- 1. Tự trọng là gì?
- 2. Dàn ý tham khảo về lòng tự trọng
- 2.1. Mở bài về lòng tự trọng
- 2.2. Thân bài về lòng tự trọng
- 2.3. Kết bài về lòng tự trọng
- 3. Top 3+ bài tập làm văn kể một câu chuyện về lòng tự trọng mà em được nghe, được đọc chọn lọc hay nhất
- 3.1. Bài mẫu số 1
- 3.2. Bài mẫu số 2
- 3.3. Bài mẫu số 3
- 4. Cách làm bài văn Kể một câu chuyện về lòng tự trọng hay nhất Tập làm văn lớp 4 dễ hiểu nhất
- Bước 1: Hiểu rõ đề bài và xác định trọng tâm
- Bước 2: Lập dàn ý cho bài văn
- Bước 3: Viết bài theo nguyên tắc “Thể hiện, đừng kể lể”
- Bước 4: Dùng từ ngữ trong sáng, tự nhiên và cảm xúc
- Bước 5: Kiểm tra và hoàn thiện bài viết
- Gợi ý một số đề tài dễ viết
1. Tự trọng là gì?
- Tự trọng là ý thức được bản thân, coi trọng danh dự, phẩm giá của chính mình, Tự trọng là biết mình, biết người, không gây ra những việc làm xấu xa khiến bản thân phải hổ thẹn.
- Tự trọng thể hiện dưới nhiều biểu hiện khác nhau, có thể kể tới như:
+ Lòng tự trọng thể hiện ở việc con người cố gắng làm bài thi, bài kiểm tra bằng chính khả năng của mình, không coi cóp, gian lận;
+ Tự trọng là khi chúng ta sống và làm việc một cách nghiêm túc không để bị nhắc nhở, phàn nàn;
+ Tự trọng là khi nhận ra cái sai của mình và lắng nghe những lời góp ý để sửa chữa một cách vui vẻ, chân thành, cởi mở;
+ Lòng tự trọng còn thể hiện ở việc con người ý thức được mình, không bị tha hóa bởi các tác nhân tiêu cực bên ngoài xã hội.

2. Dàn ý tham khảo về lòng tự trọng
2.1. Mở bài về lòng tự trọng
- Giới thiệu hoàn cảnh, nhân vật của câu chuyện muốn kể
2.2. Thân bài về lòng tự trọng
- Đi vào chi tiết câu chuyện
- Hành động thể hiện lòng tự trọng
- Cảm xúc của bản thân khi được nghe, chứng kiến
- Bài học rút ra
2.3. Kết bài về lòng tự trọng
- Nêu cảm nhận của em về tấm gương tự trọng ấy

3. Top 3+ bài tập làm văn kể một câu chuyện về lòng tự trọng mà em được nghe, được đọc chọn lọc hay nhất
3.1. Bài mẫu số 1
Câu chuyện em muốn kể hôm nay là về ông cụ bán tăm ở cạnh cột đèn giao thông. Ông chính là minh chứng "Đói cho sạch, rách cho thơm"
Hôm đó là một buổi sáng mùa đông rét buốt, em và đám bạn đang trên đường đạp xe đi học thì gặp một ông cụ già mặc một chiếc áo khoác mỏng bạc màu, sờn chỉ bán tăm ngồi bên cạnh cột đèn giao thông giữa ngã tư phố. Đèn đỏ dừng lại, chúng em thấy ông già tay chân run lẩy bẩy cầm rổ tăm đi mời mọi người. Mọi người dừng như không quan tâm lắm đến lời mời của cụ, người thì lắc đầu, người xua tay, người thậm chí không thèm trả lời. Chúng em không ai bảo ai, tự mỗi đứa móc ra trong túi đứa ít thì 2 nghìn, 3 nghìn, đứa nhiều thì 5 nghìn tiền ăn sáng dúi vào tay em. Em cầm số tiền đó, xuống xe chạy lại phía ông cụ, và đưa số tiền chúng em gom góp:
- Ông ơi, đám chúng cháu có chút tiền ăn sáng biếu ông ăn sáng ạ. Ông cầm nhé
Nói xong, em cúi người lễ phép chào ông rồi toan chạy lại xe để kịp đi học thì nghe tiếng ông cụ gọi theo:
- Cháu bé ơi cháu quên lấy tăm này.
