Nhà văn Nam Cao từng nhận định: "Một tác phẩm thật giá trị phải vượt lên trên tất cả bờ cõi và giới hạn, phải là tác phẩm chung cho cả loài người. Nó chứa đựng một cái gì đó lớn lao. mạnh mẽ vừa đau đớn vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng yêu thương, tình bác ái, sự công bình. Nó làm người gần người hơn. Văn chương chính là những cơn mưa tưới tắm cho những tâm hồn khô cằn, nảy mầm lên những tình yêu thương con người, yêu vạn vật. Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có.
1. Dàn ý chứng minh văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có
A. Mở bài
Giới thiệu vấn đề cần chứng minh
B. Thân bài
a. Giải thích: văn chương là những suy nghĩ của con người được bộc lộ qua ngòi bút. Nhờ sự lao động chân chính của những nhà văn, nhà thơ đã khơi gợi những cảm xúc trong lòng người đọc để từ đó độc giả đồng cảm với những suy nghĩ, chiêm nghiệm của tác giả. Vì vậy nhận định "văn chương gây cho ra những tình cảm ta không có" là hoàn toàn đúng đắn.
b. Chứng minh
+ Bài thơ Lượm đưa đến cho người đọc sự ngưỡng mộ tinh thần quả cảm của chú bé Lượm. Đồng thời tác giả miêu tả những năm tháng lầm than mà hào hùng của dân tộc. Qua đó người đọc phần nào hiểu được sự hy sinh và sự tàn khốc của chiến tranh.
+ Tác phẩm "Cổng trường mở ra" ta thấy được cảm xúc và tâm trạng của người mẹ trước ngày khai trường đầu tiên của con, ngày con bước vào thế giới mới, những chân trời mới. Ta hiểu hơn về nỗi lòng của người mẹ, dù con có bao nhiêu tuổi, trong mắt mẹ vẫn là một đứa trẻ nhỏ.
c. Đánh giá
Nhận định hoàn toàn thuyết phục, khẳng định được vai trò của văn chương trong việc chăm sóc tình cảm trong lòng người. Văn chương bồi đắp những tình cảm có sẵn để nguồn cảm xúc được nối dài mãi.
C. Kết bài
Khẳng định lại giá trị của nhận định
2. Mẫu bài văn chứng minh nhận định "văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có"
Trên chặng đường đi tìm những giá trị tốt đẹp của văn chương. Nhà văn Hoài Thanh nhận xét: "Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có". Lời nhận xét ấy thật đúng đắn.
"Văn chương gây cho ta những tình cảm mà ta không có". Ta chính là những người đọc, người thưởng thức tác phẩm văn học. Những tình cảm mà ta không có chính là những tình cảm mới mà ta có được sau quá trình đọc hiểu và cảm nhận tác phẩm văn chương. Những tình cảm đó có thể là lòng vị tha, tinh thần cao thượng, tấm lòng bác ái, căm thù cái ác... Từ "gây" khiến chúng ta liên tưởng tới sự không tốt, nhưng văn chương chính là sự phản ánh của xã hội, của thực tại, nên có những tác phẩm mang lại những cảm nhận tích cực, những tác phẩm lại mang tới cho chúng ta những cảm xúc tiêu cực. Cuộc sống là muôn màu, muôn vẻ, chính vì vậy không phải lúc nào văn chương cũng hình thành nên những điều tốt đẹp.
Văn chương hình thành trong ta những tình cảm từ cốt truyện, chủ đề, tư tưởng của tác phẩm, qua hình tượng nhân vật trữ tình, từng câu chữ, lời văn. Tuy nhiên những tình cảm ấy có thể có sẵn trong mỗi con người, khi gặp văn chương lại được sống lại mãnh liệt hơn, hoặc những tình cảm ấy bị ẩn sâu trong tâm hồn mỗi người bởi những bộn bề của cuộc sống, khi gặp văn chương là ánh nến soi rọi cho những tình cảm ấy được tỏa sáng.
Nhận định đó của Hoài Thanh được chứng minh qua rất nhiều các tác phẩm văn học. Khi đọc tác phẩm Đất nước của Nguyễn Đình Thi, ta bắt gặp một tình yêu nước nồng cháy. Đó là những cảm xúc của nhà thơ về đất nước từ quá khứ tới hiện tại, tương lai, một tình yêu tha thiết và lòng tự hào to lớn về truyền thống anh hùng của dân tộc. Chính những cảm xúc của tác giả gửi gắm qua bài thơ đã khiến độc giả cảm thấy thêm yêu quê hương đất nước một cách da diết, thiết tha.
