1. Dàn ý bài văn người ấy sống mãi trong lòng tôi

1. 1.Mở bài

Giới thiệu người sống mãi trong lòng bạn: Tên gì? Người đó có quan hệ như thế nào với tôi?

 

1.2. Thân bài

- Miêu tả ngoại hình người đó trong ấn tượng của của bản thân: Ngoại hình đó có để lại cảm xúc gì cho bạn hay không?

- Kể ấn tượng của bạn về tính cách, vẻ đẹp của người đó: thái độ, cách cư xử đối với mọi người xung quanh như thế nào?

- Kể lại thời gian mà bạn đã gắn bó với người đó: Thời gian đó có dài hay không? Có những kỷ niệm gì

- Kể lại kỷ niệm sâu sắc đáng nhớ nhất giữa bạn với người đó, cảm xúc khi nhớ lại ra sao?

- Hoàn cảnh lần cuối gặp mặt và lời hứa sẽ gặp lại nhau

 

1.3. Kết bài

- Người đó sẽ sống mãi trong lòng bạn như thế nào?

- Tình cảm của bạn đối với người đó

 

2. Mẫu số 1: Bài văn người ấy sống mãi trong lòng tôi

Trong cuộc đời, mỗi người sẽ gặp được rất nhiều người khác. Có những con người xa lạ, vốn không hề quen biết nhau lại gặp gỡ, thân thiết và trở thành một phần trong cuộc đời dài lâu. Đối với tôi, thầy cô chính là người như thế. Đã lâu rồi, tôi không gặp Hiền Hòa - cô giáo chủ nhiệm lớp 6 - người sống mãi trong lòng tôi.

Nhân dịp kỷ niệm 40 năm thành lập trường tiểu học và kỷ niệm 83 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 - 11, lớp 5A chúng tôi tổ chức về thăm mái trường thân yêu và cô chủ nhiệm. Trên đường đi, bao kỷ niệm về cô giáo thân yêu lại hiện về.

Trong ký ức của tôi, cô Hiền Hòa là người mà cả lớp chúng tôi yêu quý, kính trọng nhất. Hình ảnh cô dịu dàng trong tà áo dài thanh lịch, khuôn mặt trái xoan xinh xắn, ánh mắt ấm áp và nụ cười tươi tắn luôn nở trên môi chính là động lực của chúng tôi trong thời gian chuẩn bị chuyển cấp. Dù chỉ là giáo viên trẻ khi công tác ở trường chỉ hơn 3 năm nhưng kinh nghiệm chuyên môn và sự thấu hiểu tâm lý của cô lại sâu sắc hơn thế. Giọng nói truyền cảm, cuốn hút của cô khiến từng tác phẩm văn học trở nên thật hấp dẫn.

Tính cách của cô cũng giống như tên vậy. Cô hiền hòa, thân thiện và hết sức bao dung. Cô yêu thương và chăm sóc chúng tôi như người mẹ chăm sóc những đứa con bé bỏng, nâng niu và sẵn sàng chở che, tha thứ. Không ít lần lớp chúng tôi quậy phá, thậm chí bị các thầy cô phụ trách nhắc nhở. Nhưng cô chưa bao giờ nặng lời trách móc mà chỉ ôn tồn giảng giải, khuyên nhủ để chúng tôi nhận ra lỗi sai và giúp chúng tôi sửa sai. Từng ngày từng giờ trôi qua trong năm học cuối cấp đó, cô luôn đồng hành, sát cánh bên tập thể chúng tôi.

Những kỷ niệm về cô giáo thân yêu của chúng tôi xếp lại có thể xếp thành một cuốn album ảnh thật dày. Những giờ học văn vui tươi, bổ ích, những giờ sinh hoạt vừa náo nhiệt vừa xúc động bởi trò vui đùa và những câu chuyện cô trò chia sẻ cùng nhau, những bài học làm người sâu sắc mà cô nhắn nhủ đều là những kỷ niệm đẹp đẽ nhất của năm học lớp 5.

