Mẫu 01. Cảm nghĩ về một tác phẩm nổi bật đã học siêu hay kèm dàn ý

Hầu hết các tác giả văn học Việt Nam từ trước đến nay đều thường viết về cái đẹp và hoàn mỹ của cuộc sống con người. Nguyên cơ Nguyễn Tuân, một tác giả tài hoa của văn học Việt Nam, cũng không là ngoại lệ. Hình ảnh Huấn Cao trong tác phẩm của ông là một minh chứng rõ ràng cho sự ngưỡng mộ và tôn trọng về cái đẹp, cái tài, và cái tâm trong con người.

Nguyễn Tuân, người xuất thân từ một gia đình trí thức nhà nho, có nền học vấn uyên bác và lòng đam mê sáng tạo. Tác phẩm của ông thường đặt câu hỏi về cái đẹp trong cuộc sống và sự tương tác giữa cái đẹp và xã hội phong kiến thời đó.

Trong tác phẩm "Vang Bóng Một Thời," Nguyễn Tuân sử dụng hai nhân vật chính là Huấn Cao và viên quản ngục để làm rõ ý của mình. Huấn Cao, một người tử tù, là biểu tượng cho sự hòa quyện của cái đẹp, cái tài, và cái tâm. Người này là một nghệ sĩ tài hoa, đặc biệt trong việc viết chữ đẹp. Chữ của Huấn Cao trở nên biểu tượng cho sự xuất sắc và cá tính của mình. Cái tên "Huấn Cao" không chỉ đơn thuần là tên một người, mà còn thể hiện sự phi thường của con người này và là điểm đến lý tưởng mà viên quản ngục ngưỡng mộ.

Viên quản ngục, ngược lại, đại diện cho xã hội phong kiến phức tạp của thời đó. Ngày nay, việc một người như Huấn Cao được tôn vinh và biểu tượng cho sự đoan trang có thể có lẽ sẽ thách thức sự thế chấp của các ý định thống trị trong xã hội phong kiến. Viên quản ngục đầy biểu tượng đối lập như một biểu tượng của cái đẹp bị mất trong xã hội chất đầy bóng tối và bùn lầy.

Câu chuyện trong tác phẩm phản ánh một sự hoán đổi đặc biệt, khi nhà tù trở nên chìm trong sự lộn ngược, và cái đẹp là thứ thống trị. Điều này làm nổi bật sự cường thế của cái đẹp, tôn vinh tâm hồn thanh cao và xuất sắc của Huấn Cao.

Tác phẩm này cũng tạo ra một tình huống độc đáo, khi hai thế giới đối nghịch và căng thẳng gặp nhau: một là của tội phạm, một là của giai cấp thống trị. Trong xã hội, họ có thể đối lập, nhưng trong nghệ thuật, họ trở thành tri âm tri kỷ của nhau.

Trong bối cảnh này, Nguyễn Tuân thể hiện niềm ngưỡng mộ của mình đối với những người can đảm đấu tranh cho tự do dân tộc trong thời kỳ ông sống. Tác phẩm này ca ngợi những con người tài năng, đồng thời phác họa sự tỏa sáng của cái đẹp trong những điều kiện khó khăn nhất. Nguyễn Tuân cho rằng cái đẹp cần phải được kết hợp với bản lĩnh, cái tâm, và khí phách của con người. Cái đẹp không chỉ là ngoại hình mà còn bản chất và phẩm chất của một người.

 

Mẫu 02. Cảm nghĩ về một tác phẩm nổi bật đã học siêu hay kèm dàn ý

Trong những vùng quê yên bình, nơi những chiều thu mát lành là thời điểm tuyệt vời để bắt đầu cuộc hành trình mới của đời người. Buổi tựu trường xa xưa của chú bé như một tấm bản đồ vẽ nên những đường cong của sự hồi hộp và bỡ ngỡ. Ngày bắt đầu đi học, chú cảm thấy trái tim mình như một tấm bản đồ trắng, sẵn sàng để được vẽ lên bởi những trải nghiệm mới.

