1. Top 5+ mẫu viết một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em lớp 5 chọn lọc hay nhất

Viết một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em lớp 5 - Mẫu số 1

Mỗi người sinh ra đều mang trong tim hình bóng quê hương – nơi chôn nhau cắt rốn, nơi ta lớn lên cùng tiếng ru êm đềm của mẹ và hương lúa nồng nàn trong gió. Với tôi, quê hương luôn là miền ký ức dịu dàng và thân thương nhất. Tôi yêu những cánh đồng lúa vàng óng trải dài đến tận chân trời, yêu dòng sông xanh hiền hòa uốn quanh xóm nhỏ, yêu sự mộc mạc, chân tình và cần cù của những con người nơi đây. Nhưng có lẽ, điều khiến tôi say mê nhất chính là những đêm trăng rằm – khi cả làng quê chìm trong một vẻ đẹp huyền ảo khó quên.

Khi hoàng hôn khép lại, màn đêm dần buông xuống, cả không gian như khoác lên mình tấm áo tĩnh lặng. Từ sau dãy núi xa, vầng trăng tròn từ tốn nhô lên, tỏa ánh sáng dịu dàng khắp nơi. Trăng sáng như một chiếc đĩa bạc treo giữa trời, soi rõ từng mái nhà, từng hàng cây, từng lối nhỏ quanh co. Ánh trăng len qua kẽ lá, đọng lại trên mặt sông lấp lánh như dát bạc. Dòng sông Đáy quê tôi như cũng biết làm duyên, uốn mình nhẹ nhàng hứng lấy ánh trăng lung linh, khiến mặt nước rực rỡ như khoác tấm áo mới.

Dưới ánh trăng, cả làng quê như bừng tỉnh trong một khung cảnh thơ mộng. Lũy tre đầu làng rì rào cất lên khúc nhạc của gió, thảm lúa vàng nghiêng mình theo nhịp sóng gợn, còn hương lúa chín thì lan tỏa trong không khí, hòa cùng hơi sương mát lành của đêm. Tiếng côn trùng râm ran vang lên như bản hòa tấu đồng quê không lời, khiến lòng người thêm xao xuyến.

Tôi vẫn nhớ khi còn bé, mỗi lần đi chơi dưới ánh trăng, tôi thường hỏi mẹ: “Sao ông trăng cứ đi theo con mãi thế?” Mẹ mỉm cười hiền hậu, bảo rằng: “Trăng đi theo để soi sáng cho con đường con về, vì trên cung trăng, chú Cuội luôn nhớ quê nhà, nhớ mẹ, nhớ lũ trẻ nơi trần gian.”

Đêm trăng quê tôi vẫn luôn như thế – dịu dàng, thanh bình và yên ả. Mỗi lần ngắm trăng, tôi lại thấy lòng mình thêm yêu quê hương, yêu thiên nhiên và yêu những điều bình dị đã nuôi dưỡng tâm hồn mình lớn lên từng ngày.

Viết một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em lớp 5

 

Viết một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em lớp 5 - Mẫu số 2

Mùa hè về, Đồ Sơn như khoác lên mình tấm áo mới – rực rỡ, nhộn nhịp và tràn đầy sức sống. Biển dường như cũng hân hoan reo ca, tung bọt trắng xóa lên bầu trời xanh ngắt. Dù vào sáng sớm hay chiều muộn, biển Đồ Sơn vẫn mang một vẻ đẹp riêng khó cưỡng. Khi bình minh hé rạng, mặt trời từ từ nhô lên từ phía chân trời xa, tỏa ánh sáng óng ả như dát bạc lên mặt nước mênh mông. Cả vùng biển bừng sáng trong vẻ lung linh huyền ảo của ngày mới.

Những cơn gió mặn mòi từ khơi xa khẽ thổi, làm hàng dừa nghiêng mình đung đưa rì rào như cất lời chào đón. Từng đoàn thuyền đánh cá no gió trở về sau một đêm dài lênh đênh. Tiếng nói cười rộn rã của những bác ngư dân da rám nắng vang vọng khắp bến, khiến cả làng chài bừng lên sức sống. Nắng dần lên cao, nhảy nhót trên tán lá, dát vàng lên những mái nhà và bãi cát. Sóng không còn dịu dàng như buổi sớm mà trở nên mạnh mẽ, sôi nổi hơn – những đợt sóng nối tiếp nhau ào vào bờ, tung bọt trắng như đàn ngựa bạc phi nước đại.

