- 1. Tả một người trong gia đình vừa trở về nhà sau chuyến đi xa lớp 5 - Mẫu số 1
- 2. Tả một người trong gia đình vừa trở về nhà sau chuyến đi xa lớp 5 - Mẫu số 2
- 3. Tả một người trong gia đình vừa trở về nhà sau chuyến đi xa lớp 5 - Mẫu số 3
- 4. Tả một người trong gia đình vừa trở về nhà sau chuyến đi xa lớp 5 - Mẫu số 4
- 5. Tả một người trong gia đình vừa trở về nhà sau chuyến đi xa lớp 5 - Mẫu số 5
1. Tả một người trong gia đình vừa trở về nhà sau chuyến đi xa lớp 5 - Mẫu số 1
Vừa bước chân vào nhà sau buổi học, em đã cảm nhận được một không khí khác lạ. Tiếng cười, tiếng nói thân quen sao lại vang lên ấm áp đến vậy. A! Chị gái em đã về! Không thể chờ thêm, em chạy ngay vào nhà, cả hai chị em ôm chầm lấy nhau, niềm vui tràn ngập trong ánh mắt. Bố mẹ đứng bên nhìn chúng em, mỉm cười đầy trìu mến, một khoảnh khắc thật đáng nhớ trong gia đình.
Gia đình em chỉ có hai chị em, và em là con út, nhỏ tuổi nhất trong nhà. Hồi còn bé, niềm vui mỗi ngày của em chính là những bữa cơm tối ấm cúng, nơi cả nhà quây quần bên nhau. Mọi người chia sẻ những câu chuyện trong ngày, tiếng cười giòn tan vang lên như xóa tan mọi lo toan, vất vả. Những khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy hạnh phúc và bình yên vô cùng. Nhưng rồi thời gian trôi nhanh, chị gái em đã trưởng thành, tốt nghiệp cấp 3 và đi du học nơi phương xa. Chị chỉ về nhà vào dịp hè, khiến những ngày đó trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Dù có những lúc ở nhà, hai chị em thường hay tranh cãi những chuyện vụn vặt, nhưng khi chị đi xa, em lại thấy nhớ chị đến lạ.
Mùa hè năm nay, chị về, và kỳ nghỉ của hai chị em bắt đầu bằng những buổi dạo chơi trên các con phố nhỏ của Hà Nội. Chúng em ghé qua những hiệu sách, mua vài cuốn sách thú vị hay lang thang qua những cửa hàng, chọn những món đồ nhỏ nhắn để chị mang đi làm kỷ niệm. Trời mùa hạ nóng nực, nhưng que kem mát lạnh trên phố Tràng Tiền đã giúp chúng em xua tan hết cái oi ả. Những con phố ấy gợi em nhớ về tuổi thơ, khi mỗi mùa hè, bố lại đưa hai chị em đi mua quà như phần thưởng sau một năm học tập chăm chỉ. Những kỷ niệm ngọt ngào ấy cứ như những thước phim quay chậm, hiện lên rõ ràng trong tâm trí em.
Thế nhưng, thời gian trôi nhanh chẳng đợi ai. Chẳng mấy chốc, mùa hè kết thúc và đến ngày chị phải rời xa để tiếp tục học tập nơi đất khách. Ngày chị đi, cả gia đình đưa tiễn chị ra sân bay. Bước chân của chị chậm rãi, ánh mắt chứa đầy sự lưu luyến. Chị dặn em phải học hành chăm chỉ, luôn cố gắng để xứng đáng với kỳ vọng của bố mẹ. Còn em chỉ mong chị luôn khỏe mạnh, bình an ở nơi xa, để gia đình được yên tâm. Với em, chị không chỉ là chị gái mà còn là người bạn thân thiết nhất, người mà em luôn nhớ nhung và yêu thương.
Những ngày có chị ở nhà ngắn ngủi nhưng đong đầy tình cảm, như dòng chảy yêu thương không ngừng giữa hai chị em và cả gia đình.
2. Tả một người trong gia đình vừa trở về nhà sau chuyến đi xa lớp 5 - Mẫu số 2
Những giấc mơ, với tôi, luôn là những phút giây diệu kỳ, nơi tâm hồn được giải phóng khỏi những ràng buộc của thực tại, nơi ta có thể sống cùng những điều mà cuộc sống thường ngày không thể mang đến. Trong vô vàn giấc mơ ấy, có một giấc mơ đặc biệt nhất, để lại trong tôi cảm giác ngọt ngào và xúc động nhất. Đó là giấc mơ tôi được gặp lại ông ngoại thân thương – người mà tôi luôn trân quý trong từng kỷ niệm. Tuy giấc mơ ấy rất ngắn ngủi, nhưng mỗi khoảnh khắc trong mơ đều tràn đầy cảm xúc, như một món quà vô giá.
