1. Cây xanh có phải là tài sản công hay không?
Cây xanh, trong bối cảnh của một đô thị, không chỉ đóng vai trò làm đẹp môi trường mà còn có ảnh hưởng sâu rộng đến sức khỏe cộng đồng và môi trường sống. Từ việc cải thiện chất lượng không khí đến việc tạo ra một không gian xanh dễ chịu và thư giãn, cây xanh có thể coi là một phần không thể thiếu trong việc xây dựng và phát triển đô thị hiện đại. Trong bối cảnh này, việc coi cây xanh là một phần của tài sản công được hỗ trợ bởi các quy định của Luật Quản lý sử dụng tài sản công 2017.
Trong Điều 3 và Điều 4 của Luật Quản lý sử dụng tài sản công 2017, có rất nhiều định nghĩa và phân loại cho tài sản công. Đặc biệt, các quy định này đã đề cập đến việc tài sản công không chỉ bao gồm các công trình vật lý như cầu đường, nhà máy, mà còn bao gồm cả các nguồn tài nguyên như đất đai, tài nguyên nước, tài nguyên rừng và các loại tài nguyên khác. Trong số các loại tài sản này, cây xanh, khi được trồng và quản lý để phục vụ lợi ích công cộng, có thể được coi là một phần của tài sản công.
Cây xanh không chỉ là một phần của hạ tầng xã hội mà còn là một phần của các dự án cụ thể như hạ tầng giao thông, hạ tầng đô thị, hạ tầng văn hóa và thể thao, và hạ tầng du lịch. Việc xem xét cây xanh như một phần của tài sản công là hoàn toàn hợp lý, đặc biệt khi chúng được quản lý và duy trì bởi các cơ quan chính phủ hoặc các đối tác công cộng tư nhân theo hợp đồng quản lý.
Ngoài ra, việc coi cây xanh là một phần của tài sản công cũng thúc đẩy việc bảo vệ và tôn trọng môi trường, từ việc bảo vệ cây xanh hiện có đến việc trồng thêm cây xanh mới. Điều này có thể góp phần vào việc xây dựng một cộng đồng bền vững và thân thiện với môi trường hơn.
Như vậy, theo quy định tại Luật Quản lý sử dụng tài sản công 2017 và với những lợi ích mà cây xanh mang lại cho cộng đồng và môi trường sống, việc coi cây xanh là một phần của tài sản công là hoàn toàn có cơ sở và có thể được hỗ trợ bởi các quy định pháp lý.
2. Quy định về nguyên tắc quản lý và sử dụng tài sản công hiện nay
Nguyên tắc quản lý và sử dụng tài sản công, như được quy định trong Điều 6 của Luật Quản lý sử dụng tài sản công 2017, là nền tảng quan trọng để đảm bảo rằng tài sản công được sử dụng một cách có hiệu quả, minh bạch và tuân thủ pháp luật. Các nguyên tắc này không chỉ đảm bảo sự công bằng và minh bạch trong việc quản lý các nguồn tài sản của cộng đồng mà còn nhấn mạnh vào việc tối ưu hóa giá trị và sử dụng hiệu quả các nguồn lực.
Trong số những nguyên tắc được nêu bật, việc giao quyền quản lý và sử dụng tài sản công cho các cơ quan, tổ chức và đối tượng khác theo quy định của pháp luật là điểm khởi đầu quan trọng. Điều này đảm bảo rằng việc quản lý và sử dụng tài sản được thực hiện bởi những bên có trách nhiệm và năng lực tương ứng.
Ngoài ra, việc thống kê, kiểm kê và bảo vệ tài sản công cũng được đặt ra để đảm bảo tính chính xác và bảo mật thông tin về tài sản. Việc này là cơ sở để quản lý và sử dụng tài sản theo đúng quy hoạch, kế hoạch và tiết kiệm hiệu quả.
Việc sử dụng tài sản công phải tuân thủ các nguyên tắc như tiết kiệm, hiệu quả, đúng mục đích và công năng cũng như các tiêu chuẩn, định mức và chế độ quy định. Điều này đảm bảo rằng tài sản được sử dụng một cách có trách nhiệm và đem lại giá trị cao nhất cho cộng đồng.
Trong khi đó, việc khai thác nguồn lực tài chính từ tài sản công cần phải tuân thủ cơ chế thị trường, đảm bảo sự công khai, minh bạch và tuân thủ pháp luật. Điều này giúp ngăn chặn các hành vi lạm dụng và đảm bảo rằng tài sản công được sử dụng một cách minh bạch và công bằng.
Công khai, minh bạch cũng là yếu tố quan trọng trong việc quản lý và sử dụng tài sản công. Điều này không chỉ tạo điều kiện cho sự giám sát từ phía cộng đồng mà còn giúp ngăn chặn các hành vi tham nhũng và lãng phí tài nguyên.
