- 1. Top 5+ bài văn mẫu hoá thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm chọn lọc hay nhất
- Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm - Mẫu số 1
- Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm - Mẫu số 2
- Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm - Mẫu số 3
- Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm - Mẫu số 4
- Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm - Mẫu số 5
- 2. Cách làm bài văn hoá thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm
1. Top 5+ bài văn mẫu hoá thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm chọn lọc hay nhất
Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm - Mẫu số 1
Một đêm cuối năm lạnh giá, với sương mù mờ phủ kín, chúng tôi vẫn lang thang trên con đường với giỏ diêm của cô bé tội nghiệp. Đường phố dần trở nên ít người qua lại, ánh đèn từ cửa sổ chiếu sáng lòng đường, và mùi thơm của ngỗng quay lan tỏa. "Giao thừa sắp đến rồi, tại sao cô bé vẫn chưa về nhà?" Mỗi người trong chúng tôi đều nghĩ về điều đó, nhưng chỉ có thể đứng im và cầu nguyện rằng sẽ có ai đó mua diêm và đưa về nhà để đón năm mới trong ấm áp.
Nhưng lời cầu nguyện của chúng tôi dường như không được nghe thấy. Ai mà đi ra đường mua diêm vào đêm ba mươi chứ? Mọi người đều sum họp bên gia đình, tận hưởng bữa ăn cuối năm bên lò sưởi ấm áp, chờ đợi năm mới đến. Tất cả chúng tôi hiểu điều đó, và chắc hẳn cô bé cũng hiểu. Cô bé không ngừng bước đi, trong gió lạnh, với hy vọng dần phai nhạt. Niềm hy vọng biến mất, thay vào đó là nỗi lo lo lắng trên khuôn mặt cô bé. Đêm trở nên tĩnh lặng, và mùi ngỗng quay ngày càng đậm hơn, làm bước chân của cô bé nhanh hơn. Qua bao diêm, chúng tôi nhìn thấy nỗi tuyệt vọng trong đôi mắt của cô bé. Có lẽ những cảnh quay xung quanh đang gợi lại kí ức trong tâm trí cô bé. Cô nhớ lại những kỷ niệm vui vẻ trước đây, khi được đón giao thừa với bà nội yêu thương. Nhưng niềm vui đó chỉ kéo dài ngắn ngủi trước khi bà mất. Từ khi gia đình phải rời bỏ ngôi nhà ấm áp, cuộc sống của cô bé trở nên khó khăn hơn.
Khi đêm buông xuống, đôi bàn tay của cô bé bắt đầu tê cứng. Cô dừng lại ở góc phố, suy ngẫm. Lặng lẽ, cô rút một que diêm và châm sáng. Anh bạn của chúng tôi nhanh chóng bén lửa, ánh sáng rực rỡ. Chúng tôi không biết cô bé nghĩ gì, nhưng ánh mắt cô bé tỏa sáng, khuôn mặt ửng hồng. Nhưng khi que diêm tắt, cô bé lại cảm thấy lo lắng. Cô lo sợ sẽ bị cha mắng khi về nhà. Nhưng cô quẹt thêm một que diêm. Lần này, cảm giác vui mừng kéo dài lâu hơn. Nhưng khi que diêm tắt, cô bé lại chùn bước. Cô bé lo lắng về những hậu quả khi trở về nhà. Tuy nhiên, cô quẹt thêm một que diêm nữa. Ánh sáng xanh phát ra, và cô bé bắt đầu cười:
- Bà ơi! Cho cháu đi với bà! Cháu biết rằng khi diêm tắt, bà cũng biến mất như lò sưởi, ngỗng quay và cây thông Nô-en. Nhưng cháu không muốn bị bỏ lại ở đây. Trước khi bà về với Thượng đế, cháu đã từng hạnh phúc khi ở bên bà. Bà đã từng nói rằng nếu cháu ngoan ngoãn, cháu sẽ được gặp lại bà. Bà ơi! Cháu xin bà, xin bà đưa cháu về với bà! Chắc chắn Thượng đế sẽ không từ chối.
Khi que diêm cuối cùng của chúng tôi tắt, cảm giác ấm áp tan biến. Chúng tôi không còn sáng rực nữa. Cô bé ngã gục xuống, mệt mỏi. Chúng tôi cảm nhận được sự yếu đuối của cô bé. Sau một đêm đầy cảm xúc, chúng tôi hi vọng rằng mọi chuyện sẽ sớm qua đi. Khi bình minh vừa hé lên, chúng tôi được nhìn thấy cảnh tượng tươi sáng của một ngày mới. Nhưng cô bé vẫn nằm đó, dường như không tỉnh dậy.
