1. Hiểu thế nào là người gửi hàng?

Người gửi hàng (tiếng Anh là consignor) là cá nhân, tổ chức hoặc công ty gửi hàng hóa từ một địa điểm đến địa điểm khác thông qua các phương tiện vận chuyển, chẳng hạn như tàu biển, xe tải, máy bay, hoặc đường sắt... Người gửi hàng chịu trách nhiệm về việc chuẩn bị và đóng gói hàng hóa, sắp xếp quy trình vận chuyển, và chịu trách nhiệm pháp lý và tài chính liên quan đến quá trình vận chuyển hàng hóa. Người gửi hàng có thể là người mua hàng hoá, nhà sản xuất, nhà cung cấp, hoặc bất kỳ cá nhân hoặc tổ chức nào có nhu cầu vận chuyển hàng hóa từ một địa điểm đến địa điểm khác.

Xem thêm: Giá trị hàng hóa là gì? Phân tích giá trị sử dụng, trao đổi và giá cả của hàng hóa?

 

2. Quyền và nghĩa vụ cơ bản của người gửi hàng

2.1. Quyền của người gửi hàng

Quyền của người gửi hàng trong quá trình vận chuyển bao gồm: 

Thứ nhất, Quyền chọn phương tiện vận chuyển: Người gửi hàng có quyền lựa chọn phương tiện vận chuyển phù hợp cho hàng hóa của mình. Tùy thuộc vào tính chất của hàng hóa, khoảng cách vận chuyển, và yêu cầu đặc biệt khác, người gửi hàng có thể chọn sử dụng tàu biển, xe tải, máy bay, đường sắt, hay các phương tiện khác. Quyền này giúp người gửi hàng đảm bảo rằng hàng hóa được vận chuyển đúng phương thức và đáp ứng nhu cầu cụ thể của họ.

Thứ hai, Quyền chọn đơn vị vận chuyển: Người gửi hàng có quyền chọn đơn vị vận chuyển hoặc công ty logistics để tiến hành quá trình vận chuyển hàng hóa. Việc lựa chọn đối tác vận chuyển đáng tin cậy và có kinh nghiệm là quan trọng để đảm bảo quá trình vận chuyển suôn sẻ. Người gửi hàng có thể xem xét các yếu tố như độ tin cậy, khả năng vận chuyển đúng thời gian, dịch vụ hậu mãi, và chi phí để lựa chọn đơn vị vận chuyển phù hợp nhất với nhu cầu và yêu cầu của mình.

Thứ ba, Quyền nhận tiền thanh toán. Người gửi hàng có quyền được nhận tiền thanh toán nếu đáp ứng các điều kiện và thoả thuận đã được thỏa thuận giữa người gửi hàng và người nhận hàng. Thông thường, việc thanh toán cho hàng hóa được thực hiện theo các điều kiện và điều khoản ghi trong hợp đồng mua bán hoặc các thoả thuận khác giữa các bên liên quan. Một số hình thức thanh toán phổ biến trong vận chuyển hàng hóa có thể bao gồm thanh toán trước khi gửi hàng (prepayment), thanh toán sau khi gửi hàng (post-payment), hoặc các hình thức thanh toán khác như thanh toán bằng hối phiếu, chuyển khoản ngân hàng, thẻ tín dụng, hay các phương thức thanh toán điện tử.

Tóm lại, những quyền này giúp người gửi hàng tham gia tích cực và có ảnh hưởng trong quá trình vận chuyển hàng hóa của mình. Bằng cách lựa chọn phương tiện vận chuyển, đóng gói đúng quy cách và chọn đơn vị vận chuyển đáng tin cậy, người gửi hàng có thể đảm bảo sự an toàn, chất lượng và hiệu quả trong việc chuyển giao hàng hóa từ điểm xuất phát đến điểm đích.

 

2.2. Nghĩa vụ của người gửi hàng

Một là, Nghĩa vụ chuẩn bị hàng hóa: Người gửi hàng có trách nhiệm chuẩn bị hàng hóa và đóng gói nó cẩn thận. Điều này bao gồm việc đảm bảo rằng hàng hóa được đóng gói đúng quy cách, bảo vệ khỏi các tác động và nguy cơ trong quá trình vận chuyển. Người gửi hàng phải chú trọng đến việc sử dụng vật liệu đóng gói phù hợp, đảm bảo tính toàn vẹn của hàng hóa và giảm thiểu nguy cơ hư hại.

Hai là, Nghĩa vụ cung cấp thông tin: Người gửi hàng phải cung cấp đầy đủ thông tin liên quan đến hàng hóa cho đơn vị vận chuyển. Thông tin này bao gồm mô tả chi tiết về hàng hóa, giá trị, số lượng, trọng lượng, kích thước, và các yêu cầu đặc biệt khác. Bằng cách cung cấp thông tin chính xác, người gửi hàng giúp đơn vị vận chuyển hiểu rõ yêu cầu và đảm bảo việc vận chuyển hàng hóa được thực hiện đúng cách.

