(Mạt: cuối, nơi tận cùng; lộ: đường). Anh hùng mạt lộ có nghĩa là người anh hùng lúc đã về già hoặc hết thời, cùng đường; thường chỉ những người có chí lớn, có nghĩa khí, có tài năng nhưng nay đo tuổi già hoặc do hoàn cảnh bó buộc mà bất lực, đành cam chịu cảnh sống vừa uất ức, vừa buồn thảm, âu sầu.
Ví dụ: Tiếng giun dế rên rỉ dưới gốc cây hòa lẫn với tiếng cóc nhái nghiền ngẫm trong bụi như gợi thêm mối buồn bực của bọn anh hùng mạt lộ. (Ngô Tất Tố, Tác phẩm).
"Ở Hụế, cụ sống một cuộc đời quạnh quẽ, buồn thiu của người anh hùng mạt lộ, bạn bè chung quy còn sót lại có một cụ Huỳnh Thúc Kháng. (Phương Hữu, Phong trào Đại đống du).
"Cái cảnh "anh hùng mạt lộ” chắc ai cũng biết là cảnh vô hạn buồn rầu. (Ngô Tất Tố, Tác phẩm).