Một người phụ nữ đi ngang qua nhìn thấy cảnh tượng này và tiếp cận. Cô phát hiện ra rằng cô bé cần sự giúp đỡ. Mọi người xung quanh cũng đến giúp đỡ. Cuối cùng, cô bé được đưa về một ngôi nhà ấm cúng, và được chăm sóc.
Cô bé mở mắt ra và thấy mình đang ở đâu. Người phụ nữ nhẹ nhàng nói:
- Hãy nghỉ ngơi trước, rồi sau đó hãy kể cho tôi nghe mọi chuyện.
Cô bé cảm ơn người phụ nữ, và sau đó được đưa đến một giường và được dặn dò để nghỉ ngơi.
Khi cô bé tỉnh lại, cô kể về cuộc phiêu lưu của mình. Người phụ nữ, với vẻ mặt đầy thương cảm, đề nghị cô bé ở lại với mình. Cô bé ôm chặt người phụ nữ và khóc. Trong tiếng khóc, cô bé nói: "Con biết rằng Chúa đã dẫn bà đến với con."
(2).png)
Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm - Mẫu số 2
Một đêm cuối năm lạnh giá, với sương mù mờ phủ kín, chúng tôi vẫn lang thang trên con đường với giỏ diêm của cô bé tội nghiệp. Đường phố dần trở nên ít người qua lại, ánh đèn từ cửa sổ chiếu sáng lòng đường, và mùi thơm của ngỗng quay lan tỏa. "Giao thừa sắp đến rồi, tại sao cô bé vẫn chưa về nhà?" Mỗi người trong chúng tôi đều nghĩ về điều đó, nhưng chỉ có thể đứng im và cầu nguyện rằng sẽ có ai đó mua diêm và đưa về nhà để đón năm mới trong ấm áp.
Nhưng lời cầu nguyện của chúng tôi dường như không được nghe thấy. Ai mà đi ra đường mua diêm vào đêm ba mươi chứ? Mọi người đều sum họp bên gia đình, tận hưởng bữa ăn cuối năm bên lò sưởi ấm áp, chờ đợi năm mới đến. Tất cả chúng tôi hiểu điều đó, và chắc hẳn cô bé cũng hiểu. Cô bé không ngừng bước đi, trong gió lạnh, với hy vọng dần phai nhạt. Niềm hy vọng biến mất, thay vào đó là nỗi lo lo lắng trên khuôn mặt cô bé. Đêm trở nên tĩnh lặng, và mùi ngỗng quay ngày càng đậm hơn, làm bước chân của cô bé nhanh hơn. Qua bao diêm, chúng tôi nhìn thấy nỗi tuyệt vọng trong đôi mắt của cô bé. Có lẽ những cảnh quay xung quanh đang gợi lại kí ức trong tâm trí cô bé. Cô nhớ lại những kỷ niệm vui vẻ trước đây, khi được đón giao thừa với bà nội yêu thương. Nhưng niềm vui đó chỉ kéo dài ngắn ngủi trước khi bà mất. Từ khi gia đình phải rời bỏ ngôi nhà ấm áp, cuộc sống của cô bé trở nên khó khăn hơn.
Khi đêm buông xuống, đôi bàn tay của cô bé bắt đầu tê cứng. Cô dừng lại ở góc phố, suy ngẫm. Lặng lẽ, cô rút một que diêm và châm sáng. Anh bạn của chúng tôi nhanh chóng bén lửa, ánh sáng rực rỡ. Chúng tôi không biết cô bé nghĩ gì, nhưng ánh mắt cô bé tỏa sáng, khuôn mặt ửng hồng. Nhưng khi que diêm tắt, cô bé lại cảm thấy lo lắng. Cô lo sợ sẽ bị cha mắng khi về nhà. Nhưng cô quẹt thêm một que diêm. Lần này, cảm giác vui mừng kéo dài lâu hơn. Nhưng khi que diêm tắt, cô bé lại chùn bước. Cô bé lo lắng về những hậu quả khi trở về nhà. Tuy nhiên, cô quẹt thêm một que diêm nữa. Ánh sáng xanh phát ra, và cô bé bắt đầu cười:
- Bà ơi! Cho cháu đi với bà! Cháu biết rằng khi diêm tắt, bà cũng biến mất như lò sưởi, ngỗng quay và cây thông Nô-en. Nhưng cháu không muốn bị bỏ lại ở đây. Trước khi bà về với Thượng đế, cháu đã từng hạnh phúc khi ở bên bà. Bà đã từng nói rằng nếu cháu ngoan ngoãn, cháu sẽ được gặp lại bà. Bà ơi! Cháu xin bà, xin bà đưa cháu về với bà! Chắc chắn Thượng đế sẽ không từ chối.
