- 1. Top 3+ bài văn mẫu nghị luận về tranh giành và nhường nhịn siêu hay
- Bài văn nghị luận về tranh giành và nhường nhịn - Mẫu số 1
- Bài văn nghị luận về tranh giành và nhường nhịn - Mẫu số 2
- Bài văn nghị luận về tranh giành và nhường nhịn - Mẫu số 3
- 2. Dàn ý bài văn nghị luận về tranh giành và nhường nhịn
1. Top 3+ bài văn mẫu nghị luận về tranh giành và nhường nhịn siêu hay
Bài văn nghị luận về tranh giành và nhường nhịn - Mẫu số 1
Trong cuộc sống, cách con người ứng xử với nhau chính là tấm gương phản chiếu rõ nhất nhân cách và trình độ văn hóa. Giữa muôn vàn cách ứng xử ấy, tranh giành và nhường nhịn nổi lên như hai thái cực tưởng chừng đối lập nhưng lại luôn song hành, chi phối hành vi của con người trong gia đình, nhà trường và xã hội. Hiểu đúng bản chất của tranh giành và nhường nhịn sẽ giúp mỗi người biết sống hài hòa, nhân ái nhưng cũng không đánh mất bản thân trước những bất công.
Tranh giành là hành động cố gắng giành lấy một sự vật, một lợi ích nào đó về phía mình. Nếu xuất phát từ nhu cầu chính đáng và được thực hiện bằng cách đúng đắn, tranh giành có thể trở thành động lực thúc đẩy con người vươn lên. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, tranh giành lại mang ý nghĩa tiêu cực khi nó xuất phát từ lòng tham, sự ích kỷ và cái tôi quá lớn. Khi con người chỉ chăm chăm vun vén lợi ích cá nhân, sẵn sàng chà đạp lên quyền lợi của người khác, tranh giành sẽ dẫn đến mâu thuẫn, xung đột và làm rạn nứt các mối quan hệ xã hội.
Thực tế cho thấy, lối sống tranh giành ích kỷ thường để lại những hậu quả nặng nề. Những người chỉ biết nghĩ cho bản thân mình sớm muộn cũng bị xa lánh, cô lập. Trong văn học dân gian, câu chuyện Dê đen và Dê trắng là một minh chứng rõ ràng: vì không ai chịu nhường ai khi qua cầu, cả hai cuối cùng đều rơi xuống sông. Đó là bài học sâu sắc về sự cố chấp và tranh giành mù quáng, khi cái tôi được đặt cao hơn lợi ích chung. Hay trong truyện cổ tích Tấm Cám, nhân vật Cám luôn tìm cách chiếm đoạt niềm vui và hạnh phúc của Tấm, từ những điều nhỏ bé đến những giá trị lớn lao, để rồi cuối cùng phải nhận lấy kết cục không tốt đẹp. Những câu chuyện ấy cho thấy tranh giành ích kỷ không mang lại hạnh phúc mà chỉ dẫn con người đến sự hủy hoại.
Trái ngược với tranh giành, nhường nhịn là một phẩm chất đạo đức cao đẹp, thể hiện lối sống vị tha và giàu lòng nhân ái. Nhường nhịn không phải là sự yếu đuối hay thua thiệt như nhiều người lầm tưởng, mà là biểu hiện của trí tuệ và bản lĩnh nội tâm. Người biết nhường nhịn là người biết đặt lợi ích chung lên trên cái tôi cá nhân, biết kiềm chế cảm xúc để giữ gìn hòa khí và các mối quan hệ tốt đẹp.
Trong đời sống hằng ngày, sự nhường nhịn mang lại những giá trị vô cùng to lớn. Trong gia đình, anh chị em biết nhường nhịn nhau sẽ tạo nên không khí ấm áp, yên vui, khiến cha mẹ an lòng. Trong nhà trường, học sinh biết nhường nhịn, sẻ chia sẽ xây dựng được môi trường học tập thân thiện, đoàn kết. Ngoài xã hội, sự nhường nhịn góp phần hạn chế xung đột, làm cho cuộc sống trở nên nhẹ nhàng và nhân văn hơn. Ông cha ta từ xưa đã đúc kết bài học ấy qua câu nói: “Một câu nhịn, chín sự lành”.
Tuy nhiên, nhường nhịn không có nghĩa là cam chịu hay nhu nhược. Có những giới hạn mà con người không thể nhượng bộ. Khi quyền lợi chính đáng, nhân phẩm và lẽ phải bị xâm phạm, việc đứng lên đấu tranh là điều cần thiết. Trong trường hợp này, tranh giành không còn là ích kỷ mà trở thành hành động chính nghĩa. Lịch sử dân tộc ta là minh chứng hùng hồn cho điều đó. Trải qua hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, cha ông ta đã không nhường nhịn trước sự xâm lược, mà kiên cường đấu tranh để bảo vệ độc lập, chủ quyền và danh dự dân tộc. Đó là sự tranh giành vì lẽ phải, vì lợi ích chung của cả cộng đồng.
