- Kể câu chuyện về một anh hùng, danh nhân của nước ta hay nhất - Lê Chân
- Kể câu chuyện về một anh hùng, danh nhân của nước ta hay nhất - Nguyễn Thị Chiên
- Kể câu chuyện về một anh hùng, danh nhân của nước ta hay nhất - Nguyễn Viết Xuân
- Kể câu chuyện về một anh hùng, danh nhân của nước ta hay nhất - Nguyễn Hiền
Kể câu chuyện về một anh hùng, danh nhân của nước ta hay nhất - Lê Chân
Thành phố Hải Phòng ngày nay là điểm đến hấp dẫn của du khách gần xa, nơi họ có cơ hội chiêm ngưỡng bức tượng nữ tướng Lê Chân tại dải vườn hoa Trung tâm nội đô. Bức tượng cao 6m được chế tác bằng đồng, mang vẻ uy nghiêm và kỳ vĩ. Lê Chân đứng với thanh bảo kiếm bên mình, ánh mắt sáng ngời, hướng về biển Đông, tỏa sức mạnh và sự dũng cảm.
Lê Chân được biết đến là con gái của ông Lê Đạo, một thầy thuốc nhân đức nổi tiếng trong vùng. Bà sinh ra tại làng An Biên (hay còn gọi là làng Vẻn), thuộc phủ Kinh Môn, nay là huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh.
Từ khi còn 16 tuổi, Lê Chân đã nổi tiếng với tài sắc và tay nghề võ thuật xuất sắc, cùng với tinh thần kiên cường phi thường. Trong thời kỳ Thái thú Giao Chỉ tàn ác, sau khi từ chối trở thành tì thiếp của kẻ thù, Lê Chân đã phải trốn chạy đến vùng ven biển An Dương, nơi bà dựng nên lòng thù nhà nợ nước, quyết tâm không bao giờ cam chịu áp bức từ giặc Hán xâm lược.
Khi Hai Bà Trưng khởi nghĩa, Lê Chân là một trong những người hùng nổi bật, chỉ huy đội nghĩa binh từ làng An Biên tham gia chiến đấu tại Luy Lâu, vây đánh quân Đông Hán. Cuộc kháng chiến dữ dội, với lửa cháy rực trời và tiếng reo hò của ngựa quân, đã làm bọn giặc bỏ chạy hoảng loạn. Chính quyền đô hộ tan rã, Thái thú Tô Định phải lẩn trốn về phương Bắc, đánh dấu một chiến thắng quan trọng của nhân dân.
Sau khi giành được độc lập, Lê Chân trở thành một lãnh đạo quan trọng trong quân đội giải phóng. Bà được phong 'Chưởng quản binh quyền nội bộ', đóng bản doanh ở Giao Chỉ. Trận đánh chống lại quân Hán tháng 4 năm 42, bà đã dẫn quân ra cự địch, tham gia nhiều trận đánh lớn tại Lãng Bạc, Cẩm Khê, Hát Môn. Đến tháng 5 năm 43, Lê Chân hy sinh dũng cảm tại Lạt Sơn, Kim Bảng, để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử dân tộc.
Để tưởng niệm công ơn của nữ anh hùng Lê Chân, người dân An Biên đã xây dựng đền thờ mang tên đền Nghè, nằm trong danh sách những di tích lịch sử quan trọng của thành phố Cửa Biển.
Kể câu chuyện về một anh hùng, danh nhân của nước ta hay nhất - Nguyễn Thị Chiên
Nước Việt Nam ta từ lâu đã sản sinh ra rất nhiều anh hùng, trong đó không thiếu những nữ anh hùng nổi bật. Trong số họ, bà Nguyễn Thị Chiên là một người để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng em.