Đến với "Cuộc chia tay của những con búp bê" ta nhận thấy mái ấm gia đình là thứ quý giá và quan trọng. Sự chia tay cảm động của hai anh em Thành và Thuỷ khiến chúng ta biết trân trọng, bảo vệ và giữ gìn những tình cảm tự nhiên, tình cảm gia đình. Đừng vì sự ích kỷ của người lớn mà chính những đứa trẻ vô tội phải hứng chịu.
Hay qua hình ảnh bánh trôi nước trong tác phẩm cùng tên của nữ sĩ Hồ Xuân Hương, ta nhận thấy hoàn cảnh và thân phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến thật đáng thương. Họ không có tiếng nói, số phận hoàn toàn phụ thuộc, giống như viên bánh trôi "ba chìm bảy nổi", những dù trong hoàn cảnh nào, họ cũng luôn giữ một tấm lòng son sắt, thuỷ chung. Tác phẩm ngắn gọn với bốn câu thơ nhưng đã làm cho độc giả thêm đồng cảm, tiếc thương cho số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến.
Với "Chữ người tử tù" của Nguyễn Tuân - một nhà văn suốt đời đi tìm cái đẹp, cái thật. Ông tự nhận mình sinh ra để thờ Nghệ Thuật với hai chữ viết hoa. Những tư tưởng tôn thờ nghệ thuật ấy của ông được gửi gắm qua Huấn Cao. Truyện ngắn ca ngợi những con người tài năng, dù ở nơi bùn nhơ nhưng vẫn giữ được tâm hồn thanh cao, thiện lương. Ta thấy cái đẹp cho dù ở bất kỳ nơi nào cũng luôn toả sáng và hiện hữu theo cách riêng của nó. Chữ người tử tù để lại cho độc giả những suy ngẫm về hành trình đi tìm cái đẹp chân chính của tác giả, dù trong cảnh ngục tù nhưng phong thái và khí chất của một nghệ sĩ chân chính vẫn luôn tỏa sáng. Từ đó ta thêm đồng cảm với những nghệ sĩ thời trước bị xã hội vùi dập nhưng vẫn vươn lên tỏa sáng.
Ông Hai trong tác phẩm Làng của nhà văn Kim Lân với tình yêu quê hương nồng cháy, nhưng khi đứng trước sự lựa chọn giữ nơi "chôn nhau cắt rốn" và vận mệnh dân tộc. Ông đã từ bỏ quê hương, vững tin với cách mạng, với cụ Hồ. Từ lòng yêu nước của ông Hai ta nhận thấy thêm yêu quê hương, đất nước tha thiết.
Chắc hẳn rất nhiều người trong chúng ta, chưa một lần gặp Bác Hồ. Nhưng những tác phẩm văn chương mà người để lại, chúng ta cảm thấy vị lãnh tụ đó thật vỹ đại biết bao. Người đã hi sinh, dành cả tuổi xuân của mình cho đất nước. Chúng ta càng thêm yêu mến, kính trọng vị lãnh tụ ấy hơn.
Văn chương còn gợi ra cho chúng ta lòng vị tha, thương cho những kiếp người nghèo khổ, ngược dòng trở về quá khứ với chế độ phong kiến mục nát, với những áp bức bóc lột của giặc Pháp, giặc mỹ gây ra cho đồng bào ta. Ta bắt gặp những kiếp người khổ cực bần cùng như Chị Dậu, Lão Hạc, Chí Phèo... chính xã hội bất công đó khiến con người bị rẻ mạt, coi khinh.
Cuộc đời mỗi con người là sự giới hạn bởi thời gian, còn cuộc đời của văn chương chính là sự giới hạn của tình cảm, bao nhiêu tình cảm là bấy nhiêu văn chương chính vì vậy mà nó giúp ta hình dung về sự sống, tồn tại là để khám phá bản thân. Cuộc sống chính là chất liệu của văn chương còn văn chương tô điểm thêm lòng người. Do đó văn chương phải đẹp phải hay, phải là yêu thương thực sự và phải là sản phẩm của những tâm hồn biết yêu thương.
Văn học mang tới cho chúng ta nhiều giá trị. Hãy để những tình cảm của văn chương luôn sống mãi, là những tình cảm thiêng liêng, đẹp đẽ nhất.
Trên đây là chia sẻ của Luật Minh Khuê về mẫu văn chứng minh văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có. Hy vọng đó là tài liệu tham khảo hữu ích dành cho bạn đọc. Chúc các bạn học tốt.