Như vậy, tranh giành và nhường nhịn không phải là hai cách ứng xử loại trừ nhau tuyệt đối. Điều quan trọng là con người phải biết phân biệt đúng – sai, biết lựa chọn thái độ phù hợp với từng hoàn cảnh cụ thể. Nhường nhịn nên là kim chỉ nam trong cuộc sống thường ngày để nuôi dưỡng tình thương và sự hòa hợp; còn tranh giành chỉ nên xuất hiện khi cần bảo vệ những giá trị cốt lõi không thể đánh đổi.
Tóm lại, sống biết nhường nhịn nhưng không nhu nhược, biết đấu tranh nhưng không ích kỷ chính là biểu hiện của một nhân cách trưởng thành và văn minh. Mỗi học sinh cần rèn luyện cho mình bản lĩnh và trí tuệ trong ứng xử, để từ đó góp phần xây dựng một xã hội nhân ái, công bằng và bền vững.
(30).jpg)
Bài văn nghị luận về tranh giành và nhường nhịn - Mẫu số 2
Trong cuộc sống, mỗi con người đều phải đối diện với những lựa chọn trong cách ứng xử. Tranh giành và nhường nhịn là hai thái độ phổ biến, phản ánh rõ nét bản chất và nhân cách của mỗi người. Hiểu đúng và biết vận dụng hài hòa hai cách ứng xử này sẽ giúp con người sống tốt đẹp hơn trong gia đình và xã hội.
Tranh giành là hành động cố gắng giành lấy một lợi ích nào đó về phía mình. Nếu xuất phát từ lòng tham và sự ích kỷ, tranh giành sẽ gây ra nhiều hậu quả tiêu cực. Người chỉ biết tranh giành thường không quan tâm đến cảm xúc và quyền lợi của người khác, dễ gây mâu thuẫn, xung đột và đánh mất các mối quan hệ tốt đẹp. Trong truyện ngụ ngôn Dê đen và Dê trắng, vì không ai chịu nhường ai mà cả hai đều rơi xuống sông. Câu chuyện cho thấy tranh giành mù quáng không mang lại phần thắng, mà chỉ dẫn đến thiệt hại cho tất cả.
Trái lại, nhường nhịn là một phẩm chất đáng quý trong đời sống con người. Nhường nhịn thể hiện sự vị tha, khoan dung và khả năng kiềm chế cái tôi cá nhân. Người biết nhường nhịn không phải là người yếu đuối, mà là người có trí tuệ và bản lĩnh. Trong gia đình, anh chị em biết nhường nhịn nhau sẽ tạo nên không khí ấm áp, hòa thuận. Trong nhà trường, học sinh biết chia sẻ, nhường nhịn sẽ xây dựng được môi trường học tập thân thiện và đoàn kết. Ông cha ta từ xưa đã khuyên dạy: “Một câu nhịn, chín sự lành”, đó là bài học sâu sắc về giá trị của sự nhường nhịn.
Tuy nhiên, nhường nhịn không đồng nghĩa với cam chịu hay nhu nhược. Có những lúc con người cần phải đứng lên đấu tranh để bảo vệ quyền lợi chính đáng, nhân phẩm và lẽ phải. Khi bị chà đạp, nếu chỉ im lặng nhường nhịn, con người sẽ tự đánh mất giá trị của bản thân. Vì vậy, tranh giành trong những trường hợp chính đáng là cần thiết và đáng trân trọng. Lịch sử dân tộc ta đã chứng minh rằng chỉ bằng tinh thần đấu tranh kiên cường, cha ông ta mới giữ vững được độc lập và chủ quyền đất nước.
Như vậy, tranh giành và nhường nhịn đều có mặt tích cực và tiêu cực. Điều quan trọng không phải là loại bỏ một trong hai, mà là biết lựa chọn cách ứng xử phù hợp với từng hoàn cảnh. Mỗi người cần học cách nhường nhịn để giữ gìn hòa khí, đồng thời cũng phải biết đấu tranh khi lẽ phải và quyền lợi chính đáng bị xâm phạm.
Tóm lại, sống biết nhường nhịn nhưng không nhu nhược, biết đấu tranh nhưng không ích kỷ chính là cách ứng xử đúng đắn và văn minh. Đó cũng là bài học quan trọng mà mỗi học sinh cần ghi nhớ và rèn luyện trong suốt cuộc đời mình.