Hôm đó, sau một ngày học tập mệt mỏi, tôi lên giường ngủ sớm. Vừa đặt mình xuống, tôi đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Trong giấc mơ, tôi thấy mình đang trôi dần, chìm dần trong khoảng không tối mịt, cho đến khi trước mắt bỗng hiện lên một khu vườn rất đỗi quen thuộc. Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh và rồi nhận ra, đó chính là khu vườn của ông ngoại tôi! Mọi thứ đều không thay đổi chút nào so với ngày xưa.
Khu vườn ấy, với cây khế ngọt mà ông thường hái cho tôi ăn, giờ đây lá vẫn xanh um, những quả khế nhỏ xanh lấp lánh trên cành như những chùm sao. Ngay giữa vườn là cây hồng xiêm – cây mà ông yêu quý nhất, luôn chăm bón tỉ mỉ. Tôi nhìn sang hai cây bưởi mẹ con, cây liễu mềm mại với những cành lá dài, cây xoài đang trổ hoa, và cả luống ngải cứu xanh tươi mọc sát đất. Tất cả vẫn nguyên vẹn như thuở tôi còn nhỏ, những ngày còn ở quê với ông bà. Trong khu vườn này, tôi đã cùng ông chăm sóc từng gốc cây, tưới nước, bón phân, chờ đợi cây lớn, ra hoa và kết trái. Ông đã dạy tôi về giá trị của lao động – rằng niềm vui và tự hào không gì sánh bằng khi tự tay mình trồng được những trái ngọt đầu tiên.
Nhìn quanh khu vườn, bao ký ức về ông ngoại lại ùa về trong tâm trí tôi. Những kỷ niệm đẹp đẽ ấy khiến tôi không thể kiềm lòng mà bật gọi: “Ông ơi! Ông ơi!”. Và như một phép màu, từ phía sau những lùm cây rợp mát, ông ngoại chậm rãi bước ra. Tôi không tin vào mắt mình, vội đưa tay lên dụi. Ông mỉm cười hiền hậu, giọng nói thân thương cất lên: “Bé Cún của ông, ông đây mà”. Nghe giọng ông, lòng tôi chợt xao xuyến. Giọng nói mà tôi cứ ngỡ đã không còn cơ hội được nghe lại, nay vang lên như đang xoa dịu nỗi nhớ thương trong lòng tôi.
Tôi lao vào lòng ông, òa khóc như một đứa trẻ. Ông xoa đầu tôi, giọng trầm ấm: “Cháu đừng khóc, ông vẫn ở đây mà”. Tôi ngẩng lên nhìn ông. Tóc ông vẫn bạc trắng, khuôn mặt hồng hào với nụ cười móm mém đầy yêu thương. Đôi mắt ông vẫn sáng lên nét hiền hậu, bao dung như những ngày ông còn bên cạnh tôi. Ông không thay đổi chút nào, vẫn là ông ngoại của tôi, với tất cả sự ấm áp và dịu dàng. Tôi sung sướng dụi mặt vào người ông, rồi hào hứng kể cho ông nghe đủ thứ chuyện về trường lớp, về gia đình. Ông lắng nghe từng câu chuyện trẻ con của tôi với một sự kiên nhẫn và độ lượng vô cùng. Sau khi nghe xong, ông dặn tôi phải ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành và nếu rảnh rỗi thì nhớ về thăm bà thường xuyên.
Khi ông nhắc đến bà, tim tôi chợt thắt lại. Từ ngày ông ra đi, bà trở nên trầm lặng hơn, thường hay ngồi một mình trong khu vườn mà ông để lại, kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện về ông. Tôi khẽ đáp “Dạ!” trong nghẹn ngào. Nhưng ngay khi vừa trả lời, khuôn mặt ông bỗng nhòe đi, xa dần khỏi tầm mắt tôi. Và rồi, tiếng mẹ vang lên, gọi tôi dậy để chuẩn bị sang thăm bà. Tôi mở mắt, nhận ra mình vừa thoát khỏi giấc mơ. Thoáng ngỡ ngàng nhưng rồi tôi mỉm cười hạnh phúc, vội vàng bật dậy, chạy xuống nhà, lòng tràn đầy cảm giác ấm áp.
3. Tả một người trong gia đình vừa trở về nhà sau chuyến đi xa lớp 5 - Mẫu số 3
Mẹ đã đi công tác xa nhà gần một tuần, và từng ngày vắng bóng mẹ khiến em cảm nhận rõ ràng sự thiếu thốn trong cuộc sống thường nhật. Khi mẹ không ở bên, em mới hiểu hết tầm quan trọng của mẹ đối với cuộc sống của mình. Em mong mỏi từng ngày, từng giờ, hi vọng mẹ sẽ trở về sớm. Và hôm nay, lòng em tràn ngập hy vọng rằng mẹ sẽ trở về vào buổi chiều nay.