Buổi sáng đó, lá rụng đầy con đường, tạo nên bức tranh buồn buồn của một mùa thu sắp qua. Chú con trai bé bỏng được bà mẹ âu yếm nắm tay, bước chân theo định hướng của sự chăm sóc và dẫn dắt. Những dấu vết quen thuộc của làng quê trở nên xa lạ, và tâm trí của chú bé bắt đầu đầy ắp những lo lắng và thắc mắc. Mỗi bước chân đi qua con đường dài và hẹp đều là một bài học mới về sự lớn lên và tự lập.

Chú cảm thấy trang trọng và đứng đắn với chiếc áo vải dù đen dài, đeo trên vai như là một tấm khẩu quyền của sự học hành. Nhìn xung quanh, những đám trẻ bạn cùng trang lứa đều tự tin với những quyển sách mới trong tay, tạo nên một bức tranh vui tươi và hứng khởi. Nhưng chú bé, với hai quyển sách và một quyển vở Xệch, cảm thấy nặng nề và không hiểu sao cảm giác bị quấy rối. Trong thế giới mới của học hành, chú cảm thấy như một hạt cát bé nhỏ giữa bãi biển vô tận.

Buổi tựu trường không chỉ là nơi chú bé cảm thấy xa lạ với môi trường xung quanh mà còn với những cảm xúc đang dâng trào bên trong. Trong trái tim của chú, sự hồi hộp và lo lắng khi bước chân vào ngôi trường mới là không thể diễn tả thành lời. Tiếng trống trường vang lên như là một lời hứa về những kiến thức mới và những kỷ niệm đáng nhớ. Khi chú cùng những bạn mới vào lớp, không gì có thể chữa trị được sự lúng túng và bất an. Trong trạng thái này, chú cảm thấy như một con chim đứng bên bờ tổ, mong muốn bay cao vút nhưng lại chần chừ và sợ hãi.

Những hình ảnh treo trên tường và những góc phòng lớp mới khiến chú bé cảm thấy thú vị và hứng khởi. Nhìn những người bạn mới cùng chia sẻ không gian học tập, chú bé không còn cảm thấy cô đơn nữa. Những tâm hồn trẻ trung và hồn nhiên đang hòa quyện với nhau, tạo nên một khung cảnh ấm áp và đầy hứng khởi. Trong sự kỳ diệu của những khoảnh khắc đầu tiên trong trường học, chú cảm thấy mình đã được đón nhận và chấp nhận.

Những khoảnh khắc trong buổi tựu trường xa xưa của chú bé không chỉ là những kỷ niệm, mà còn là những bài học quý báu về sự lớn lên, sự tự tin và lòng can đảm. Những cảm xúc hồi hộp và bỡ ngỡ đã tạo nên nền tảng cho hành trình học hành và trưởng thành của chú bé. Mỗi năm, khi lá rụng và bầu trời xanh thẳm, những kỷ niệm đẹp đẽ của buổi tựu trường lại hiện về, làm cho lòng chú bé nao nức và đầy hạnh phúc. Như là một bài học về quá khứ, buổi tựu trường đã trở thành nguồn động viên không ngừng, giúp chú bé không ngừng vươn lên và phát triển trong cuộc sống.

 

Mẫu 03. Cảm nghĩ về một tác phẩm nổi bật đã học siêu hay kèm dàn ý

Chúng ta đã được quen thuộc với những tác phẩm vĩ đại như "Lão Hạc" của Nam Cao và "Tắt đèn" của Ngô Tất Tố, tác phẩm nào cũng là một tài khoản nghệ thuật xuất sắc. Tuy rất nhiều lần đọc, nhưng mỗi lần lại khám phá thêm những khía cạnh mới, thú vị, và đầy sâu sắc trong những tác phẩm này. Điều đó cho thấy sức mạnh và tầm quan trọng của văn học trong việc khám phá con người và xã hội.

Trong tác phẩm "Lão Hạc" của Nam Cao, chúng ta được đối mặt với hình ảnh của một người nông dân tốt lành, đầy tình yêu thương và hy sinh. Lão Hạc đại diện cho những phẩm chất đáng quý của người nông dân Việt Nam trước Cách mạng: tính chăm chỉ, cần cù, tình yêu thương và lòng đội ơn. Tác phẩm khám phá cuộc sống khó khăn và đói nghèo của người nông dân, và bám trụ trong nghèo đó, Lão Hạc vẫn giữ vững tình yêu thương và lòng hy sinh vô điều kiện. Điều này gợi lên trong người đọc sự thương cảm và tôn trọng đối với tầm hồn cao cả của nhân vật chính.

