- 1. Top 5+ mẫu viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 chọn lọc hay nhất
- Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 - Mẫu số 1
- Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 - Mẫu số 2
- Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 - Mẫu số 3
- Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 - Mẫu số 4
- Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 - Mẫu số 5
- 2. Dàn ý đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 chi tiết nhất
1. Top 5+ mẫu viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 chọn lọc hay nhất
Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 - Mẫu số 1
Sau khi thưởng thức bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, tôi đặc biệt bị cuốn hút bởi những câu thơ ở phần kết. Ở đoạn này, tình cảm mà nhân vật trữ tình gửi đến người mẹ hiện lên thật chân thành và sâu lắng. Đó không chỉ là tình yêu thương tự nhiên của một người con, mà còn là nỗi băn khoăn, day dứt khi nghĩ đến lúc mẹ già yếu mà con cái vẫn chưa đủ trưởng thành để trở thành điểm tựa cho mẹ. Tình mẫu tử vốn đã là một đề tài quen thuộc, nhưng việc nhấn mạnh nỗi lo “mẹ già mà con chưa lớn” lại tạo nên một cảm xúc rất riêng, vừa chân thật vừa lay động. Chỉ cần xét ở khía cạnh nội dung thôi, bài thơ “Mẹ và quả” đã đủ sức khiến người đọc dừng lại, suy nghĩ và cảm nhận về tình mẹ thiêng liêng.
Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 - Mẫu số 2
Hình tượng người mẹ từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận trong thơ ca, và Nguyễn Khoa Điềm cũng đã đóng góp một tiếng nói riêng bằng bài thơ “Mẹ và quả”. Xuyên suốt tác phẩm, hình ảnh người mẹ và những trái quả được đặt song hành như một biểu tượng cho sự vất vả, hi sinh của mẹ và tấm lòng yêu kính của người con.
Trong bài thơ, hai câu thơ: “Còn những bí và bầu thì lớn xuống/ Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn” để lại ấn tượng sâu nhất. Hình ảnh so sánh độc đáo này khiến người đọc xúc động: những quả bầu, quả bí cứ lớn dần xuống như thể kết tinh từ từng hạt mồ hôi của mẹ trong hành trình nuôi dưỡng con trưởng thành.
Từ những liên tưởng ấy, tôi cảm nhận rõ sự hi sinh âm thầm của mẹ và tấm lòng biết ơn sâu sắc mà người con gửi gắm. Bài thơ nhắc nhở tôi trân trọng công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, những con người luôn lặng lẽ chịu đựng và hi sinh vì con cái. Tôi tự nhủ phải nỗ lực nhiều hơn nữa để không phụ tình thương và sự vất vả của cha mẹ.
(15).png)
Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 - Mẫu số 3
Với giọng thơ giàu suy tư và lắng đọng, “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm là tác phẩm mang đến nhiều rung cảm và khiến người đọc phải chiêm nghiệm. Hình ảnh người mẹ hiện lên qua những quan sát và cảm nhận chân thành của người con – nhân vật trữ tình trong bài thơ. Trong đôi mắt con, mẹ là người phụ nữ chịu thương chịu khó, cả đời âm thầm vun vén, gìn giữ để tạo nên những mùa quả ngọt, cũng như để nuôi dưỡng con lớn lên bằng tất cả yêu thương.
Giọt mồ hôi của mẹ là thứ lặng lẽ rơi xuống cho những mùa quả nối tiếp, còn đôi bàn tay mẹ ngày ngày chăm bẵm, nâng niu để đàn con trưởng thành qua từng năm tháng. Mẹ đã trải qua biết bao mùa bầu, mùa bí trĩu quả, nhưng điều mẹ mong đợi nhất lại không nằm ở những mùa thu hoạch ấy. Thứ “quả” mẹ khao khát nhất chính là thành tựu của con – kết tinh của cả đời yêu thương và vun trồng.
Nhận ra niềm mong mỏi sâu xa ấy của mẹ, người con bỗng thấy lo âu: sợ một ngày mẹ đã yếu đi mà mình vẫn chưa đủ chín chắn, vẫn chưa trở thành niềm tự hào để mẹ yên lòng. Bởi thế, bài thơ không chỉ là lời tôn vinh công lao và tình thương bao la của mẹ, mà còn nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm trưởng thành, trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với những gì mẹ đã hi sinh và kỳ vọng.
Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 - Mẫu số 4
Bằng giọng thơ mộc mạc và gần gũi, “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm đã đem đến cho em nhiều cảm xúc lắng đọng và sự xúc động chân thành. Bài thơ giống như lời tâm sự tha thiết của người con gửi đến mẹ, nơi hình ảnh người mẹ hiện lên giản dị mà sâu sắc. Trong trái tim con, mẹ là người phụ nữ chịu thương chịu khó, suốt đời bền bỉ hi sinh cho gia đình. Mẹ chăm sóc từng gốc cây, từng mùa quả bằng sự tảo tần, và giọt mồ hôi của mẹ cứ thế âm thầm nuôi dưỡng những mùa quả “lặn rồi mọc” hết năm này sang năm khác. Chính sự lam lũ ấy làm người con thêm trân trọng và biết ơn mẹ nhiều hơn.
Trong hai câu thơ “Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên/ Còn những bí và bầu thì lớn xuống”, tác giả vận dụng nghệ thuật đối lập rất tinh tế. Câu thơ vừa mang ý nghĩa tả thực, vừa gợi lên biểu tượng giàu sức gợi: bầu, bí nặng dần xuống trong khi con lại trưởng thành theo năm tháng — tất cả đều từ đôi tay cần mẫn và tình thương vô tận của mẹ. Từ đó, người con muốn gửi lời tri ân sâu sắc đến mẹ, người đã vất vả nuôi dưỡng con từng ngày.
