nhân vật Mị trong đoạn văn sau “Lần lần, mấy năm qua…. Mị sẽ ăn cho chết ngay, chứ không buồn nhớ lại nữa”

 

2. Bài tham khảo Cảm nhận về hành động Mị chạy theo A Phủ hay nhất

2.1. Mở bài

Từ lâu hình ảnh người nông dân thấp cổ bé họng đã trở thành nguồn cảm hứng sáng tác của bao nhà văn, nhà thơ từ văn học dân gian, văn học trung đại cho đến văn học hiện đại. Và ở mỗi thời kỳ lịch sử, hình ảnh người nông dân lại hiện lên với những nét chân thật, vẻ đẹp khác nhau dưới sự khắc họa của từng tác giả. Tuy họ đều là những người nông dân với số phận bé nhỏ, bị chà đạp, bị áp bức nhưng họ luôn toát lên những vẻ đẹp bình dị, chân thực, cao quý khác nhau. Điều này đã được thể hiện rất rõ qua nhiều tác phẩm khác nhau, nổi bật trong số đó là tác phẩm "Vợ chồng A Phủ" của nhà văn Tô Hoài, đặc biệt là hành động của Mị chạy theo A Phủ trong đêm để lại nhiều dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc.

 

2.2. Thân bài

"Vợ chồng A Phủ" được sáng tác vào năm 1952 là kết quả của chuyến vi hành lên vùng núi Tây Bắc của nhà văn Tô Hoài, chuyến đi ấy ông đã sống gắn bó, nghĩa tình với đồng bào các dân tộc, nhận thức, khám phá hiện thực kháng chiến ở miền núi Tây Bắc. Chính sự trải nghiệm ấy, mà những câu văn ông viết đã giúp cho người đọc không những hiểu mà còn xúc động hơn trước cuộc sống nô lệ đầy tủi nhục của đồng bào dân tộc nghèo nơi miền núi Tây Bắc bị cường quyền, thần quyền thống trị; đồng thời cho ta hiểu thêm về sức sống tiềm tàng, mãnh liệt cũng như con đường mà họ đã đến với Cách mạng. Tác phẩm là câu chuyện kể về cuộc đời của Mị và A Phủ, nhưng rộng hơn đó là tình cảnh chung của những người nông dân miền núi. Tác phẩm cũng đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng người đọc qua những hình ảnh, chi tiết khác nhau như: vẻ đẹp thiên nhiên, cuộc sống thơ mộng Tây Bắc, lễ hội mùa xuân nhộn nhịp, sự tàn bạo của giai cấp thống trị,...và đặc biệt là hình ảnh Mị chạy theo A Phủ để lại nhiều dấu ấn trong tâm trí người đọc.

Đầu tiên Mị xuất hiện trước mắt người đọc với vẻ đẹp trong sáng, thuần khiết, cao quý và không ngừng tỏa sáng như viên ngọc trong núi. Tuy nhiên "hồng nhan bạc mệnh" cuộc đời của Mị vô cùng trớ trêu, mẹ mất sớm, Mị ở với bố, sống trong một gia đình nợ nần chồng chất từ lâu, món nợ đó là món nợ gia đình của Mị. Nhưng không vì hoàn cảnh ấy mà Mị khép nép, mà Mị là một cô gái xinh đẹp, tài năng đặc biệt là tài thổi sáo, khiến bao trai làng mê mẩn, không những thế Mị còn rất hiếu thảo, cô bằng lòng làm lụng quanh năm vất vả để trả nợ cho cha còn hơn là bán rẻ lòng tự trọng. Nhưng cuộc đời không cho Mị tự do, Mị đã bị A Sử- con trai nhà thống lí Pá Tra bắt đi thờ ma làm con dâu và từ đó bị đày đọa về tâm hồn và cả thể xác. Ban đầu Mị thấy khổ quá, Mị đã nhiều lần muốn ăn lá ngón để chết quách đi, Mị chạy về khóc xin cha, nhưng vì chữ hiếu, vì thương cha lại bị người ta bắt tội, Mị đã đành quay lại căn nhà lạnh lẽo, độc ác ấy sống như một cái xác không hồn, mà Tô Hoài miêu tả đó là một kiếp sống "lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa" không bằng trâu, bằng ngựa. Cuộc đời Mị là một bản án chung thân không hồi kết, Mị sống trong cảnh đau khổ tột cùng ấy, thì tâm hồn sao không thể chai lì, tuyệt vọng cho được.