Chiều dần buông xuống, ánh nắng nhẹ nhàng của buổi hoàng hôn làm cho căn nhà trở nên yên tĩnh hơn. Ba và anh Hai vẫn còn bận rộn với công việc, chỉ còn mình em ngồi trong ngôi nhà vắng lặng. Bất chợt, tiếng chó sủa vang lên phía trước cổng, kèm theo âm thanh của bước chân ai đó. Tim em đập rộn ràng, vội vàng chạy ra ngoài. Trước mắt em là hình ảnh thân thương mà em đã mong ngóng suốt cả tuần qua – mẹ. Bóng dáng mẹ hiện ra, tay xách hai giỏ nặng trĩu, nét mặt hiền từ và nụ cười rạng rỡ như ánh nắng chiều. Em không kìm nổi niềm vui, reo lên:
– Mẹ về rồi!
Mẹ mỉm cười, nụ cười ấm áp và dịu dàng, ánh mắt vẫn đầy yêu thương như trong những giấc mơ em từng gặp. Khuôn mặt mẹ lấm tấm những giọt mồ hôi, rõ ràng là mẹ đã thấm mệt sau hành trình dài. Chiếc nón lá mẹ đội trên đầu giờ được gỡ xuống, để lộ mái tóc vàng cháy nắng đã được búi gọn gàng. Nhìn mẹ, lòng em dâng lên một cảm giác thương yêu vô hạn. Em nhanh chóng chạy vào nhà lấy ly nước mát, mang ra cho mẹ uống và đứng quạt cho mẹ bớt nóng. Chiếc áo sơ mi trắng của mẹ cũng đã ướt đẫm mồ hôi, dấu hiệu của sự mệt mỏi sau chuyến đi xa.
Mẹ ngồi nghỉ ngơi một lúc, uống nước xong, nhưng chưa kịp thở dài thì mẹ đã vội bước vào nhà, mắt nhìn quanh xem xét mọi thứ có ngăn nắp không. Dù mệt mỏi, mẹ vẫn không quên quan tâm, lo lắng cho gia đình. Hình ảnh mẹ làm em cảm thấy nghẹn ngào. Ba thường hay nói rằng dáng đi nhanh nhẹn của mẹ, đôi bàn tay chai sần ấy, chứa đựng trong đó biết bao tình thương dành cho chúng em. Và đúng như vậy, mẹ là người luôn quan tâm đến từng điều nhỏ nhặt nhất, từ căn nhà cho đến việc học hành của chúng em.
Trong khi mẹ mở từng chiếc giỏ ra, mẹ vừa soạn đồ đạc vừa hỏi han em về mọi thứ: "Con có khỏe không? Ở nhà học hành thế nào? Ba và anh Hai vẫn đi làm đều đặn chứ? Công việc của mọi người vẫn ổn chứ?" Giọng nói của mẹ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự quan tâm, khiến em cảm thấy lòng mình ấm áp vô cùng. Dù em không bao giờ đòi hỏi quà, nhưng em vẫn biết mẹ luôn có quà cho mọi người, vì mẹ rất chu đáo và nghĩ đến từng người trong gia đình.
Mẹ – người mà em yêu thương nhất trên đời, là người luôn hiện diện trong trái tim em. Hình ảnh của mẹ, từng cử chỉ, nụ cười và ánh mắt của mẹ luôn khiến em xúc động. Mỗi khi nhớ đến mẹ, em lại nhận ra rằng mình phải sống tốt hơn, phải cố gắng hơn để xứng đáng với tình yêu thương mà mẹ đã dành cho em. Mẹ là tất cả đối với em, là nguồn động lực, là niềm tự hào. Ở bên mẹ, em luôn cảm nhận được sự an toàn và tình yêu thương vô bờ bến.
4. Tả một người trong gia đình vừa trở về nhà sau chuyến đi xa lớp 5 - Mẫu số 4
Mỗi người đều có những ký ức đẹp đẽ mà họ sẽ mang theo suốt cuộc đời, và tôi cũng không phải là ngoại lệ. Có lẽ, khoảnh khắc để lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với tôi chính là lần đầu tiên gặp lại người dì sau mười năm dài xa cách. Dì tôi từ nhỏ đã mắc nhiều bệnh tật, gia đình bà ngoại lại khó khăn nên dì đã được một gia đình khác nhận nuôi. Dòng đời đưa đẩy, dì đã sống xa gia đình trong suốt một thời gian dài. Thế nhưng, cuối cùng, sau bao nhiêu năm, dì cũng tìm về được với gia đình ruột thịt của mình.
