- 1. Top 5+ mẫu Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa
- Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa - Mẫu số 1
- Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa - Mẫu số 2
- Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa - Mẫu số 3
- Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa - Mẫu số 4
- Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa - Mẫu số 5
- 2. Hướng dẫn làm bài Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa dễ hiểu nhất
- 2.1. Hiểu đúng yêu cầu đề bài
- 2.2. Cách làm bài theo ba phần cơ bản
1. Top 5+ mẫu Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa
Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa - Mẫu số 1
Bài thơ Tiếng đàn mưa của nhà thơ Bích Khê mở ra một thế giới nghệ thuật đầy âm thanh và xúc cảm. Từng câu chữ như ngân lên giai điệu trong trẻo của mưa xuân, khiến lòng người đọc rung động. Ẩn sau bức tranh thiên nhiên ấy là nỗi nhớ quê da diết của nhân vật “khách” – một tâm hồn nhạy cảm, chan chứa tình yêu với quê hương.
Khung cảnh mưa hiện lên thật nên thơ: những giọt mưa rơi nhẹ trên thềm lan, thềm hoa; những cánh đồng bát ngát đón lấy hơi mưa, căng tràn sức sống; tiếng đàn như vọng lên giữa không gian tĩnh lặng; bóng dương tà thấp thoáng sau màn mưa; và xa xa là hình ảnh non nước hùng vĩ, thấm đẫm vẻ đẹp mộng mị của quê nhà.
Giữa bức tranh thiên nhiên đầy sắc màu và thanh âm ấy, lòng người khách dường như chìm trong niềm xúc động khôn nguôi. Niềm say mê trước cảnh đẹp nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi buồn man mác, cho cảm giác cô đơn của kẻ xa xứ. Khi bài thơ khép lại, dư âm còn đọng lại trong lòng người đọc là “muôn hàng lệ rơi” – giọt lệ của nhớ thương, của niềm đau khôn tả. Không phải một vài giọt lệ lặng lẽ, mà là “muôn hàng”, là nỗi xúc động dâng trào, chan chứa tình quê và nỗi niềm nhân thế.
Đọc Tiếng đàn mưa, tôi như lạc vào bản hòa tấu của đất trời, để rồi cũng thấy lòng mình rung lên những cung bậc nhớ thương. Trong tiếng mưa, trong tiếng đàn, tôi nghe được âm vang của nỗi nhớ quê, của tình yêu quê hương sâu nặng mà Bích Khê đã gửi gắm qua từng câu thơ.

Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa - Mẫu số 2
Bài thơ “Tiếng đàn mưa” của Bích Khê để lại trong lòng người đọc những rung cảm sâu sắc, đặc biệt là nỗi niềm của nhân vật “khách tha hương”. Trong không gian ấy, mưa rơi nhẹ trên mái lầu, trên thềm hoa lan thanh khiết, rồi lan rộng khắp đồng nội, núi non, suối thác. Mưa như đang gột rửa những điều cũ kỹ, để mở ra một thế giới tươi mới, tràn đầy sức sống và cảm xúc.
Câu thơ “Nghe trong ý khách giọt đàn mưa rơi” vang lên như một âm hưởng mơ hồ mà thấm thía. Tiếng mưa hòa cùng tiếng đàn tạo nên khúc nhạc của tâm hồn – nơi ẩn chứa nỗi niềm thầm kín, buồn man mác của người xa xứ. Ở những khổ tiếp theo, Bích Khê đã miêu tả thiên nhiên sau mưa bằng những nét bút tinh tế và gợi cảm. Mỗi hình ảnh đều toát lên vẻ đẹp thanh tân, trong trẻo, đồng thời phản chiếu tình yêu quê hương tha thiết của nhân vật trữ tình.
Khi khúc nhạc mưa ngân lên đến cao trào, người “khách tha hương” không còn giấu nổi xúc cảm của mình – những giọt lệ cứ thế tuôn rơi, hòa cùng tiếng mưa và tiếng đàn, tạo nên bản hòa tấu của nhớ thương và cô đơn. Bài thơ khép lại mà dư âm vẫn ngân vang, để lại trong lòng người đọc một nỗi buồn dịu nhẹ, trong trẻo như chính những giọt mưa xuân – buồn mà không bi lụy, man mác mà sâu lắng.
Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa - Mẫu số 3
“Tiếng đàn mưa” của Bích Khê tựa như một bản vĩ cầm diễm lệ dành tặng cho những tâm hồn xa xứ đang chìm trong nỗi cô đơn và nỗi nhớ khắc khoải. Tiếng mưa rơi trong thơ không chỉ là âm thanh của thiên nhiên mà còn là những nốt nhạc ngân nga, thấm đẫm cảm xúc, mở ra một không gian mênh mông, bao trùm cả cảnh vật và lòng người. Từ thềm lan, dưới lầu, đến những cánh đồng bát ngát, non nước điệp trùng – tất cả hòa quyện tạo nên bức tranh thiên nhiên vừa khoáng đạt, vừa thấm đượm nỗi buồn xa vắng.
Thế nhưng giữa không gian bao la ấy, con người lại hiện lên nhỏ bé và cô độc đến nao lòng. Trong khúc ngân trầm buồn của mưa, nhân vật “khách tha hương” như trút hết mọi nỗi niềm giấu kín. Những giọt lệ rơi không chỉ là biểu hiện của xúc động mà còn là dòng chảy của tâm hồn, là âm vang của nỗi nhớ quê hương len lỏi qua từng phím đàn, từng hạt mưa. Hình ảnh “bóng khách” lẫn vào ánh chiều tàn, gợi nên một bức tranh lặng lẽ mà thấm đượm nỗi cô đơn vô hạn.
Bích Khê đã thành công khi gửi gắm vào bài thơ nỗi nhớ, nỗi buồn và tình yêu quê hương sâu sắc mà không khiến cảm xúc trở nên nặng nề. Tất cả được biểu đạt nhẹ nhàng, tinh tế như chính những giọt mưa – rơi khẽ mà ngân dài, buồn man mác nhưng đẹp đến lặng người.
Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa - Mẫu số 4
Bài thơ “Tiếng đàn mưa” của Bích Khê như một bản vĩ cầm du dương, chất chứa nỗi lòng của những người xa quê đang khắc khoải nhớ về chốn cũ. Tiếng mưa rơi trong thơ vang lên nhẹ nhàng mà thấm thía, như những nốt nhạc xao xuyến chạm khẽ vào tâm hồn. Âm thanh ấy vừa êm dịu, trong trẻo, vừa gợi nên nỗi buồn man mác khiến con người bỗng trở nên trầm tư, lặng lẽ.
Từ thềm lan, mái lầu đến những cánh đồng bát ngát và cả núi non hùng vĩ, không gian trong bài thơ được mở rộng đến vô tận. Nhưng chính trong cái bao la ấy, con người lại trở nên nhỏ bé, cô đơn và đầy nỗi nhớ. Tiếng mưa ngân dài, hòa vào tiếng đàn, như đánh thức những tầng sâu cảm xúc nơi tâm hồn người “khách tha hương”. Và rồi, khi bản nhạc mưa đạt đến cung bậc cao nhất, người khách ấy không thể kìm nén được nữa — nước mắt hòa cùng mưa rơi, thấm vào từng nốt nhạc, từng hơi thở của đất trời.
Bóng dáng cô đơn của người khách tan vào ánh chiều tà, gợi nên bức tranh buồn mà đẹp, tràn đầy chất thơ. Bích Khê đã tinh tế gửi gắm nỗi nhớ quê và cảm giác cô lẻ vào từng vần thơ, để nỗi buồn ấy không hề nặng nề mà lại nhẹ nhàng, sâu lắng như chính những giọt mưa rơi — mềm mại, ngân nga và chan chứa âm thanh của tiếng đàn.
Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa - Mẫu số 5
Bài thơ “Tiếng đàn mưa” của Bích Khê mở ra trước mắt người đọc một thế giới chan hòa âm thanh, màu sắc và cảm xúc. Bao trùm toàn bộ tác phẩm là nỗi nhớ quê da diết của người “khách tha hương” giữa khung cảnh mưa xuân đầy thơ mộng. Những hạt mưa rơi nhẹ, trong veo như dải tơ ngân của đất trời, làm bừng sáng cả không gian. Từ thềm lan, thềm hoa đến những cánh đồng bạt ngàn, tất cả như được bao phủ bởi làn mưa mỏng, vừa mềm mại vừa căng tràn sức sống. Trong âm vang ấy, tiếng đàn như cất lên, bay bổng giữa thiên nhiên, khiến cảnh vật thêm phần huyền ảo, lãng mạn.
Bích Khê đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, nơi “nước non hùng vĩ” cũng được tắm mát trong những “hạt ngọc trời”. Giữa vẻ đẹp ấy, người khách tha hương ban đầu say mê, ngây ngất, nhưng rồi lòng chợt trầm xuống – nỗi nhớ quê hương như dâng trào, thấm đẫm từng dòng thơ. Để rồi cuối cùng, điều còn đọng lại trong tâm trí người đọc là hình ảnh “muôn hàng lệ rơi” – những giọt nước mắt của thương nhớ, của niềm đau không thể nói thành lời. Không phải chỉ là vài giọt lệ lặng lẽ, mà là “muôn hàng” – nỗi xúc động dâng trào, sâu sắc đến tận cùng.