Khi que diêm cuối cùng của chúng tôi tắt, cảm giác ấm áp tan biến. Chúng tôi không còn sáng rực nữa. Cô bé ngã gục xuống, mệt mỏi. Chúng tôi cảm nhận được sự yếu đuối của cô bé. Sau một đêm đầy cảm xúc, chúng tôi hi vọng rằng mọi chuyện sẽ sớm qua đi. Khi bình minh vừa hé lên, chúng tôi được nhìn thấy cảnh tượng tươi sáng của một ngày mới. Nhưng cô bé vẫn nằm đó, dường như không tỉnh dậy.
Một người phụ nữ đi ngang qua nhìn thấy cảnh tượng này và tiếp cận. Cô phát hiện ra rằng cô bé cần sự giúp đỡ. Mọi người xung quanh cũng đến giúp đỡ. Cuối cùng, cô bé được đưa về một ngôi nhà ấm cúng, và được chăm sóc.
Cô bé mở mắt ra và thấy mình đang ở đâu. Người phụ nữ nhẹ nhàng nói:
- Hãy nghỉ ngơi trước, rồi sau đó hãy kể cho tôi nghe mọi chuyện.
Cô bé cảm ơn người phụ nữ, và sau đó được đưa đến một giường và được dặn dò để nghỉ ngơi.
Khi cô bé tỉnh lại, cô kể về cuộc phiêu lưu của mình. Người phụ nữ, với vẻ mặt đầy thương cảm, đề nghị cô bé ở lại với mình. Cô bé ôm chặt người phụ nữ và khóc. Trong tiếng khóc, cô bé nói: "Con biết rằng Chúa đã dẫn bà đến với con."
Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm - Mẫu số 3
Đêm giao thừa, khi cái lạnh của trời đông ẩm ướt len lỏi qua từng kẽ kẹt, thì nơi nhà cửa ấm áp, lung linh dưới ánh đèn, mọi người đang sum họp vui vẻ, hạnh phúc bên nhau. Trong khi đó, chúng tôi - những que diêm - vẫn nằm im lìm trong bao và trên giỏ, dành cho cô bé bán diêm.
Chúng tôi, những que diêm và cô bé, đi lang thang khắp ngõ ngách của thành phố, nhưng cả ngày qua, không có ai mua những que diêm chúng tôi. Mùi thơm của ngỗng quay lan tỏa khắp phố, nhưng chắc hẳn cô bé đang nhớ đến bà nội của mình, nhớ đến những khoảnh khắc ấm áp bên bà. Từ khi bà ra đi, cuộc sống của cô bé và gia đình đã đảo lộn, họ phải sống trong cảnh nghèo đói và bị cha mắng chửi. Cô bé ôm giữ bao diêm vào lòng, cúi người gần góc tường giữa hai căn nhà, cảm thấy lạnh giá xâm chiếm từng ngóc ngách trong đêm đông.
Hôm đó, cô bé quyết định không về nhà, vì nếu không bán được diêm, cô sẽ bị cha đánh. Thậm chí, nếu về nhà, cũng chẳng khác gì ở nơi này, nơi cha cô và cô sống cùng nhau trong một gác nhỏ, nơi có những khe hở để gió lạnh xâm nhập. Nhìn từ trong bao diêm, tôi nhìn thấy bàn tay của cô bé đang lạnh buốt. Nghe thấy cô bé tự nhủ:
"Giá có thể quẹt một que diêm để sưởi ấm chút ít..."
