- 1. Top 5+ bài văn mẫu tưởng tượng về cảnh cô bé bán diêm gặp lại người bà trên thiên đường chọn lọc hay nhất
- Bài văn tưởng tượng về cảnh cô bé bán diêm gặp lại người bà trên thiên đường - Mẫu số 1
- Bài văn tưởng tượng về cảnh cô bé bán diêm gặp lại người bà trên thiên đường - Mẫu số 2
- Bài văn tưởng tượng về cảnh cô bé bán diêm gặp lại người bà trên thiên đường - Mẫu số 3
- 2. Dàn ý bài văn mẫu tưởng tượng về cảnh cô bé bán diêm gặp lại người bà trên thiên đường
1. Top 5+ bài văn mẫu tưởng tượng về cảnh cô bé bán diêm gặp lại người bà trên thiên đường chọn lọc hay nhất
Bài văn tưởng tượng về cảnh cô bé bán diêm gặp lại người bà trên thiên đường - Mẫu số 1
Đêm Giao thừa lạnh buốt ấy đã khép lại bằng ánh lửa diêm nhỏ bé và mong manh. Khi que diêm cuối cùng vụt tắt, cô bé bán diêm không còn cảm thấy rét buốt hay đau đớn nữa. Thân xác em nằm lặng yên giữa tuyết trắng, nhưng linh hồn em bỗng trở nên nhẹ bẫng, như có một làn gió ấm áp dịu dàng nâng lên. Trước mắt em hiện ra một vùng ánh sáng trong trẻo, êm dịu và yên bình lạ lùng.
Trong làn sáng ấy, em bỗng nhìn thấy người bà kính yêu. Bà vẫn dáng vẻ hiền từ năm nào, mái tóc bạc phơ, nụ cười ấm áp như nắng sớm. Cô bé sững sờ trong giây lát rồi òa lên vì hạnh phúc. Em chạy vội đến, ôm chầm lấy bà, úp mặt vào ngực bà như thuở xưa. Lần này, bà không biến mất, không nhòa tan như những lần hiện về trong ánh lửa diêm nữa. Vòng tay bà ấm áp và chắc chắn, khiến em cảm nhận rõ ràng rằng mình đã thực sự được trở về trong yêu thương.
Người bà dịu dàng nắm tay em, dắt em bước đi giữa một không gian ngập tràn ánh sáng. Trước mắt cô bé là thiên đường – một vùng đất rộng lớn, mênh mông, rực rỡ và thanh khiết. Những đóa hoa khoe sắc khắp nơi, mùi hương dịu dàng lan tỏa trong không khí ấm áp. Không còn cái lạnh cắt da của mùa đông, không còn những con phố tối tăm và trống trải. Em bước đi nhẹ nhõm, lòng ngập tràn niềm vui, được chạy nhảy, cười đùa như một đứa trẻ hồn nhiên đúng nghĩa.
Bất chợt, giữa thiên đường rực rỡ ấy, em nhìn thấy mẹ. Mẹ đứng đó, ánh mắt dịu hiền, vòng tay rộng mở. Cô bé reo lên trong sung sướng rồi chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở, những giọt nước mắt của hạnh phúc và đoàn tụ sau bao ngày xa cách. Giờ đây, em đã có đầy đủ cả bà và mẹ bên cạnh, một mái ấm gia đình trọn vẹn mà em từng mơ ước suốt cả cuộc đời ngắn ngủi nơi trần gian.
Giữa niềm vui ấm áp ấy, cô bé chợt nhớ đến người cha. Em khẽ ngước nhìn bà với ánh mắt đầy suy tư. Bà hiểu ý em, nhẹ nhàng đưa em nhìn xuống trần gian. Dưới kia, người cha đang lang thang trong nỗi ân hận và đau đớn khi biết con gái đã ra đi mãi mãi. Trước cảnh ấy, lòng cô bé se lại. Em không oán trách, chỉ thấy thương cha nhiều hơn. Em mong rằng nỗi đau ấy sẽ khiến cha biết yêu thương và trân trọng con người hơn.