Ngày hôm ấy, khi dì bước vào nhà, cảm giác hạnh phúc như vỡ òa trong lòng tất cả mọi người. Tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh những giọt nước mắt lăn dài trên má mẹ tôi và ngoại tôi, những giọt nước mắt vừa của niềm vui, vừa của sự xúc động dâng trào. Không khí trong nhà lúc đó như đọng lại, cả gia đình tôi cùng nhau khóc, cùng nhau cười, và cùng ôm chầm lấy nhau, tất cả bởi sợi dây tình cảm máu mủ thiêng liêng vẫn luôn tồn tại, dù bao nhiêu năm tháng trôi qua.
Cảm giác ấy thật khó tả, sự đong đầy của tình thân làm trái tim tôi cảm thấy ấm áp vô cùng. Dù có xa cách bao lâu, chúng tôi vẫn là một gia đình, vẫn gắn kết bởi tình thương yêu không thể thay thế. Nhìn hình ảnh mẹ và ngoại xúc động, tôi mới nhận ra rằng tình cảm gia đình là điều quý giá nhất trong cuộc đời, là thứ giúp chúng ta vượt qua những khó khăn và thách thức của cuộc sống.
Cuộc đời con người thực sự rất ngắn ngủi, và điều duy nhất khiến chúng ta không cảm thấy hối tiếc chính là sống hết mình cho tình yêu thương. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình, hãy dành thời gian cho những người thân yêu, bởi chính tình cảm chân thành ấy sẽ làm cho cuộc sống của chúng ta trở nên ý nghĩa và trọn vẹn hơn.
5. Tả một người trong gia đình vừa trở về nhà sau chuyến đi xa lớp 5 - Mẫu số 5
Mỗi người đều mang trong tim những ký ức tuyệt đẹp của riêng mình, và với em, những cảm xúc sâu lắng khi gặp lại bác gái sau bảy năm xa cách là điều mà em sẽ mãi khắc ghi trong lòng. Bác gái là chị ruột của mẹ em, và từ khi còn bé, em đã luôn rất thân thiết với bác. Bố mẹ thường xuyên đi công tác xa nhà, và mỗi khi như vậy, em lại được gửi sang nhà bác. Bác không chỉ là người chăm sóc em, mà còn là người đầu tiên dạy em biết viết những con chữ đầu tiên, dạy em làm những phép tính đơn giản. Những lúc em chán nản vì không thể hoàn thành bài tập hay cảm thấy bản thân chưa đủ giỏi giang, bác luôn ở bên cạnh, dịu dàng động viên, khiến em vững tin hơn vào chính mình. Bác chính là người giúp em tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống, dạy em cách trưởng thành và trở thành phiên bản tốt nhất của mình.
Thế nhưng, cuộc sống vốn đầy những thay đổi. Một ngày nọ, bác phải chuyển công tác sang tỉnh khác để lo công việc riêng, và từ đó, cuộc sống của em thiếu vắng hình bóng thân thương của bác. Thời gian trôi qua, đã bao năm bác xa quê, nhưng em vẫn không thể quên được những kỷ niệm tuyệt vời bên bác. Và rồi, khoảnh khắc mà em hằng mong đợi suốt bấy lâu cũng đã đến. Bác trở về quê hương, gặp lại gia đình sau nhiều năm xa cách. Ngày hôm đó, khi nhìn thấy bác bước vào nhà, cảm xúc trong em dâng trào. Bác vẫn là người phụ nữ hiền hậu với nụ cười ấm áp mà em đã nhớ suốt bao năm tháng. Bác xoa đầu em, âu yếm nhìn em và nói rằng bác rất tự hào khi em đã lớn lên thành một cô gái tự tin, giỏi giang.
Những lời của bác khiến tim em nhói lên, và bao nỗi nhớ nhung dành cho bác suốt thời gian dài lại ùa về. Em nhớ những ngày có bác ở bên, khi bác luôn là người động viên, chia sẻ cùng em mọi niềm vui, nỗi buồn. Sau bảy năm dài, hình ảnh của bác đã dần phai mờ trong trí nhớ, em đã trưởng thành mà không có bác bên cạnh. Nhưng khoảnh khắc gặp lại bác, tất cả cảm xúc ấy như sống lại, những kỷ niệm đẹp đẽ chợt hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Em thật sự hạnh phúc khi bác đã trở về. Giây phút được ở cạnh bác một lần nữa khiến em thấy cuộc sống trọn vẹn hơn. Bác không chỉ là người thân, mà còn là người bạn, người thầy mà em luôn yêu thương từ thuở bé. Giờ đây, khi bác đã trở lại, em biết rằng những kỷ niệm cũ sẽ tiếp tục được nối dài, và tình cảm dành cho bác sẽ mãi vững bền.
Cuộc đời mỗi người thật ngắn ngủi, và em nghĩ rằng chúng ta nên sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, để không phải hối tiếc về bất kỳ điều gì. Chính tình cảm chân thành, yêu thương dành cho nhau là thứ làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn.