1. Top các mẫu viết bài văn kể về một lần em mắc lỗi (bỏ học, nói dối, không làm bài...)
Bài mẫu 1: Kể về một lần nói dối mẹ
Hôm nay, khi ngồi học bài, tôi bỗng nhớ lại một chuyện cũ khiến lòng mình vẫn còn day dứt. Đó là lần tôi đã nói dối mẹ chỉ vì mải mê chơi điện tử.
Hôm ấy, tôi được nghỉ học sớm. Thay vì về nhà như thường lệ, tôi theo mấy bạn vào quán điện tử. Ban đầu tôi chỉ định chơi một lúc, nhưng rồi trò chơi cuốn hút khiến tôi quên cả thời gian. Đến khi trời nhá nhem tối, tôi mới vội vàng chạy về nhà.
Mẹ hỏi tôi sao về muộn, tim tôi đập thình thịch. Trong đầu tôi thoáng qua ý nghĩ phải nói thật, nhưng rồi tôi lại nói dối rằng mình ở lại lớp để làm bài tập. Mẹ nhìn tôi, không nói gì thêm, chỉ dặn lần sau về sớm hơn.
Những ngày sau đó, mỗi khi nhìn thấy ánh mắt tin tưởng của mẹ, tôi lại cảm thấy vô cùng ân hận. Một lần, mẹ phát hiện ra sự thật qua lời kể của cô giáo. Mẹ không mắng tôi, chỉ buồn bã nói: “Mẹ buồn không phải vì con đi chơi, mà vì con đã không trung thực.” Nghe vậy, tôi òa khóc và nhận lỗi.
Từ lần ấy, tôi hiểu rằng nói dối có thể che giấu lỗi lầm trong chốc lát nhưng lại làm mất đi niềm tin lâu dài. Tôi tự hứa sẽ luôn trung thực để không làm mẹ buồn thêm nữa.
Bài mẫu 2: Kể về một lần không làm bài tập
Trong quãng đời học sinh, ai cũng có lúc mắc lỗi, và tôi cũng không ngoại lệ. Lần khiến tôi nhớ mãi là khi tôi không làm bài tập về nhà môn Toán.
Hôm đó, vì mải xem một bộ phim yêu thích nên tôi đã bỏ qua việc làm bài tập. Tôi tự nhủ sáng mai đến lớp sẽ chép của bạn. Nhưng khi đến lớp, tôi lại quên mất.
Đến giờ kiểm tra bài cũ, cô giáo gọi đúng tên tôi. Tôi đứng dậy, tay run run, không biết nói gì. Cuối cùng, tôi đành thú nhận mình chưa làm bài. Cả lớp im lặng, còn tôi thì xấu hổ vô cùng.
Cô giáo không trách mắng nặng nề, chỉ nhẹ nhàng nói rằng: “Làm bài không chỉ là nhiệm vụ mà còn là trách nhiệm của em với việc học của mình.” Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Từ hôm đó, tôi luôn cố gắng hoàn thành bài tập đầy đủ. Tôi hiểu rằng sự lười biếng nhất thời có thể dẫn đến những hậu quả không đáng có.
Bài mẫu 3: Kể về một lần bỏ học
Có một lần, tôi đã mắc một sai lầm khiến bản thân phải suy nghĩ rất nhiều, đó là trốn tiết học để đi chơi.
Hôm ấy, trời rất nóng, lại đúng giờ thể dục nên tôi cảm thấy ngại vận động. Khi mấy bạn rủ ra ngoài mua nước rồi nghỉ luôn tiết học, tôi đã đồng ý ngay mà không suy nghĩ.
Chúng tôi đi lang thang ngoài cổng trường, vừa ăn quà vừa cười nói vui vẻ. Nhưng niềm vui ấy không kéo dài lâu. Khi quay lại lớp, tôi thấy thầy giáo đang đứng đợi. Ánh mắt thầy nghiêm nghị khiến tôi không dám nhìn lên.
Thầy không quát mắng, chỉ hỏi vì sao chúng tôi lại làm như vậy. Tôi cúi đầu, không trả lời được. Lúc ấy, tôi cảm thấy rất xấu hổ và hối hận.
Sau buổi hôm đó, tôi bị nhắc nhở trước lớp. Đó là một kỷ niệm không vui nhưng giúp tôi hiểu ra rằng kỷ luật là điều cần thiết. Tôi tự nhủ sẽ không bao giờ tái phạm lỗi như vậy nữa.
Bài mẫu 4: Kể về một lần làm hỏng đồ của người thân
Mỗi khi nhìn thấy chiếc bình hoa trên bàn, tôi lại nhớ đến lỗi lầm của mình ngày trước.
Hôm đó, trong lúc chơi đùa trong nhà, tôi vô ý làm rơi chiếc bình hoa mà mẹ rất yêu quý. Tiếng vỡ khiến tôi giật mình, tim đập nhanh. Tôi vội vàng dọn dẹp và giấu chuyện đi.