Trở lại với thiên đường, cô bé nép vào vòng tay bà và mẹ, cảm nhận một niềm an lành chưa từng có. Ở nơi ấy, em không còn đói rét, không còn sợ hãi hay cô đơn. Em mãi mãi sống trong tình yêu thương trọn vẹn, nơi mọi nỗi đau đã được xoa dịu. Cảnh đoàn tụ của cô bé bán diêm trên thiên đường không chỉ là một giấc mơ đẹp, mà còn là lời nhắn nhủ đầy nhân văn về lòng yêu thương và sự sẻ chia giữa con người với con người.
(8).jpg)
Bài văn tưởng tượng về cảnh cô bé bán diêm gặp lại người bà trên thiên đường - Mẫu số 2
Khi que diêm cuối cùng cháy sáng rồi lịm tắt, cô bé bán diêm khẽ nhắm mắt lại. Cái lạnh buốt của đêm đông, nỗi đói cồn cào và sự sợ hãi dường như tan biến. Em không còn cảm nhận được mặt đất giá băng dưới thân mình nữa, thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kì, như thể linh hồn đang được nâng lên giữa một dòng ánh sáng dịu dàng.
Trong làn sáng ấm áp ấy, một hình bóng thân quen hiện ra. Đó là người bà yêu dấu – người đã từng yêu thương và chở che em hơn bất cứ ai trên đời. Bà mỉm cười hiền hậu, ánh mắt tràn đầy trìu mến. Cô bé xúc động đến nghẹn lời, nước mắt lăn dài trên má. Em lao tới ôm chặt lấy bà, áp sát vào vòng tay thân thương mà em từng khát khao trong những đêm đông lạnh lẽo. Lần này, bà không biến mất, không mờ dần theo ánh lửa diêm, mà hiện hữu vẹn nguyên, ấm áp và gần gũi.
Bà nắm tay cô bé, nhẹ nhàng dắt em bước đi. Trước mắt em mở ra một thế giới hoàn toàn khác với trần gian khắc nghiệt. Thiên đường hiện lên rực rỡ và thanh bình, ánh sáng lan tỏa khắp nơi, không gian rộng lớn và ấm áp vô cùng. Những bông hoa muôn màu khoe sắc, không khí trong lành và yên ả. Ở nơi ấy, cô bé không còn phải co ro vì rét, không còn sợ hãi những tiếng quát mắng, cũng chẳng còn nỗi lo bán diêm để kiếm sống. Em hồn nhiên chạy nhảy, gương mặt rạng rỡ với nụ cười trong trẻo của một đứa trẻ thực sự được sống đúng với tuổi thơ của mình.
Giữa khung cảnh thiên đường ấy, cô bé bất ngờ nhìn thấy mẹ. Mẹ bước đến, vòng tay dịu dàng mở rộng như chờ đợi em từ rất lâu rồi. Cô bé reo lên đầy xúc động và chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Hai mẹ con ôm nhau thật chặt, nước mắt rơi xuống nhưng là những giọt nước mắt của niềm vui, của sự đoàn tụ thiêng liêng. Giờ đây, gia đình em đã đầy đủ, không còn chia lìa, không còn mất mát.
Niềm hạnh phúc đang tràn ngập thì cô bé chợt nhớ tới người cha ở trần gian. Em ngước lên nhìn bà với ánh mắt băn khoăn. Như hiểu được suy nghĩ của em, bà nhẹ nhàng cho em nhìn xuống hạ giới. Dưới đó, người cha đang chìm trong nỗi đau và ân hận khi biết con gái đã ra đi mãi mãi. Nhìn cảnh ấy, lòng cô bé chùng xuống. Em không trách cha nữa, chỉ thầm mong cha sẽ thay đổi, biết yêu thương và quan tâm đến những con người xung quanh hơn.