Tôi nhìn thấy cô bé lưỡng lự một chút, nhưng sau đó, cô đã quyết định lấy ra một que diêm từ trong bao và quẹt vào tường. Lửa bén rất nhanh, ban đầu màu xanh lam, sau đó chuyển sang màu trắng, rồi trở thành màu đỏ rực, chiếu sáng khắp nơi. Tôi nhìn thấy cô bé với đôi tay bé nhỏ trên que diêm sáng rực như một điểm sáng nhỏ giữa bóng tối. Ánh sáng ấm áp đó khiến cô bé cảm thấy như đang ở trước lò sưởi ấm áp, cảm giác dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể.
Tuyết rơi phủ kín mặt đất, gió lạnh thổi mạnh, nhưng được ngồi bên lửa, trong đêm lạnh giá, là một niềm hạnh phúc đối với cô bé. Cô bé vừa duỗi chân ra thì lửa tắt, và cô nhận ra rằng nó đã hết lửa. Điều đó làm cô bé nhớ lại nhiệm vụ của mình, và cô biết sẽ bị cha mắng nếu về nhà không bán được diêm.
Cô bé quẹt que diêm thứ hai, và ánh sáng lấp lánh lại hiện ra. Trước mắt cô bé và tôi, một căn nhà lớn với bàn ăn đã sẵn sàng, trải khăn trắng và đầy ắp đồ ăn. Bức tranh đẹp đẽ này nhưng chỉ tồn tại trong chớp nhoáng, sau đó mất đi khi que diêm tắt.
Que diêm thứ ba được quẹt lên, và một cây thông được trang trí lộng lẫy hiện ra. Ngọn nến trên cây thông phát sáng rực rỡ, tạo nên một không gian lãng mạn và ấm áp. Cô bé nhớ đến lời dạy của bà, rằng mỗi khi có một vì sao băng, một linh hồn sẽ được gửi lên trời.
Vào lúc đó, cô bé quẹt tiếp que diêm, và bà hiện ra trước mắt cô bé, với nụ cười hiền lành. Cô bé van xin bà dẫn mình đi, và khi que diêm tắt, cả hai biến mất, nhưng trong khoảnh khắc đó, họ đã cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc vô bờ bên nhau, vượt qua mọi khó khăn.
Trước khi tắt, tôi nhìn thấy nụ cười hạnh phúc trên môi của cô bé. Đó là nụ cười của sự giải thoát, sự hạnh phúc mãi mãi bên người thân yêu.
Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm - Mẫu số 4
Đêm Giáng sinh năm ấy, trời ảm đạm với những cơn gió lạnh buốt từng làm đọng kết những bông tuyết trắng mịn trên cành cây và mái nhà. Thành phố đã bắt đầu trang hoàng lung linh, nhưng tôi lại cùng cô bé đầu trần bước ra ngoài phố. Trên vai cô bé, những bao diêm êm ả bên cạnh tôi, đang dần mất đi hơi ấm dưới bước chân vội vã của những người qua đường.
Chiều đã tới, ánh sáng ngày dần héo hon, và cô bé vẫn tiếp tục cuộc hành trình bán diêm của mình giữa bóng tối lạnh lẽo. Mặc dù tuyết rơi phủ đầy mái tóc và áo khoác của cô bé, nhưng ánh mắt đầy quyết tâm vẫn tỏa sáng. Trong chiếc tạp dề cũ kỹ, cô bé cất giữ những ước mơ nhỏ nhoi và hy vọng rằng những bao diêm ấy sẽ trở thành nguồn sinh kế cho gia đình nhỏ của mình.
Những lời chào mời mỏi mòn của cô bé tan biến vào không khí lạnh lẽo, không ai dừng chân lại để quan tâm hay mua một ít. Dù cô bé cố gắng hết mình, nhưng ngày càng ít người chịu dừng lại, và ánh đèn từ các căn nhà ấm áp chỉ là một hình bóng xa xôi trong tâm trí của cô bé. Mỗi bước đi là một nỗi buồn, một nỗi lo lắng về việc phải đối mặt với sự trừng phạt từ cha khi về nhà không có tiền.
Tôi không thể giúp được gì ngoài việc nhìn cô bé bước qua mỗi khó khăn với sự kiên nhẫn và dũng cảm. Đêm về, khi lạnh buốt ập đến, cô bé và chúng tôi ngồi nép mình vào một góc tường, giữa hai ngôi nhà, nơi mà cảm giác lạnh lẽo như thấp thoáng tỏa ra từ bức tường dày dặn ấy. Tôi cảm nhận được sự chịu đựng và nỗi lo sợ trong từng hơi thở của cô bé.