Khi mẹ về, thấy chiếc bình bị vỡ, mẹ hỏi tôi. Tôi lúng túng chối quanh. Nhưng sau đó, không chịu nổi sự dằn vặt, tôi đã thú nhận tất cả.
Mẹ không trách mắng nhiều, chỉ nhẹ nhàng bảo tôi phải cẩn thận hơn và biết nhận lỗi. Chính sự bao dung của mẹ khiến tôi càng thấy ân hận.
Từ đó, tôi học được bài học về sự trung thực và trách nhiệm với hành động của mình.
Bài mẫu 5: Kể về một lần nghi ngờ bạn
Tình bạn là điều rất quý giá, nhưng tôi đã suýt đánh mất nó vì một lần nghi ngờ bạn.
Một hôm, tôi làm mất chiếc bút mới mua. Vì thấy bạn ngồi cạnh cũng có chiếc bút giống vậy, tôi liền nghĩ bạn đã lấy của mình. Tôi tỏ thái độ lạnh nhạt và nói những lời không hay.
Đến khi cô giáo giúp tìm lại, tôi mới biết mình để quên bút ở lớp học thêm. Lúc ấy, tôi vô cùng xấu hổ.
Tôi đã đến xin lỗi bạn. Bạn mỉm cười tha thứ, nhưng tôi biết mình đã làm bạn tổn thương.
Từ đó, tôi rút ra bài học phải tin tưởng và tôn trọng bạn bè, không nên vội vàng kết luận khi chưa rõ sự việc.

Bài mẫu 6: Kể về một lần quay cóp bài kiểm tra
Trong những năm đi học, có một lần tôi đã mắc lỗi khiến bản thân rất xấu hổ, đó là quay cóp trong giờ kiểm tra.
Hôm ấy là bài kiểm tra môn Lịch sử. Vì không học bài kĩ, tôi lo lắng vô cùng. Khi phát đề, nhìn những câu hỏi quen mà không nhớ nổi đáp án, tôi bắt đầu hoảng. Trong đầu tôi nảy ra ý định nhìn bài của bạn bên cạnh.
Ban đầu tôi còn do dự, nhưng rồi nỗi sợ điểm kém đã thắng. Tôi lén nhìn sang và chép nhanh. Tim tôi đập liên hồi, tay run run. Đúng lúc đó, cô giáo bước xuống và phát hiện ra.
Cô không nói lớn, chỉ nhẹ nhàng thu bài của tôi. Cuối giờ, cô gọi tôi ở lại. Tôi cúi đầu nhận lỗi, không dám biện minh. Cô nói rằng điểm số không quan trọng bằng sự trung thực.
Từ hôm đó, tôi luôn tự nhắc mình phải học bài đầy đủ và làm bài bằng chính khả năng của mình. Sai lầm ấy đã giúp tôi hiểu rõ giá trị của sự чест thực.
Bài mẫu 7: Kể về một lần không vâng lời cha mẹ
Tôi từng nghĩ mình đã lớn và có thể tự quyết định mọi việc. Nhưng một lần không vâng lời cha mẹ đã khiến tôi nhận ra mình đã sai.
Hôm đó, mẹ dặn tôi ở nhà học bài vì sắp đến kì kiểm tra. Nhưng khi bạn rủ đi chơi, tôi đã lén đi mà không nói với mẹ. Chúng tôi chơi rất vui, quên cả thời gian.
Đến khi về nhà, tôi thấy mẹ đứng đợi trước cửa. Gương mặt mẹ đầy lo lắng. Hóa ra mẹ đã đi tìm tôi khắp nơi. Nhìn mẹ, tôi cảm thấy vô cùng ân hận.
Tôi xin lỗi mẹ và hứa sẽ không tái phạm. Mẹ chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở rằng sự an toàn và việc học của tôi luôn là điều mẹ quan tâm nhất.
Sau lần đó, tôi hiểu rằng vâng lời không phải là bị ép buộc, mà là sự quan tâm yêu thương của cha mẹ.
Bài mẫu 8: Kể về một lần làm mất đồ của bạn
Một lần, tôi đã làm mất đồ của bạn và điều đó khiến tôi rất ân hận.
Trong giờ ra chơi, tôi mượn bạn một chiếc thước mới rất đẹp. Vì mải chơi, tôi đã làm rơi lúc nào không biết. Khi bạn hỏi lại, tôi không dám nói thật mà chỉ nói chưa thấy.
Cả buổi học hôm đó, tôi luôn cảm thấy lo lắng. Đến cuối giờ, thấy bạn buồn bã vì mất đồ, tôi không chịu nổi nữa và đã thú nhận.