Ba là, Nghĩa vụ thanh toán và bồi thường: Người gửi hàng có nghĩa vụ thanh toán các chi phí liên quan đến vận chuyển hàng hóa. Điều này bao gồm chi phí vận chuyển, bảo hiểm và các khoản phí khác liên quan đến quá trình vận chuyển. Ngoài ra, người gửi hàng cũng chịu trách nhiệm bồi thường các tổn thất hoặc thiệt hại xảy ra trong quá trình vận chuyển do lỗi của mình, chẳng hạn như hư hỏng hàng hóa do đóng gói không đúng cách. Nếu có bảo hiểm hàng hóa, người gửi hàng cần đảm bảo rằng các chính sách bảo hiểm phù hợp đã được mua để bảo vệ mình và đơn vị vận chuyển khỏi các rủi ro tiềm ẩn.

 

3. Quy định của Công ước Hamburg về trách nhiệm của người gửi hàng đối với mặt hàng nguy hiểm

3.1. Khái quát chung về Công ước Hamburg

Công ước Hamburg (The Hamburg Rules) là một công ước quốc tế được Liên Hợp Quốc thông qua vào năm 1978, nhằm quy định các quyền và nghĩa vụ của các bên trong hợp đồng vận chuyển hàng hóa quốc tế bằng đường biển. Công ước này đã được sửa đổi và cải tiến từ Công ước quốc tế về vận chuyển hàng hóa bằng đường biển gọi là Công ước Hague (The Hague Rules) năm 1924.

Công ước Hamburg bao gồm tổng cộng 27 chương và 109 điều khoản, cung cấp một khung pháp lý để điều chỉnh quan hệ giữa người gửi hàng, người vận chuyển và người nhận hàng trong vận chuyển hàng hóa bằng đường biển. Công ước Hamburg áp dụng cho các hợp đồng vận chuyển hàng hóa quốc tế bằng đường biển khi cả tàu chở hàng và người gửi hàng đều có quốc tịch hoặc trụ sở tại các quốc gia đã ký kết công ước này. Hiện nay, có 173 quốc gia và tổ chức quốc tế đã tham gia vào Công ước Hamburg. Điều này cho thấy sự tham gia rộng rãi và tầm quan trọng của công ước này trong việc điều chỉnh vận chuyển hàng hóa bằng đường biển trên toàn cầu.

Công ước Hamburg đóng vai trò quan trọng trong việc tạo ra một hệ thống quy định rõ ràng và công bằng cho các bên liên quan đến vận chuyển hàng hóa bằng đường biển. Nó cung cấp các quyền và nghĩa vụ cụ thể cho người gửi hàng, người vận chuyển và người nhận hàng, nhằm đảm bảo quá trình vận chuyển diễn ra một cách công bằng, an toàn và hiệu quả.

 

3.2. Trách nhiệm của người gửi hàng đối với mặt hàng nguy hiểm

Điều 13 trong Công ước này có đề cập cụ thể trách nhiệm của người gửi hàng liên quan đến hàng hóa nguy hiểm như sau: 

(1) Người gửi hàng phải ghi ký hiệu hoặc dán nhãn hiệu một cách thích hợp để làm rõ đó là hàng nguy hiểm.

(2) Khi người gửi hàng chuyển giao hàng nguy hiểm cho người chuyên chở hoặc một người chuyên chở thực sự, tuỳ từng trường hợp cụ thể người gửi hàng phải thông báo cho người này về tính chất nguy hiểm của hàng hóa và nếu cần về những biện pháp phòng ngừa phải thi hành. Nếu người gửi hàng không làm như vậy và người chuyên chở hoặc người chuyên chở thực sự không bằng cách khác biết được tính chất nguy hiểm của hàng hóa thì:

+/ Người gửi hàng chịu trách nhiệm đối với người chuyên chở và bất kỳ người chuyên chở thực sự nào về thiệt hại do việc gửi hàng đó gây nên và

+/ Hàng hóa có thể, vào bất kỳ lúc nào được dỡ xuống, phá hủy hoặc làm vô hại tùy theo hoàn cảnh đòi hỏi mà không phải trả tiền bồi thường.

(3) Bất kỳ người nào trong quá trình chuyên chở, đã trách nhiệm về hàng hóa thì là đã biết tính chất nguy hiểm của nó thì không được viện dẫn những quy định ở mục 2 Điều này.

(4) Trong các trường hợp mà những quy định ỏ tiểu mục 2 (b) của điều này không áp dụng hoặc không viện dẫn được, nếu hàng nguy hiểm trở nên một mối nguy hiểm thật sự đối với sinh mạng hoặc tài sản thì hàng hóa đó có thể được dỡ xuống, phá hủy, hoặc làm vô hại tùy theo hoàn cành đòi hỏi, mà không phải trả tiền bồi thưòng, trừ trường hợp có nghĩa vụ đóng góp vào tổn thất chung hoặc khi người chuyên chở phải chịu trách nhiệm theo những quy định của Điều 5 của Công ước.

Trên đây là toàn bộ nội dung về chủ đề Người gửi hàng (consignor) là gì? mà Luật Minh Khuê muốn gửi đến quý khách hàng. Ngoài ra, quý khách có thể tham khảo thêm về bài viết Người nước ngoài gửi quà về Việt Nam thì người nhận phải nộp thêm chi phí gì không? của Luật Minh Khuê. Còn bất cứ vướng mắc nào, quý khách vui lòng liên hệ hotline: 19006162 hoặc email: lienhe@luatminhkhue.vn để được hỗ trợ. Chúng tôi rất hân hạnh hợp tác với quý khách hàng. Trân trọng ./.