Bài văn nghị luận về tranh giành và nhường nhịn - Mẫu số 3
Trong hành trình sống và trưởng thành của mỗi con người, cách ứng xử với người khác luôn là yếu tố quyết định giá trị nhân cách. Giữa rất nhiều cách ứng xử ấy, tranh giành và nhường nhịn là hai thái độ tưởng như đối lập nhưng lại luôn tồn tại song song trong đời sống xã hội. Hiểu đúng bản chất và biết lựa chọn đúng lúc giữa tranh giành và nhường nhịn không chỉ thể hiện trí tuệ mà còn là thước đo bản lĩnh của mỗi con người.
Tranh giành, trước hết, là hành động cố gắng giành lấy một lợi ích nào đó về phía mình. Nếu được đặt trong khuôn khổ chính đáng, tranh giành có thể trở thành động lực để con người bảo vệ công sức lao động, quyền lợi và phẩm giá của bản thân. Tuy nhiên, khi tranh giành xuất phát từ lòng tham, sự ích kỷ và cái tôi quá lớn, nó sẽ nhanh chóng trở thành nguyên nhân của mâu thuẫn và đổ vỡ. Người chỉ biết tranh giành thường đặt lợi ích cá nhân lên trên tất cả, sẵn sàng chà đạp lên quyền lợi của người khác, từ đó làm xấu đi các mối quan hệ và tự cô lập chính mình.
Thực tế đời sống và văn học đã nhiều lần cảnh báo về hậu quả của sự tranh giành mù quáng. Trong câu chuyện ngụ ngôn Dê đen và Dê trắng, vì không ai chịu nhường ai trên chiếc cầu hẹp, cả hai đều rơi xuống sông. Câu chuyện giản dị nhưng mang ý nghĩa sâu sắc: tranh giành không đúng lúc, không đúng mục đích chỉ dẫn đến thiệt hại chung. Trong truyện cổ tích Tấm Cám, nhân vật Cám là hiện thân của lòng tham và sự ích kỷ. Cám luôn tìm cách chiếm đoạt những gì thuộc về Tấm, từ vật chất đến hạnh phúc tinh thần. Chính lối sống tranh giành ấy đã bộc lộ bản chất xấu xa và để lại những bài học nghiêm khắc về đạo đức.
Trái ngược với tranh giành ích kỷ, nhường nhịn là một phẩm chất đạo đức cao đẹp, thể hiện sự vị tha và trí tuệ trong cách sống. Nhường nhịn không phải là sự yếu đuối hay thua thiệt, mà là khả năng kiểm soát bản thân, biết lùi một bước để giữ gìn hòa khí và nuôi dưỡng các mối quan hệ bền vững. Người biết nhường nhịn thường có tâm hồn điềm tĩnh, khoan dung và giàu lòng cảm thông với người khác.
Trong đời sống, sự nhường nhịn mang lại nhiều giá trị tích cực. Trong gia đình, anh chị em biết nhường nhịn nhau sẽ tạo nên bầu không khí êm ấm, thuận hòa. Trong nhà trường, học sinh biết chia sẻ, nhường nhịn sẽ xây dựng được môi trường học tập thân thiện, đoàn kết. Ngoài xã hội, nhường nhịn giúp giảm bớt xung đột, làm cho con người xích lại gần nhau hơn. Ông cha ta từ xa xưa đã đúc kết kinh nghiệm sống ấy qua câu nói giản dị mà sâu sắc: “Một câu nhịn, chín sự lành”.
Tuy nhiên, nhường nhịn không đồng nghĩa với nhu nhược hay cam chịu. Có những ranh giới đạo đức mà con người không thể vượt qua bằng sự im lặng. Khi quyền lợi chính đáng, nhân phẩm hoặc lẽ phải bị xâm phạm, việc đứng lên đấu tranh là điều cần thiết. Trong những trường hợp ấy, tranh giành không còn mang ý nghĩa tiêu cực mà trở thành hành động chính nghĩa. Lịch sử dân tộc ta là minh chứng rõ ràng nhất: nếu cha ông ta chỉ biết nhường nhịn trước sự xâm lược, đất nước đã không thể giữ được độc lập, tự do. Chính tinh thần đấu tranh kiên cường vì lẽ phải đã làm nên sức mạnh và niềm tự hào của dân tộc.
Như vậy, tranh giành và nhường nhịn không phải là hai cách ứng xử loại trừ lẫn nhau, mà là hai mặt cần được dung hòa một cách khôn khéo. Điều quan trọng là con người phải biết phân biệt đâu là tranh giành ích kỷ, đâu là đấu tranh chính đáng; đâu là nhường nhịn vị tha, đâu là nhu nhược đáng phê phán. Sự trưởng thành trong nhân cách thể hiện ở khả năng lựa chọn đúng thái độ ứng xử trong từng hoàn cảnh cụ thể.
