Nghị luận bài học rút ra từ truyện Chó sói và cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten chọn lọc hay nhất

Bài thơ "Chó sói và cừu non" của La Phông-ten đưa đến trước mắt độc giả một bức tranh tình cảm động về số phận đáng thương của chú cừu non, chiên con đáng tội. Chú cừu non đang thư thả uống nước, hòa mình trong sự yên bình của khoảnh khắc, nhưng không may lại phải đối mặt với sói già độc ác đang trải qua "dạ trống không." Sói, trong tình trạng đó, không do dự viện lý do để đổ tội cho chú cừu non, bất chấp những lời biện minh vô tội từ cừu non.

La Phông-ten tài tình xây dựng hình ảnh của chú cừu non sao cho nó chân thật với thực tế. Đó là một con vật nhỏ bé, nhút nhát, và đôi khi có vẻ ngốc nghếch, giống như cách nhà khoa học Buy-phông mô tả về loài cừu. Khi đối mặt với sói già độc ác, chú cừu non trở nên bất lực, cố gắng thuyết phục bằng lý lẽ, mặc dù sói không hề chấp nhận những lý lẽ đó và đã quyết định ăn thịt chú cừu non.

La Phông-ten tạo ra một hình ảnh của chú cừu non có cảm xúc, suy nghĩ, và khả năng diễn đạt giống như con người. Ngôn ngữ mà cừu non sử dụng khi đối đáp với sói giống như lời của một đứa trẻ tội nghiệp trước sự áp đặt, sự bắt buộc từ người lớn. So với quan sát của nhà khoa học Buy-phông về loài cừu, La Phông-ten thì chú trọng vào khía cạnh tâm hồn phong phú của chúng, biểu hiện qua sự sợ sệt, nhút nhát, đáng thương, buồn rầu, và đồng thời rất thân thương.

So sánh giữa hình tượng con cừu non trong thơ của La Phông-ten và nhận xét về loài cừu của nhà khoa học Buy-phông cho thấy sự khác biệt. Trong khi nhà khoa học dựa trên quan sát trực quan về đời sống tự nhiên và tập tính của cừu, La Phông-ten xây dựng hình tượng dựa trên cảm nhận và sáng tạo nghệ thuật. Hình tượng này không chỉ phản ánh khía cạnh khách quan mà còn mang đậm dấu ấn chủ quan và sự sáng tạo của tác giả. Trong bài thơ, chú cừu non được tạo hình rất thân thương, đúng như lời nhận định tinh tế của Hi-pô-lít Ten là "La Phông-ten đã động lòng thương cảm với bao nỗi buồn rầu và tốt bụng như thế."

Đoạn trích của H.Ten về sự so sánh giữa cừu và chó sói trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten, cùng với nghiên cứu của nhà khoa học Buy-phông về hai loài vật ấy, làm nổi bật đặc trưng của sáng tạo nghệ thuật, là khả năng nhìn nhận sự vật, hiện tượng dưới nhiều góc độ hiện thực và nhân văn. H.Ten cũng làm rõ sự khác biệt giữa hai loại văn bản: văn bản khoa học chú trọng vào đặc điểm và tính chất tự nhiên, trong khi văn bản nghệ thuật đào sâu khai thác tâm hồn của từng nhân vật, với cái nhìn phong phú, đa chiều của người viết.

 

Nghị luận bài học rút ra từ truyện Chó sói và cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten siêu hay

"Nhà khoa học" Buy-phông đã tiến hành một cuộc nhận xét đối với loài cừu và chó sói, dựa trên quan sát kỹ thuật về tập tính tự nhiên của chúng. Phân tích của ông không chỉ chính xác mà còn mang đặc điểm của sự quan sát khách quan. Buy-phông mô tả loài cừu như là những sinh vật ngu ngốc và sợ sệt, hỗ trợ nhận định này bằng một loạt các chứng cứ chân thực từ quan sát trực tiếp. Cừu thường thể hiện sự sợ sệt bằng cách tập trung thành từng bầy khi có nguy cơ, hoặc thậm chí chỉ cần nghe tiếng động nhỏ là chúng "nháo nhào co cụm lại với nhau." Ngoài ra, sự đần độn của chúng làm cho chúng "cứ đứng lì ra," không biết tránh né những nguy hiểm hoặc thời tiết khắc nghiệt, "ngay dưới trời mưa, ngay trong tuyết rơi."

Buy-phông cũng đưa ra những nhận định không mấy tích cực về loài sói. Từ bộ mặt lấm lét, dáng vẻ hoang dã, tiếng hú rùng rợn, mùi hôi gớm ghiếc đến bản tính độc ác, ông kết luận rằng loài sói là một sinh vật đáng ghét, hại khi còn sống và vô dụng khi đã chết. Buy-phông tập trung vào mặt tiêu biểu, chung nhất của mỗi loài để đưa ra kết luận, không bao quát sự thân thiện của cừu hay nỗi đau khổ của sói, vì ông quan sát chúng dưới góc độ chủ quan, từ đời sống tự nhiên và tập tính sinh hoạt.

Khác biệt rõ ràng giữa văn bản khoa học và văn bản nghệ thuật là điều Hi-pô-lít Ten đã làm rõ. Trong khi văn bản khoa học tập trung vào việc nghiên cứu đặc tính và tính chất của sự vật, văn bản nghệ thuật xây dựng hình tượng sự vật thông qua miêu tả đa chiều và phong phú của tác giả. Chó sói và cừu non, từ thế giới tự nhiên, đã được La Phông-ten đưa vào lĩnh vực văn chương với tính cách khái quát, đại diện cho những đặc điểm nổi bật của những hạng người trong xã hội.

