1. Đoạn văn mẫu số 1

Nhân vật bé Hồng trong đoạn trích Trong lòng mẹ của tác giả Nguyên Hồng, có một hoàn cảnh vô cùng đáng thương, bất hạnh. Cha mất sớm, mẹ bỏ đi theo người khác nên bị gia đình chồng thù ghét, Hồng ở với họ hàng bên nội. Sau khi cha Hồng mất gần một năm, sắp đến ngày giỗ đầu của ông, mẹ ở Thanh Hóa đi mưu sinh vẫn chưa về. Nhưng có thể nói một khía cạnh mang tới ấn tượng của tác phẩm, một dấu ấn khó phai trong lòng người đọc mà Nguyên Hồng mang đến chính là nhân vật bà cô.

Mặc dù không xuất hiện nhiều trong tác phẩm nhưng đỉnh điểm chi tiết trong câu chuyện chính là việc người bà cô của Hồng gọi chú bé lại trò chuyện, hỏi han, quan tâm nhưng với một tâm địa xấu xa, độc ác. Bà ta vừa cười vừa hỏi Hồng. Đây không phải là sự lo lắng, nghiêm nghị, cũng không phải âu yếm. Cái cười này thể hiện một sự không thiện chí, tình cảm, thật lòng. Câu hỏi của mụ ta rằng: “Có muốn vào Thanh Hoá thăm mợ mày không” - một câu nói đầy nham hiểm, châm biếm với thâm tâm độc ác.

Nhận ra ý đồ xấu xa của cô, Hồng cúi đầu không đáp. Nhưng sau đó, bé cười đáp lại: "Không cháu không muốn vào, cuối năm thế nào mợ cháu cũng về". Thái độ đó chứng tỏ chú rất yêu thương và kính trọng người mẹ của mình biết nhường nào, bé nhận ra được ý nghĩ cay độc của bà cô xấu xa trong giọng nói và nét mặt khi cười rất kịch của bà cô. Em không thể để tình yêu thương và lòng kính mến mẹ mình bị những lời xấu xa châm chọc.

Người bà cô "giọng vẫn ngọt" rằng "sao không vào mợ mày phát tài lắm, có như dạo trước đâu!", "hai con mắt long lanh của cô chằm chặp nhìn" vào Hồng rồi "vỗ vai cười nói" "mày dại quá, vào bắt mẹ mày may vá sắm sửa cho và bế em bé chứ". Giọng mụ ta bình thản, vỗ về nhưng cũng đầy chất mỉa mai. Cái nhìn của bà chứng tỏ bà cô rất muốn kéo đứa cháu đáng thương vào một trò chơi độc ác đã được lên kế hoạch từ trước. Cử chỉ vỗ vai, cười nói đã thể hiện sự giả dối độc ác. Câu nói "mày dại quá ..." không chỉ lộ rõ sự ác ý mà còn chuyển sang chiều hướng châm chọc, nhục mạ với một giọng điệu cay nghiệt, độc ác.

Vẫn chưa chịu buông tha cho đứa cháu, bà cô tiếp tục kể về tình cảnh tội nghiệp của mẹ Hồng. Đó là sự vô cảm, độc ác đến gai người. Câu chuyện khiến tâm trạng của Hồng đau đớn, uất ức đến tột độ. Cử chỉ đổi giọng, vỗ vai, nghiêm nghị của bà cô thực chất là sự thay đổi đấu pháp tấn công. Khi thấy cháu tức tưởi phẫn uất, bà mới hạ giọng tỏ sự ngậm ngùi thương xót người đã mất. Khi đó, sự giả dối thâm hiểm trơ trẽn của bà cô đã phơi bày toàn bộ.

Như vậy, chỉ qua một đoạn ngắn trong bài, với một vài lời nói, hình ảnh người bà cô bộc lộ bản chất là một kẻ lạnh lùng, độc ác, thâm hiểm. Đây là hình ảnh mang ý nghĩa tố cáo những người sống tàn nhẫn, khô héo đến cả tình máu mủ ruột già trong xã hội thực dân nửa phong kiến lúc đó.

Nhân vật bà cô trong đoạn trích nói riêng và toàn bộ tác phẩm nói chung mang giá trị hiện thực sâu sắc. Nó ẩn chứa tình yêu thương mà một đứa bé dành cho người đã sinh ra mình, đồng thời lên án tố cáo hạng người giả dối, tàn nhẫn, mất hết sự trắc ẩn của tình người, tình máu mủ, ... Đồng thời, nó cùng khẳng định tấm lòng đồng cảm, yêu thương của nhà văn đối với những số phận bất hạnh trong xã hội phong kiến nửa thực dân xưa.

 

2. Đoạn văn mẫu số 2

Nhà văn Nguyên Hồng đã có một tuổi thơ bất hạnh nhiều cay đắng và tràn đầy tủi nhục. Ông đã viết lại những câu chuyện tuổi thơ của mình trong cuốn hồi ký “Những ngày thơ ấu”, đem đến sự xúc động, cảm thương cho người đọc. Trong cuốn hồi ký này, Nguyên Hồng không chỉ kể về mình, về gia đình, bố, mẹ mà còn khắc họa khá rõ nét một nhân vật - Nhân vật người cô. Nhân vật này không phải để lại trong ký ức tuổi thơ của Nguyên Hồng là người cô tình cảm, tốt bụng, biết yêu thương, mà là một người bà cô độc ác, tính cách tàn nhẫn, vô tình ngay cả với người cháu ruột thịt của mình.