Trên bãi cát vàng óng, từng tốp người tắm biển, vui đùa, làm cho khung cảnh thêm rộn ràng. Tiếng cười của trẻ nhỏ vang lên trong veo, hòa cùng tiếng sóng, tiếng gió thành một bản nhạc mùa hè rộn rã. Tôi thích thú khi được ngâm mình trong làn nước trong xanh, mát lạnh, để sóng vỗ vào người mơn man như những bàn tay thân quen. Nhưng niềm vui lớn nhất của tôi là cùng lũ bạn tung tăng trên bãi cát, rượt theo những chú còng bé xíu nhanh như chớp, hay cặm cụi tìm nhặt những vỏ ốc xinh xắn làm kỷ niệm.

Biển Đồ Sơn trong mùa hè thật đẹp và đầy sức sống. Nơi đây không chỉ là vùng biển thơ mộng mà còn là miền ký ức tuổi thơ trong trẻo, gắn liền với tiếng cười, với sóng và với nắng vàng rực rỡ của những ngày hè bất tận.

 

Viết một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em lớp 5 - Mẫu số 3

Bình minh vừa hé, Bác Mặt Trời khẽ vươn mình sau rặng tre đung đưa trong làn gió sớm. Màn sương mỏng như tấm khăn voan nhẹ phủ lên cánh đồng rộng mênh mông. Từ xa nhìn lại, cánh đồng hiện ra như một tấm thảm lụa xanh mượt mà, trải dài đến tận chân trời. Lác đác bóng người xã viên đang cần mẫn nhổ cỏ, bắt sâu, tiếng nói cười rộn rã vang lên giữa không gian tĩnh lặng của buổi sớm mai.

Hai bên con đường là những luống cà chua ngay hàng thẳng lối, được các bác nông dân dựng giàn cẩn thận. Trên giàn, những chùm quả căng tròn, bóng mịn đong đưa trong gió. Thỉnh thoảng, vài quả cà chua chín đỏ như những viên ngọc nhỏ lấp ló giữa màu xanh mát mắt của lá. Bên phải đường, ruộng su hào hiện ra với những củ tròn căng, to bằng chiếc bát úp, lớp vỏ xanh nhạt ánh lên trong nắng sớm. Kề bên là con kênh nhỏ quanh co như dải lụa mềm vắt ngang cánh đồng, dòng nước trong xanh phản chiếu mây trời bồng bềnh trôi.

Trên bờ kênh, ruộng cải vàng rực rỡ tỏa hương dìu dịu, từng đàn bướm trắng rập rờn như múa lượn giữa những cánh hoa nhỏ xinh. Nhìn sang phía trái, những luống hành xanh mướt nối nhau chạy dài tăm tắp, thân hành trắng nõn, lá vươn cao mềm mại trong gió. Ôi, những luống hành mới tươi tốt làm sao! Không có hành, dường như bữa canh quê chẳng còn dậy hương như câu ca xưa từng nói: “Trăm thứ canh, không hành chẳng ngon.”

Phía xa, những cây súp lơ trắng muốt nổi bật trên nền xanh ngọc bích của lá. Trông từ xa, chúng chẳng khác gì những bông hoa tuyết khổng lồ vừa rơi xuống giữa lòng đất mẹ. Cánh đồng thêm phần trù phú nhờ những luống khoai tây xanh non, mập mạp, đang vươn mình đón nắng.

Nổi bật nhất là hàng cải bắp – thân tròn trịa, lá ôm khít như giữ gìn lấy bí mật riêng. Trên những chiếc lá xanh mỡ màng, giọt sương sớm long lanh như hạt ngọc, trong vắt như pha lê. Bên cạnh, ruộng khoai lang cũng xanh um một màu, thân tím đậm, lá khoai to như chiếc đĩa nhỏ, e ấp trong nắng mai.