Bà Nguyễn Thị Chiên sinh năm 1930 tại huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Trong những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp, bà vừa là người duy nhất giữ chức vụ bí thư và chỉ huy một trung đội du kích ở xã. Năm 1950, bằng mưu lược thông minh, bà đã giật mìn tiêu diệt một tiểu đội địch trên đường 39. Dù đã từng bị giặc bắt và tra tấn dã man, nhưng bà vẫn kiên cường không khai phản. Cuối cùng, giặc phải buông tha bà. Sau khi được thả, bà tiếp tục hoạt động trong đội du kích tại quê nhà, lãnh đạo các hoạt động khai hoang, sản xuất lương thực và huy động vật nuôi, đồng thời cũng chủ trì quản lý quân lực và mua sắm vũ khí.
Năm 1951, bằng mưu mô thông minh, bà đã bắt một tiểu đội địch tại chợ và thu được bảy khẩu súng. Sau đó, bằng mưu mô khôn ngoan, bà bắt được sĩ quan Pháp chỉ huy trong một trận đánh ở xã. Năm 1952, trong Đại hội anh hùng chiến sĩ thi đua toàn quốc lần đầu tiên, bà được tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất và Quân công hạng Ba, cùng với danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang do Hồ Chủ Tịch trao tặng.
Bà Nguyễn Thị Chiên là một tấm gương sáng của nữ anh hùng Việt Nam, luôn được em và nhiều người ngưỡng mộ. Em sẽ học tập, rèn luyện hết mình để có thể cống hiến cho tổ quốc như bà đã từng làm.
Kể câu chuyện về một anh hùng, danh nhân của nước ta hay nhất - Nguyễn Viết Xuân
Trong cuộc chiến chống Mĩ giải phóng dân tộc, Bác Hồ từng dạy chúng ta rằng "Ra ngõ gặp anh hùng". Câu chuyện về anh Nguyễn Viết Xuân mà tôi sẽ kể đây là câu chuyện về một nhân vật anh hùng vượt trội của tuổi trẻ Việt Nam.
Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phú. Từ khi còn nhỏ, anh đã phải bươn chải, đi khắp nơi để kiếm sống. Cuộc sống khó khăn kéo dài suốt mười năm.
Đến khi 18 tuổi, từ vùng chiến sự, anh quyết định gia nhập lực lượng vũ trang. Đó là năm 1952, khi anh trở thành chiến sĩ trong quân đội nhân dân, được giao vào một trung đoàn pháo cao xạ. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ nổi tiếng, đơn vị của anh đã không ít lần bắn hạ máy bay của quân Pháp. Khi anh lần đầu tiên bắn hạ một chiếc máy bay B.24 trực tiếp trên chiến trường, niềm vui tràn ngập anh không thể kìm nén, anh nói với chỉ huy của mình, Nguyễn Khắc Vĩ: "Tưởng chừng như việc bắn hạ chiếc B.24 rất khó, nhưng cuối cùng nó cũng phải chấp nhận số phận của nó." Chỉ huy trả lời: "Dũng cảm thế nào mà bắn, thì chắc chắn máy bay nào của địch cũng phải rơi!"
Trong một trận đánh, khi hàng loạt máy bay của địch lao vào tấn công, bom rơi như mưa. Anh Xuân đứng ngay trên hầm pháo chỉ huy, dũng mãnh hô lên: "Nhắm thẳng vào máy bay địch, bắn!" Nhưng sau đó, anh hy sinh dũng cảm.
Hình ảnh của anh Xuân với tiếng hô dũng cảm ấy đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng tất cả. Anh là người luôn nỗ lực, và sau này anh được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam. Anh tiếp tục dành sự nghiệp cho cách mạng, trở thành chính trị viên, từ phó đại đội đến đại đội trưởng. Năm 1964, thiếu úy Nguyễn Viết Xuân dẫn đơn vị pháo cao xạ của mình đến miền Tây Quảng Bình, gác lại trên đó để bảo vệ biên giới Tổ quốc.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, khi máy bay địch liên tục xâm phạm không phận miền Bắc phía Tây Quảng Bình, anh và đơn vị dũng cảm của mình tiếp tục đấu tranh. Tiếng hô của anh vang lên: "Nhắm thẳng vào quân thù, bắn!" Hai chiếc máy bay phản lực F.100 rơi xuống đất.