Tóm lại, sống biết nhường nhịn để giữ gìn hòa khí, nhưng cũng dám tranh giành để bảo vệ lẽ phải và nhân phẩm chính là cách sống văn minh và bản lĩnh. Mỗi học sinh cần rèn luyện cho mình trí tuệ và sự tỉnh táo trong ứng xử, để không chỉ trở thành người tốt cho bản thân mà còn góp phần xây dựng một xã hội công bằng, nhân ái và bền vững.
2. Dàn ý bài văn nghị luận về tranh giành và nhường nhịn
a) Mở bài
- Trong đời sống con người, ứng xử là thước đo quan trọng của nhân cách và trí tuệ.
- Tranh giành và nhường nhịn là hai cách ứng xử tưởng như đối lập nhưng lại luôn song hành trong mọi mối quan hệ xã hội.
- Việc hiểu đúng bản chất, ý nghĩa và giới hạn của tranh giành và nhường nhịn giúp mỗi người biết sống hài hòa, biết lúc nào cần lùi một bước, lúc nào cần đứng lên bảo vệ lẽ phải.
b) Thân bài
- Giải thích khái niệm tranh giành và nhường nhịn
- Tranh giành là sự cố gắng giành lấy một điều gì đó về phía mình; nếu đặt lợi ích cá nhân lên trên tất cả, nó dễ trở thành ích kỷ, tham lam và gây xung đột.
- Nhường nhịn là thái độ chấp nhận thiệt thòi phần mình để giữ hòa khí, thể hiện sự vị tha, khoan dung và tinh thần sống vì người khác.
- Trong đời sống, hai cách ứng xử này không tồn tại tách rời mà luôn đan xen, đòi hỏi con người phải biết lựa chọn cho phù hợp hoàn cảnh.
.png)
- Ý nghĩa và giá trị của sự nhường nhịn
- Nhường nhịn thể hiện trí tuệ và bản lĩnh nội tâm, không phải là yếu đuối hay thua thiệt.
- Biết nhường nhịn giúp con người giữ được hòa khí trong gia đình, nhà trường và xã hội, góp phần xây dựng các mối quan hệ bền vững.
- Sự nhường nhịn đúng lúc giúp hạn chế xung đột, nuôi dưỡng tình thương, làm cho con người hoàn thiện hơn về nhân cách.
- Dẫn chứng: trong cuộc sống, những hành động nhường cơm sẻ áo; trong văn học, nhân vật Tấm biết chia sẻ phần cơm ít ỏi cho cá bống.

- Tác hại của tranh giành ích kỷ
- Tranh giành xuất phát từ lòng tham và cái tôi quá lớn dễ làm rạn nứt các mối quan hệ, khiến con người xa cách và đối đầu nhau.
- Người sống chỉ biết tranh giành sẽ dần bị cô lập, đánh mất niềm tin và tình cảm của mọi người xung quanh.
- Dẫn chứng: câu chuyện Dê đen và Dê trắng cho thấy sự cố chấp, không chịu nhường nhịn dẫn đến kết cục cả hai cùng thiệt hại; nhân vật Cám trong truyện cổ tích là hình ảnh tiêu biểu của lòng tham và sự ích kỷ.
- Sự cần thiết của tranh giành trong những trường hợp chính đáng
- Không phải lúc nào nhường nhịn cũng là lựa chọn đúng; có những giới hạn không thể nhượng bộ.
- Tranh giành trở nên cần thiết khi nhằm bảo vệ quyền lợi chính đáng, nhân phẩm, công sức lao động hoặc lẽ phải.
- Tranh giành trong trường hợp này không phải vì lợi ích cá nhân nhỏ nhen mà vì công bằng và giá trị chung.
- Dẫn chứng: lịch sử dân tộc ta là lịch sử của những cuộc đấu tranh chính nghĩa để bảo vệ độc lập, chủ quyền đất nước.

- Bài học về cách ứng xử biện chứng
- Cần phân biệt rõ nhường nhịn với nhu nhược, tranh giành chính đáng với tranh giành ích kỷ.
- Người sống có văn hóa là người biết nhường nhịn để giữ hòa khí nhưng cũng đủ bản lĩnh để đấu tranh khi quyền lợi và phẩm giá bị xâm phạm.
- Sự khôn khéo trong ứng xử nằm ở khả năng cân bằng giữa điềm tĩnh và cương quyết, giữa vị tha và tự vệ.
c) Kết bài
- Tranh giành và nhường nhịn là hai mặt không thể tách rời trong đời sống con người.
- Nhường nhịn giúp con người sống nhân ái, hài hòa; tranh giành đúng lúc giúp bảo vệ công bằng và lẽ phải.
- Mỗi người, đặc biệt là học sinh, cần rèn luyện trí tuệ và bản lĩnh để biết lựa chọn cách ứng xử phù hợp, từ đó góp phần xây dựng một xã hội văn minh, nhân văn và bền vững.