Tất cả – từ cánh đồng lúa, luống rau, con kênh, cho đến ánh sáng và hơi sương – hòa quyện lại tạo nên một bức tranh đồng quê tươi đẹp và tràn đầy sức sống.

 

Viết một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em lớp 5 - Mẫu số 4

Em sinh ra và lớn lên ở một làng chài nhỏ nằm bên bờ biển hiền hòa. Tuổi thơ em gắn liền với vị mặn của sóng, với tiếng gió thổi vi vu qua những rặng phi lao, và với mùi muối biển phảng phất trong từng cơn gió sớm. Nơi ấy – làng quê em – giản dị, thân thương và bình yên đến lạ. Nó luôn mở rộng vòng tay chào đón những người con xa quê trở về, như người mẹ hiền ôm trọn đàn con sau những tháng ngày xa cách.

Làng chài quê em nằm ven biển vùng đồng bằng sông Cửu Long, nơi đất trời như hòa làm một. Không gian nơi đây rộng lớn, gió biển thổi mát rượi quanh năm. Vào những buổi trưa nhàn rỗi, em thường ngồi ngoài hiên cùng mẹ đan lưới, cảm nhận từng cơn gió mằn mặn len qua mái tóc, mơn man trên làn da. Giữa nhịp sống ồn ào của thế giới ngoài kia, cái yên bình của làng chài khiến lòng người dịu lại, thanh thản lạ thường.

Đẹp nhất là khi bình minh vừa chớm. Từ xa, mặt trời như một quả cầu lửa khổng lồ đang dần trồi lên khỏi mặt biển. Biển đêm còn vương chút sẫm màu, nay đã chuyển sang xanh trong dịu dàng. Sóng vỗ rì rào, tung bọt trắng xóa như nghịch ngợm chào ngày mới. Ánh nắng đầu tiên lan dần khắp bầu trời, dát vàng lên những bãi cát dài, phản chiếu lấp lánh trên từng con sóng. Xa xa, những con thuyền của ngư dân từ khơi xa trở về, cánh buồm no gió in bóng trên nền trời hồng rực – trông như những nét vẽ mềm mại trong bức tranh thủy mặc của thiên nhiên.

Tiếng động cơ thuyền hòa cùng tiếng sóng, tiếng gió, tiếng chim hải âu tạo nên bản nhạc buổi sớm rộn rã mà thân thuộc. Trên bến, cha em cùng các bác ngư dân đang khẩn trương chuyển những thùng cá, tôm tươi rói vừa đánh bắt được trong đêm. Nước biển mặn thấm đẫm đôi vai rám nắng, ánh lên trong nắng sớm như biểu tượng của sự vất vả và tình yêu quê hương. Người dân nơi đây ai cũng mộc mạc, chân thật và chan chứa nghĩa tình.

Bình minh ở làng chài quê em không ồn ào, mà dịu dàng và tràn đầy sức sống. Mỗi sáng, chỉ cần ngắm nhìn biển khơi rực sáng trong ánh mặt trời, hít thở vị gió mặn nồng, là em lại thấy lòng mình ấm áp và tràn đầy năng lượng. Em yêu làng chài của em – nơi tuổi thơ em lớn lên trong tiếng sóng, nơi bình yên luôn ở lại trong từng nhịp thở của cuộc đời.

 

Viết một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em lớp 5 - Mẫu số 5

Em sinh ra và lớn lên ở một vùng quê yên bình. Nơi ấy, cuộc sống trôi đi êm ả như dòng sông hiền hòa giữa lòng đất mẹ. Mỗi góc nhỏ của làng quê đều mang vẻ đẹp dung dị mà thân thương – con đường đất nhỏ quanh co rợp bóng tre xanh, khu vườn ngát hương hoa mỗi độ sớm mai, và dòng sông trong veo lững lờ trôi như tấm gương phản chiếu bầu trời. Tất cả hòa quyện thành một bức tranh quê giản dị mà nên thơ. Nhưng trong muôn vàn cảnh sắc ấy, em yêu nhất là khung cảnh buổi sáng trên cánh đồng – nơi chứa đựng bao ký ức ngọt ngào của tuổi thơ.

Cánh đồng quê em không chỉ là nguồn sống của bao người nông dân, mà còn là linh hồn của làng quê – biểu tượng cho sự trù phú và bình yên. Mỗi khi nhắc đến cánh đồng bao la thẳng cánh cò bay, lòng em lại tràn đầy niềm tự hào và yêu thương. Hình ảnh buổi sáng mùa hạ năm ấy vẫn in đậm trong tâm trí em, dù thời gian đã trôi qua, cảm giác ấy vẫn như mới hôm qua thôi.

Hôm ấy, em dậy thật sớm theo mẹ ra đồng gặt lúa. Trời khi đó còn mờ sương, làn gió sớm mơn man mang theo hơi lạnh dịu nhẹ của đêm hạ. Con đường làng quen thuộc hiện ra trong ánh sáng mờ ảo, phủ lên lớp bụi sương mong manh. Đã đi qua biết bao lần, vậy mà sáng hôm ấy em lại thấy nó lạ đến nao lòng – có lẽ vì lần đầu tiên em được ngắm cảnh quê hương trong khoảnh khắc tinh khôi nhất của ngày.

Cánh đồng mở ra mênh mông trước mắt, vàng rực xen lẫn vài vệt xanh non còn sót lại. Dưới bầu trời nhạt sáng, những bông lúa nặng trĩu hạt khẽ cúi đầu, gợn sóng nhẹ khi gió đi qua. Xa xa, từng đàn cò trắng bay lượn giữa biển lúa, chấm phá lên bức tranh đồng quê những mảng màu bình dị mà sống động. Mẹ em bảo: “Lúa chín rồi đó con, chỉ ít ngày nữa là gặt được thôi.” Em đưa mắt nhìn xa mãi, nơi chân trời và cánh đồng dường như tan vào nhau, chỉ thấy một màu vàng óng trải dài bất tận.

Khi tiếng gà gáy vang lên, ông Mặt Trời bắt đầu rẽ mây, chiếu những tia nắng đầu tiên xuống mặt ruộng. Cánh đồng bỗng sáng bừng lên như khoác tấm áo mới. Hạt sương đêm còn đọng trên lá lúa lấp lánh như ngọc, phản chiếu ánh nắng rực rỡ. Mỗi thửa ruộng như một ô màu trong bức tranh lớn của tạo hóa: chỗ vàng sậm, chỗ xanh nhạt, chỗ lại ánh lên sắc đồng, tất cả hòa quyện thành vẻ đẹp dịu dàng mà tràn đầy sức sống.

Người dân bắt đầu ra đồng. Những dáng người lom khom, những chiếc nón lá nhấp nhô giữa biển lúa vàng rực, tiếng cười nói rộn rã vang vọng khắp không gian. Cả cánh đồng như bừng dậy trong âm thanh lao động hối hả và niềm vui mùa gặt. Trên cao, cánh cò bay lả bay la như cũng đang hòa nhịp cùng niềm hân hoan của con người.

Buổi sáng hôm ấy thật đẹp – không chỉ bởi ánh nắng vàng, bởi gió hay mùi hương của lúa chín, mà còn bởi tình quê đằm sâu trong từng nhịp thở. Em yêu biết bao khung cảnh buổi sớm nơi cánh đồng quê mình – nơi mỗi tia nắng, mỗi cơn gió đều mang hơi thở của cuộc sống và chứa chan tình yêu quê hương. Em mong rằng, mai này dù đi xa đến đâu, hình ảnh buổi sáng mùa hạ trên cánh đồng ấy vẫn mãi là ký ức ngọt ngào, sưởi ấm lòng em mỗi khi nhớ về quê nhà.

 

2. Hướng dẫn viết một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em lớp 5

Để viết được một đoạn văn tả cảnh quê hương hay và sinh động, học sinh cần hiểu rằng mỗi đoạn văn là một bức tranh nhỏ, trong đó em vừa là người quan sát, vừa là người kể chuyện bằng cảm xúc. Đoạn văn tả cảnh không chỉ cho người đọc “thấy” vẻ đẹp của quê hương mà còn giúp họ “cảm” được tình yêu tha thiết của em dành cho nơi ấy.

