I. Gợi ý viết

- Câu chuyện Ở lại với chiến khu diễn ra vào thời gian nào?

- Vì sao trung đoàn cho phép các chiến sĩ nhỏ rời chiến khu, về với gia đình? Trung đoàn trưởng nói với các chiến sĩ nhỏ là: “Các em ạ, hoàn cảnh chiến khu lúc này rất gian khổ. Mai đây chắc còn gian khổ hơn nhiều. Các em sẽ khó lòng chịu nổi. Nếu em nào muốn trở về sống với gia đình thì trung đoàn cho các em về. Các em thấy thế nào?”  

- Các chiến sĩ trả lời trung đoàn trưởng như thế nào? Các chiến sĩ đáp lời trung đoàn trưởng là: Lượm bước tới gần đống lửa. Giọng em rung lên: "Em xin ở lại". Cả đội nhao nhao: "Chúng em xin ở lại". Mừng nói như van lớn: "Chúng em còn nhỏ, chưa làm được chi nhiều thì trung đoàn cho chúng em ăn ít cũng được. Đừng bắt chúng em phải về, tội chúng em lắm..."

- Em có cảm xúc gì khi đọc những lời nói tha thiết của các chiến sĩ? Em cảm động vì tình cảm của các bạn dành cho chiến khu. Lượm và các bạn khác đều không muốn về nhà vì tất cả đều sẵn sàng chịu đựng gian khổ, sẵn sàng chịu đói khát để ở lại sống chết với chiến khu chứ không muốn sống chung với bọn Việt gian, bọn Tây. 

- Đoạn cuối của câu chuyện đem lại cho em cảm xúc gì? Cảnh một đội quân đang đi ra đi, và đoàn vệ quốc quân đã hát lên bài hát truyền thống của họ. Từ lời hát của họ, em có thể cảm nhận được tinh thần quyết tâm, tận tụy của những người lính trong đội quân đó và những nỗi lo lắng, nỗi niềm nhớ mong của họ khi rời xa quê hương. Tiếng hát cũng tạo ra một không khí đầy cảm xúc và tình cảm, khiến người đọc cảm nhận được sức mạnh và lòng trung thành của những người lính này. 

 

II. Đoạn văn hoặc bài thơ ngắn về các chiến sĩ nhỏ trong bài đọc Ở lại với chiến khu

1. Mẫu số 1

Trích đoạn này được lấy từ truyện Tuổi thơ dữ dội, kể về một đội thiếu niên tham gia Vệ quốc quân trong kháng chiến chống Pháp (Đội Thiếu niên trinh sát Trung đoàn Trần Cao Vân, thành phố Huế). Phùng Quán, tác giả của truyện này, cũng là một trong những chiến sĩ nhỏ tuổi của Vệ quốc quân. Khi 13 tuổi, Phùng Quán đã gia nhập Vệ quốc quân và trở thành một chiến sĩ trinh sát của Trung đoàn 101 (trước đó gọi là Trung đoàn Trần Cao Vân). Trong truyện này, có một tình tiết xảy ra tại chiến khu khi quân ta đang phải đối mặt với những khó khăn và tương lai có thể còn khắc nghiệt hơn. Trung đoàn trưởng phải suy nghĩ đến việc đưa các em trở về với gia đình. Sau khi vào và nhìn cả đội một lượt, trung đoàn trưởng ngồi yên lặng một lúc, cho thấy điều ông chuẩn bị nói là một điều hệ trọng và khó nói. Ông biết sự gan góc của các chiến sĩ nhỏ tuổi, nhưng ông cũng không muốn để các em phải chịu đựng quá sức mình. Các em rất quyết tâm chiến đấu cho Tổ quốc, và khi nghe trung đoàn trưởng đưa ra lời đề nghị đưa các em trở về, họ đã bất ngờ và câm lặng. Tuy nhiên, với tình yêu Tổ quốc mãnh liệt, các chiến sĩ nhỏ tuổi đã thể hiện quyết tâm của mình: "Thà chết trên chiến khu còn hơn về ở lộn với tụi Tây" và "Chúng em ăn ít cũng được". Những câu nói đó thể hiện sự quyết tâm và lòng trung thành với Tổ quốc, khiến trung đoàn trưởng cảm động trào nước mắt. Trước những tấm lòng trong sáng và đầy tình yêu cho Tổ quốc như thế, trung đoàn trưởng không thể từ chối, nhưng cũng không dám nhận lời ngay mà hứa sẽ báo cáo với trung đoàn. Như để củng cố thêm những lời vừa nói, các em đồng thanh hát bài Đoàn Vệ quốc quân, tiếng hát ấy “bùng lên như ngọn lửa rực rỡ giữa đêm rừng lạnh tối”. Tình yêu Tổ quốc mãnh liệt là sức mạnh phi thường khiến cho các chiến sĩ nhỏ tuổi có thể vượt qua tất cả gian lao của đời chiến sĩ. 