Em thấy vậy liền nói vội theo:
- Ông để tăm đó bán tiếp, chúng cháu không lấy đâu ạ.
Nhưng không, ông cụ tranh thủ những giây đèn đỏ cuối cùng để tiến về phía đám chúng em, dúi vào tay chúng em mấy gói tăm và nói:
- Ông đi bán tăm nhưng không đi xin tiền, đặc biệt đây còn là tiền ăn sáng của các cháu nhỏ. Các cháu tuy còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện và hiểu thảo, ông nhận lòng tốt của các cháu.
Nghe đến đây cả đám cũng chỉ biết cúi đầu cảm ơn ông và cầm lấy đồ.
Trên đường đi, không ai bàn về câu chuyện ông lão bán tăm vừa rồi, nhưng nhìn nét mặt đứa nào cũng hớn hở vì đẫ làm được việc tốt, thậm chí còn nhận được bài học cho riêng mình "Trong bất kì trường hợp nào cũng phải giữ được lòng tự trọng của mình như cụ ông".
3.2. Bài mẫu số 2
Câu chuyện em muốn kể là về cậu bạn đánh giày tuy hoàn cảnh sống có khó khăn nhưng vẫn đầy lòng tự trọng mà em tình cờ có dịp gặp trong một buổi sáng nọ.
Cuối tuần trước, như thường lệ, em cùng với bố mẹ đi ăn sáng ở quán phở trên thị trấn. Vì là ngày cuối tuần, ai ai cũng được nghỉ nên quán phở nhỏ đã đã sớm chật ních người, nhà em phải kê thêm bàn ngồi sát cạnh vỉa hè. Trong lúc ngồi đợi bát phở được bưng ra, có một bạn nhỏ, tầm lớp 3 lớp 4 như em, trên tay xách hộp đồ nghề ra mời bố em đánh giày. Nhìn bạn gầy gò, xanh xao, mặt lấm lem bụi bẩn, khoác ra bên ngoài bộ quần áo bạc màu, chân đi dép tổ ong sờn cũ nhìn đến tội nghiệp. Cũng vì thấy thương bạn ấy còn nhỏ mà đã phải bươn chải lao động để kiếm sống nên bố em gật đầu đồng ý. Nhận đôi giày từ tay bố em, bạn nhỏ rất lễ phép. Chỉ thoáng một lát sau, bạn nhỏ mang trả bố đôi giày bóng loáng kèm theo nụ cười thật tươi:
- Của chú hết hai mươi ngàn ạ!
Bố em mở ví tìm tiền lẻ nhưng không thấy tờ 20 nghìn nào, mẹ cũng không có. Thấy vậy, bố rút ra và đưa cho bạn ấy tờ 50 ngàn và nói:
- Con đi đổi tiền rồi về đưa lại cho chú nhé!
Lúc đầu, bạn nhỏ cũng chần chừ một lát rồi chạy đi. Mẹ còn trách bố tại sao lại tin người như vậy, nhỡ cậu ấy cần tiền rồi đi luôn không trả lại thì sao. Bố chỉ cười xòa và nói:
- Mất thì coi như làm từ thiện vậy.
Nhưng không,chỉ tầm 3 phút sau, dáng người bé nhỏ ấy đã chạy lại phía gia đình em đang ngồi, vẻ mặt rất hớt hải như đang vội. Cậu bạn nhỏ đưa 30 nghìn bằng cả hai tay, không quên cảm ơn bố em đã đánh giày. Thấy vậy bố đưa lại cho cậu bé 30 nghìn và bảo:
- Chú cho con, 30 nghìn này là tiền con xứng đáng có được vì sự thật thà của mình.
Thấy vậy, mẹ em cũng gật đầu tán thành, và nói nhỏ vào tai em
- Con phải nhìn bạn mà học tập theo nhé, dù thế nào cũng phải giữ cho mình lòng tự trọng.
3.3. Bài mẫu số 3
Lòng tự trọng được thể hiện qua rất nhiều hành động nhỏ nhặt đơn giản nhưng đôi khi chúng ta lại không nhận ra.
Cậu của em là một cán bộ ở huyện, dù ở cơ quan được nhiều kính nể tuy vậy nhưng cậu vẫn rất sống một cuộc sống rất bình dị, chan hòa, quan tâm đến mọi người. Chính vì vậy mà cậu luôn được đồng nghiệp và hàng xóm kính trọng. Đặc biệt cậu là một người quan thanh liêm, chính trực, cậu không bao giờ nhận bất cứ của ai cái gì mỗi khi giúp họ làm một số việc từ những món quà lớn như tiền hay những thứ quý giá đến những thứ nhỏ nhất như quà bánh. Nhà cậu và nhà em ở gần nhau nên em hay sang nhà bác chơi vì em bé nhà cậu mới sinh. Hôm đó em vừa đến chơi một lúc thì có một bác gái và một chị đến, họ đến nhờ bác xin cho chị ấy vào làm ở huyện hay ở xã gì đó kèm theo một giỏ hoa quả và một cái phong bì trong đó không biết có bao nhiêu tiền. Sau khi nghe hai mẹ con bác gái trình bày vấn đề của mình và đẩy giỏ hoa quả trong đó có một cái phong bì về phía cậu. Nhưng ngay lập tức, cậu đã trả lời luôn:
- Em không hứa là sẽ chắc chắn giúp được chị nhưng sẽ cố gắng hết sức, còn số tiền này chị cầm về để lo cho việc khác,
Nghe xong, hai mẹ con bác kia rối rít cảm ơn bác và nhất quyết đòi cậu nhận giỏ hoa quả. Khi hai người họ về rồi cậu còn dặn mợ là khi bác không có nhà thì cũng không được nhận bất cứ cái gì vì mình không chắc chắn là có giúp được họ không để đỡ áy náy về sau.
Sự thanh liêm trong công việc của cậu chính là một biểu hiện của lòng tự trọng mà nhiều người cần phải học hỏi, và đây chính là một phẩm chất quý báu mà chúng ta cần phải gìn giữ và phát huy.
Dưới đây là tổng hợp các mẫu thao khảo bài văn kể chuyện về lòng tự trọng hay nhất chọn lọc do công ty Luật Minh Khuê sưu tầm và biên tập. Hy vọng nội dung hữu ích đôi với bạn đọc. Xin chân thành cảm ơn!
4. Cách làm bài văn Kể một câu chuyện về lòng tự trọng hay nhất Tập làm văn lớp 4 dễ hiểu nhất
Để viết được một bài văn kể chuyện hay và giàu ý nghĩa về lòng tự trọng, học sinh cần nắm rõ ba yếu tố quan trọng: hiểu đúng chủ đề, xây dựng tình huống hợp lý, và biết thể hiện cảm xúc chân thật. Dưới đây là hướng dẫn chi tiết và dễ hiểu nhất giúp các em lớp 4 làm tốt dạng bài này.
Bước 1: Hiểu rõ đề bài và xác định trọng tâm
Trước hết, học sinh cần hiểu “lòng tự trọng” nghĩa là gì.
- Lòng tự trọng là biết quý trọng giá trị của bản thân, luôn trung thực, không làm điều sai trái dù không ai biết.
- Người có lòng tự trọng dám sống thật, dám nhận lỗi, dám nói “không” với gian dối.
Ví dụ:
- Trong giờ kiểm tra, không nhìn bài bạn dù chưa làm xong.
- Nhặt được tiền và trả lại người đánh rơi.
- Biết xin lỗi khi làm sai, không đổ lỗi cho người khác.
Như vậy, bài kể chuyện về lòng tự trọng chính là một câu chuyện có nhân vật, có tình huống thể hiện phẩm chất trung thực, chính trực, tự tin, hoặc dũng cảm nhận lỗi.
Bước 2: Lập dàn ý cho bài văn
Giống như các bài văn kể chuyện khác, bài viết này cũng có ba phần:
a. Mở bài – Giới thiệu nhân vật và hoàn cảnh câu chuyện
- Giới thiệu tên nhân vật (có thể là em, bạn của em, hoặc một người em biết).
- Nêu sơ qua tình huống hoặc hoàn cảnh sẽ xuất hiện hành động thể hiện lòng tự trọng.
Ví dụ:
“Ở lớp em có bạn Nam – một cậu học sinh hiền lành, luôn được cô giáo và các bạn yêu quý. Một lần, trong giờ kiểm tra, bạn đã làm một việc khiến em rất khâm phục.”
b. Thân bài – Kể diễn biến câu chuyện và hành động thể hiện lòng tự trọng
Đây là phần quan trọng nhất của bài viết. Các em cần kể rõ:
- Tình huống thử thách: Nhân vật gặp một tình huống phải lựa chọn giữa đúng và sai (ví dụ: có cơ hội gian lận, hoặc trốn tránh lỗi lầm).