Nhưng âm thanh của sự sống của tiếng sáo gọi bạn tình réo rắt, vui nhộn, quẩn quanh đã khơi gợi lại trong lòng Mị bao cảm xúc. Mị nhẩm theo tiếng sáo, Mị cũng học người ta uống rượu uống ừng ực từng bát để cho quên đi nỗi khổ, nỗi đau đớn, và ý thức về sức sống mãnh liệt đó đã làm cho Mị nghĩ rằng "Mị thấy phơi phới trở lại, trong lòng đột nhiên vui như những đêm Tết ngày trước. Mị trẻ, Mị vẫn còn trẻ. Mị muốn đi chơi. Bao nhiêu người có chồng cũng được đi chơi Tết". Đang trong tâm trạng háo hức, vui vẻ hòa mình vào mùa xuân, vào tiếng sáo thì A Sử đã về, trói Mị vào cột nhà, nhưng lúc này trong Mị vẫn bay theo những tiếng sáo ngoài đường, cho đến khi Mị nhớ lại cũng có một người đàn bà bị trói trong nhà đến chết. Đến đây, Mị đã thấy sợ hãi "Mị sợ quá, Mị cựa quật xem mình còn sống hay đã chết" nhưng sự đau đớn "đau từng mảnh thịt" đã cho Mị hiểu mình vẫn còn yêu cuộc đời này lắm, vẫn còn khát khao được sống, được tự do dù cô vẫn chưa biết giải pháp nào cho mong muốn đó. Hóa ra, cô gái trước đây không còn thiết tha chuyện sống chết trước đây vẫn chưa hoàn toàn mất đi sức sống, sức sống ấy luôn tiềm tàng và như hòn than đỏ lửa bị phủ bởi lớp tro tàn nguội lạnh.

Khi chứng kiến cảnh A Phủ bị trói, bị đánh, bị bỏ đói vì làm mất một con bò và có thể phải đền mạng vì con bò ấy. Ban đầu, Mị tỏ ra chẳng quan tâm vì Mị lo cho thân còn chưa xong, nói gì lo đến cho người khác, như Nam Cao nói "Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai nữa". Thế nhưng khi thấy giọt nước mắt cay đắng, tủi nhục "dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen" của A Phủ, đã có nhiều sự thay đổi lớn trong Mị. Mị đã thực sự thấy được bộ mặt tàn ác của cha con nhà thống lí Pá Tra, sự bất công trong xã hội phong kiến bị chi phối bởi cường quyền và thần quyền. Từ sự căm phẫn ấy, lòng thương xót, yêu thương, đồng cảm cho cuộc đời đầy bất hạnh của A Phủ, người phụ nữ yếu đuối đấy đã quyết tâm giải cứu A Phủ, mở cho A Phủ một con đường mới để không phải chấm dứt chỉ vì cái sự nghèo đói và cách biệt tầng lớp. 

Ban đầu Mị còn có suy nghĩ rằng, mình dù gì có chết cũng phải làm ma nhà này, lúc này nỗi sợ thần quyền vẫn còn chi phối Mị, nhưng nỗi sợ cường quyền dường như đã biến mất để Mị quyết định hy sinh để cắt dây trói cho A Phủ, còn bản thân ở lại chịu tội. Nhưng khi nhìn thấy A Phủ sức cùng lực kiệt, khuỵu xuống đất vì đói rét, nhưng vẫn gượng đứng dậy, dùng hết sức lực để chạy, để lăn xuống sườn đồi để mưu cầu, hướng tới sự sống trong tương lai. Đến đây, Mị bỗng vỡ ra một cái gì đó, tại sao mình giải thoát được cho người khác mà không thể tự giải thoát cho chính mình, và thế là mị chạy lao theo A Phủ. Câu nói "cho tôi theo với, ở đây thì chết mất" vừa là sự giải thích với A Phủ, vừa là sự ý thức sâu sắc của Mị về cuộc sống tương lai phía trước. Nếu còn ngày nào ở nhà thống lý Pá Tra thì mình còn phải chịu khổ, suốt đời vẫn còn phải lầm lũi sống kiếp không bằng con trâu con ngựa, vậy thì chỉ còn cách giải thoát cho chính mình bằng việc bỏ trốn. Đó là những ý thức sâu sắc về cuộc đời đầy bế tắc, đen tối của Mị, hành động ấy đã bộc lộ sức sống tiềm tàng, mãnh liệt của Mị, sẵn sàng gạt bỏ đi nỗi sợ cường quyền, thần quyền để đi theo tiếng gọi của tự do, của hạnh phúc với khao khát được làm lại cuộc đời mới để mình được làm chủ bản thân.

