Giới hạn nợ (DEBT LIMIT) là khả năng vay tối đa của một cơ quan chính phủ, được quy định trong hiến pháp của bang hoặc cơ quan lập pháp. Mức trần của nợ liên bang được điều chỉnh bằng nghị quyết chung của quốc hội, trong khi giới hạn nợ của hầu hết các chính quyền tiểu bang được hiến pháp của tiểu bang thiết lập và giới hạn vay của chính quyền đô thị xác định bởi cơ quan lập pháp của tiểu bang. Trong các chứng khoán đô thị, giới hạn nợ của bên phát hành thường được ghi theo phần trăm của giá trị thẩm định.