Rồi em quay trở lại thiên đường, nép vào vòng tay của bà và mẹ. Một cảm giác an lành, êm dịu bao trùm lấy em. Ở nơi này, cô bé bán diêm mãi mãi được sống trong yêu thương, không còn khổ đau hay lạnh lẽo. Cảnh đoàn tụ ấy không chỉ mang đến hạnh phúc cho cô bé, mà còn gửi gắm một thông điệp sâu sắc: hãy biết yêu thương, sẻ chia khi còn có thể, để không ai phải tìm đến hạnh phúc trong muộn màng.
Bài văn tưởng tượng về cảnh cô bé bán diêm gặp lại người bà trên thiên đường - Mẫu số 3
Giữa đêm Giao thừa lạnh giá, khi ngọn lửa của que diêm cuối cùng vừa tắt, cô bé bán diêm khép lại đôi mắt mệt mỏi. Cái rét tê buốt, cơn đói triền miên và nỗi sợ hãi bỗng nhiên tan biến. Em thấy mình nhẹ dần, như đang rời khỏi mặt đất phủ đầy tuyết trắng để bước vào một miền sáng dịu dàng và ấm áp.
Trong không gian ấy, một hình ảnh quen thuộc hiện ra trước mắt em. Đó là người bà hiền từ mà em hằng thương nhớ. Bà vẫn với nụ cười đôn hậu, ánh mắt chan chứa yêu thương. Cô bé run run gọi khẽ: “Bà ơi!”. Em lao tới ôm chặt lấy bà, vùi đầu vào vòng tay đã từng che chở em trong những ngày thơ ấu. Không còn nỗi lo sợ bà sẽ tan biến như những lần xuất hiện trong ánh lửa diêm, lần này bà ở bên em thật lâu, thật gần, ấm áp và bình yên.
Người bà âu yếm nắm tay cô bé, dắt em bước đi giữa một thế giới ngập tràn ánh sáng. Thiên đường hiện ra rộng lớn và tươi đẹp vô cùng. Khắp nơi là hoa cỏ rực rỡ, không khí ấm áp lan tỏa, tiếng cười trong trẻo vang lên như khúc ca êm đềm. Ở nơi ấy, cô bé không còn phải chịu cái lạnh khắc nghiệt, không còn phải sợ những đêm tối cô đơn. Em được vui chơi, chạy nhảy thoải mái, cảm nhận rõ ràng niềm hạnh phúc của một tuổi thơ trọn vẹn mà em chưa từng có ở trần gian.
Bất chợt, giữa ánh sáng nhiệm màu ấy, cô bé nhìn thấy mẹ. Mẹ đứng đó, dịu dàng và thân thương. Em reo lên mừng rỡ, chạy đến ôm chầm lấy mẹ. Hai mẹ con siết chặt lấy nhau, những giọt nước mắt lăn dài nhưng không còn là nước mắt của khổ đau mà là của niềm vui đoàn tụ. Giờ đây, em đã có lại mái ấm gia đình, có bà, có mẹ bên cạnh, được sống trong tình yêu thương không bao giờ vơi cạn.
Trong giây phút hạnh phúc ấy, cô bé chợt nghĩ đến người cha. Em khẽ dừng lại, ánh mắt thoáng buồn. Nhờ người bà, em được nhìn xuống trần gian, nơi người cha đang chìm trong sự hối hận và đau đớn khi mất đi đứa con bé bỏng. Cô bé lặng lẽ nhìn cha, lòng trào lên niềm thương cảm. Em không oán trách, chỉ mong cha sẽ thay đổi, biết quan tâm và yêu thương hơn để không ai phải chịu cảnh cô đơn như em ngày nào.
Trở lại thiên đường, cô bé nép mình vào vòng tay của bà và mẹ. Một cảm giác an yên, dịu ngọt bao trùm lấy em. Ở nơi ấy, em không còn đói rét, không còn nỗi buồn hay sợ hãi. Cuộc đoàn tụ trên thiên đường của cô bé bán diêm khép lại câu chuyện bằng ánh sáng của lòng nhân ái, nhắc nhở mọi người hãy biết sống yêu thương, sẻ chia với nhau khi còn có thể.