Lúc đó, tôi ước gì mình có thể làm gì đó để giúp cô bé. Tôi muốn biến thành một ngọn lửa, một nguồn nhiệt độ để sưởi ấm cho cô bé. Nhưng tôi chỉ là một que diêm câm lặng, không thể làm gì ngoài việc chứng kiến cảnh đau khổ của cô bé. Chỉ có thể lời an ủi và khuyên bảo cô bé bật lửa để sưởi ấm cho bản thân.
Khi ngọn lửa từ que diêm đầu tiên bùng lên, ánh sáng xanh lam ban đầu dần dần trở thành một ngọn lửa rực rỡ, phát ra ánh sáng và hơi nhiệt dịu dàng. Cô bé ôm chặt que diêm trong tay, mắt rực lên với một tia hi vọng. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé nắm chặt que diêm, cảm nhận hơi ấm và ánh sáng như một nguồn an ủi trong đêm lạnh giá.
Khi lửa tắt đi, một cảm giác lạ lẫm lan tỏa trong không gian. Cô bé nhìn vào que diêm đã tàn phai, nhưng trong ánh sáng cuối cùng, cô bé nhớ về quá khứ, về những kỷ niệm ấm áp bên người thân yêu đã khuất. Một lần nữa, cô bé quẹt lửa, để tìm kiếm hy vọng và sưởi ấm cho trái tim lạnh giá.
Từng que diêm được quẹt lên, mỗi lần là một cảm xúc mới, một kỉ niệm khác nhau. Cô bé chợt nhớ về bà nội hiền hậu, về những lời dặn dò, những giây phút sum họp bên gia đình trước khi thương vong. Và khi mỗi que diêm tan chảy, cô bé hòa mình vào những ảo tưởng, những giấc mơ tươi đẹp về một cuộc sống hạnh phúc và bình yên.
Cuối cùng, khi tất cả que diêm đã cháy hết, cô bé vẫn còn một nụ cười trên môi, đó là nụ cười của sự hy vọng, của niềm tin vào một điều kì diệu. Dù cô bé đã rời bỏ cuộc sống này với nỗi đau và cảm xúc phức tạp, nhưng trong lòng tôi, cô bé mãi mãi là một biểu tượng của sự kiên nhẫn, dũng cảm và hy vọng.
Sáng hôm sau, khi mặt trời mọc, một cảm giác nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, như một lời chào đón cho một ngày mới. Dù cô bé đã ra đi, nhưng những dấu vết của sự hy vọng và lòng dũng cảm vẫn còn lại, làm cho mỗi người trong chúng ta nhớ mãi về ý nghĩa thực sự của Giáng sinh - là sự hy vọng, là tình yêu thương và là sự sẻ chia.
Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm - Mẫu số 5
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm, khắp nơi rộn ràng tiếng người, tiếng xe, ai nấy đều tất bật chuẩn bị cho bữa cơm đón năm mới. Cảnh phố xá tấp nập khiến không khí thêm phần ấm áp. Thế nhưng, giữa dòng người hối hả ấy, tôi – một que diêm nhỏ bé – cùng cô chủ của mình, cô bé bán diêm, vẫn lặng lẽ lê bước trên con phố lạnh giá, mong có thể bán hết số diêm còn lại để được về nhà sớm.
Cô chủ của tôi là một cô bé đáng thương. Ngày xưa, cô từng có một mái ấm đủ đầy, được sống trong vòng tay yêu thương của mẹ và bà. Nhưng rồi, mẹ và bà đều lần lượt rời bỏ cô, để lại cô sống với người cha tàn nhẫn, suốt ngày chìm trong men rượu. Mỗi lần cô trở về tay trắng, đòn roi lại quất xuống trên thân hình gầy gò, và đêm nào tôi cũng nghe thấy tiếng khóc thổn thức của cô vọng lên trong đêm lạnh.
Hôm nay, cũng như bao ngày khác, cô bé mang tôi và những người bạn diêm ra phố. Trời dần ngả tối, tuyết bắt đầu rơi dày đặc, gió rét thổi buốt tận xương, mà cô vẫn chưa bán được bao diêm nào. Cô bé sợ hãi không dám về nhà, chỉ biết đi mãi trong màn tuyết trắng xóa. Quần áo cô mỏng manh, rách tả tơi, đôi chân trần tím tái vì lạnh. Mỗi bước đi, cô lại run rẩy, môi khô nứt, mắt nhòe lệ. Khi sức cùng lực kiệt, cô khom người nép vào một góc tường để tránh gió.