Lần thứ tư, khi địch lại tiếp tục tấn công, anh Xuân vội chạy về sở chỉ huy để truyền lệnh. Ba chiếc F.100 lao tới, liên tục bắn pháo. Không may, anh bị thương trong trận đánh này. Anh cố gắng che giấu vết thương và dặn dò: "Không được để ai biết tôi bị thương. Hãy giúp tôi truyền lệnh chiến đấu."
Y tá tới cấp cứu, nhưng anh từ chối chăm sóc cho mình và chỉ yêu cầu cắt chân để không ảnh hưởng tới chiến đấu. Anh cắt chân mà không hề rên rỉ, và dặn dò y tá: "Điều trị cho những người khác trước đã..."
Các đồng đội của anh không ngừng chiến đấu, tạo ra một lưới lửa đáp trả mạnh mẽ khi máy bay địch lao vào. Khi những cuộc tấn công kết thúc, người ta tìm thấy anh đã hi sinh.
Khẩu lệnh "Nhắm thẳng quân thù mà bắn!" của anh Nguyễn Viết Xuân đã trở thành biểu tượng vĩnh cửu. Lời hô tấn công ấy luôn khiến kẻ thù sợ hãi, khi chúng xâm phạm bầu trời miền Bắc yêu dấu của Tổ quốc.
Kể câu chuyện về một anh hùng, danh nhân của nước ta hay nhất - Nguyễn Hiền
Ông cha ta thường dạy rằng "Có chí thì nên". Những ai có ý chí và vượt qua gian khổ sẽ đạt được thành công. Ông Trạng, nhân vật trong câu chuyện "Ông Trạng thả diều", là một minh chứng sống động cho điều này.
Vào thời vua Trần Thái Tông, trong một gia đình nghèo, sinh ra một cậu con trai được đặt tên Nguyễn Hiền. Chàng bé này đam mê thả diều từ nhỏ. Ngay khi còn bé, Nguyễn Hiền đã biết cách làm thuyền diều để chơi.
Lên sáu tuổi, Nguyễn Hiền học cùng một ông thầy trong làng. Thầy ngạc nhiên với sự thông minh và khả năng ghi nhớ của cậu bé. Đôi khi, Nguyễn Hiền thuộc lòng hai mươi trang sách, rồi còn dành thời gian chơi diều.
Vì hoàn cảnh gia đình quá nghèo, sau đó Nguyễn Hiền buộc phải bỏ học. Ban ngày, khi chăn trâu, dù trời có mưa gió thế nào, cậu vẫn ngồi ngoài lớp học để nghe giảng. Buổi tối, Nguyễn Hiền chờ bạn đem vở mới về, vẫn cố gắng học như ai bằng nền cát, bút là ngón tay hay mảnh gạch vụn, và đèn là vỏ trứng với đom đóm bên trong. Dù cuộc sống bận rộn, cánh diều của Nguyễn Hiền vẫn bay cao, tiếng sáo vang vọng trong cánh đồng.
Mỗi khi đến kì thi, Nguyễn Hiền viết bài lên lá chuối khô và nhờ bạn đưa giúp thầy chấm. Bài viết của Nguyễn Hiền luôn xuất sắc, vượt trội hơn các bạn cùng trang lứa.
Vài năm sau đó, khi vua mở khoa thi, Nguyễn Hiền thả diều lên làm sĩ tử và đỗ Trạng Nguyên, khi đó chỉ mới mười ba tuổi. Ông Trạng Nguyễn Hiền trở thành Trạng Nguyên trẻ nhất nước Nam.
Ông Trạng Nguyễn Hiền là một tấm gương sáng, là nguồn cảm hứng vĩ đại cho các thiếu niên nước ta. Dù với hoàn cảnh nghèo khó, thiếu thốn, ông đã vượt lên và trở thành Trạng Nguyên. Tài năng của ông Trạng đã bay cao như những cánh diều mà ông đã từng thả lên bầu trời.