2. Hướng dẫn làm bài Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa dễ hiểu nhất
2.1. Hiểu đúng yêu cầu đề bài
Đề bài “Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ Tiếng đàn mưa” không yêu cầu phân tích từng chi tiết như trong bài nghị luận văn học, mà nhấn mạnh đến cảm xúc, ấn tượng và suy nghĩ của người đọc sau khi đọc bài thơ.
- “Cảm nghĩ” là sự rung động, ấn tượng cá nhân khi tiếp nhận cái hay, cái đẹp và nỗi buồn trong thơ.
- Mục tiêu: Biết cách nói lên cảm xúc của mình dựa vào hình ảnh, âm thanh và ý nghĩa của bài thơ.
- Lưu ý quan trọng: Không kể lại nội dung bài thơ, mà phải diễn tả cảm xúc – ví dụ như “em cảm thấy nhẹ lòng”, “em xúc động trước nỗi nhớ quê của người khách”...
2.2. Cách làm bài theo ba phần cơ bản
1. Mở bài – Giới thiệu và nêu cảm xúc chung
- Giới thiệu ngắn gọn về tác giả Bích Khê (một nhà thơ của phong trào Thơ Mới, nổi tiếng với giọng thơ nhạc tính, tinh tế).
- Nêu cảm xúc chung khi đọc bài thơ:
Ví dụ: “Bài thơ Tiếng đàn mưa của Bích Khê khiến em xúc động bởi những vần thơ trong trẻo mà chan chứa nỗi buồn xa xứ. Giữa âm thanh của mưa xuân, em như nghe thấy tiếng lòng của người lữ khách nhớ quê, cô đơn và đầy thương cảm.”
2. Thân bài – Trình bày cảm xúc và suy nghĩ cụ thể
a. Cảm xúc về cảnh mưa xuân và âm thanh “tiếng đàn”
- Mưa trong bài thơ không chỉ là hiện tượng tự nhiên mà được cảm nhận như tiếng đàn ngân nga – vừa nhẹ nhàng, vừa man mác.
- Học sinh có thể diễn đạt:
“Em cảm thấy những giọt mưa xuân như những nốt nhạc trong bản đàn của trời đất, vừa trong trẻo, vừa buồn da diết. Cảnh vật như có linh hồn, khiến lòng người thêm rung động.”
b. Cảm xúc về nỗi nhớ quê và nỗi cô đơn của người “khách tha hương”
- Hình ảnh người khách đứng nhìn mưa gợi lên nỗi nhớ quê hương sâu thẳm.
- Có thể bộc lộ cảm xúc như:
“Em thương cho người khách tha hương khi nhìn mưa xuân mà nước mắt cũng rơi. Cảnh đẹp khiến lòng càng buồn hơn, vì càng thấy rõ sự lạc lõng giữa cuộc đời.”
c. Ấn tượng về nghệ thuật và nhạc tính của bài thơ
- Thể thơ Song thất lục bát tạo nhịp điệu đều đặn, uyển chuyển, giống như tiếng đàn vang vọng giữa không gian.
- Có thể diễn đạt:
“Em rất thích nhịp thơ nhẹ nhàng, êm ái của bài thơ. Mỗi câu thơ như một tiếng đàn vang lên trong mưa, khiến nỗi buồn trở nên sâu lắng mà dịu dàng.”
d. Cảm xúc khi đọc đến hình ảnh “muôn hàng lệ rơi”
- Đây là chi tiết kết tinh nỗi buồn tột cùng.
- Gợi ý diễn đạt:
“Khi đọc đến hình ảnh ‘muôn hàng lệ rơi’, em cảm thấy xúc động đến nghẹn ngào. Nước mắt của người khách hòa cùng mưa xuân, như cả đất trời đang cùng khóc cho nỗi nhớ quê hương.”
3. Kết bài – Nêu cảm nghĩ sâu sắc và ý nghĩa bài thơ
- Tóm lại cảm xúc lớn nhất mà bài thơ mang lại.
- Có thể viết:
“Bài thơ Tiếng đàn mưa đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc về nỗi nhớ quê hương của người lữ khách cô đơn. Dưới làn mưa xuân, tiếng đàn của đất trời hòa cùng tiếng lòng con người, tạo nên một bản nhạc buồn nhưng đẹp vô cùng. Đọc bài thơ, em hiểu thêm rằng: trong mỗi người xa quê, tiếng mưa không chỉ là âm thanh của thiên nhiên, mà còn là tiếng gọi của lòng thương nhớ.”