Cuối cùng, việc giám sát, thanh tra, kiểm tra và kiểm toán việc quản lý và sử dụng tài sản công đóng vai trò quan trọng trong việc đảm bảo tuân thủ pháp luật và ngăn chặn các hành vi vi phạm. Mọi vi phạm đều phải được xử lý kịp thời và nghiêm minh theo quy định của pháp luật, đảm bảo trách nhiệm và tính công bằng trong xử lý.
Nhìn chung lại thì việc thực hiện các nguyên tắc quản lý và sử dụng tài sản công như đã được quy định trong Luật Quản lý sử dụng tài sản công 2017 là cực kỳ quan trọng để đảm bảo rằng tài sản công được quản lý và sử dụng một cách có trách nhiệm, hiệu quả và công bằng, góp phần vào sự phát triển bền vững của xã hội.
3. Yêu cầu của việc thiết kế quy hoạch cây xanh sử dụng công cộng đô thị ?
Yêu cầu thiết kế quy hoạch cây xanh sử dụng công cộng đô thị, như được quy định trong Mục 5 của Tiêu chuẩn quốc gia TCVN 9257:2012, không chỉ đặt ra các tiêu chí cụ thể mà còn phản ánh sự chăm sóc và bảo vệ cho môi trường sống đô thị. Dưới đây là một số yêu cầu cụ thể mà thiết kế cây xanh sử dụng công cộng phải tuân thủ:
- Phù hợp với không gian đô thị và môi trường: Thiết kế cây xanh phải điều chỉnh phù hợp với từng loại đô thị và không gian cụ thể, đồng thời cần góp phần vào việc cải thiện môi trường sống và phục vụ các hoạt động vui chơi, giải trí, văn hóa và thể thao của cộng đồng.
- Phụ thuộc vào điều kiện tự nhiên và môi trường địa phương: Tổ chức hệ thống cây xanh phải dựa trên điều kiện tự nhiên, khí hậu, cảnh quan thiên nhiên và đặc điểm của môi trường địa phương. Điều này bao gồm việc lựa chọn loại cây phù hợp, cân nhắc đến các yếu tố như đất đai, mặt nước và các yếu tố khác trong không gian đô thị.
- Hệ thống đa dạng: Thiết kế cây xanh phải tổ chức hệ thống đa dạng, bao gồm các loại cây trồng, vườn hoa và công viên với nhiều dạng phong phú như tuyến, điểm và diện.
- Công năng và tác dụng: Cây xanh đường phố phải được thiết kế hợp lý để có các tác dụng như trang trí, phân cách, chống bụi, chống ồn và tạo cảnh quan đô thị. Đồng thời, cây xanh cũng cần đảm bảo an toàn cho người đi bộ và không ảnh hưởng tiêu cực đến các cơ sở hạ tầng khác.
- Bảo vệ môi trường: Cây xanh ven kênh rạch và sông phải có tác dụng chống sạt lở, bảo vệ bờ, dòng chảy và ngăn chặn lấn chiếm mặt nước.
- Liên kết hệ thống: Cây xanh đường phố cần được liên kết với các loại cây xanh khác như vườn hoa và công viên để tạo thành một hệ thống cây xanh công cộng.
- Bảo tồn di tích và cảnh quan thiên nhiên: Trong các khu vực có di tích văn hóa, lịch sử, thiết kế cây xanh phải đảm bảo không gây ô nhiễm môi trường và không ảnh hưởng tiêu cực đến không gian xung quanh.
- Tận dụng các khu vực có giá trị: Trong quá trình cải tạo hoặc thiết kế đô thị mới, cần tận dụng và sử dụng hợp lý các khu vực có giá trị về cảnh quan thiên nhiên như đồi núi, rừng cây và mặt nước để tạo ra không gian xanh mở rộng.
- Sự sinh trưởng và phát triển của cây: Lựa chọn các loại cây phải đảm bảo sự sinh trưởng và phát triển tốt, không ảnh hưởng đến tầm nhìn và không gây cản trở cho giao thông.
- Hệ thống hạ tầng kỹ thuật: Trong các công viên và vườn hoa, cần bố trí hệ thống hạ tầng kỹ thuật như thiết bị cấp thoát nước và chiếu sáng phù hợp với quy mô và tính chất của không gian.
- Phối kết hài hòa: Sự phối kết giữa các loại cây, mặt nước và các công trình kiến trúc cần được thực hiện hài hòa và tự nhiên, tạo nên một không gian xanh mát và sống động.
Những yêu cầu này đặt ra một tiêu chuẩn cao và đa dạng cho việc thiết kế cây xanh sử dụng công cộng đô thị, nhằm mục đích tạo ra một môi trường sống xanh, sạch và sinh động cho cộng đồng.
Nếu như các bạn còn có những vướng mắc vui lòng liên hệ với chúng tôi qua số điện thoại 19006162 hoặc lienhe@luatminhkhue.vn để được hỗ trợ. Xin trân trọng cảm ơn!
Tham khảo thêm: Diện tích trồng cây xanh trong khu công nghiệp quy định thế nào?