Dấu mốc quan trọng nhất của Chí có lẽ là sau khi gặp Thị Nở. Sau khi tỉnh rượu, Chí cảm thấy mình như thay đổi, bắt đầu có những thay đổi về nhận thức, khát khao một cuộc sống bình thường.

 

1. Dàn ý cảm nhận về cảnh Chí Phèo tỉnh dậy sau trận ốm

A. Mở bài

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm

- Nêu cảm nhận về cảnh Chí Phèo tỉnh dậy sau ốm

 

B. Thân bài

- Nêu vị trí của đoạn trích: nằm ở phần giữa của tác phẩm Chí Phèo trong buổi sáng sau đêm gặp thị Nở, ăn nằm với thị.

- Tâm trạng của Chí:

+ Diễn tả trực tiếp qua các từ ngữ chỉ cảm giác, độc thoại nội tâm của nhân vật, xen giữa những câu kể, tả là những câu hỏi và câu cảm thán.

+ Diễn tả những cung bậc cảm xúc khác nhau của Chí Phèo sau khi tỉnh rượu:

  • Tâm trạng "bâng khuâng như tỉnh dậy sau một cơn say rất dài": đây là sự luyến tiếc, nhớ thương
  • Người bủn rủn, chân tay không buồn nhấc: đây là những biểu hiện của một người đang ở một trận ốm, mệt mỏi và cô đơn.
  • Hắn hiểu ra rượu chính là nguyên nhân dẫn đến tình trạng hắn như bây giờ.
  • Hắn nghe thấy những âm thanh của cuộc sống hằng ngày hắn nhớ về ước mơ bình dị thuở thiếu thời: mong muốn có một gia đình ấm áp.
  • Những cảm giác này cho thấy Chí đã tỉnh táo về tâm lý, Chí thấy uất hận, muốn gây sự, muốn chém giết.

- Nêu cảm nhận về cảnh Chí Phèo sau khi ốm

 

C. Kết bài

Tổng kết lại nội dung trong bài.

 

2. Nêu cảm nhận cảnh Chí Phèo tỉnh dậy sau ốm

Chí Phèo là tác phẩm ghi dấu tên tuổi của Nam Cao trong diễn đàn văn học Việt Nam, là tiếng kêu cứu, là lời cảnh báo, là bức tranh tố cáo hiện thực tàn khốc của làng quê Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Trong đó đặc sắc và tiêu biểu nhất là cảnh Chí Phèo tỉnh dậy sau ốm. Đó là sự chuyển biến tâm lí quan trọng của Chí về hiện thực phũ phàng.

Nam Cao quê ở Lý Nhân, Hà Nam ông là một trong những nhà văn tiêu biểu cho dòng văn học hiện thực Việt Nam vào nửa đầu thế kỷ XX. Những tác phẩm của Nam Cao luôn thường trực nỗi đau đáu về số phận bất hạnh của những người nông dân và trí thức nghèo bị đói kém, bị xã hội đương thời chèn ép dẫn tới bần cùng. Ngòi bút của nhà văn Nam Cao vừa sắc sảo, vừa chân thực, trào phúng nhưng cũng không thiếu phần tinh tế. Nguyễn Minh Châu nhận xét: Trong các trang truyện của Nam Cao, trang nào cũng có những nhân vật chính hoặc phụ đang đối diện với cái chỗ kiệt cùng với đời sống con người để rồi từ đó bắt buộc người ta phải bộc lộ mình ra, trước hết là tâm lí, nhân cách rồi tiếp đến sau cùng là cái nỗi đau khôn nguôi của con người. Những tác phẩm của Nam Cao luôn lột tả cho người đọc thấy được bản chất xấu xa của xã hội và nhân tính hủ lậu của con người đương thời.

 Chí Phèo ban đầu có tên gọi là Cái lò gạch cũ. Đây là tác phẩm thể hiện rõ nét lối đi riêng biệt của Nam Cao trong sự nghiệp văn học, tập trung vào số phận của những người nghèo khổ ở quê hương. Chí Phèo là một tấm gương hiện thực đặt giữa xã hội đương thời, là bản án đanh thép tố cáo xã hội cũ và là một cái nhìn bế tắc cho những kiếp người bất hạnh.

Đoạn văn miêu tả tâm trạng Chí Phèo sau đêm gặp Thị Nở là đoạn văn đặc sắc miêu tả tâm lý nhân vật. Tỉnh rượu, Chí thấy lòng mình chợt bâng khuâng, mô hồ buồn. Những lần trước khi tỉnh dậy, hắn lại uống vì vậy không bao giờ tỉnh được. Còn lần này lại khác, hắn tỉnh dậy thấy người bủn rủn, chân tay không buồn nhấc, nghĩ tới rượu, hắn hơi rùng mình. Hắn sợ rượu như người ốm sợ cơm. Đó là biểu hiện của sự tỉnh táo. Chí tỉnh dậy, chợt nhận ra cuộc sống hằng ngày thật tươi đẹp biết bao. Hắn nghe thấy mọi âm thanh của cuộc sống: tiếng chim hót ngoài kia vui vẻ, tiếng người trờ chuyện xôn xao. Những âm thanh quen thuộc ấy hôm nào cũng diễn ra nhưng hôm nay hắn mới nhận ra. Bởi hôm nay hắn mới tỉnh rượu, hắn mới có thời gian nhìn ngắm thế giới. Những âm thanh ấy như thức tỉnh Chí, đó là tiếng gọi náo nức thiết tha, tiếng gọi thôi thúc của cuộc sống đã vang lên rộn ràng. Chí bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình từ quá khứ đến hiện tại, ước mơ của hắn ngày trẻ đã trở lại, hắn khao khát có một cuộc sống êm đềm, một mái ấm gia đình. Hắn thấy buồn bởi hắn nhận ra mình đã tới cái dốc bên kia của cuộc đời. Tương lai đối với hắn thật đáng buồn, hắn đã trông thấy trước tuổi già, đói rét, ốm đau, cô độc. Sau những tháng ngày sống gần như vô thức, Chí đã tỉnh táo và xúc động. Chí đã thức tỉnh như một người bình thường, ý thức bắt đầu hồi sinh. Những dòng độc thoại nội tâm tiếp tục với giọng điệu tha thiết: ngoài bốn mươi tuổi đầu...Hắn đã tới cái dốc bên kia của cuộc đời, ngoài bốn mươi chưa hẳn đã già nhưng chắc chắn là không còn trẻ. Trận ốm này đã báo hiệu mùa thu cuộc đời đã đến, Chí giật mình thảng thốt lo âu khi sắp trôi về mùa đông tàn lạnh. Khả năng bươn chải với cuộc sống mưu sinh đã hạn chế, sự mệt mỏi đã bắt đầu xuất hiện.

 Sự khao khát hoàn lương của Chí bất lực, Chí Phèo thấy tương lai xám xịt, tâm tư nặng trĩu và Chí đã rưng rưng nước mắt. Diễn biến tâm lí của Chí Phèo được phản ánh đúng quy luật, những dòng độc thoại nội tâm, mạch suy nghĩ theo từng bước phát triển tự nhiên, không có sự áp đặt của tác giả. Trong một không gian nhỏ hẹp, khi đối diện với chính bản thân mình, con người ta tự suy nghĩ tới những điều vẩn vơ: già, đói rét, bệnh tật, cô độc.

Đúng lúc hắn đang miên man suy nghĩ thì Thị Nở bưng đến cho Chí Phèo bát cháo hành đang nghi ngút khói. Hắn vô cùng xúc động, hắn thấy rưng rưng bởi từ nhỏ đến giờ hắn chưa bao giờ được chăm sóc bởi bàn tay phụ nữ. Dưới ánh sáng của tình yêu, Chí như thấy mình được trở lại với thế giới của loài người, hắn khao khát được làm người lương thiện, muốn có một cuộc sống bình thường.

Giọng văn ở đoạn trích này rất nhẹ nhàng, mềm mại lột tả được nỗi buồn da diết của Chí, vừa thể hiện được sự cảm thông của nhà văn đối với những người nông dân thật thà chất phác vì bị xã hội ruồng bỏ mà bị biến đổi nhân tính.

Qua nhân vật Chí Phèo, Nam Cao đã thể hiện niềm tin tuyệt đối vào bản tính lương thiện của con người, đồng thời cũng khẳng định rõ ràng một điều rằng nghệ thuật không phải ánh trăng lừa dối, nghệ thuật là tiếng kêu đau khổ thoát ra từ những kiếp người lầm than. Có thể nói "đoạn văn viết về sự thức tỉnh của linh hồn Chí sau đêm gặp gỡ với Thị Nở là một đoạn tuyệt bút đầy chất thơ và tập trung thể hiện tư tưởng nhân đạo sâu sắc, bất ngờ của ngòi bút Nam Cao". Không chỉ dừng lại ở đó, những diễn biến tâm trạng vô cùng phức tạp của Chí Phèo đã được nhà văn diễn tả chân thực, chính xác, tài tình đến cảm động. Từ hình tượng nhân vật Chí Phèo, giá trị hiện thực và nhân đạo của tác phẩm được bộc lộ sâu sắc mới mẻ và lớn lao. Những người nông dân chất phác như Chí đã phải chịu đựng những đắng cay, cực khổ do xã hội gây nên, họ bị bần cùng hoá về con người và tính cách. Bản chất tốt đẹp bên trong mỗi con người đều luôn sẵn có, nhưng vì một số lý do nào đó mà nó bị mờ nhạt chỉ chờ một ngọn lửa nào đó làm bùng cháy lên sự lương thiện. Cảnh Chí Phèo tỉnh dậy sau khi ốm đã khơi gợi lên khát khao được sống làm người lương thiện của Chí.

Chí Phèo là một nhân vật được tác giả xây dựng để tố cáo xã hội phong kiến tàn ác, họ bị tha hoá và bị dồn tới bước đường cùng trở thành những con ác quỷ, tác giả đã thể hiện tấm lòng nhân đạo của mình khi cho Chí và Thị Nở gặp nhau để Thị Nở khơi dậy cái lương thiện còn sót lại một chút trong tâm hồn Chí. Tâm trạng Chí tỉnh dậy sau ốm chính là những chuyển biến mới mẻ trong cuộc đời đầy đen tối của Chí. Chính sự quan tâm, tình yêu thương, chăm sóc giữa người với người đã kéo một con người đang chìm sâu vào vũng bùn lầy của tội lỗi hòa nhập vào thế giới loài người.

Hình ảnh Chí Phèo đã vượt ra khỏi những trang văn, chạm vào đời sống con người và tái hiện lại cho chúng ta thấy một hiện thực tàn khốc do xã hội đương thời gây nên và đã trở thành một áng văn điển hình.

Trên đây là mẫu văn cảm nhận cảnh Chí Phèo tỉnh dậy sau khi ốm Luật Minh Khuê xin gửi tới bạn đọc. Hy vọng đây là những tài liệu tham khảo hữu ích dành cho bạn.