- Cuộc đấu tranh nội tâm: Nhân vật suy nghĩ, phân vân nên làm gì.
- Hành động thể hiện lòng tự trọng: Nhân vật chọn việc đúng đắn – trung thực, nhận lỗi, không gian dối, không lợi dụng lòng tốt người khác.
- Kết quả và phản ứng của mọi người: Nhân vật được thầy cô, bạn bè hoặc người lớn khen ngợi, và cảm thấy thanh thản, tự hào về bản thân.
Ví dụ:
“Nam ngồi làm bài mà mồ hôi túa ra. Bài toán khó quá! Bạn bên cạnh đã đẩy tờ giấy nháp ghi sẵn đáp án sang. Nam nhìn thấy, nhưng rồi lắc đầu, mỉm cười và tiếp tục tự làm bài. Dù điểm không cao, Nam vẫn vui vì biết mình đã làm đúng.”
c. Kết bài – Nêu kết quả và bài học rút ra
Kết thúc bài văn bằng cảm xúc hoặc suy nghĩ của nhân vật, hoặc bài học mà em học được.
Ví dụ:
“Hôm ấy, Nam chỉ được 6 điểm, nhưng cô giáo khen Nam trung thực và tự trọng. Từ đó, em hiểu rằng điểm số không quan trọng bằng việc mình đã sống thật và tự tin với chính mình.”

Bước 3: Viết bài theo nguyên tắc “Thể hiện, đừng kể lể”
Thay vì chỉ nói “bạn ấy có lòng tự trọng”, hãy thể hiện qua hành động, suy nghĩ, lời nói.
- ❌ Cách kể đơn giản: “Bạn Lan rất có lòng tự trọng.”
- ✅ Cách thể hiện sinh động: “Khi thấy bạn đẩy tờ giấy nháp ghi đáp án sang, Lan khẽ lắc đầu và cúi xuống làm tiếp bài của mình. Cô giáo nhìn thấy, mỉm cười.”
Hãy nhớ: Miêu tả hành động + cảm xúc = thể hiện được phẩm chất nhân vật.
Bước 4: Dùng từ ngữ trong sáng, tự nhiên và cảm xúc
- Dùng những từ gợi tả cảm xúc như xấu hổ, day dứt, thanh thản, tự hào, nhẹ nhõm.
- Có thể xen vài câu đối thoại để câu chuyện sinh động hơn:
“Tớ không cần điểm 10 gian lận đâu, tớ muốn điểm 7 trung thực hơn.”
Bước 5: Kiểm tra và hoàn thiện bài viết
Sau khi viết xong, các em nên:
- Đọc lại bài để xem câu chuyện đã có đầu – giữa – cuối rõ ràng chưa.
- Kiểm tra lỗi chính tả, dấu câu.
- Tự hỏi: “Người đọc có hiểu được nhân vật trong câu chuyện của mình là người có lòng tự trọng không?”
Gợi ý một số đề tài dễ viết
- Kể lại câu chuyện em nhặt được của rơi và trả lại người mất.
- Kể lại một lần em dám nhận lỗi với cô giáo.
- Kể lại câu chuyện một bạn trong lớp trung thực trong giờ kiểm tra.
- Kể lại câu chuyện về một người có lòng tự trọng mà em biết.
Mẹo để bài văn thêm hay
- Chọn tình huống thật, gần gũi trong học tập hoặc đời sống.
- Đưa cảm xúc thật của bản thân vào bài viết.
- Kết thúc bằng một bài học nhẹ nhàng, ý nghĩa: “Giữ lòng tự trọng giúp em tự tin và được mọi người yêu quý.”
Tóm lại, để viết tốt bài văn “Kể một câu chuyện về lòng tự trọng”, học sinh cần hiểu đúng ý nghĩa của lòng tự trọng, biết tạo ra tình huống thử thách nhân vật, thể hiện suy nghĩ và cảm xúc chân thành. Một bài văn hay không chỉ kể lại một câu chuyện, mà còn truyền đi thông điệp đẹp: “Giữ lòng tự trọng là giữ gìn phẩm giá con người.”