 

2. Mẫu số 2

Anh hùng Nguyễn Viết Xuân (1933-1964) là người lính của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ông được biết đến nhiều qua khẩu hiệu: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn" trong chiến tranh Việt Nam. Qua những thước phim tư liệu xem trên truyền hình, tôi được biết anh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo và lớn lên ở vùng bị địch chiếm đóng nặng nề. Mặc dù vậy, ông đã dũng cảm đăng ký nghĩa vụ quân sự và cùng đồng đội chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Tôi rất ngưỡng mộ sự kiên trì và quyết tâm của anh ấy trong chiến đấu. Trong một lần chiến đấu với máy bay địch, anh đã dũng cảm chỉ huy đơn vị phản kích và cuối cùng anh dũng hy sinh trong chiến đấu. Tiếng hô tập hợp của anh “Hãy bắn thẳng vào kẻ thù!” đã trở thành câu thần chú cho những người lính nơi tiền tuyến, truyền cảm hứng cho lòng dũng cảm và sự kiên định khi đối mặt với nghịch cảnh. Lòng tràn đầy cảm phục và tự hào về những người lính Bộ đội Cụ Hồ. Những người lính này đã và đang tiếp tục bảo vệ quê hương, đảm bảo cuộc sống bình yên cho nhân dân, và họ xứng đáng được chúng ta kính trọng tối đa.

 

3. Mẫu số 3

Một đoạn trích trong truyện Tuổi thơ dữ dội. Đây là câu chuyện về một đội thanh niên Đội Thiếu niên Trinh sát Trung đoàn Trần Cao Vân, Thành phố Huế tham gia Vệ quốc đoàn trong thời kỳ Kháng chiến chống Pháp. Nhà văn Hùng Quân, người viết câu chuyện này, là một trong những chiến sĩ Vệ quốc đoàn trẻ tuổi. Phùng Quán là công dân Huế, 13 tuổi, tham gia Vệ quốc đoàn và là lính Hướng đạo sinh Trung đoàn 101 tiền thân là Trung đoàn Trần Cao Vân. Câu chuyện kể lại một tình tiết trong chiến khu. Vào thời điểm quân đội ta đã khó khăn lại càng khó khăn hơn trong tương lai, thì người chỉ huy trung đoàn phải tính đến chuyện trả các cháu về với gia đình. Chi tiết Trung đoàn trưởng vào chòi, nhìn thấy cả lực lượng một lượt rồi ngồi im hồi lâu cho thấy ý ông muốn nói là quan trọng và khó nói. Anh biết sự dũng cảm của những người lính trẻ, nhưng anh không nỡ lòng dày vò họ vượt quá sức của họ. Những đứa trẻ im lặng trước lời nói của người chỉ huy. Khi rời quê hương ra chiến trường, họ quyết chiến đấu vì quê hương, nên “thà chết chứ không rút lui”. "Chúng ta có thể ăn ít hơn." Đó là lời nói hết sức hồn nhiên từ tận đáy lòng, nhưng cũng là ý chí sắt đá khiến người trung đoàn trưởng rơi nước mắt. Trước tấm lòng trong sáng đối với Tổ quốc như vậy, trung đoàn trưởng khó có thể từ chối, nhưng ông không dám đồng ý ngay và hứa sẽ báo cáo với trung đoàn (điều đó cần được xem xét thêm). Như để củng cố lời nói, các em cùng nhau hát vang bài hát "Đoàn vệ quốc quân", bài hát bùng lên như ngọn lửa sáng trong đêm tối lạnh giá trong rừng ''. Tình yêu quê hương mãnh liệt là nghị lực phi thường giúp người lính trẻ có thể vượt qua mọi khó khăn của cuộc đời quân ngũ. 

 

4. Mẫu số 4

Câu chuyện "Ở lại với chiến khu" diễn ra trong bối cảnh đầy ác liệt, căng thẳng của cuộc kháng chiến chống Pháp. Tại đó, một đội vệ quốc quân đã phải rời khỏi khu vực đang bảo vệ và chuyển đến một khu vực khác. Tuy nhiên, có một nhóm các chiến sĩ nhỏ tuổi đã quyết định ở lại với chiến khu, với niềm đam mê và tình yêu thương đối với cách mạng, và họ đã thuyết phục được trung đoàn trưởng để được ở lại. Dù hoàn cảnh ở chiến khu vô cùng vất vả và gian khổ, những lời nói ngây thơ của các chiến sĩ nhỏ đã làm cho trung đoàn trưởng cảm động. Ông không nỡ để các em phải chịu đựng gian khổ quá sức mình, nhưng cũng không muốn làm tổn thương đến tình cảm và ý chí kiên cường của các em. Cuối cùng, các chiến sĩ trẻ đã quyết định ở lại và cùng nhau hát lên ca khúc "Ở lại với chiến khu". Hành động của các em khiến trung đoàn trưởng hứa sẽ báo cáo cho cấp trên và xem xét lại quyết định. Câu chuyện này khiến người đọc cảm thấy xúc động và khâm phục trước tình cảm của các chiến sĩ dành cho chiến khu và cho cách mạng. Tình cảm và ý chí kiên cường của các em đã làm cho người đọc cảm nhận được sự quyết tâm và sự hy sinh của những người lính trẻ tuổi, đồng thời thể hiện được lòng yêu nước và tình cảm đối với đất nước. Tác phẩm đã khắc họa hình ảnh các chiến sĩ trẻ, những người đáng quý và đáng ngưỡng mộ trong cuộc chiến vì độc lập tự do của dân tộc.

Trên đây chia sẻ Luật Minh Khuê về mẫu 4 đoạn văn hoặc bài thơ về các chiến sĩ trong bài Ở lại chiến khu hay nhất. Ngoài tài liệu bài Viết đoạn văn hoặc bài thơ ngắn về các chiến sĩ nhỏ trong bài đọc Ở lại với chiến khu môn Tiếng Việt lớp 3 trên, các em học sinh có thể tham khảo thêm các dạng Đề thi học kỳ 2 lớp 3 mới nhất được cập nhật trên website chúng tôi. Chân thành cảm ơn các bạn đã quan tâm theo dõi!