Đặc biệt, trong năm học ấy, có một kỷ niệm mà chúng tôi mãi mãi không bao giờ quên. Cuối học kỳ 2 năm đó, học sinh lớp 5 chúng tôi ai ai cũng vùi đầu vào sách vở với mong muốn thi đạt kết quả cao, vào được trường mà bản thân và gia đình kỳ vọng. Có một thời gian lúc nào lớp học cũng im phăng phắc, ai nấy đều cặm cụi vào bài tập của mình. Đến giờ tan học mà cả lớp vẫn giữ nguyên trạng thái như thế, không ai có ý định đứng lên khỏi chỗ ngồi của mình. Đột nhiên, phía cửa lớp xuất hiện bóng dáng thân thuộc của cô. Cô nở nụ cười hiền hòa như thường ngày, hai tay xách hai túi lớn, túi nào cũng đựng những hộp cơm nho nhỏ, xinh xinh. Những hộp cơm ấy là do chính tay cô chuẩn bị rồi mang đến đây. Cô nói cô thấy chúng tôi căng thẳng quá nên muốn làm một điều gì đó để cùng chia sẻ và động viên chúng tôi. Hộp cơm trưa ngày hôm đó có lẽ là hộp cơm ngon nhất mà chúng tôi được thưởng thức dưới mái trường tiểu học thân yêu.

Sau lần đó, mỗi ngày trôi qua, dù có giờ lên lớp hay không cô đều có mặt. Đôi khi cô chỉ lặng lẽ đi xung quanh lớp, cúi xuống nhặt cục tẩy, bút chì, thước kẻ mà chúng tôi vô ý làm rơi trên sàn. Hành động nhỏ nhoi, âm thầm ấy đã tiếp thêm cho chúng tôi sức mạnh to lớn để quyết tâm phấn đấu. Ngày chia tay, cô trò ôm lấy nhau khóc nức nở. Chúng tôi khóc vì phải xa cô, còn cô khóc vì lo lắng cho lũ học trò nhỏ còn ngây thơ, bướng bỉnh của mình. Hôm ấy phượng đỏ rực một khoảng sân trường và ve thì kêu râm ran, chúng tôi đã hứa năm nào cũng về thăm cô.

Cổng trường dần hiện ra trước mắt, bóng dáng thân thuộc của cô đang vẫy tay gọi chúng tôi. Cô là cô giáo mà tôi yêu quý nhất - người đã và đang sống mãi trong tôi, dù lâu ngày chưa gặp nhưng mỗi lần gặp lại, tình cảm vẫn chân thành, gắn kết như vừa mới chia xa.​

 

3. Mẫu số 2: Bài văn người ấy sống mãi trong lòng tôi

"Đi khắp thế gian không ai sánh bằng mẹ

Gian khổ cuộc đời ai nặng gánh hơn cha"

Trong mỗi chúng ta, đều có một người thân yêu chiếm vị trí quan trọng nơi trái tim, là duy nhất, mãi mãi không thể thay thế đó chính là người mẹ. Người cho ta nhìn thấy ánh sáng mặt trời, người chịu bao đớn đau khó nhọc chín tháng mười ngày bao bọc chúng ta bằng tình yêu thương ấm áp. Và chính vì thứ tình cảm thiêng liêng mẫu tử không thể tách rời mà trong mắt tôi mẹ là người vĩ đại nhất.

Trong ký ức thơ ngây của đứa trẻ mười hai mười ba tuổi, hình ảnh mẹ chưa bao giờ nhạt phai. Cuộc đời tần tảo, dãi nắng dầm mưa đã cướp đi tuổi thanh xuân của mẹ. Mẹ tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Cha tôi là bộ đội nên thường xuyên phải đi xa nhà, mọi gánh nặng gia đình cứ từng ngày đè nặng lên đôi vai gầy của mẹ. Dáng người mẹ hơi thấp bé, mong manh mà kiên cường, trước phong ba bão táp số phận, mẹ chưa lần nào gục ngã. Mái tóc dài đã lấm tấm hoa râm ôm lấy khuôn mặt trái xoan nhỏ bé. Mỗi sợi tóc bạc điểm trên mái đầu mẹ và một nếp nhăn nơi khóe mắt là một minh chứng cho đức hy sinh của mẹ. Chỉ mới ở tuổi ngoài bốn mươi, từ mẹ đã toát lên đủ nỗi vất vả, nhọc nhằn của đời người. Nhưng trên khuôn mặt ấy luôn hiện diện ánh mắt đong đầy yêu thương và nụ cười ấm áp của mẹ. Một ánh mắt, một nụ cười có sức mạnh xua tan những bất hạnh, lạnh lẽo âm u của tuổi thơ không trọn vẹn.

Mẹ tôi là một người giáo viên hiền lành rất được mọi người quý mến. Cuộc sống thường ngày của mẹ là dạy dỗ những đứa trẻ nên người, trao cho chúng con chữ đong đầy kiến thức. Đôi bàn tay mẹ đặc biệt vô cùng. Bởi mẹ đã từng gặp tai nạn ngày còn bé nên mẹ có hai ngón tay không lành lặn như người khác. Thế nhưng đối với tôi, đó là đôi bàn tay đẹp đẽ nhất trên cuộc đời này. Mẹ ăn mặc giản dị vô cùng. Khi đến trường, mẹ chỉ mặc chiếc áo sơ mi nhã nhặn, kín đáo, phối cùng chiếc quần đen đã bạc màu. Sự giản dị ấy theo bước chân mẹ, xuôi ngược ngược xuôi, giản dị mà toát lên vẻ đẹp như chiếc áo lụa quý giá.

Mẹ dành trọn yêu thương và niềm quan tâm, sự chăm sóc cho gia đình, cho các con thân yêu. Dù đi sớm về khuya, dù bận rộn rã rời cả ngày dài, mẹ vẫn không bao giờ quên chuẩn bị những bữa cơm ấm lòng, những bộ quần áo mới để chị em tôi bằng bạn bằng bè. Mỗi lần hai đứa ốm, mẹ túc trực cả đêm không ngủ vì lo lắng cơn sốt sẽ hành hạ chị em tôi. Đêm khuya nhìn đôi bàn tay mẹ gầy gầy nắm chặt lấy tay tôi mong tôi khỏi bệnh. Tôi thương mẹ lắm. Mẹ luôn mong muốn tôi học thật giỏi để mai này có cuộc sống không vất vả như mẹ. Mẹ trở thành tín ngưỡng thiêng liêng đẹp đẽ nhất cuộc đời này. Mẹ không chỉ sẵn sàng bao dung cho lỗi lầm của những đứa con mà còn bao dung cả những cay nghiệt của người khác đối với mẹ để giữ cho tôi gia đình trọn vẹn. Mỗi lần gia đình có ngày giỗ chạp, mẹ tôi chạy ngược chạy xuôi để làm mấy mâm cơm đãi các bác trong họ. Nhiều khi mẹ vất vả đến mức không có thời gian ăn cơm, nhưng các bác vẫn coi đó là điều hiển nhiên mẹ tôi phải làm để giữ trọn đạo làm dâu cho nhà chồng. Mẹ là dâu hiền, con ngoan, dù phải chạy đi chạy lại để chăm sóc và lo việc trong nhà, mẹ vẫn chưa một lần than thở. Mẹ chăm sóc bà nội tôi tận tình hơn bất kỳ người con gái nào của bà. Cuộc sống vất vả, lo toan không làm mất đi niềm lạc quan vào tương lai của mẹ. Mẹ luôn động viên chúng tôi phải kiên trì, vững tin và cố gắng, ngày mai nhất định sẽ tươi sáng hơn.

Nghĩ về mẹ, là nhớ về tình yêu thương ấm áp bao la như biển Thái Bình. Trong đầu tôi vẫn ngân vang câu thơ ngày nào:

"Dù con lớn vẫn là con của mẹ

Đi suốt đời, lòng mẹ vẫn theo con".

Trên đây là mẫu cho đề bài: "Người ấy sống mãi trong lòng tôi" chọn lọc nhất. Xin chân thành cảm ơn bạn đọc đã quan tâm theo dõi!