2. Dàn ý bài văn mẫu tưởng tượng về cảnh cô bé bán diêm gặp lại người bà trên thiên đường
I. Mở bài
– Gợi lại khoảnh khắc cuối cùng của truyện: trong đêm Giao thừa rét buốt, cô bé bán diêm đốt hết những que diêm cuối cùng và thiếp đi trong làn tuyết lạnh.
– Dẫn dắt nhẹ nhàng từ cái chết thể xác sang sự siêu thoát của linh hồn: không còn cái lạnh, không còn đói rét, một cảm giác nhẹ bỗng lan tỏa khi linh hồn em rời khỏi trần gian.
– Mở ra không gian tưởng tượng: ánh sáng ấm áp bao quanh, báo hiệu một thế giới hoàn toàn khác – thiên đường của yêu thương và đoàn tụ.
II. Thân bài
Khoảnh khắc gặp lại người bà trên thiên đường
– Trong ánh sáng dịu dàng và ấm áp, cô bé nhận ra hình bóng quen thuộc của người bà hiền hậu.
– Miêu tả người bà: gương mặt hiền từ, nụ cười nhân hậu, vòng tay rộng mở, không còn xa xôi như trong những lần ảo ảnh trước.
– Cảm xúc của cô bé: sững sờ, xúc động, rồi òa khóc vì hạnh phúc; em ôm chặt bà vì biết lần này bà sẽ không tan biến.
– Nhấn mạnh ý nghĩa đoàn tụ: vòng tay bà mang lại cảm giác an toàn, yêu thương vĩnh cửu, xóa tan mọi sợ hãi từng ám ảnh em nơi trần gian.

Khám phá thiên đường và sự đoàn tụ trọn vẹn
– Người bà dắt tay cô bé bước vào thiên đường: không gian rộng lớn, tràn ngập ánh sáng vàng lấp lánh, hoa nở khắp nơi, không khí ấm áp và thanh khiết.
– Miêu tả cảm giác của cô bé: nhẹ nhõm, vui sướng, được chạy nhảy, cười đùa như một đứa trẻ đúng nghĩa, không còn phải lo cái đói hay cái lạnh.
– Cô bé bất ngờ gặp lại mẹ: niềm hạnh phúc được nhân lên gấp bội; hai mẹ con ôm chầm lấy nhau trong nước mắt yêu thương.
– Khẳng định mái ấm gia đình đã trọn vẹn: có bà, có mẹ, có sự chở che dịu dàng – điều mà cô bé cả đời khao khát.

Suy nghĩ của cô bé về người cha và lòng tha thứ
– Giữa niềm hạnh phúc, cô bé chợt nhớ đến người cha nơi trần gian.
– Em xin bà cho mình được nhìn xuống trần thế để biết cha ra sao.
– Chứng kiến cảnh người cha đau khổ, ân hận, đi tìm con trong tuyệt vọng.
– Tâm trạng cô bé: không oán giận mà xót xa, thương cảm; em hiểu rằng sự khắc nghiệt của cuộc sống đã khiến cha trở nên cằn cỗi.
– Thể hiện giá trị nhân đạo: ngay trong hạnh phúc, cô bé vẫn biết yêu thương và tha thứ.
III. Kết bài
– Khép lại bằng hình ảnh cô bé sống trong thiên đường an lành bên bà và mẹ, không còn đói rét, không còn sợ hãi.
– Khẳng định ý nghĩa của sự đoàn tụ: thiên đường là nơi tình yêu thương trở nên vĩnh cửu, nơi những số phận bất hạnh được bù đắp trọn vẹn.
– Liên hệ nhẹ nhàng: câu chuyện là lời nhắc nhở con người ở trần gian hãy biết yêu thương, sẻ chia, để không ai phải tìm hạnh phúc quá muộn như cô bé bán diêm.