1. Đôi nét về chủ tịch Hồ Chí Minh

Là người cha già kính yêu của dân tộc - Hồ Chí Minh luôn là vị lãnh tụ thiên tài, là tấm gương sáng soi cho hàng triệu người dân Việt Nam và nhân dân thế giới học tập, noi theo những đức tính tốt đẹp của Người. Hình ảnh của Người trong trái tim mỗi người Việt Nam tuy giản dị nhưng rất đỗi thiêng liêng. Người đã đi xa “Phòng lặng rèm buông tắt ánh đèn” nhưng cuộc đời, sự nghiệp và tấm gương đạo đức của Người đã trở thành bất tử. Người là kết tinh và tỏa sáng những gì ưu tú nhất, tốt đẹp nhất của trí tuệ và đạo đức Việt Nam. 

Từng có vần thơ câu cơ viết rằng: "Tháp Mười đẹp nhất bông sen /Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ". Suốt cả cuộc đời, Người dành tất cả tình thương yêu bao la cho đồng bào, đồng chí, con cháu, già trẻ, gái trai, miền xuôi, miền ngược, Bắc cũng như Nam. Trong cuộc sống cũng như trong công việc, Người coi trọng cả đức và tài, song đức là gốc. Mỗi bài nói, bài viết, một lời căn dặn, một buổi gặp gỡ, công tác của Người đều chứa đựng ý nghĩa tư tưởng, hành vi và quan niệm đạo đức cách mạng sáng ngời. Chủ tịch Hồ chí Minh - Lãnh tụ thiên tài, người thầy vĩ đại của cách mạng Việt Nam, anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hoá thế giới đã đi xa, nhưng đã để lại cho chúng ta di sản tinh thần to lớn, những tư tưởng vô giá, những giá trị nhân văn cao cả, trong đó đặc biệt là tư tưởng cách mạng. Con người, cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của Bác là tấm gương đạo đức mẫu mực cho toàn Đảng, toàn dân ta, cho các thế hệ hôm nay và mai sau học tập và làm theo. Qua câu chuyện ngắn "Đi làm ruộng với nông dân" sẽ giúp chúng ta cảm nhận rõ hơn về nét đẹp đạo đức Hồ Chí Minh, từ đó biết trân trọng hơn từng giây phút được sống và được làm theo lời Bác.

 

2. Câu chuyện "Đi làm ruộng với nông dân"

Bác sinh ra và lớn lên trong gia đình nhà Nho, nhưng là nhà Nho có nguồn gốc nông dân. Thời gian dài từ tấm bé đến tuổi học trò Bác sống ở quê, giữa những người nghèo khổ, một nắng hai sương ngoài đồng nên người thấm thía nỗi khổ, nỗi vất vả của người nông dân. Những việc của nghề nông đối với Bác cũng không có gì xa lạ.

Thời kỳ hoạt động cách mạng ở nước ngoài, khi người được bầu vào Ban chấp hành Quốc tế nông dân, có người thắc mắc, hoài nghi vì Bác khai trong lý lịch là xuất thân từ nhà nho, tri thức, nghề nghiệp chính là thuỷ thủ, họ cho rằng Bác không có điều kiện để am hiểu các vấn đề về nông dân. Sau khi bế mạc Đại hội nông dân, các đại biểu đi thăm một nông trang, thấy nông dân đang lao động, Bác cũng xắn quần xuống giúp một nông dân đang làm ruộng, trong khi các đại biểu nhiều người đang lúng túng thì Bác làm nhanh nhẹn như một nông dân thực thụ trước con mắt thán phục của mọi người. Có ai biết một thời Bác ra đồng cùng người dân quê Làng Sen làm lụng.

Ngay sau khi giành được chính quyền, tuy bận trăm công nghìn việc Bác cũng dành nhiều thời gian không chỉ nhắc nhở các địa phương đắp đê chống bão lụt mà còn trực tiếp xuống tận các xã để đôn đốc kiểm tra công việc.

Hậu quả nạn đói năm 1945 như một bóng ma ghê rợn phủ lên cuộc sống đói rách của người nông dân, càng làm không khí ảm đạm, khó khăn thêm. Trên cương vị chủ tịch nước, Bác đi xuống các địa phương như Ninh Bình, Thái Bình... để đôn đốc việc cứu đói, tổ chức tăng gia sản xuất, đắp đê phòng chống thiên tai.

Lần Bác về Hải Hưng tham gia chống hạn với nông dân. Nghe tin Bác về, các đồng chí cán bộ Tỉnh tổ chức đón Bác long trọng. Bác không hài lòng và phê bình ngay: “Bác về là để chống hạn chứ có phải đi chơi đâu mà đón tiếp”. Bác ăn mặc quần áo như một lão nông thực sự. Người đi rất nhanh đến chỗ nhân dân đang đào mương, rồi Bác xắn quần, xắn tay áo và xuống đào đất cùng bà con, để lại phía sau các “quan cách mạng” trong những bộ quần áo bảnh bao đang lúng túng, hổ thẹn trước dân chúng. Cuối cùng tất cả cùng ào xuống đào đất với bà con theo gương của Bác. Bác không nói, không hô hào nhưng Người đã làm cuộc “cách mạng” cho “các quan” trước muôn dân. Bác ăn cơm với mọi người tại nơi đang đào mương. Bữa ăn có bác vui hẳn lên.