Sự kết thúc đau buồn của tác phẩm khi Lão Hạc phải đối diện với tử thần và sự chấp nhận của cái chết như một cách để bảo vệ gia đình và giữ lại mảnh đất cuối cùng của mình làm tài sản, gây ra sự xúc động mạnh mẽ. Tác phẩm này đồng thời cũng là một sự phản ánh sâu sắc về cảnh nghèo đói và bất công xã hội.

Ngoài ra, "Lão Hạc" còn đặt ra một câu hỏi quan trọng về niềm tin và sự lạc quan vào tính tốt đẹp của con người. Mặc dù cuộc sống của Lão Hạc đầy khó khăn, nhưng tác phẩm thể hiện niềm tin của ông về sự tốt lành và đáng kính của con người. Điều quan trọng nhất là "Lão Hạc" đánh thức những tâm hồn của độc giả, khẳng định tầm quan trọng của giá trị con người và đề xuất một sự thay đổi xã hội để bảo vệ những giá trị này.

Những tác phẩm như "Lão Hạc" thường thúc đẩy người đọc suy ngẫm về quá khứ và tôn trọng hơn cuộc sống hiện tại. Chúng cũng thúc đẩy chúng ta để xem xét một cách nghiêm túc về môi trường sống của người nông dân trước Cách mạng và nhấn mạnh sự cần thiết của việc bảo tồn những giá trị tốt đẹp của con người.

 

Mẫu 04. Cảm nghĩ về một tác phẩm nổi bật đã học siêu hay kèm dàn ý

"Bến quê" của nhà văn Nguyễn Minh Châu không chỉ là một câu chuyện ngắn mà là một bức tranh sâu sắc về những giá trị đơn giản và bình dị của cuộc sống, cũng như là hình ảnh của sự tiếc nuối và nhìn nhận cuộc sống từ cái nhìn sâu hơn.

Truyện khắc họa hình ảnh đẹp đẽ nhưng cảm xúc đắng ngắt của anh Nhĩ, người đàn ông trung niên nằm trên giường bệnh, nhìn ra bến quê mà anh đã bỏ lỡ suốt cuộc đời. Những dòng suy tư chân thành của tác giả đã làm cho độc giả cảm thấy sâu lắng và đầy xúc động.

Qua "Bến quê," Nguyễn Minh Châu đã truyền đạt một thông điệp sâu sắc về việc trân trọng những gì mình đang có và không nên để lạc quyên giữa hư vọng về tương lai. Anh Nhĩ đã chạy theo những hư danh, nhưng chỉ khi gần cuối đời anh mới nhận ra giá trị thực sự của quê hương và những điều bình dị, những khoảnh khắc giản đơn mà anh đã bỏ lỡ.

Thông qua hình ảnh của anh Nhĩ, tác giả đã gửi gắm một thông điệp quan trọng về sự ý thức và lòng biết ơn. Cuộc sống không chỉ đẹp với những thành công và danh vọng, mà còn có những giây phút giản đơn và hạnh phúc trong những điều nhỏ bé. Sự nhạy bén trong quan sát và lòng biết ơn sẽ giúp chúng ta trân trọng hơn những điều xung quanh, không để lỡ mất những khoảnh khắc quý báu trước mắt.

"Bến quê" không chỉ là một câu chuyện, mà là một bài học đắng ngắt về sự trưởng thành, sự hiểu biết và lòng biết ơn. Nó khắc sâu vào lòng độc giả, để lại những dấu ấn và suy tư về ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Bằng cách kể chuyện, Nguyễn Minh Châu đã chạm đến trái tim của độc giả, để lại một hạt giống tri thức và lòng nhân ái, giúp chúng ta nhìn nhận cuộc sống một cách sâu sắc và biết trân trọng những điều đơn giản nhất, những điều gần gũi nhất trong cuộc sống hàng ngày.

Nội dung khác có liên quan xem thêm bài viết sau: 

- Cảm nghĩ của em về hình ảnh người lính trong bài thơ Đồng dao mùa xuân

- Bài phát biểu cảm nghĩ khi nhận huy hiệu Đảng hay, ý nghĩa nhất

- Cảm nghĩ về chú bộ đội chọn lọc hay nhất