Yêu cầu về dự trữ là một phần của tiền gửi mà các ngân hàng ký thác và định chế tiết kiệm được yêu cầu duy trì như dự trữ pháp định, nhằm bảo vệ người gởi tiền. Các yêu cầu về dự trữ cũng cung cấp một trong những công cụ điều tiết tiền tệ, mà Hệ thống Dự trữ Liên bang sử dụng để điều hành nguồn cung tín dụng trong hệ thống ngân hàng. Bằng cách nâng lên hay giảm xuống số dự trữ yêu cầu, Dự trữ Liên bang có thể kích thích hay thắt chặt tín dụng dành cho ngân hàng và khả năng cho vay của các ngân hàng. Tỷ lệ dự trữ số yêu cầu của tiền gửi thay đổi từ 3% đến 12% đối với các tài khoản giao dịch, như các tài khoản séc và các tài khoản lệnh rút tiền khả nhượng (NOW), và lên đến 3% đối với tiền gửi kỳ hạn (chứng chỉ tiền gửi). Yêu cầu về dự trữ có thể được duy trì trong một tài khoản séc riêng biệt hay bằng tiền mặt của chính ngân hàng (tiền mặt trong két).
Các ngân hàng thương mại là các ngân hàng thành viên trong Hệ thống Dự trữ Liên bang, được yêu cầu duy trì số dự trữ của họ trong một tài khoản séc (Tài khoản dữ trữ) tại Ngân hàng Dự trữ Liên bang gần nhất. Các định chế tài chính khác có quyền chọn giữ số dự trữ tại Ngân hàng Dự trữ Liên bang hay trong một tài khoản séc (được gọi là tài khoản trung gian) tại một ngân hàng trung gian.