Kể một việc làm thể hiện ý thức bảo vệ các công trình công cộng - Mẫu số 1

Trong buổi học, cô giáo luôn nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc giữ gìn và bảo vệ các công trình công cộng. Hôm qua, tôi và hai người bạn đã có một trải nghiệm tích cực, đúng với lời dạy của cô.

Chúng tôi quyết định dành thời gian chiều để thư giãn tại công viên. Sau những hoạt động vui chơi, khi chúng tôi cảm thấy mệt mỏi, chúng tôi quyết định nghỉ ngơi dưới bóng cây bàng, trên những chiếc bàn ghế đá. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi chú ý đến việc trên bàn và ghế đá có nhiều dòng chữ, hình vẽ hoa lá được tạo ra từ bút dạ và bút xóa. Điều này khiến chúng tôi bất an và quyết định hành động.

Chúng tôi quyết định trở về nhà để lấy cồn và mảnh vải cũ, sau đó tụ tập lại công viên. Kỹ thuật lau chùi của chúng tôi được thể hiện qua việc sử dụng vảo tẩm cồn một cách cẩn thận để loại bỏ mọi dấu vết viết và vẽ trên bàn và ghế. Đôi khi, những hình vẽ đã tồn tại từ lâu, làm cho chúng tôi phải dành thêm nhiều cố gắng hơn để làm sạch chúng. Sau khoảng ba mươi phút tận hưởng công việc, chúng tôi đã khôi phục lại vẻ sạch sẽ ban đầu cho cặp bàn ghế đá nằm dưới bóng cây.

Dù công việc của chúng tôi có vẻ nhỏ bé, nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc vì đã đóng góp một phần nhỏ trong việc bảo vệ và duy trì sự trọn vẹn của các công trình công cộng.

 

Kể một việc làm thể hiện ý thức bảo vệ các công trình công cộng - Mẫu số 2

Trái đất này không chỉ thuộc về bạn hay riêng tư, mà là của tất cả chúng ta. Sống trong một cộng đồng đòi hỏi mỗi cá nhân phải thể hiện nếp sống văn minh và lịch sự. Câu chuyện xảy ra vào cuối tuần vừa qua đã làm cho tôi nhận ra trách nhiệm của mỗi người trong xã hội và giáo dục về nếp sống văn minh trong môi trường công cộng.

Chủ nhật, nhóm của chúng tôi đã tổ chức một buổi dã ngoại tại công viên. Khám phá không gian xanh mát, chúng tôi cảm nhận sự hứng khởi từ bóng cây xanh và bãi cỏ mơn mởn. Chúng tôi đã sắp xếp những tấm thảm nhỏ, sắp đặt đủ đồ ăn và nước uống, sau đó thưởng thức những trò chơi vui vẻ. Khi ánh nắng mặt trời trải qua kẽ lá cây, chúng tôi ngồi xuống để thư giãn và ăn uống, không quên cười đùa và chia sẻ niềm vui.

Tại đây, một sự kiện đặc biệt đã xảy ra. Một em bé đang bán vé số và kẹo cao su bất ngờ xuất hiện. Một số bạn trong nhóm không hiểu sao lại châm chọc và cười nhạo trước vẻ ngoại hình của em bé. Tôi im lặng, nhìn chằm chằm cô bé đó, đồng thời cảm nhận sự thất vọng và tức giận về thái độ của những người xung quanh.

Bất ngờ, một cô bé khác, chỉ khoảng năm tuổi, đã nói những lời làm thay đổi tất cả. Em bé này nhìn thấy cảnh trước mắt và nói với mẹ: "Mẹ ơi, chị ấy đáng thương quá. Con có thể dùng tiền tiết kiệm để mua kẹo cho chị ấy được không ạ?" Sự hiểu biết và lòng nhân ái của em bé đã làm cho nhóm chúng tôi nhận ra giá trị của việc chia sẻ và giúp đỡ người khác.

Em bé đó nhanh chóng chạy đến cô bé đang bán vé số và kẹo, đưa cho cô bé một mớ tiền tiết kiệm. Cô bé ngạc nhiên và hạnh phúc, sau đó nhanh chóng cúi xuống nhặt rác và làm sạch môi trường xung quanh. Một bác lao công lên tiếng khen ngợi sự ngoan ngoãn và tích cực của cô bé.

Chúng tôi bắt đầu cảm thấy xấu hổ khi nhìn đống rác từ những chiếc bánh kẹo chúng tôi mang đến và những lần vô ý xả rác trước đây. Câu chuyện nhỏ của cô bé 5 tuổi đã đánh thức ý thức của chúng tôi về nếp sống văn minh trong môi trường công cộng. Chúng tôi trở về nhà với tâm trạng trải qua nhiều cảm xúc và bài học ý nghĩa.

Cuối cùng, câu chuyện này không chỉ là một buổi dã ngoại bình thường mà còn là biểu hiện của sự văn minh trong cuộc sống hàng ngày. Đối với mọi người, tôn trọng lẫn nhau và đối xử như những người thân trong cùng một xã hội là nền tảng quan trọng để xây dựng một môi trường sống lịch sự và đầy ý nghĩa.

