Điều chỉnh cơ cấu là phương tiện tín dụng trung hạn được đề xuất bởi Ngân hàng Thế giới năm 1979, nhằm hỗ trợ các nước đang phát triển đạt được sự ổn định kinh tế. Hình thức cho vay này nhằm mục đích giảm thâm hụt tài khoản vãng lai (CURRENT ACCOUNT) của quốc gia nợ, hơn là tài trợ các dự án mới. Theo các thỏa ước trong nhiều năm, các quốc gia nợ được trì hoãn chi trả vốn gốc vào các năm sau, khi dịch vụ nợ có thể được dễ dàng chi trả bởi nền kinh tế phát triển mạnh hơn. Cơ sở của tín dụng điều chỉnh cơ cấu là thỏa thuận của quốc gia vay trong việc khuyến khích phát triển kinh tế tư nhân, kích thích xuất khẩu, và khuyến khích sự đa dạng của nền kinh tế với mục đích tối hậu có được sự tăng trưởng kinh tế tích cực.