1. Dàn ý về tấm gương người tốt việc tốt
1.1 Mở bài
Gioi thiệu về người bạn tốt mà em sắp kể
Gioi thiệu qua về thành tích học tập hay việc tốt của bạn
1.2 Thân bài
Kể về những điểm nổi bật về người tốt ấy
Hoàn cảnh gia đình
Thành tích học tập
Lối sống
Quan hệ bạn bè, thầy cô ra sao?
Kể lại một kỉ niệm sâu sắc của người bạn đó để lại ấn tượng trong lòng em
Học được điều gì khi bên cạnh họ?
1.3 Kết bài
Viết ra những cảm nghĩ của em về người đó ( tự hào, thán phục,kính nể)
Nêu bài học về việc giao lưu với bạn ( gần mực thì đen, gần đèn thì rạng )
2. Kể về tấm gương người tốt việc tốt mà em biết
Trong cuộc sống này, chẳng hề mọi khi ta đều gặp may mắn,hạnh phúc. Rất nhiều lúc tuyệt vọng và gian khổ xảy tới trong cuộc sống của ta và khiến ta lâm vào thống khổ. Và thật may thay, trong rất nhiều lần ta trằn trọc, ta suy tư, ta đã thấy được bao tấm gương người tốt, việc tốt và cho ta muôn nghìn hi vọng.Nhắc đến tấm gương người tốt, việc tốt, tôi nhớ về bác Ba- bác thương binh trong xóm tôi. Dù là thương binh nhưng mà ngày ngày bác vẫn niềm nở hết mức với công tác số đông.
Tôi vốn chỉ biết bác qua những lời nói của mọi người xung quanh về bác - một người thương binh trong những năm tháng chống Mỹ hào hùng. Cũng có không ít lần tôi gặp bác trên đường. Đôi chân bác bị thương lên bước đi của bác khập khiễng khó khăn lắm. Tôi không biết rằng có phải mình rất xấu không khi mà tôi luôn cảm thấy thương cảm vô cùng cho hoàn cảnh của bác. Bác sống một mình lầm lũi trong căn nhà cuối ngõ.Tuy thương tật nhưng bác vẫn không quên có công việc vất vả, làm lụng để nuôi sống bản thân. Mường tượng trong tôi về bác Bác giản đơn vô cùng.Môt người thương binh lớn tuổi, sống trong cô độc và nuôi sống bản thân đã là tốt lắm rồi. Vậy mà cho đến khi chứng kiến hành động của bác, nghe mọi người cùng nói câu chuyện về sự tốt bụng của bác, tôi mới chợt hiểu: Khiếm khuyết ngoại hình chẳng bao giờ có thể thành mặc cảm tự ti để con người vươn mình và rộng lòng yêu thương giúp đơ người xung quanh.
Hôm đó, trên đường tôi đi học về, tôi đã chứng kiến bác cho một ông cụ ít tiền. Chuyện sẽ chẳng là gì nếu đó không phải là ông Tư - một người bị rối loạn thần kinh thường xuyên chạy đi chạy lại và chỉ khi được ai cho gì đó ông mới trở về. Thấy ông, tôi dự một điều gì chẳng lành, vậy mà bác lại cho ông tiền. Ừ thì đúng thật bởi hình như lúc này trong tay bác chẳng còn có gì cả. Thấy đôi mắt cùng gương mặt ngờ nghệch của tôi, bác chỉ cười hiền rồi tiếp tục bước chân lững thững. Tôi mang theo dấu hỏi to đùng về bác Ba.
Tôi đã hỏi bố mẹ về chuyện lạ tôi gặp chiều nay.Với tôi, tôi cho rằng một người cũng thiếu thốn như bác thì lấy gì giúp ông cụ kia. Vậy mà bác đã hành động ngược lại. Bố mẹ thì không chút bất ngờ với câu chuyện của tôi và kể tôi nghe về một loại việc tốt bác làm. Người thanh niên trẻ xung phong ra chiến trường dù được miễn do cả gia đình đều đã hi sinh,người bệnh binh không ai chăm sóc tự kiếm tiền nuôi thân và luôn rộng lòng giúp đỡ các tổ chức từ thiện mà không bao giờ để lại danh tính.Một loạt những điều tốt , điều thiện bác đã làm khiến tôi chợt thức tỉnh và nhận ra nhiều điều.
Cuộc sống của chúng ta vẫn sẽ đẹp, vẫn sẽ ý nghĩa như thế khi có những con người, những tấm gương người tốt việc tốt. Ở bác Ba, tôi học tập không chỉ là tấm lòng sẻ chia mà còn là thái độ sống tích cực, thái độ và tình yêu, sự cống hiến với Tổ quốc để cuộc đời này thêm đẹp sau vô vàn những bon chen và tăm tối!