Từ chỗ đó, cô lấy tôi ra – lần đầu tiên tôi được nhìn thật rõ khuôn mặt cô. Gương mặt nhỏ nhắn, xanh xao, đôi môi hồng run run, ánh mắt to tròn, trong veo mà buồn bã đến lạ. Cô ngắm tôi thật lâu, có lẽ đang đấu tranh giữa sợ hãi và khát khao được sưởi ấm. Rồi như không thể chịu đựng thêm, cô run rẩy quẹt tôi lên tường.
Một ánh lửa bừng sáng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy niềm vui lấp lánh trong mắt cô. Cô hơ đôi bàn tay bé nhỏ trước ngọn lửa, miệng khẽ mỉm cười. Trước mắt cô hiện ra chiếc lò sưởi ấm áp, đỏ rực như ôm trọn lấy cô vào lòng. Nhưng rồi tôi vụt tắt, và hình ảnh ấy tan biến như giấc mơ.
Cô bé lại quẹt thêm một que diêm nữa. Lần này, tôi thấy cô nhìn vào khoảng không trước mặt với đôi mắt rạng rỡ. Trên khuôn mặt ấy ánh lên niềm vui ngây thơ – có lẽ cô đang thấy một bàn ăn thịnh soạn, nơi có chú ngỗng quay vàng óng, bốc khói nghi ngút. Nhưng khi ngọn lửa tàn, tất cả lại biến mất, chỉ còn bóng tối lạnh lẽo vây quanh.
Không nản lòng, cô bật thêm một que diêm. “Ôi, cây thông thật đẹp!” – cô thốt lên. Trước mắt cô là cây thông Noel rực rỡ, lung linh ánh nến và sắc màu, tỏa sáng giữa đêm đông. Nhưng một cơn gió mạnh thổi qua, ngọn lửa vụt tắt, cây thông cũng tan biến trong hư ảo.
Lần này, ánh mắt cô ánh lên một niềm xúc động sâu xa. Cô bật thêm que diêm nữa, ánh sáng vừa bừng lên thì giọng cô nghẹn ngào gọi:
– Bà ơi… Bà ơi, sao bà đi lâu thế? Con nhớ bà lắm!
Cô bé vươn tay ôm lấy hình bóng người bà thân yêu vừa hiện ra trong làn sáng mong manh. Giây phút ấy, tôi hiểu rằng niềm hạnh phúc của cô không nằm ở hơi ấm hay thức ăn, mà ở tình thương – thứ cô đã khao khát bấy lâu nay.
Nhưng ngọn lửa tàn, bà lại biến mất. Trong tuyệt vọng, cô quẹt hết những que diêm còn lại. Ánh sáng bừng lên rực rỡ, và người bà hiền từ lại xuất hiện, dang tay đón cô vào lòng. Cô cười trong nước mắt, ôm chặt lấy bà. Tôi – que diêm cuối cùng – bùng cháy trọn mình, soi sáng khoảnh khắc cuối cùng của hai bà cháu.
Khi tôi sắp tàn, tôi vẫn cố nhìn cô bé. Cô đã nằm yên, khuôn mặt thanh thản, môi mỉm cười, như thể vừa được trở về nơi thuộc về mình – nơi có tình yêu và sự bình yên. Không ai biết rằng cô đã ra đi trong hạnh phúc, giữa khi phố xá ngoài kia vẫn tưng bừng chào năm mới.
Tôi thấy thương cô biết bao! Giá như cha cô biết yêu thương con gái mình hơn một chút, giá như có ai đó dừng lại và mua giúp cô một hộp diêm, thì có lẽ cô đã không phải chết trong cô đơn và giá lạnh đến vậy.
Cô bé ấy – hồn nhiên, trong sáng và lương thiện – đáng lẽ phải được sống trong vòng tay ấm áp của gia đình, được hưởng niềm vui tuổi thơ như bao đứa trẻ khác. Thế nhưng, số phận nghiệt ngã và sự thờ ơ của con người đã cướp đi tất cả. Câu chuyện của cô để lại một thông điệp sâu sắc về tình yêu thương – ngọn lửa duy nhất có thể sưởi ấm trái tim, xua tan giá lạnh và đem đến hạnh phúc cho con người.
