Phần của số dư tài khoản tiền gửi không kỳ hạn và có kỳ hạn, cộng với tiền mặt trong két của ngân hàng, có thể đựợc sử dụng đe đáp ứng yêu cầu dự trữ của Hệ thống Dự trữ Liên bang. Dự trữ pháp định phải được giữ dưới hình thức quy định, bằng tiền mặt trong két dự trữ hoặc tiền gửi trong tài khoản séc tại Ngân hàng Dự trữ Liên bang của khu vực.
Dự trữ pháp định là nguồn thanh khoản của ngân hàng, bởi vì số tiền này có thể được chuyển sang tiền mặt để trả cho người ký gửi. ủy ban Dự trữ Liên bang điều tiết tín dụng trong hệ thống ngân hàng, bằng cách điều chỉnh các yêu cầu dự trữ mà ngân hàng phải duy trì. Nâng yêu cầu dự trữ làm giảm nguồn tín dụng, bởi vì ngân hàng phải duy trì tỉ lệ phần trăm cao hơn của tài khoản ký gửi, trong một tài khoản thu nhập không lãi tại Fed; hạ thấp yêu cầu dự trữ sẽ mở rộng tín dụng, bởi vì các ngân hàng có nhiều vốn để tạo ra các khoản cho vay mới.
Bộ luật Kiểm soát Tiền tệ năm 1980, mở rộng các yêu cầu dự trữ đối với các ngân hàng tiểu bang, được thực hiện từng bước trong kỳ hạn tám năm, cho phép các ngân hàng tiểu bang sử dụng tài khoản séc trong Ngân hàng Dự trữ Liên bang, để đáp ứng những yêu cầu dự trữ tiểu bang, nếu được pháp luật tiểu bang cho phép.
LEONE đơn vị tiền tệ của Leone.