3. Đoạn văn về tấm gương người tốt việc tốt
Từ lúc nhỏ, em đã rất thích xem những câu chuyện, bộ phim về các siêu anh hùng. Em luôn ngưỡng mộ những nhân vật anh hùng ấy khi có thể thẳng tay trừng trị kẻ xấu, bảo vệ cuộc sống hòa bình. Thế nhưng, lúc nào em cũng cho rằng phải có phép thuật, những món vũ khí tối tân thì mới có thể làm anh hùng cứu giúp người khác được. Và những suy nghĩ ấy của em đã thay đổi hoàn toàn sau khhi được nhìn thấy hành động dũng cảm của Minh vào ngày hôm nay.
Minh là một cậu trai với thân hình thấp bé ở trong lớp em. Tuy không cao nhưng cậu ấy vẫn rất khỏe mạnh và năng nổ. Hoạt động nào của lớp Minh cũng nhiệt tình tham gia,nhiều khi còn đem về thành tích cho lớp nữa. Trong mắt em, Minh cũng như bao cậu bạn khác, chỉ là một chàng trai hài hước và tốt bụng. Thế nhưng từ chiều hôm qua, cậu ấy đã thực sự trở thành một anh hùng trong mắt em và nhiều người khác.
Vào khoảng 13 giờ chiều hôm qua, như mọi hôm em đến trường từ sớm để tranh thủ cùng các bạn chơi bóng đá. Minh cũng đến chơi cùng. Đột nhiên, chúng em nghe thấy tiếng hét vang lên từ góc sân.Ngạc nhiên, mọi người cùng chạy về hướng đấy để xem xét. Đến nơi, chúng em nhìn thấy một bạn nam đang ngồi dưới sân, đau đớn mà ôm lấy chân của mình. Từ kẽ ngón tay, những giọt máu chảy ra bên ngoài. Thì ra khi đá cầu, cậu ấy đã bỏ giày ra, không để ý nên giẫm phải mảnh vỡ thủy tinh.
Nhìn cậu bạn ấy đau đớn khóc,chúng em không biết phải làm sao. Vì dáng người cậu ấy không nhỏ bé gì,mà trên sân lại vắng bóng người còn rất sớm. Giua lúc chúng em đang băn khoăn, thì Minh đã vọt lên ra hiệu mọi người kéo cậu bạn kia lên lưng mình, rồi cắn răng, gồng hết sức cõng người bị thương chạy thẳng lên phòng y tế.
Quãng đường không quá dài nhưng vì nắng nóng,lại phải chịu sức nặng lớn,nên mặt của Minh đỏ hết lên,những hạt mồ hôi to như hạt đậu thi nhau chảy xuống gò má xuống cằm. Vậy nhưng, đôi mắt của Minh thì sáng lắm, nó sáng rực lên như hai ngọn đuốc. Đến nơi, cô y tế nhanh chóng sát trùng, bôi thuốc và băng bó vết thương cho cậu bạn kia. Cũng may là chỉ đâm vào phần thịt nên chỉ cần dưỡng lành là được. Ngay khi đặt được cậu bạn kia lên giường,Minh ngã ngửa ra nền nhà. Miệng mở lớn, tham lam hít từng luồng không khí.
Nhìn hình ảnh ấy, trong mắt em tự nhiên Minh cao lớn đến lạ. Với một thân hình nhỏ bé, mà cậu ấy đã còng một người đang bị thương chạy thẳng đến phòng y tế, mà chẳng cần một phép thuật hay thiết bị gì cả. Khi cậu bạn bị thương kia rối rít cảm ơn, Minh đã cười xòa và bảo là: " Không có gì đâu, cậu không sao là được rồi, mình khỏe lắm, chút sức ấy chẳng nhằm nhò gì đâu'. Rồi đưa tay xoa xoa mái tóc đen ngắn cũn trên đầu.
Sau sự kiện lần ấy, em hiểu được rằng chỉ cần mình cố gắng hết sức và có tấm lòng thương người thì không cần bất kì phép thần thông nào, ta cũng có thể giiusp đỡ người khác. Và anh hùng,không cần là thiên thần thông nào, ta cũng có thể giúp đỡ người khác. Và anh hùng không phải thần tiên, là người khổng lồ, mà cũng có thể là bất kì ai, dù chỉ là một cậu học sinh nhỏ bé. Thật cảm ơn Minh vì đã giúp em nhận ra những điều tốt đẹp này.
Trên đây là bài viết Luật Minh Khuê gửi đến bạn đọc bài văn về tấm gương người tốt việc tốt trong cuộc sống. Xung quanh ta luôn có những người tốt việc tốt và đó là những hạt nhân tạo nên một xã hội tốt đẹp, văn minh hơn. Mong rằng bài viêt trên có ích đối với bạn đọc.Xin cảm ơn!