2. Cách làm bài văn hoá thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm
Để viết tốt bài văn hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm, học sinh cần hiểu rõ đặc điểm của kiểu bài này: đó là sự kết hợp giữa văn tự sự sáng tạo và văn biểu cảm, trong đó người viết nhập vai vào một vật thể vô tri – những que diêm – để kể lại câu chuyện dưới góc nhìn hoàn toàn mới. Cách viết này không chỉ giúp rèn luyện năng lực sáng tạo và ngôi kể, mà còn giúp người học cảm nhận sâu sắc hơn thông điệp nhân văn của truyện.
.png)
Xác định yêu cầu của đề bài
Đề bài “Hóa thân vào những que diêm kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm” yêu cầu người viết:
- Nhập vai vào nhân vật đặc biệt là que diêm – vật thể nhỏ bé nhưng có vai trò trung tâm trong toàn bộ câu chuyện.
- Kể lại toàn bộ hoặc một phần câu chuyện qua ngôi kể thứ nhất (“tôi” hoặc “chúng tôi”).
- Bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ của que diêm – không phải cảm xúc của con người, mà là cảm nhận được truyền tải gián tiếp qua các hành động vật lý như cháy, sáng, tàn lụi.
- Thể hiện thông điệp nhân văn: sự thương cảm với cô bé, phê phán xã hội vô cảm, và tôn vinh khát vọng sống – yêu thương.



Bước 1 – Chuẩn bị: Hiểu truyện và nhân vật hóa thân
Trước khi viết, học sinh cần đọc kỹ tác phẩm gốc để nắm được:
- Hoàn cảnh của cô bé: nghèo đói, lạnh lẽo, cô đơn, bị bỏ rơi giữa đêm giao thừa.
- Vai trò của que diêm: vừa là phương tiện sưởi ấm, vừa là cầu nối giữa thực tại và ảo mộng.
- Thông điệp của truyện: lên án sự vô cảm của xã hội, ca ngợi lòng nhân ái và niềm tin hướng thiện.
Khi đã hiểu sâu nội dung, học sinh bắt đầu tưởng tượng và xây dựng “tính cách” cho que diêm.
Ví dụ: Que diêm có thể là một nhân chứng thầm lặng, một người bạn đồng hành của cô bé, hay một linh hồn bé nhỏ mang trong mình khát vọng được soi sáng cuộc đời. Cách lựa chọn tính cách này sẽ quyết định giọng kể và cảm xúc chủ đạo của bài viết.
Bước 2 – Xác định ngôi kể và giọng kể phù hợp
Ngôi kể: Sử dụng ngôi thứ nhất (“tôi” hoặc “chúng tôi”).
→ Que diêm chỉ có thể kể lại những gì mình nhìn thấy, cảm nhận được khi bùng cháy, chứ không thể miêu tả những điều vượt quá nhận thức của nó.
Giọng kể: Phải mang tính bi cảm, nhẹ nhàng, suy tư, xen lẫn nỗi buồn và sự thấu hiểu.
→ Giọng văn nên thể hiện ý thức về sự ngắn ngủi của đời mình: “Tôi biết mình chỉ sống trong vài giây, nhưng trong vài giây ấy, tôi muốn mang lại chút hơi ấm cho cô bé đáng thương kia.”
Bước 3 – Lập dàn ý chi tiết
Bài viết có thể được chia thành ba phần chính, gắn liền với chuỗi cảm xúc của que diêm:
a) Mở bài – Giới thiệu người kể và bối cảnh
- Giới thiệu bản thân: “Tôi là một que diêm nhỏ bé, nằm trong chiếc bao mỏng manh giữa trời đông lạnh giá.”
- Nêu hoàn cảnh: đêm giao thừa giá rét, bóng tối bao trùm, cô bé đi lang thang với bao diêm chưa bán được.
- Gợi trước sự kiện chính: “Tôi không ngờ rằng, đêm nay, cuộc đời ngắn ngủi của tôi sẽ bùng sáng vì một cô bé tội nghiệp.”
b) Thân bài – 5 lần quẹt diêm, 5 giai đoạn cảm xúc
Mỗi đoạn kể về một lần quẹt diêm, thể hiện quá trình leo thang của khát vọng – từ sinh tồn đến giải thoát.