Lần Bác về Hà Đông chống hạn. Khi đến một con mương chắn ngang đường, đồng chí chủ tịch Tỉnh mời bác đi vòng để đến chỗ dễ qua hơn. Nhìn xuống thấy đồng chí chủ tịch Tỉnh đi đôi giày bóng lộn, Bác bảo: “Chú cứ đi đường ấy”, nói rồi Bác cởi dép lội tắt qua cho nhanh để đến với nông dân đang tát nước chống hạn. Sang bờ bên kia, Bác bảo mọi người cùng tát nước giúp dân. Bác chỉ một thanh niên ăn mặc bảnh bao cùng tát nước với Bác, nhưng đồng chí này không biết tát nước, đồng chí bí thư Tỉnh đỡ lời: “ Thưa Bác, đồng chí này là nhà báo ạ!”. Bác cười và nói: “Nhà báo của nông dân thì phải biết lao động như nông dân thì mới viết đúng được”.

Mồi người dân chúng ta ai cũng được xem hình ảnh Bác đang đạp nước trên guồng chống úng và ghi nhận trong ta hình ảnh Bác Hồ hòa mình với nỗi vất vả “ một nắng hai sương” của người nông dân. Khắc sâu trong ta tâm niệm: Chủ tịch nước cũng là một công dân, một người lao động trong triệu triệu người lao động, không có gì cách biệt. Đó là hình ảnh được ghi vào năm 1960 khi Bác về chống úng tại xã Hiệp Lực. Vừa đạp guồng nước Bác vừa nhắc nên lắp ổ bi vào trục để người đạp đỡ vất vả mà năng suất cao hơn.

Những năm tháng cuối đời, tuy sức khỏe yếu nhưng Người dành nhiều thời gian làm việc với các đồng chí phụ trách nông nghiệp. Khi họp Bộ chính trị hay trong các buổi làm việc về nông nghiệp Bác thường nhắc đến điều lệ Hợp tác xã. Bác bảo: Công nhân có ngày kỷ niệm, nên lấy ngày ban hành điều lệ hợp tác xã làm ngày kỷ niệm cho nông dân. Bác dặn viết bản điều lệ sao cho nông dân ít học cũng hiểu được. Sau khi đọc bản dự thảo, Bác nói: đây là bản dùng cho cán bộ, còn đối với xã viên thì viết phải tóm tắt hơn, dễ hiểu hơn. Bác đọc và sửa chữa rất kỷ, có chỗ nào chữ nghĩa cầu kỳ, khó hiểu Bác đều sửa lại. Số thứ tự các chương đánh số La mã, Bác sửa lại “Chương một, chương hai...” Sau đó Bác yêu cầu chuyển nội dung bản điều lệ sang diễn ca và phát trên đài phát thanh cho dân dễ thuộc, dễ nhớ, dễ làm theo.

Tình cảm, lòng tin yêu của Bác Hồ với những nhân dân còn thể hiện rõ qua câu nói "Dễ trăm lần không dân cũng chịu/ Khó vạn lần dân liệu cũng xong", mà sau này Đảng và Nhà nước đã lấy làm kim chỉ nam để hoạt động. Với người nông dân Hồ Chí Minh có tình thương yêu bao la.

Từ câu chuyện Bác đi làm ruộng cùng nông dân đầy cảm động, gợi cho chúng ta phải biết sống, biết yêu thương và hơn thế phải biết quý trọng và dành những tình cảm ưu ái, chân thành nhất đến với bà con nông dân là những “Chiến sĩ diệt giặc đói."

 Ruộng rẫy là chiến trường

Cuốc cày là vũ khí

Nhà nông là chiến sĩ

Hậu phương thi đua với tiền phương.

Cuộc đời của Bác là cuộc đời đầy sóng gió và gian khổ hy sinh, vô cùng cao thượng và phong phú, vô cùng trong sáng và đẹp đẽ. Người là hiện thân tấm lòng nhân ái, vị tha, khoan dung nhân hậu… Người là bậc đại nhân, đại trí, đại dũng nhưng lại vô cùng giản dị, khiêm tốn, gần gũi và giàu tình yêu thương con người. Cuộc sống của người không gợn một chút riêng tư, thật đúng như những dòng thơ của Tố Hữu đã từng ngợi ca:

Ôi! Lòng Bác vậy cứ thương ta

Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa

Chỉ biết quên mình cho hết thảy

Như dòng sông chảy nặng phù sa…

Học tập và làm theo tấm gương đạo đức của chủ tịch Hồ Chí Minh, điều quan trọng nhất là mỗi chúng ta cần phải biết khắc ghi những lời dạy bảo ân cần của Người và điều quan trọng hơn là phải biết sống, sống như thế nào cho phải đạo làm người, sống với nhau phải có tình có nghĩa, phải biết thương yêu, quan tâm, chăm sóc, phải giúp đỡ lẫn nhau trong mọi công việc khi cần thì dám hy sinh quyền lợi của cá nhân cho lợi ích của tập thể. Đúng thế! Những câu chuyện kể về Bác cho đến hôm nay vẫn còn nguyên giá trị và ý nghĩa về mặt thực tiễn.

>> Xem thêm: Bài dự thi Kể chuyện về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh hay nhất

Trên đây là các thông tin liên quan đến Chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh ý nghĩa nhất mà Luật Minh Khuê muốn cung cấp tới bạn đọc. Hy vọng bài viết đã đem đến cho bạn đọc những kiến thức bổ ích. Xin chân thành cảm ơn bạn đọc đã quan tâm theo dõi!