Con người, tính cách của nhân vật người cô được khắc họa khá rõ nét, sinh động trong đoạn trích “Trong lòng mẹ”, thuộc chương IV của cuốn hồi ký “ Những ngày thơ ấu”. Trong đoạn trích ngắn này, nhân vật người cô được phác họa lên với vẻ vô tình, lạnh lùng đến gai người. Cô ta đối xử với đứa của cháu mình vô cùng khắc nghiệt, tàn nhẫn hệt như đối xử với kẻ thù của mình. Trong đoạn trích, nhân vật người cô cũng xuất hiện với lời hỏi han có vẻ chan chứa đầy tình thương, sự quan tâm đến người cháu của mình: “Hồng! Mày có muốn vào Thanh Hóa với mẹ mày không?”.

Câu hỏi này đã tác động đến tâm lý của người cháu, bởi đây cũng chính là mong muốn từ bấy lâu nay từ khi mẹ ra đi của bé Hồng. Phải xa mẹ khi còn rất nhỏ, nên nếu có cơ hội gặp lại người mẹ, bé sẽ rất vui mừng và hạnh phúc “nghĩ đến cảnh thiếu thốn một tình thương ủ ấp từng phen làm tôi rơi nước mắt”.

Dù rất vui mừng, hạnh phúc vì ý nghĩ sẽ được gặp mẹ nhưng khi nhìn ra được tâm địa xấu xa của người cô, biết cô không hề có ý tốt và “nhận ra những ý nghĩ cay độc trong giọng nói và trên nét mặt khi cười rất kịch”. Nghĩa là người cô không hề có ý muốn đưa bé Hồng vào với mẹ mà tất cả chỉ là đang diễn kịch, muốn đưa đứa bé vào một bi kịch đã được lên kế hoạch từ trước. Mục đích chính của người cô chỉ là muốn gieo rắc vào đầu bé ý nghĩ căm thù mẹ, “gieo rắc vào đầu óc tôi những hoài nghi để tôi khinh miệt mà ruồng rẫy mẹ”. Đến đây, ta thấy được sự tàn nhẫn, độc ác của nhân vật người cô. Chỉ vì không thích mẹ của bé Hồng mà cô ta cũng muốn gieo rắc lòng hận thù mẹ vào cháu của mình. Đối với một đứa trẻ ngây thơ như bé Hồng, điều đó chẳng phải quá tàn nhẫn sao?

Khi nghe bé Hồng nói không muốn vào và tin chắc cuối năm thế nào mẹ mình cũng về. Mục đích chưa đạt được, người cô vẫn ngọt giọng dụ dỗ “Sao lại không vào? Mợ mày phát tài lắm, có như dạo trước đâu”. Người cô không thèm để ý đến cảm nhận của bé Hồng, dù biết bé sẽ tổn thương nhưng vẫn rắp tâm muốn chia cách tình cảm của hai mẹ con chú bé, mong muốn chú bé cũng sẽ hận mẹ như bản thân cô ta ghét mẹ của bé Hồng. Sự nhẫn tâm của bà cô khiến cho ước ao của bé Hồng dù muốn nhưng cũng không dám nói ra. Với một em nhỏ như bé Hồng, phải kìm nén những cảm xúc, thực sự rất đáng thương.

Nhân vật người cô cũng là một người cố chấp, khi mục đích của mình chưa thực hiện được thì sẽ làm mọi cách để nó diễn ra theo ý mình. Mọi cảm xúc của người cháu - dù có là ruột thịt của cô ta thì cô ta cũng không màng tới. Khi bé Hồng đã bị tổn thương sâu sắc bằng những lời nói tựa như quan tâm của người cô, rằng “lòng tôi thắt lại, khóe mắt đã cay cay” thì người cô vẫn ngoan cố đến cùng với mục đích của mình: “Mày dại quá, cứ vào đi, tao chạy cho tiền tàu. Vào mà bắt mợ mày may vá sắm sửa và thăm em bé chứ”.

Tâm hồn mong manh, dễ vỡ của bé hết lần này đến lần khác bị làm cho tổn thương, đau xót. Lần này, bà cô nhấn mạnh vào từ “em bé” như muốn nói với bé Hồng: Mẹ đã có em bé mới và bé sẽ bị mẹ bỏ rơi, không quan tâm, chăm sóc nữa. Đến đây, sự nhẫn tâm của bà cô đã đi quá giới hạn của bé Hồng, bé khóc vì thương mẹ, vì những lời nói quá mức cay nghiệt, cùng những định kiến của bà cô dành cho mẹ của mình. Bé Hồng đã không thể kìm nén được cảm xúc của mình: “Nước mắt tôi ròng ròng rơi xuống hai bên mép rồi chan hòa, đầm đìa ở cằm và ở cổ”. Tâm hồn của bé Hồng đã bị chính người cô ruột của mình làm tổn thương bằng những lời lẽ vô tâm,vô tình nhất khiến cho hình ảnh bé Hồng hiện lên trước mắt người đọc thật đáng thương.

Có thể thấy rằng, hân vật người cô trong đoạn trích “Trong lòng mẹ” của tác giả Nguyên Hồng có tính cách vô cùng khắc nghiệt, nhẫn tâm. Đây cũng là nhân vật tiêu biểu cho những định kiến xã hội đối với người phụ nữ, mà cụ thể ở đây chính là mẹ bé Hồng. Trong cái nhìn khắc nghiệt của bà cô thì mẹ bé là người phụ nữ xấu xa, mẹ của bé Hồng cũng không được quyền mưu cầu hạnh phúc, cả cả khi bố của em đã không còn.

 

Trên đây là toàn văn bài viết của Luật Minh Khuê về phân tích nhân vật bà cô Trong lòng mẹ chọn lọc hay nhất. Hi vọng đây sẽ là những thông tin hữu ích đối với các bạn. Luật Minh Khuê xin chân thành cảm ơn.