Người viết cần kết hợp mô tả vật lý (cảm giác cháy, sáng, tắt) và biểu cảm (nỗi thương xót, đồng cảm, khát vọng).
| Lần quẹt | Ảo ảnh xuất hiện | Vai trò – cảm nhận của que diêm | Ý nghĩa biểu tượng |
|---|---|---|---|
| 1 | Lò sưởi ấm áp | “Tôi run lên khi được quẹt, ánh sáng của tôi soi rõ khuôn mặt tím tái của em.” | Nhu cầu sinh tồn – hơi ấm đầu tiên chống lại giá rét. |
| 2 | Bàn tiệc, ngỗng quay | “Tôi thấy đôi mắt em sáng lên, tôi cháy lâu hơn một chút, như muốn giúp em no lòng.” | Nhu cầu vật chất – ước muốn được ăn, được sống. |
| 3 | Cây thông Noel | “Tôi cháy rực rỡ, ánh sáng tôi phản chiếu lên nụ cười ngây thơ của em.” | Nhu cầu tinh thần – khát khao hạnh phúc, niềm vui gia đình. |
| 4 | Hình ảnh người bà | “Ngọn lửa tôi mang màu xanh dịu, tôi nghe em thì thầm gọi ‘Bà ơi!’” | Nhu cầu tình cảm – tình yêu thương, che chở. |
| 5 | Cả bó diêm cùng cháy sáng | “Chúng tôi cùng nhau rực cháy, soi sáng cả góc trời – để em được về bên bà mãi mãi.” | Sự giải thoát – phê phán xã hội vô cảm, khẳng định tình thương bất tử. |

Mỗi lần quẹt là một đoạn văn riêng, cần có ba yếu tố:
- Hành động (bị quẹt, bùng cháy)
- Ảo ảnh hiện ra (thế giới mộng tưởng)
- Cảm nhận và kết thúc (cháy tàn, tro bụi, thương cảm).
Giữa các đoạn cần có sự liên kết cảm xúc: mỗi ngọn lửa sau lại mang theo nỗi khát vọng mãnh liệt hơn, cho đến khi tất cả hòa vào ánh sáng cuối cùng.
c) Kết bài – Sự tan biến và thông điệp
- Mô tả khoảnh khắc cuối cùng: “Khi tôi chỉ còn là một vệt khói mong manh, tôi vẫn kịp nhìn thấy nụ cười bình yên trên gương mặt em.”
- Bộc lộ cảm xúc: sự thanh thản, ý nghĩa của sự hy sinh, niềm tin vào tình thương vĩnh cửu.
- Khép lại bằng thông điệp nhân văn: ánh sáng nhỏ bé của que diêm tuy ngắn ngủi nhưng tượng trưng cho niềm hy vọng, lòng trắc ẩn và sự cứu rỗi của tình người.
Bước 4 – Viết và chỉnh sửa bài
Khi viết bài, học sinh cần chú ý:
- Duy trì nhất quán ngôi kể (không chuyển sang góc nhìn toàn tri).
- Ngôn ngữ gợi hình, gợi cảm, tập trung vào các giác quan: ánh sáng, hơi ấm, âm thanh cháy, mùi lưu huỳnh.
- Không miêu tả vượt quá giới hạn nhận thức của que diêm – chỉ nói về những gì nó “trải qua”, “cảm nhận”, “thấy được”.
- Giọng văn biểu cảm, nhẹ nhàng, đầy thương xót, tránh kể khô cứng hoặc sa đà triết lý.
Sau khi hoàn thành, nên đọc lại bài để kiểm tra:
- Ngôi kể có nhất quán không?
- Mạch cảm xúc có liên tục không?
- Biểu tượng “ánh sáng – bóng tối”, “cháy – tàn”, “thực – ảo” đã được thể hiện rõ chưa?
Bước 5 – Mở rộng sáng tạo
Người học có thể phát triển bài viết theo nhiều hướng sáng tạo khác nhau:
- Viết dưới hình thức nhật ký của que diêm, ghi lại từng lần được thắp sáng.
- Dựng thành độc thoại nội tâm của “bao diêm” – kể về cảm giác mất đi từng người bạn nhỏ.
- Hoặc viết đoạn kịch ngắn với lời thoại của các que diêm, cô bé và người bà.
Những cách sáng tạo này giúp học sinh tự do biểu đạt, tăng tính hấp dẫn, đồng thời vẫn giữ được trọng tâm là cái nhìn nhân văn qua lăng kính vật thể.