 

Kể một việc làm thể hiện ý thức bảo vệ các công trình công cộng - Mẫu số 3

Tới hiện tại, tôi vẫn khó quên câu chuyện đáng nhớ từ chiều hôm đó. Đó là một câu chuyện mà đã đọng sâu trong tâm hồn tôi về ý thức giữ gìn vệ sinh công cộng, được thể hiện qua hành động của một chú bé bán kem.

Một chiều chủ nhật, khi tôi đang lang thang quanh công viên Văn Lang, tận hưởng sự thoải mái và hạnh phúc bình dị. Tiếng rao của một cậu bé bán kem gió lên, làm tôi quay đầu lại:

  • Ai muốn mua kem không?

Tôi liền nhìn thấy cậu bé nhỏ bé đó. Với thân hình nhỏ nhắn, áo quần rách nát, trông cậu ta thật đáng thương.

Bấy giờ, một đám trẻ nhí nhanh chóng đổ về để mua kem. Chúng không chỉ thưởng thức kem mà còn tưng bừng cười đùa, tạo nên bức tranh hết sức vui tươi như một đàn chim non. Tuy nhiên, sau khi ăn xong, nhóm trẻ lại thản nhiên vứt que kem xuống đường.

Cậu bé bán kem liền nhắc nhở:

  • Các em đừng nên vứt que kem xuống đường nhé! Hãy nhặt lại và bỏ vào thùng rác, không là công nhân vệ sinh sẽ phải la mắng đấy.

Thế nhưng, thay vì tuân thủ, nhóm trẻ phản kháng:

  • Anh cứ lo bán kem đi, đừng có lên mặt dạy đời chúng tôi!

Chú bé bán kem không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhặt que kem rồi bỏ vào thùng rác. Nhìn thấy hành động của cậu bé, nhóm trẻ xấu hổ, cúi gầm mặt, lẻn lỏi đến xin lỗi và sau đó rời đi nơi khác.

Chứng kiến cảnh này, tôi không khỏi cảm phục sự nhạy bén và trách nhiệm của chú bé bán kem. Dù công việc của cậu bé có vẻ nhỏ bé, nhưng đó chính là một đóng góp quan trọng vào việc xây dựng một thành phố sạch đẹp. Câu chuyện này là minh chứng cho sức mạnh của những hành động nhỏ nhất có thể thay đổi môi trường xung quanh chúng ta, phải không các bạn?

 

Kể một việc làm thể hiện ý thức bảo vệ các công trình công cộng - Mẫu số 4

Buổi sáng trên đường phố, giờ cao điểm, mọi người như lũ nước đổ. Xe đạp xen kẽ nhau mà không có dấu hiệu chen lấn. Tiếng còi xe máy và tiếng động từ những đôi bánh lăn đầy sức sống làm cho không khí nổi bật. Một số đoạn đường bắt đầu ùn tắc, một chiếc taxi lao vút qua để đón khách. Người phụ xe đứng bên cửa, đập tay vào thân xe với hy vọng xin đường. Dòng người phải phân ra hai phía để tránh.

Một thanh niên trên xe đạp đang đeo theo hai két bia, giơ tay để rẽ trái. Bỗng nhiên, "bình" một tiếng vang lên. Một cậu học sinh vụt qua, va chạm mạnh vào bánh xe sau, làm cho chiếc xe lật nhào. "Xoảng... xoảng..." Két bia rơi xuống đường, nước bia trào ra ngoài. Mảnh chai sắc nhọn nằm rải rác trên mặt đường. Hai người bị va chạm cố gắng giữ thăng bằng, sau đó cùng dắt chiếc xe lên vỉa hè. Dòng người tiếp tục đi qua, chẳng một ai để ý đến mảnh chai giữa đường. Họ chỉ né tránh để không va phải mảnh vỡ.

  • Ôi dào, để thế mà vẫn di chuyển được!

Một bà cụ bán nước ở vỉa hè lên tiếng như vậy. Bà cụ nhìn chăm chú vào đống mảnh chai trên đường, vẻ lo lắng. Dòng người vẫn di chuyển, xe vẫn chạy. Tuy nhiên, khi gần khu vực đó, mọi người đều vội vã né sang bên kia đường.

Tuy nhiên, không có ai dừng lại. Sau một thời gian, tôi nhận thấy bà cụ rời khỏi vỉa hè. Tay bà cầm chổi, tay kia nắm cái mủng con. Bà cụ đã già nua và cung lưng. Bà cúi xuống đường và từ từ đi đến nơi đống mảnh chai. Bà cụ ngồi xuống, lấy chổi để quét gom mảnh vỡ. Bà gạt mảnh chai vào mủng con. Một số người đi ngang nhìn chầm chậm. Bên kia đường, có tiếng la:

  • Thằng Nhiên ơi, ra giúp bà nhanh lên! Lỡ xe đụng vào bà.

Một cậu bé, khoảng mười tuổi, chạy ra từ trong nhà. Cậu bé giúp bà cụ đứng dậy, dìu bà lên vỉa hè. Khi cậu bé quay trở lại, cầm mủng, chạy xuống cuối phố và đổ mảnh chai vào thùng rác công cộng.

Tất cả những diễn biến đó, tôi quan sát từ thềm nhà mình từ đầu đến cuối. Một câu hỏi đột nhiên xuất hiện trong tâm trí tôi:

  • Tại sao mình không nhanh chóng ra giúp bà cụ trong công việc đó nhỉ?

Tôi cảm thấy xấu hổ trước bản thân mình.