Hệ thống ngân hàng trung ương tại Mỹ, “Fed”, được Đạo luật Dự trữ Liên bang năm 1913 thành lập, và bao gồm 12 Ngân hàng Dự trữ Liên bang khu vực và 24 văn phòng chi nhánh, ủy ban các thống đốc của Dự trữ Liên bang đặt tại Washington, D.C., ủy ban Thị trường Mở Liên bang, ủy ban Tư vấn Liên bang, và các ngân hàng thành viên sở hữu cổ phiếu tại một trong 12 Ngân hàng Dự trữ Liên bang. Những ngân hàng quốc gia được luật pháp yêu cầu sở hữu cổ phiếu trong Ngân hàng Dự trữ Liên bang tại khu vực của chúng. Những ngân hàng được tiểu bang cấp phép có quyền lựa chọn trở thành những ngân hàng thành viên, mặc dù ch? khoảng 1,100 ngân hàng có được tiểu bang cấp phép đã thực hiện như vậy.

Như tên gọi thì Hệ thống Dự trữ Liên bang là ngân hàng trung ương liên bang, với trách nhiệm vận hành chia sẻ giữa ủy ban Thống đốc và 12 ngân hàng khu vực. Hệ thống Dự trữ Liên bang điều tiết chi phí và khả năng tín dụng ngân hàng thông qua những quyết định chính sách tiền tệ của ủy ban Thị trường Mở Liên bang; thiết lập lãi suất chiết khấu mà ngân hàng sẽ trả khi vay từ Ngân hàng Dự trữ Liên bang; chấp thuận việc sáp nhập ngân hàng liên tiểu bang; giám sát những công ty cổ phần’ngân hàng, và giám sát các hoạt động ngân hàng quốc tế thông qua những thỏa thuận với các ngân hàng trung ương khác.