Bạn không trách tôi nhiều, chỉ buồn vì tôi không nói thật ngay từ đầu. Tôi xin lỗi và hứa sẽ đền lại cho bạn.
Qua chuyện này, tôi hiểu rằng trung thực quan trọng hơn việc che giấu lỗi lầm.
Bài mẫu 9: Kể về một lần lười học bị điểm kém
Trong học tập, tôi từng mắc một sai lầm là lười học, và hậu quả là một điểm số đáng buồn.
Thời gian đó, tôi mải chơi nên không chú ý học bài. Tôi nghĩ mình vẫn có thể làm bài tốt như mọi khi. Nhưng khi kiểm tra, tôi không làm được nhiều câu.
Khi nhận bài, nhìn điểm số thấp, tôi rất thất vọng. Thầy giáo không trách, chỉ nhắc nhở tôi cần cố gắng hơn.
Tôi nhận ra rằng không có kết quả tốt nào đến từ sự lười biếng. Từ đó, tôi chăm chỉ học tập hơn và dần cải thiện kết quả.
Sai lầm ấy tuy nhỏ nhưng là bài học lớn đối với tôi.
Bài mẫu 10: Kể về một lần trêu chọc bạn quá đà
Tình bạn rất đáng quý, nhưng tôi đã từng làm bạn buồn vì trò đùa quá mức của mình.
Trong lớp, tôi thường hay trêu chọc bạn bè cho vui. Một lần, tôi đã trêu một bạn về ngoại hình trước mặt cả lớp. Mọi người cười, nhưng bạn ấy lại im lặng.
Sau giờ học, tôi thấy bạn ngồi một mình, mắt đỏ hoe. Lúc đó, tôi mới nhận ra mình đã làm bạn tổn thương. Tôi đến xin lỗi, bạn chấp nhận nhưng vẫn còn buồn.
Tôi rất hối hận vì hành động thiếu suy nghĩ của mình. Từ đó, tôi học cách tôn trọng người khác và không đùa cợt quá mức.
Đó là bài học giúp tôi trưởng thành hơn trong cách cư xử với bạn bè.
2. Dàn ý viết bài văn kể về một lần em mắc lỗi (bỏ học, nói dối, không làm bài...)
Mở bài
Giới thiệu về lỗi lầm mà em đã mắc phải bằng ngôi kể thứ nhất, có thể dẫn dắt từ một kỷ niệm, một cảm xúc hiện tại hoặc suy nghĩ về sai lầm trong cuộc sống. Nêu khái quát sự việc sẽ kể và cảm xúc chung khi nhớ lại. Tâm thế người kể nên chân thành, có chút nuối tiếc hoặc day dứt để tạo sự đồng cảm.
Thân bài
Trước hết, trình bày bối cảnh xảy ra lỗi lầm: thời gian, địa điểm, hoàn cảnh cụ thể. Nêu rõ nguyên nhân dẫn đến sai lầm, có thể là do ham chơi, lười biếng, sợ bị trách phạt hoặc bị bạn bè rủ rê. Cảm xúc lúc này thường là chủ quan, vô tư hoặc có chút đắn đo nhưng chưa đủ mạnh để dừng lại.
Tiếp theo, kể lại diễn biến sự việc một cách cụ thể, rõ ràng theo trình tự hợp lí. Làm nổi bật hành động mắc lỗi như bỏ học đi chơi, nói dối cha mẹ, không làm bài tập… Đan xen miêu tả nội tâm: sự hồi hộp, lo lắng, sợ hãi khi che giấu lỗi lầm hoặc khi đối diện với nguy cơ bị phát hiện. Đẩy câu chuyện lên cao trào khi sự việc bị vỡ lở hoặc hậu quả xuất hiện rõ rệt.
Sau đó, trình bày hậu quả của lỗi lầm. Miêu tả phản ứng của những người xung quanh như cha mẹ buồn bã, thầy cô thất vọng, bạn bè tổn thương. Đồng thời thể hiện rõ cảm xúc của bản thân: xấu hổ, ân hận, tự trách và nhận ra sai trái của mình.
Tiếp đến, kể về quá trình khắc phục lỗi lầm. Em dũng cảm nhận lỗi, xin lỗi người liên quan và sửa chữa sai sót. Nêu cảm nhận khi được tha thứ hoặc khi tự mình vượt qua lỗi lầm. Tâm trạng chuyển biến từ nặng nề sang nhẹ nhõm, trân trọng hơn những tình cảm xung quanh.
Kết bài
Khẳng định lại bài học rút ra từ lỗi lầm: cần trung thực, có trách nhiệm với bản thân và mọi người. Liên hệ bản thân ở hiện tại, thể hiện sự thay đổi trong nhận thức và hành động. Có thể nêu lời hứa hoặc quyết tâm không tái phạm, hướng tới việc hoàn thiện bản thân và sống tốt hơn mỗi ngày.
.png)