Nhân vật ngụ ngôn của La Phông-ten không chỉ là đối tượng của sự quan tâm và yêu mến của nhân loại mà còn là biểu tượng cho những tầng lớp cụ thể trong xã hội. Hi-pô-lít Ten đã chấm điểm đúng về sự khác biệt giữa hai loại văn bản, nói rõ về sự sâu sắc của văn bản khoa học trong việc nghiên cứu đặc điểm tự nhiên và khả năng rút ra nhận xét về tính chất của sự vật. Ngược lại, văn bản nghệ thuật của La Phông-ten đã sử dụng tưởng tượng để xây dựng sự vật và mô tả đời sống tâm hồn của chúng.

 

Nghị luận bài học rút ra từ truyện Chó sói và cừu trong thơ ngụ ngôn của La Phông-ten đạt điểm cao

Nghệ thuật, với vẻ đẹp của sự sáng tạo độc đáo, không chỉ là một thế giới của cái nhìn đa chiều, đa diện của nghệ sĩ, mà còn là nơi mà số phận của mỗi nhân vật trong mỗi tác phẩm được thể hiện qua nhiều góc độ, không giới hạn bởi cái nhìn khô khan, cứng nhắc và một chiều như những văn bản khoa học thường thấy. Nghệ sĩ chú tâm đến sâu tâm hồn và số phận của từng nhân vật, mang lại cho độc giả những quan điểm mới, thú vị và sâu sắc. Trong tác phẩm "Chó sói và Cừu" của La Phông-ten, Hi-pô-lít Ten đã một cách xuất sắc lột tả các khía cạnh độc đáo của quan điểm nghệ thuật.

Tác phẩm bắt đầu bằng việc Hi-pô-lít Ten trích dẫn từ bài thơ ngụ ngôn "Chó sói và Cừu non" của Buy-phông. Cừu được mô tả như một "thần dân" chính hiệu, khúm núm, sợ sệt và thật thà. Buy-phông nhìn nhận cừu như một loài "ngu ngốc và sợ sệt," thích "tụ tập thành bầy" để cảm thấy an toàn hơn, và đặc biệt "đần độn," "không biết trốn tránh nguy hiểm," thậm chí là lười biếng và bị động khi "ở đâu là cứ đứng nguyên ở đấy, ngay dưới trời mưa, ngay trong tuyết rơi." Hi-pô-lít Ten nhấn mạnh tính thích "yên ổn" của cừu, mong muốn đi theo lối mòn đã có sẵn của chúng, chỉ di chuyển khi con đầu đàn bước đi, thậm chí đưa ra ví dụ hài hước về con đầu đàn. Mặc dù Buy-phông nhìn nhận cừu theo góc độ tự nhiên và tập tính sinh học, La Phông-ten lại đưa ra cái nhìn thân thiện và gần gũi hơn. Ông tìm thấy trong cừu sự thân thiện và gần gũi, thậm chí là tình mẫu tử khi một cừu mẹ tìm con trong đám đông và đứng yên để con bú xong, hiển nhiên là sự cam chịu và hi sinh đầy buồn rầu.

Tính cách của sói, theo quan điểm của Buy-phông, là độc ác và thù ghét mọi sự kết bè, kết bạn. Chúng chỉ hợp tác khi săn mồi, sau đó lại trở về sự lặng lẽ và cô đơn. Sói được miêu tả với "bộ mặt lấm lét, dáng vẻ hoang dã, tiếng hú rùng rợn, mùi hôi gớm ghiếc, bản tính hư hỏng." Mặc dù Buy-phông chỉ trích sói là loài "đáng ghét" và "có hại," La Phông-ten, thông qua ánh sáng tinh tế của tình cảm và thấu hiểu sâu sắc, cũng nhìn nhận sói như là một sinh vật "đáng thương" và "tội nghiệp." Ông nhận ra sự khốn khổ và bất hạnh trong cuộc sống của sói, mô tả hình ảnh của chúng như "tên trộm cướp, đầy bất hạnh và khốn khổ," và đặt ra câu hỏi liệu độc ác của sói có phải là do cuộc sống khó khăn mà chúng phải đối mặt, hay chúng từ nguyên đầu đã là những kẻ "bất hạnh." La Phông-ten thông qua sự so sánh giữa quan điểm của Buy-phông và cái nhìn của mình, đã tìm ra những nét đối lập trong cách nhìn nhận sự vật, làm nổi bật sự khác biệt giữa khoa học và nghệ thuật.

Với lời lẽ thuyết phục và dẫn chứng lập luận sâu sắc, tác phẩm "Chó sói và Cừu" của La Phông-ten không chỉ là một nghiên cứu văn học xuất sắc mà còn là một tác phẩm thú vị và sâu sắc. Nó đã đưa ra quan điểm rõ ràng về sự khác biệt giữa khoa học và nghệ thuật, đồng thời làm nổi bật tầm quan trọng của sự sáng tạo và cái nhìn đa chiều trong nghệ thuật. Hi-pô-lít Ten thông qua việc phân tích "Chó sói và Cừu" của La Phông-ten đã chứng minh rằng nghệ thuật không chỉ là việc nhìn nhận sự vật, mà còn là cách hiểu và thấu hiểu sâu sắc về con người và cuộc sống.