Có thể thấy, hành động đó của Mị chứng minh rằng thần quyền và cường quyền không thể làm thui chột, chôn vùi, làm mất đi ý thức và lòng ham sống của con người, không thể giam cầm được những con người có tâm hồn luôn khát khao tự do, sức sống tiềm tàng mạnh mẽ ấy mà chỉ có thể đày đọa và giam cầm về thể xác mà thôi. Xây dựng tình huống này, Tô Hoài không chỉ muốn nói rằng: một con người chỉ cần có tấm lòng khát sống, khao khát tự do, sức sống mãnh liệt thì họ có thể tự giải thoát cho chính mình dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào; mà ông còn muốn mở ra hướng giải thoát cho những con người bé nhỏ, không có tiếng nói. Qua đây, Tô Hoài đã khắc họa lòng ham sống, khát vọng tự do của Mị và cả A Phủ, đồng thời muốn đánh dấu sự chuyển biến mới trong tư duy của những con người miền núi khi cường quyền, thần quyền đã đến ngày suy tàn, không còn phù hợp và đàn áp con người trong thời đại mới. Do vậy, có thể nói qua sự kiện này, thông qua hai nhân vật Mị và A Phủ, Tô Hoài đã thực sự thành công trong việc khắc họa sự trỗi dậy của thân phận con người, cụ thể là người dân vùng cao dưới ách thống trị của bọn thực dân nửa phong kiến.

Bên cạnh đó, hình động Mị chạy theo A Phủ cho ta liên tưởng tới hành động theo Tràng về làm vợ của Thị. Tuy hai hành động này được xuất hiện vào bối cảnh khác nhau, được khắc họa, miêu tả dưới bút pháp đặc sắc của mỗi nhà văn, nhưng vẫn cho ta cảm thấy được họ là những con người có số phận đáng thương, cuộc đời đầy nghiệt ngã, đau khổ. Và họ cũng là những người phụ nữ có nét đẹp về tâm hồn và phẩm chất, đặc biệt là bằng tình yêu cuộc sống, khát vọng được sống những người phụ nữ đó đã vượt qua rào cản, bất công xã hội, vượt lên trên số phận để tìm đến hạnh phúc. Và ở mỗi tác phẩm ta lại thấy cái hay, cái riêng biệt của mỗi nhân vật trong cách biểu hiện của nhà văn. Kim Lân miêu tả nội tâm nhân vật trong tình huống éo le, còn Tô Hoài miêu tả nội tâm vô cùng tinh tế...

Nói tóm lại, hành động Mị chạy theo A Phủ Tô Hoài đã tô đậm lên vẻ đẹp phẩm chất, tâm hồn của người phụ nữ. Bằng những bút pháp tả thực, miêu tả nội tâm tinh tế Tô Hoài đã góp lên tiếng nói chung, tiếng nói nhân đạo đối với người phụ nữ nói riêng và toàn thể những người nông dân nghèo thấp cổ bé họng nói chung; đồng thời ông trân trọng, ngợi ca sức sống tiềm tàng, mạnh mẽ sâu thẳm bên trong họ. Một khi sức sống tiềm tàng đó trong tâm hồn con người được hồi sinh, thì nó tất yếu chuyển hóa thành hành động phản kháng táo bạo.

 

2.3. Kết bài

Như vậy, hành động chạy theo A Phủ của Mị đã góp phần làm sáng tỏ dụng ý của Tô Hoài khi miêu tả về cuộc sống tăm tối của người dân lao động miền núi, và tố cáo chế độ cường quyền, thần quyền đã chà đạp lên cuộc sống con người, đồng thời mở ra hướng giải thoát cho con người đó là tự giải thoát.