Viết một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em lớp 5

 

Bước 1. Xác định cảnh định tả và ấn tượng bao trùm

Trước hết, em hãy chọn một cảnh thật quen thuộc và gắn bó: cánh đồng buổi sớm, dòng sông làng em, con đường rợp bóng cây, bãi biển hay ngôi trường thân yêu. Sau đó, hãy nghĩ xem cảnh đó gợi cho em cảm xúc gì – yên bình, náo nhiệt, rộn ràng hay thơ mộng.

Ví dụ: “Buổi sáng trên cánh đồng quê em thật thanh bình và tràn đầy sức sống.”

 

Bước 2. Lựa chọn trình tự miêu tả hợp lý

Một đoạn văn tả cảnh thường được viết theo hai cách phổ biến:

  • Tả theo thời gian: miêu tả sự thay đổi của cảnh vật từ sáng đến trưa, chiều hoặc tối (phù hợp với cảnh bình minh, hoàng hôn, mùa vụ).
  • Tả theo không gian: miêu tả từ xa đến gần, từ cao xuống thấp hoặc từ bao quát đến chi tiết (phù hợp với cảnh tĩnh như ngôi trường, con đường, bãi biển).

Mẹo nhỏ: Em có thể tự hỏi: “Điều gì làm cảnh này đặc biệt? Là sự thay đổi hay là vẻ đẹp hiện tại?” – Câu trả lời sẽ giúp em chọn được cách tả phù hợp.

 

Bước 3. Xây dựng bố cục đoạn văn chặt chẽ

Một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương thường có ba phần rõ ràng, giống như một “bài văn thu nhỏ”:

Câu mở đoạn: Giới thiệu khái quát cảnh em định tả.
Ví dụ: “Quê em có dòng sông nhỏ uốn lượn như dải lụa mềm giữa cánh đồng xanh mướt.”

Các câu phát triển ý: Miêu tả cụ thể cảnh vật bằng nhiều giác quan – mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, da cảm nhận.
Hãy chú ý lựa chọn những chi tiết tiêu biểu (màu sắc, âm thanh, hương vị) để bức tranh thêm sống động.
Ví dụ: “Nước sông trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh thẳm. Tiếng chim ríu rít gọi nhau, hòa cùng tiếng gió thổi vi vu qua rặng tre đầu làng.”

Câu kết đoạn: Nêu cảm nghĩ hoặc ấn tượng đọng lại.
Ví dụ: “Em yêu dòng sông quê em như yêu chính tuổi thơ trong trẻo của mình.”

 

Bước 4. Dùng từ ngữ gợi hình, gợi cảm

Để bài viết hay hơn, em nên:

  • Dùng tính từ miêu tả (xanh biếc, óng vàng, lung linh…).
  • Sử dụng biện pháp tu từ như so sánh (“cánh đồng vàng óng như tấm thảm khổng lồ”) và nhân hóa (“chị gió khẽ vuốt ve những bông lúa nặng trĩu”).
  • Tránh lặp từ và không nên kể khô khan.

Viết một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em lớp 5

Bước 5. Gieo tình yêu quê hương trong từng câu chữ

Một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương không chỉ cần miêu tả đúng mà còn phải thể hiện tình cảm chân thành. Hãy viết bằng trái tim, như khi em đang kể cho một người bạn nghe về nơi em yêu quý nhất.

Ví dụ kết đoạn: “Mỗi khi ngắm nhìn cánh đồng vàng rực dưới nắng, em lại thấy quê hương mình thật đẹp và bình dị biết bao!”

 

Gợi ý đoạn văn mẫu

Buổi sáng trên cánh đồng quê em thật trong lành và rực rỡ. Khi mặt trời vừa nhô lên, những tia nắng đầu tiên chiếu xuống làm cả cánh đồng vàng óng như tấm thảm khổng lồ. Gió nhẹ thổi, làm những bông lúa trĩu hạt nghiêng mình đung đưa như đang múa hát. Tiếng chim líu lo vang vọng, hòa cùng tiếng cười nói của những người nông dân ra đồng sớm. Không khí thơm mùi lúa chín khiến em thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Em yêu biết bao cánh đồng quê – nơi lưu giữ bao kỷ niệm tuổi thơ ngọt ngào của em.

Viết một đoạn văn tả cảnh đẹp quê hương em lớp 5