Đến đoạn thơ cuối, tâm trạng nhân vật trữ tình trở nên day dứt khi nghĩ đến lúc “bàn tay mẹ mỏi”. Hình ảnh ấy gợi lên sự già yếu của mẹ, như một lời nhắc về thời gian nghiệt ngã. Hai câu thơ: “Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi/ Mình vẫn còn một thứ quả non xanh” diễn tả nỗi lo lắng pha chút hối tiếc: sợ rằng đến khi mẹ đã yếu đi, con vẫn chưa đủ trưởng thành để mẹ yên lòng.
Tác phẩm trở nên sâu sắc hơn nhờ việc sử dụng linh hoạt nhiều biện pháp nghệ thuật như so sánh, ẩn dụ, hoán dụ và cách diễn đạt nhẹ nhàng, giàu hình ảnh. Qua bài thơ, em thấy mình càng phải trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên mẹ và càng thêm thấm thía công lao to lớn của mẹ dành cho con.
Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 - Mẫu số 5
Khi nhắc đến nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, trong em luôn hiện lên ấn tượng sâu đậm về bài thơ “Mẹ và quả”. Đây là một trong những tác phẩm giàu ý nghĩa, phản ánh vẻ đẹp thiêng liêng của tình mẫu tử bằng những câu thơ giản dị mà thấm thía. Trong toàn bài, đoạn thơ khiến em xúc động nhất chính là khổ kết:
“Và chúng tôi, một thứ quả trên đời
Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái
Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi
Mình vẫn còn một thứ quả non xanh”
Hai câu thơ đầu gợi lên cảm nhận về lòng biết ơn sâu sắc của người con đối với mẹ. Nhân vật trữ tình ví mình như một thứ quả được mẹ nuôi dưỡng và chăm chút qua bao năm tháng. “Bảy mươi tuổi” không chỉ là con số chỉ tuổi tác, mà còn hàm ý sự già yếu, đánh dấu quãng đường dài mẹ đã đi qua. Đây cũng là thời điểm người mẹ khát khao nhìn thấy “quả” đời mình – đứa con – trưởng thành và chín chắn.
Còn hai câu thơ cuối lại tạo nên một nốt lặng đầy xao xuyến. Nỗi sợ “bàn tay mẹ mỏi” phản ánh sự lo lắng khi nghĩ về ngày mẹ già yếu, không còn đủ sức chăm lo. Ẩn dụ “một thứ quả non xanh” diễn tả sự tự trách, cảm giác chưa đủ trưởng thành của người con khi đứng trước sự hi sinh bền bỉ của mẹ. Hình ảnh đối lập giữa mẹ đã nhiều tuổi và con vẫn còn “non” càng khắc sâu hơn tình cảm hiếu thảo chân thành của nhân vật trữ tình.
Thông qua cách sử dụng tinh tế các biện pháp tu từ như hoán dụ, ẩn dụ và hình ảnh gợi cảm, Nguyễn Khoa Điềm đã thể hiện một tình cảm tha thiết, sâu nặng dành cho mẹ. Bài thơ khiến em thêm thấu hiểu, thêm trân trọng người mẹ đã luôn lặng lẽ hi sinh vì con cái.
2. Dàn ý đoạn văn cảm nhận về bài thơ Mẹ và quả lớp 7 chi tiết nhất
Mở đoạn
- Giới thiệu khái quát về bài thơ: nêu tên tác giả Nguyễn Khoa Điềm, tên bài thơ Mẹ và quả.
- Trình bày cảm xúc chung: bài thơ gợi nhiều suy nghĩ về tình mẹ, sự hy sinh âm thầm và ý thức trách nhiệm của người con.
Thân đoạn
Cảm nhận về hình ảnh người mẹ
- Hình ảnh mẹ được khắc họa qua những công việc quen thuộc như hái, vun trồng, chăm sóc vườn tược.
- Công việc ấy lặp đi lặp lại, âm thầm mà bền bỉ như một quy luật của tự nhiên, giống như mặt trời mọc – lặn.
- Giọt mồ hôi của mẹ được miêu tả giàu sức gợi, cho thấy sự lam lũ, nhọc nhằn và tấm lòng luôn dành trọn cho con.
Cảm nhận về hình tượng “quả” và ý nghĩa ẩn dụ
- “Quả” ban đầu là những sản vật trong vườn, lớn lên nhờ đôi bàn tay cần mẫn của mẹ.
- Đến cuối bài thơ, “quả” chuyển nghĩa, trở thành hình ảnh ẩn dụ cho chính những đứa con được mẹ nuôi dưỡng.
- Sự đối lập giữa “lớn lên” của con và “lớn xuống” của bầu bí gợi lên suy nghĩ sâu xa về công lao của mẹ trong hành trình “trồng người”.
Tâm trạng và nhận thức của người con
- Nỗi “hoảng sợ” ở cuối bài là điểm nhấn cảm xúc.
- Người con lo sợ vì mẹ đã già, còn mình vẫn “non xanh”, chưa thể làm mẹ yên lòng.
- Đó là phút giây tự vấn, thể hiện lòng hiếu thảo và mong muốn trưởng thành để đền đáp công ơn mẹ.
Kết đoạn
- Khẳng định lại vẻ đẹp của bài thơ: vừa mộc mạc, vừa sâu sắc; gợi nhiều suy nghĩ về tình mẫu tử và trách nhiệm của người làm con.
- Rút ra bài học cho bản thân: biết ơn mẹ, trân trọng từng phút giây bên mẹ và cố gắng trở thành “trái ngọt” để không phụ công mẹ dưỡng nuôi.